Mũi Tên Trong Bóng Tối
Cơn mưa rào trút xuống Thánh Địa Vô Sắc mang theo mùi lưu huỳnh và khí thải công nghiệp nồng nặc từ các khu mỏ phía Đông. Nước mưa đen ngòm chảy dọc theo những bức tường đá Gothic rêu phong của tòa án tối cao, đổ xuống những con ngõ hẹp quanh co của khu ổ chuột bên dưới.
Trong chiếc xe áp giải bọc thép màu xám tro đang lao đi trong màn đêm, Đường Vy ngồi bất động trên băng ghế sắt lạnh lẽo. Hai cổ tay cô bị khóa chặt bởi chiếc còng từ trường nặng nề, những vết bầm tím rỉ máu do xích huyết dịch của Trương Hùng để lại từ phiên tòa ban sáng vẫn đang nhói lên từng cơn đau buốt giá. Chiếc kính gọng vàng mỏng manh hơi lệch trên sống mũi thanh tú, phản chiếu ánh đèn đỏ cảnh báo tù nhân nhấp nháy liên tục trong khoang xe.
Đại não của Đường Vy đang ở trong trạng thái quá tải nghiêm trọng. Vệt rạn nứt màu bạc nhạt trong mống mắt trái của cô nhói lên như có hàng vạn cây kim châm vào, di chứng của việc hiến tế mười năm tuổi thọ thần kinh để kích hoạt hai cấm quy cổ đại đang tàn phá thể trạng phàm nhân của cô. Cô khẽ cắn môi, vị máu tanh nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi giúp cô giữ lại một chút tỉnh táo cuối cùng để phân tích tình hình.
"Két —— !"
Chiếc xe áp giải đột ngột phanh gấp, lốp xe ma sát dữ dội trên mặt đường trơn trượt tạo ra tiếng rít chói tai. Cửa khoang sau bị giật tung từ bên ngoài. Một luồng khí lạnh tràn vào, đi kèm với bóng người vạm vỡ, mặc bộ giáp cai ngục bằng thép đen gai góc đầy áp lực.
Giám ngục Hắc bước vào, gương mặt xám xịt nở một nụ cười tàn nhẫn dưới ánh đèn đỏ lập lòe.
"Đường Vy, lệnh chuyển giam đặc biệt," Giám ngục Hắc rít lên, giọng nói được cường hóa bởi sóng não tần số cao khiến màng nhĩ của cô đau nhức. "Công tố viên tối cao Trương Hùng có lệnh, ngươi không thuộc quyền quản lý của nhà giam tạm thời nữa. Nơi ở mới của ngươi là Ngục tối thần kinh."
Hai lính canh thường của tòa án định lên tiếng ngăn cản vì quy trình chuyển giam chưa qua Thẩm phán tối cao phê duyệt, nhưng Giám ngục Hắc chỉ khẽ liếc mắt. Một luồng sóng âm siêu tần vô hình phát ra từ cơ thể hắn, khiến hai lính canh lập tức ôm đầu ngã quỵ xuống sàn xe, tai rỉ máu.
Đường Vy nhìn cảnh tượng đó qua tròng kính gọng vàng, đồng tử co rút lại. Cô nhận ra Trương Hùng đã hoàn toàn hóa điên sau khi bị cô bẻ gãy nhân chứng giả tại phiên tòa sơ cấp. Hắn chấp nhận lạm dụng quyền lực, bắt cóc cô ngay giữa đường để diệt khẩu tinh thần trước khi cô kịp yêu cầu giám định kỹ thuật chiếc thẻ thông hành giả.
"Đi thôi, nữ luật sư," Giám ngục Hắc thô bạo túm lấy bả vai gầy gò của Đường Vy, nhấc bổng cô ra khỏi xe. "Để xem cái đầu đầy logic của ngươi chịu đựng được bao nhiêu đêm dưới lòng đất."
Đường Vy không chống cự vật lý. Cô biết mọi nỗ lực phản kháng thể chất của một người phàm trước một dị tộc trung cấp hệ tinh thần đều là tự sát. Cô nhắm mắt lại, âm thầm vận hành kỹ năng Xây dựng Mê cung tư duy để cô lập các ký ức quan trọng về cuộn da dê cổ đại vào sâu trong tiềm thức, chuẩn bị đối mặt với cuộc tra tấn sắp tới.
