Nhạc nềnBattleField4

Mắt Xích Phản Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới độ sâu năm mươi mét của Ngục tối thần kinh không chỉ là sự vắng bóng của ánh sáng, mà là một áp lực vật lý hữu hình, đè nặng lên từng thớ thịt, từng tế bào não của Đường Vy. Hôm nay đã là ngày thứ bảy của cuộc biệt giam tàn khốc. Không gian xung quanh cô không hề yên tĩnh; nó được lấp đầy bởi một tiếng rít siêu tần liên tục, một thứ âm thanh quái dị phát ra từ những bức tường thép nhám của tập đoàn Aegis. Đó là Thuật toán tra tấn cảm giác, thứ năng lượng vô hình liên tục cào xé, kích thích các thụ thể đau đớn trong đại não cô, dội về những ảo ảnh kinh hoàng về cái chết của gia tộc Đường thị dưới ngọn lửa huyết sắc năm xưa.


Đường Vy bị treo trên khung sắt chữ X. Hai cổ tay cô tê dại, những vết bầm tím do xích huyết dịch của Trương Hùng để lại giờ đã chuyển sang màu tím đen, rỉ máu khô bám chặt vào lớp vải rách nát của bộ vest công sở. Chiếc kính gọng vàng mỏng manh của cô đã bị giật phăng từ đêm đầu tiên, khiến thế giới trước mắt cô chỉ còn là một khoảng mờ đục xám xịt. Nhưng trong bóng tối ấy, mống mắt bên trái của cô lại rực lên một vệt rạn nứt màu bạc lạnh lẽo, mỏng như sợi chỉ nhưng đang âm thầm lan rộng. Đó là cái giá của mười năm tuổi thọ thần kinh đã bị thiêu rụi để kích hoạt hai cấm quy cổ đại trước đó. Hệ thần kinh của cô đang ở sát rìa của sự sụp đổ hoàn toàn. Chỉ số quá tải cảm giác đã chạm ngưỡng chín mươi lăm phần trăm. Đầu cô đau như có hàng vạn chiếc đinh sắt nung đỏ đóng thẳng vào thái dương. Máu tươi rỉ ra từ khóe tai và hốc mũi, chậm rãi nhỏ xuống nền đá lạnh lẽo.


"Ý thức... đang tan rã..." Đường Vy thầm nghĩ, hàm răng cô nghiến chặt đến mức bật máu để giữ lại một tia tỉnh táo cuối cùng. Cô cố gắng vận dụng phương pháp Thiền định dòng chảy ý thức do Thầy Vô Danh truyền dạy, điều hòa nhịp thở cực chậm để cô lập cơn đau vào một phân khu nhỏ trong não bộ, nhưng làn sóng siêu âm siêu tần của ngục tối liên tục dội tới, phá vỡ các cấu trúc phòng ngự tinh thần của cô. Nếu tình trạng này kéo dài thêm vài giờ nữa, cô sẽ thực sự bị chết não lâm sàng trước khi phiên tòa quyết định diễn ra.


"Két —— !"


Tiếng thép nặng nề rít lên trên rãnh trượt của cánh cửa phòng giam biệt lập. Đường Vy không thể ngẩng đầu, nhưng cô nghe thấy tiếng bước chân thầm lặng, đều đặn đang tiến lại gần. Đó không phải là bước chân nặng nề đầy uy áp của Giám ngục Hắc, cũng không phải tiếng bước chân kéo lê quái dị của Bác sĩ Tào.


Một bóng người dừng lại trước mặt cô. Qua làn nước mắt và máu mờ đục, Đường Vy chỉ nhìn thấy một bộ đồng phục lính canh màu xám tro. Người đàn ông trung niên gầy gò, gương mặt nghiêm nghị với một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má trái khẽ co rút.


Đó là Giám ngục Tả.


Người đàn ông không nói một lời. Ông ta đứng lặng trong bóng tối vài giây, đôi mắt trầm mặc nhìn vào những vết thương rách nát trên cơ thể cô gái nhân loại gầy gò. Bàn tay bọc găng da của ông ta khẽ run lên. Giám ngục Tả là một dị nhân sơ cấp thuộc Cấp 2 với khả năng khống chế kim loại tầm ngắn. Ông ta khẽ phẩy tay, những sợi xích từ trường đang khóa chặt Đường Vy lập tức nới lỏng ra một khoảng nhỏ, đủ để cô giảm bớt áp lực co thắt ở lồng ngực nhưng không làm kích hoạt hệ thống cảnh báo của ngục tối.


