Nhạc nềnBattleField4

Mê Cung Trong Não Bộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới độ sâu năm mươi mét của Ngục tối thần kinh không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng. Đó là một thực thể đặc quánh, lạnh buốt và nồng nặc mùi của rỉ sét, ozone và nỗi sợ hãi hóa lỏng.


Đường Vy bị treo trên một khung sắt hình chữ X bằng hệ thống còng từ trường nặng nề. Hai cổ tay cô tê dại, những vết bầm tím do xích huyết dịch của Trương Hùng để lại từ phiên tòa ban sáng giờ đây sưng tấy, rỉ ra một thứ dịch vàng nhạt dính chặt vào tay áo vest công sở rách nát. Chiếc kính gọng vàng mỏng manh của cô đã bị giật phăng, vứt lăn lóc đâu đó trên nền đá ẩm ướt. Không có kính, tầm nhìn của Đường Vy nhòe đi, nhưng mống mắt bên trái của cô lại rực lên một vệt rạn nứt màu bạc mỏng manh như sợi tơ trời—dấu vết tàn khốc của mười năm tuổi thọ thần kinh đã mất.


"Két ——"


Tiếng cửa thép nặng nề rít lên trên rãnh trượt. Ánh sáng bạc lạnh lẽo từ hành lang hắt vào, kéo theo hai bóng người. Giám ngục Hắc bước vào trước, bộ giáp thép đen gai góc của hắn khẽ va chạm vào nhau phát ra những tiếng lách cách ghê rợn. Đi ngay sau hắn là Bác sĩ Tào, gã dị tộc gù lưng mặc chiếc áo blouse trắng loang lổ vết hóa chất khô, đôi mắt ti hí sau cặp kính bảo hộ dày cộp sáng lên thứ ánh sáng điên cuồng của một kẻ cuồng tín khoa học.


"Ả vẫn tỉnh táo chứ?" Bác sĩ Tào khàn khàn hỏi, giọng gã như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau.


"Sức sống của loài người phàm trần này dai dẳng hơn ta tưởng," Giám ngục Hắc cười lạnh, bước đến gần Đường Vy. Hắn thô bạo nắm lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên. "Nhưng đêm nay, dưới sự chăm sóc của Máy quét sóng não Aegis Model-4, cái đầu đầy logic của ngươi sẽ phải tự dâng hiến mọi bí mật."


Đường Vy không nói một lời. Đôi môi cô nứt nẻ, rướm máu. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xám xịt của Giám ngục Hắc bằng con mắt phải đen lánh và con mắt trái đang rực ánh bạc lạnh lùng. Trong đầu cô, một mê cung tư duy đang âm thầm vận hành, sắp xếp lại từng mảnh ký ức về cuộn da dê cổ đại vào những khu vực sâu kín nhất.


Bác sĩ Tào kéo đến một thiết bị khổng lồ bằng thép nhám màu xám tro. Đó là chiếc Máy quét sóng não Aegis Model-4. Chiếc mũ quét của nó trông như một chiếc vương miện gai góc với hàng chục cây kim điện cực rực ánh đỏ máu. Gã gù lưng nhanh nhẹn áp chiếc mũ chụp lên đầu Đường Vy. Những cây kim điện cực lạnh ngắt cắm thẳng vào thái dương và da đầu cô, khiến cô khẽ rùng mình.


"Khởi động thiết bị. Sóng âm tần số cao, mức độ ba," Bác sĩ Tào ra lệnh, ngón tay gầy guộc của gã gõ nhanh trên bảng điều khiển.


"U —— u —— u ——"


Một tiếng rít siêu tần vô hình đột ngột bùng phát từ chiếc mũ chụp. Không khí xung quanh đầu Đường Vy bóp méo dữ dội. Sóng âm tần số cao dội thẳng vào màng nhĩ cô, xuyên qua xương sọ và tàn phá trực tiếp vào vỏ não.


Cảm giác đau đớn ập đến như một trận bão lửa. Đường Vy cảm thấy như có hàng vạn mũi khoan thép đang xoáy sâu vào đại não, khuấy đảo mọi dây thần kinh. Răng cô nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu, vị tanh nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Áp lực máu trong đầu tăng vọt khiến hai tai cô lùng bùng, và từ hai hốc mũi, hai dòng máu tươi đỏ thẫm chậm rãi chảy xuống, nhỏ giọt trên vạt áo vest đen.


"A..." Một tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng bị cô nuốt ngược vào trong cổ họng.


"Dao động sóng não của ả đang tăng vọt! Kích hoạt máy quét ký ức!" Bác sĩ Tào phấn khích hét lên.


Trong khoảnh khắc ranh giới giữa tỉnh táo và điên loạn bị xóa nhòa, Đường Vy nhắm nghiền mắt. Cô không cố gắng chống cự lại cơn đau vật lý—điều đó chỉ khiến hệ thần kinh của một người phàm sụp đổ nhanh hơn. Cô kích hoạt kỹ năng Ảo ảnh tư duy logic.


Trong không gian ý thức của Đường Vy, một mê cung bằng đá bạc khổng lồ hiện hình. Cô gom tất cả những ký ức nhạy cảm về Cuộn da dê Luật pháp cổ đại, về chiếc nhẫn con dấu và những manh mối về đêm thảm sát gia tộc, rồi đẩy chúng vào sâu trong tâm mê cung. Để che giấu chúng, cô bắt đầu dệt nên một mạng lưới ảo ảnh tư duy logic khổng lồ bao bọc bên ngoài. Mạng lưới đó được xây dựng bằng hàng vạn điều luật khô khan, các nghị định hành chính phức tạp và những quy trình tố tụng hình sự của giới dị tộc mà cô đã thuộc lòng từ phòng lưu trữ.