***
Cùng lúc đó, tại Ngõ Mù Sương, cơn mưa nặng hạt đã xóa nhòa mọi tầm nhìn.
Lão luật sư Tần Thiết kéo sụp chiếc mũ nồi xám xuống trán, bước ra khỏi cánh cửa gỗ cũ kỹ của Văn phòng luật Đường thị. Thân hình lão nhân ngoài bảy mươi tuổi gù gập dưới chiếc áo măng tô đen sờn cũ bám đầy bụi phấn viết bảng. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn đăm đăm vào màn mưa trắng xóa trước mặt, bàn tay gầy guộc đầy vết đồi mồi siết chặt lấy chiếc mỏ lết rỉ sét giấu dưới vạt áo.
Chiếc mỏ lết này không chỉ là một công cụ cơ khí cổ điển, mà bên trong kẽ hở của nó, Tần Thiết đã lén giấu một chip nhớ ẩn chống từ trường—di vật chứa đựng toàn bộ dữ liệu giải mã về thói quen xét xử và điểm yếu tâm lý của Thẩm phán Thẩm Kiêu mà ông đã tích lũy suốt hai mươi năm qua.
"Lâm Phong, ta phải mang thứ này đến cho Đường Vy," Tần Thiết lẩm bẩm một mình, giọng nói khàn khàn bị tiếng mưa nuốt chửng. "Con bé cần nó để thắng phiên tòa quyết định."
Đột ngột, bước chân già nua của Tần Thiết khựng lại.
Bằng bản năng của một luật sư lão luyện đã sinh tồn qua thời đại cũ, ông cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo đang khóa chặt lấy lưng mình từ phía sau bóng tối của các tòa nhà đổ nát. Không khí xung quanh ông bỗng chốc trở nên ngột ngạt, mang theo mùi ozone khét lẹt đặc trưng của năng lượng lôi điện sắp bùng phát.
"Ai đó?" Tần Thiết không quay đầu lại, ông chậm rãi lùi bước về phía bức tường gạch đổ nát để tìm góc phòng thủ.
"Xẹt —— !"
Một tia chớp màu xanh lam nhạt đột ngột xé toạc màn đêm, đánh thẳng vào cột điện đầu Ngõ Mù Sương. Hệ thống an ninh và camera giám sát của văn phòng luật Đường thị lập tức bị quá tải điện áp, phát ra tiếng nổ nhỏ rồi tắt lịm hoàn toàn. Bóng tối bao trùm lấy con ngõ, chỉ còn lại những tia điện nhỏ chạy rí rách trên mặt nước mưa đen ngòm.
Từ trong màn sương mù công nghiệp, một bóng người gầy gò mặc bộ giáp da màu xanh sẫm thêu hình tia sét bước ra. Sát thủ Lôi Đình cầm trên tay một khẩu súng lục công nghệ cao, nòng súng rực sáng luồng điện xanh lam chết chóc.
"Lão già," giọng nói của sát thủ lạnh lùng như băng. "Giao ra con chip nhớ của Tần Thiết, hoặc là chết."
"Nghị viện đã hèn nhát đến mức phải dùng đến sát thủ tự do để bịt miệng một lão già sắp đất quy thiên sao?" Tần Thiết cười lạnh, ông không hề sợ hãi, tay phải siết chặt chiếc mỏ lết rỉ sét.
Sát thủ Lôi Đình không phí lời. Hắn lao lên với tốc độ cực nhanh, luồng điện từ tay hắn phóng ra định làm tê liệt toàn thân lão nhân. Nhưng Tần Thiết, dù không có dị năng, vẫn sở hữu kỹ năng cận chiến cơ bản từ thời tự vệ gia tộc. Ông lách người tránh cú đấm phóng điện trong gang tấc, vung chiếc mỏ lết nặng nề đập thẳng vào khớp tay của sát thủ.
"Cốp!"
Tiếng kim loại va chạm với giáp da vang lên. Sát thủ Lôi Đình hơi lùi lại vì đau, nhưng dị năng lôi điện của hắn quá vượt trội so với thể trạng già yếu của Tần Thiết. Hắn xoay người, tung một cú đá sấm sét vào lồng ngực lão nhân, hất văng ông vào bức tường gạch.
Tần Thiết ngã quỵ xuống vũng nước mưa, ho dữ dội, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Chiếc mỏ lết rỉ sét văng ra xa, nằm im lìm dưới màn mưa lạnh.