"Đường Vy..." Giám ngục Tả khàn khọng lên tiếng, giọng nói cực nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe. "Cha cô... Đường Minh... năm xưa đã từng dùng luật pháp cổ đại để minh oan cho gia đình ta khỏi lò mổ sinh học của dị tộc. Ta nợ Đường gia một mạng sống."


Đường Vy khẽ động đậy ngón tay rớm máu. Cô không thể nói, nhưng con mắt trái ánh bạc của cô khóa chặt lấy ông ta.


Giám ngục Tả nhanh nhẹn rút từ trong thắt lưng giáp ra một ống tiêm chứa thứ chất lỏng màu xanh lam nhạt tỏa ra ánh sáng dịu mát. Đó là Huyết thanh Aegis-X, thứ thuốc ức chế thần kinh cực kỳ quý hiếm được bảo mật nghiêm ngặt trong kho lưu trữ của Aegis. Ông ta không ngần ngại cắm mũi kim vào mạch máu trên cổ Đường Vy, chậm rãi đẩy pit-tông.


"Xoạt ——"


Một luồng khí lạnh buốt lập tức tràn vào huyết quản, chạy thẳng lên đại não của Đường Vy. Cảm giác nóng rực, đau đớn như bị khoan xoáy trong đầu cô ngay lập tức bị dập tắt, giống như một gáo nước đá dội lên đống than hồng đang rực cháy. Các tế bào não bị tổn thương do sóng siêu âm được xoa dịu thần tốc. Chỉ số quá tải cảm giác của cô giảm từ chín mươi lăm phần trăm xuống mức an toàn năm mươi phần trăm. Đầu óc cô trở nên crystal-clear, lạnh lùng và nhạy bén hơn bao giờ hết.


"Ta chỉ có thể lấy trộm được một ống này," Giám ngục Tả nói nhanh, bàn tay ông ta lén nhét một vật cứng bằng thép rỉ sét và một mảnh giấy nhỏ vào túi trong của chiếc áo vest rách nát của cô. "Lâm Phong nhờ ta chuyển cái này cho cô. Thầy Tần Thiết... đã bị sát hại đêm qua bởi Sát thủ Lôi Đình của Aegis. Lâm Phong đang trốn chạy, nhưng cậu ta đã kịp sao chép dữ liệu từ chiếc mỏ lết rỉ sét của thầy vào chip nhớ ẩn bên trong. Giám ngục Hắc sắp quay lại để tiến hành đợt tra tấn cuối cùng bằng huyết thanh biến dị. Cô phải tự cứu mình ngay trong đêm nay."


Nói xong, Giám ngục Tả nhanh chóng lùi lại, dùng dị năng khống chế kim loại để khóa chặt các vòng còng từ trường trở lại vị trí cũ, rồi thầm lặng bước ra ngoài, cánh cửa thép đóng sầm lại.


Căn phòng giam lại rơi vào bóng tối đặc quánh, nhưng lần này, Đường Vy đã không còn là kẻ yếu đuối chờ chết.


Cái chết của thầy Tần Thiết dội vào tim cô một luồng điện lạnh ngắt. Nỗi đau thương bùng lên, nhưng lập tức bị bộ não lý trí tuyệt đối của cô nghiền nát và chuyển hóa thành một ngọn lửa căm hận lạnh lùng. "Thầy Tần... con thề sẽ bắt tất cả những kẻ nhúng tay vào máu của thầy phải đền tội trước phiên tòa tối cao." Cô thầm tự nhủ. Cô biết mình không có thời gian để khóc. Cô phải hành động.


Đường Vy khẽ cử động cổ tay. Nhờ Giám ngục Tả đã nới lỏng còng từ trường, cô có thể dịch chuyển bàn tay phải rách nát của mình vào túi áo trong. Ngón tay cô chạm vào chiếc mỏ lết rỉ sét của Tần Thiết. Cô khẽ xoay đầu mỏ lết theo đúng mật mã ký hiệu mà cô đã học được từ những bài học cơ khí cổ điển của gia tộc.