Khi luồng sóng quét của Aegis xâm nhập vào não cô, nó không tìm thấy các ký ức hình ảnh hay cảm xúc nhạy cảm. Nó chỉ đâm sầm vào những bức tường đá bạc dựng đứng bằng logic toán học pháp lý.


"Cái gì thế này?" Bác sĩ Tào nhìn vào màn hình hiển thị sóng não của Aegis Model-4. Biểu đồ không xuất hiện các hình ảnh ký ức, mà chỉ là những dòng mã lệnh, những điều khoản luật pháp chạy dọc liên tục như một cơn bão dữ liệu bị lỗi. "Dữ liệu bị nhiễu! Sóng não của ả tự động chuyển hóa thành các cấu trúc logic khô khan!"


"Tăng cường độ lên! Bẻ gãy cái mê cung chết tiệt đó cho ta!" Giám ngục Hắc tức giận gầm lên. Hắn không thể chấp nhận việc một người phàm trần lại có thể chống lại công nghệ tối tân của Aegis.


Bác sĩ Tào run rẩy vặn nút điều khiển lên mức tối đa. Sóng siêu âm tàn phá bùng phát mạnh gấp đôi.


Đường Vy cảm thấy toàn bộ thế giới xung quanh mình như sụp đổ. Đầu cô đau như muốn nổ tung, võng mạc mắt trái của cô bị tổn thương nghiêm trọng dưới áp lực sóng âm cực hạn. Trong bóng tối của ý thức, những vết rạn bạc nhỏ bắt đầu xuất hiện vĩnh viễn trên mống mắt trái của cô. Cô cố gắng ngắt kết nối cảm giác hoàn toàn khỏi cơ thể để trốn sâu vào mê cung, nhưng áp lực sóng âm quá mạnh khiến nhịp tim cô đột ngột giảm mạnh.


"Tích —— tích —— tích ——"


Thiết bị cảnh báo sinh học trên máy quét vang lên dồn dập.


"Nguy hiểm! Nhịp tim của đối tượng đang giảm xuống dưới ba mươi nhịp một phút! Áp lực não quá tải! Ả sắp chết não lâm sàng!" Bác sĩ Tào hoảng hốt kêu lên. "Nếu ả chết bây giờ, Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu sẽ phát hiện ra vụ bắt giữ trái phép này!"


Đường Vy cảm nhận được hơi ấm sinh mệnh đang dần rời bỏ mình. Ý thức cô mờ nhạt dần, mê cung đá bạc bắt đầu rạn nứt dưới sức tàn phá của sóng siêu âm. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, cô biết mình cần một mỏ neo cảm xúc để giữ vững bức tường tâm trí.


Từ sâu thẳm ký ức bị phong tỏa, hình ảnh của người mẹ hiền từ Tạ Thư Vân hiện về. Bà mặc chiếc áo len màu xanh nhạt dệt thủ công, nụ cười ấm áp như nắng sớm xua tan đi cái lạnh giá của ngục tối.


"Đường Vy, con gái của mẹ... Hãy kiên cường lên..."


Lời nói dịu dàng của mẹ như một dòng nước ấm dội thẳng vào linh hồn rách nát của Đường Vy. Lòng căm hận và ý chí sinh tồn bùng cháy trở lại. Cô mượn hơi ấm từ chiếc khăn len màu xanh nhạt của mẹ làm mỏ neo cảm xúc, ổn định lại nhịp tim đang chạm đáy. Cô không ngắt kết nối cảm giác nữa, mà dùng chính nỗi đau vật lý làm chất xúc tác để dệt thêm hàng vạn sợi chỉ thần kinh bạc, gia cố cho những bức tường của Mê cung tư duy.


Những bức tường đá bạc không những không sụp đổ, mà còn tự động hấp thụ năng lượng sóng âm tàn phá, chuyển hóa chúng thành các rào cản logic phức tạp hơn.


"Bùm!"


Chiếc màn hình hiển thị của Aegis Model-4 đột ngột lóe lên một tia lửa điện rồi tắt lịm. Trên bảng điều khiển, dòng chữ đỏ rực hiện lên: "DỮ LIỆU LỖI - HỆ THỐNG QUÁ TẢI".


"Cái gì?!" Bác sĩ Tào ngã ngửa ra ghế, gương mặt xám xịt đầy vẻ kinh hoàng. "Ả... ả đã bẫy ngược lại máy quét! Hệ thống phân tích logic của Aegis không thể xử lý được cấu trúc tư duy của ả!"


Giám ngục Hắc đứng chết lặng. Hắn nhìn vào Đường Vy. Cô gái nhân loại gầy gò đang treo trên khung sắt, đầu cúi thấp, tóc đen rũ rượi bám đầy mồ hôi và máu. Dù đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nhưng đôi môi nứt nẻ của cô vẫn mấp máy, lẩm bẩm trong vô thức những điều luật cổ đại khô khan:


"Theo quy tắc tố tụng cổ đại... hành vi tra tấn phạm nhân trước khi tuyên án... là vi hiến... kẻ thực thi sẽ bị tước bỏ đặc quyền..."


Giọng nói của cô rất nhỏ, khàn đặc, nhưng trong không gian im lặng của Ngục tối thần kinh, nó vang lên như một phán quyết uy nghiêm của một vị thần tối cao. Đôi mắt xám tro của Giám ngục Hắc co rút lại đầy giận dữ và hoang mang. Hắn nhận ra, dù đã dùng đến những công cụ tàn bạo nhất, hắn vẫn không thể bẻ gãy được ý chí sắt đá và tư duy logic của nữ luật sư nhân loại này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!