"Cạch."


Một khe hở nhỏ xuất hiện ở thân mỏ lết, lộ ra một chip nhớ siêu nhỏ chống từ trường. Đường Vy không có máy tính để đọc dữ liệu, nhưng cô có Mạng Lưới Thần Kinh - Sơ cấp. Cô phóng ra một sợi chỉ thần kinh bạc mỏng manh từ thái dương, kết nối trực tiếp vào cổng giao tiếp của chip nhớ.


Luồng dữ liệu khổng lồ lập tức tràn vào ý thức cô. Đó là toàn bộ sơ đồ cấu trúc, quy trình vận hành và quan trọng nhất là Quy chế an toàn sinh học của Ngục tối thần kinh do tập đoàn Aegis thiết kế, được thầy Tần Thiết âm thầm thu thập suốt hàng chục năm làm việc tại tòa án.


Đường Vy lướt nhanh qua hàng vạn điều khoản kỹ thuật phức tạp với tốc độ thần tốc của một bộ não lý trí. Đột ngột, ánh mắt bạc của cô dừng lại ở Điều luật 45 (Điều luật bảo vệ tài sản tư pháp của Nghị viện):


"Mọi nghi phạm đặc biệt có lệnh triệu tập của Thẩm phán tối cao đều được coi là tài sản tư pháp quốc gia. Nghiêm cấm mọi hành vi tra tấn dẫn đến chết não lâm sàng hoặc tổn thương vĩnh viễn cấu trúc ý thức của nghi phạm trước khi phiên tòa quyết định diễn ra. Nếu hệ thống an ninh Aegis ghi nhận chỉ số quá tải cảm giác của phạm nhân vượt quá chín mươi chín phần trăm, hệ thống tự ngắt khẩn cấp sẽ tự động kích hoạt, đình chỉ mọi thiết bị tra tấn sóng âm và mở cửa buồng giam để nhân viên y tế vào can thiệp. Cai ngục trực tiếp vận hành phiên tra tấn dẫn đến sự cố này sẽ bị khép vào tội phá hoại tài sản tư pháp, tước bỏ đặc quyền dị tộc và chịu án kỷ luật của Nghị viện."


Một nụ cười lạnh lùng, sắc bén xuất hiện trên môi Đường Vy. Cô đã tìm thấy mắt xích phản tỉnh của toàn bộ hệ thống này.


Giám ngục Hắc là một dị tộc trung cấp Cấp 3. Hắn tàn bạo, kiêu ngạo, nhưng hắn cực kỳ sợ mất đi đặc quyền và chức vị của mình trước Nghị viện. Hắn chỉ là một quân cờ hành động thuê của Trương Hùng. Nếu Đường Vy thực sự chết não dưới sự giám sát của hắn, Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu—người đang bị ràng buộc một phần năng lượng thần kinh với cô qua khế ước giám hộ—sẽ lập tức phát hiện ra và dùng áp lực từ trường nghiền nát hắn.


"Hắc... ngươi muốn bẻ gãy ý chí của ta, nhưng chính luật lệ của chủ nhân ngươi sẽ khóa chặt tay chân ngươi," Đường Vy thầm nghĩ.


Cô lập tức lên kế hoạch cho một cuộc đào thoát trí tuệ. Cô không cần bẻ gãy song sắt bằng sức mạnh vật lý, cô chỉ cần dùng chính các quy tắc vận hành của ngục tối để ép Giám ngục Hắc phải tự tay thả cô ra.


Đường Vy bắt đầu vận hành phương pháp Thiền định dòng chảy ý thức, nhưng lần này không phải để xoa dịu cơn đau, mà là để kiểm soát và thao túng chính nhịp tim và sóng não của mình. Cô chủ động mở rộng các phân khu của Mê cung tư duy, cho phép luồng sóng âm tần số cao của ngục tối tràn vào một cách có kiểm soát. Cô cố tình tạo ra một sự cộng hưởng năng lượng hỗn loạn, giả lập một vụ tự sát thần kinh (neural suicide).


Cô ép nhịp tim của mình giảm mạnh xuống còn mười lăm nhịp một phút, trong khi tập trung toàn bộ năng lượng ý thức còn lại để tạo ra một luồng sóng não hỗn loạn, bạo phát ở tần số cực cao, nhắm thẳng vào các điện cực của máy quét Aegis Model-4 đang treo trên đầu.


"Tích —— tích —— tích —— !"


Hệ thống cảnh báo an ninh của buồng giam đột ngột vang lên dồn dập. Đèn báo động đỏ rực trên đỉnh trần nhấp nháy liên tục, nhuộm đỏ cả căn phòng giam tối tăm.


"CẢNH BÁO NGUY HIỂM! CHỈ SỐ QUÁ TẢI CẢM GIÁC CỦA PHẠM NHÂN ĐẠT 99.2%. ÁP LỰC NÃO VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN AN TOÀN. ĐỐI TƯỢNG SẮP CHẾT NÃO LÂM SÀNG. KÍCH HOẠT ĐIỀU LUẬT 45. TỰ ĐỘNG ĐÌNH CHỈ THIẾT BỊ TRA TẤN SÓNG ÂM."


"Rầm —— !"


Tiếng rít siêu tần vô hình của ngục tối đột ngột tắt lịm. Luồng áp lực đè nặng lên não bộ Đường Vy biến mất. Cùng lúc đó, hệ thống còng từ trường tự động mở ra, giải phóng hai cổ tay rách nát của cô. Đường Vy ngã quỵ xuống nền đá lạnh, nhưng cô nhanh chóng dùng chút sức lực cuối cùng để ngồi thẳng dậy, dựa lưng vào bức tường thép, chỉnh lại vạt áo vest đen rách nát và đeo chiếc kính gọng vàng mỏng manh mà Giám ngục Tả vừa trả lại lên sống mũi.


"Rầm!"


Cánh cửa thép bị giật tung ra một cách bạo lực. Giám ngục Hắc lao vào phòng giam với gương mặt xám xịt đầy vẻ hốt hoảng và tức giận. Bộ giáp thép đen gai góc của hắn va chạm vào nhau phát ra những tiếng động hỗn loạn. Theo sau hắn là hai robot chấp pháp bọc thép đang giương súng điện sẵn sàng chiến đấu.


"Đường Vy! Ngươi đã làm cái trò quỷ gì thế này?!" Giám ngục Hắc gầm lên, bàn tay bọc thép của hắn siết chặt chiếc roi điện hợp kim nặng, dòng điện cao áp màu xanh tím xẹt qua xẹt lại đầy đe dọa. Hắn nhìn vào màn hình cảnh báo đang nhấp nháy đỏ rực của hệ thống Aegis với sự hoang mang tột độ. Nếu Đường Vy thực sự chết não ở đây, chiếc ghế cai ngục của hắn sẽ bay mất, và hắn sẽ bị tống vào ngục tối không gian của Nghị viện.


Đường Vy ngồi đó, giữa vũng máu nhạt trên nền đá. Dù cơ thể cô gầy gò, suy kiệt đến mức run rẩy, nhưng đôi mắt ẩn sau tròng kính gọng vàng lại tĩnh lặng như nước hồ thu. Mắt phải đen lánh, mắt trái rực lên ánh sáng bạc lạnh lẽo đầy uy nghiêm.


Cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Giám ngục Hắc, khóe môi nứt nẻ rướm máu khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt.


"Giám ngục Hắc," giọng nói của cô khàn đặc nhưng rành rọt, vang lên đầy uy áp pháp lý trong căn phòng giam im lặng. "Theo Điều luật 45 Quy chế an toàn sinh học của ngục tối do tập đoàn Aegis ban hành dưới sự chứng thực của Nghị viện tối cao... hành vi tra tấn dẫn đến chỉ số quá tải cảm giác vượt quá chín mươi chín phần trăm của nghi phạm trước khi tuyên án là một tội hình sự phá hoại tài sản tư pháp."


Giám ngục Hắc biến sắc, bước lên một bước đầy đe dọa: "Câm miệng! Một con rận phàm trần như ngươi thì biết gì về luật pháp của dị tộc?! Ta có thể dùng roi điện này nghiền nát xương cốt ngươi ngay lập tức!"


Hắn giơ chiếc roi điện lên định quật xuống.


"Ngươi cứ việc ra tay," Đường Vy không hề né tránh, ánh mắt bạc của cô nhìn thẳng vào họng súng của hai robot chấp pháp phía sau hắn. "Nhưng hãy nhìn lên góc trần phía bên phải của ngươi. Hệ thống camera an ninh Aegis Model-4 đang hoạt động dưới chế độ bảo mật tự động của Nghị viện. Mọi hình ảnh, mọi chỉ số sinh học của ta và hành vi bạo lực của ngươi đều đang được truyền tải trực tiếp về máy chủ lưu trữ của tòa án tối cao. Nếu ngươi nổ súng hoặc dùng roi điện lúc này, chỉ số quá tải của ta sẽ chạm mức một trăm phần trăm. Ta sẽ chết não lâm sàng, và Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu sẽ nhận được thông báo lập tức qua khế ước giám hộ vĩnh viễn."


Bàn tay cầm roi điện của Giám ngục Hắc khựng lại giữa không trung. Những tia điện màu xanh tím xẹt qua gương mặt xám xịt của hắn, làm lộ rõ vẻ hoảng loạn và do dự cực độ. Hắn biết cô nói đúng. Sức mạnh từ trường cực hạn của Thẩm Kiêu là thứ hắn không thể chống đỡ nổi, và Nghị viện sẽ không ngần ngại hy sinh một cai ngục cấp thấp như hắn để xoa dịu cơn giận dữ của một Thẩm phán tối cao.


"Ngươi... ngươi dám đe dọa ta?" Giám ngục Hắc nghiến răng ken két, giọng nói run rẩy vì giận dữ và sợ hãi.


"Ta không đe dọa ngươi, ta chỉ đang phân tích hậu quả pháp lý cho ngươi nghe," Đường Vy chậm rãi bám vào vách tường, dùng ý chí sắt đá để ép cơ thể phàm nhân rách nát của mình đứng thẳng dậy. Cô đứng đối diện với gã dị tộc cao lớn vạm vỡ, vóc dáng cô nhỏ bé nhưng khí chất lý trí lạnh lùng của cô hoàn toàn áp đảo đối phương. "Ngươi chỉ có hai sự lựa chọn. Hoặc là tiếp tục tra tấn ta, chấp nhận rủi ro bị tước bỏ đặc quyền dị tộc và chịu án kỷ luật của Nghị viện ngay ngày mai. Hoặc là lập tức đình chỉ cuộc biệt giam này, chuyển ta về Nhà giam tạm thời của District 0 để chờ phiên tòa quyết định diễn ra vào ngày mai theo đúng quy trình tố tụng hợp pháp."


Giám ngục Hắc đứng chết lặng. Chiếc roi điện trong tay hắn từ từ hạ xuống. Hắn nhìn chằm chằm vào Đường Vy, bàn tay bọc giáp thép siết chặt đến mức phát ra tiếng rít chói tai. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy logic do nữ luật sư nhân loại này giăng sẵn. Sự bạo lực của hắn đã bị khóa chặt bởi chính những điều luật đặc quyền mà giới dị tộc tạo ra để bảo vệ lợi ích của chúng.


"Chuyển... chuyển ả về nhà giam tạm thời," Giám ngục Hắc rít qua kẽ răng, giọng nói đầy bất lực và căm hận. Hắn quay sang ra lệnh cho hai robot chấp pháp. "Tắt hệ thống tra tấn sóng âm của phân khu này. Chuẩn bị thủ tục chuyển giam khẩn cấp. Ngày mai... ngày mai tại phiên tòa quyết định, ta sẽ chống mắt lên xem ngươi tự bào chữa thế nào trước Công tố viên tối cao Trương Hùng!"


Đường Vy khẽ chỉnh lại gọng kính vàng mỏng manh, dùng vạt áo vest đen lau đi vệt máu khô dưới mũi. Cô không nói thêm một lời nào, chậm rãi bước qua người Giám ngục Hắc.


Khi bước qua cửa phòng giam, cô khẽ liếc nhìn Giám ngục Tả đang đứng cảnh giới bên ngoài hành lang tối. Một cái gật đầu cực nhẹ, vô hình giữa hai người phàm diễn ra trong khoảnh khắc. Mắt xích phản tỉnh đầu tiên trong hệ thống thối nát này đã được kích hoạt thành công.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!