"Đồ phàm nhân ngu xuẩn," Sát thủ Lôi Đình bước đến, giơ họng súng lục rực điện thẳng vào ngực Tần Thiết. "Đi chết đi."
"Đoàng —— !"
Một viên đạn bọc lôi điện xuyên qua lồng ngực lão luật sư, thiêu rụi một mảng áo măng tô đen. Tần Thiết co giật mạnh, đôi mắt đục ngầu trợn trừng nhìn lên bầu trời đen tối đầy mưa.
"UỲNH!"
Cánh cửa văn phòng luật Đường thị đột ngột bị tông vỡ. Robot chấp pháp bọc thép Unit-09 lao ra dưới cơn mưa, đôi mắt quét laser đỏ rực phát tín hiệu cảnh báo cực hạn. Khiên hợp kim titan của nó lập tức kích hoạt, tạo ra một trường từ trường bảo vệ để đỡ đợt đạn tiếp theo của sát thủ.
"Phát hiện hành vi mưu sát! Khởi động giao thức trấn áp bạo lực!" Tiếng còi báo động của Unit-09 vang dội khắp con ngõ.
Lâm Phong chạy ra sau lưng robot, gương mặt thư sinh nhợt nhạt vì hoảng sợ khi nhìn thấy người thầy của mình đang nằm trong vũng máu. Cậu gào lên: "Thầy Tần Thiết!"
Sát thủ Lôi Đình thấy robot chấp pháp hạng nặng Unit-09 xuất hiện cùng họng súng điện áp cao đang nạp năng lượng, biết không thể dây dưa lâu. Hắn khẽ tặc lưỡi, phóng một luồng điện mạnh xuống mặt đất để tạo màn khói điện làm mù mắt quét của robot, rồi nhanh chóng lẩn khuất vào bóng tối của sương mù biên giới.
Lâm Phong không màng đến nguy hiểm, cậu lao đến quỳ sụp xuống bên cạnh Tần Thiết, hai tay run rẩy ôm lấy bả vai gầy gò của ông. Nước mưa hòa lẫn với máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng sờn cổ của cậu.
"Thầy... thầy ơi, đừng bỏ con..." Lâm Phong khóc nghẹn ngào, giọng cậu lạc đi trong tiếng mưa rơi tầm tã.
Tần Thiết khẽ mở mắt, hơi thở của ông đã trở nên đứt quãng, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Ông dùng chút sức lực cuối cùng của bàn tay đầy vết đồi mồi, run rẩy chỉ về phía chiếc mỏ lết rỉ sét đang nằm cách đó không xa.
"Lâm... Lâm Phong..." Tần Thiết thầm thì, giọng ông nhỏ đến mức Lâm Phong phải ghé sát tai vào miệng ông mới nghe rõ. "Giữ lấy chiếc mỏ lết... Bên trong... có chip nhớ... thói quen của Thẩm Kiêu... Đưa nó... cho Đường Vy..."
"Con biết rồi, con sẽ giữ nó! Thầy cố chịu đựng, con sẽ gọi bác sĩ Vy Thanh!" Lâm Phong gào khóc.
"Không kịp nữa rồi..." Một nụ cười nhẹ, thanh thản hiện lên trên gương mặt nhăn nheo đầy nếp nhăn của lão luật sư. "Công lý... không bảo vệ kẻ yếu... nó bảo vệ kẻ biết sử dụng nó... Hãy giúp Đường Vy... cầm vũ khí đó lên..."
Bàn tay già nua của Tần Thiết đột ngột buông thõng, rơi xuống vũng nước mưa lạnh ngắt. Đôi mắt đục ngầu đầy tia lửa trí tuệ của người gác đền luật pháp cuối cùng của thời đại cũ vĩnh viễn khép lại dưới cơn mưa đen của Thánh Địa Vô Sắc.
Lâm Phong ôm chặt lấy xác người thầy quá cố trong mưa, tiếng gào khóc của cậu bị tiếng sấm sét gầm rú trên bầu trời nuốt chửng. Đôi mắt sau tròng kính cận dày cộp của cậu từ hoảng loạn, đau đớn dần chuyển sang một sự căm hận và quyết tâm sắt đá chưa từng có. Cậu vươn tay, nhặt chiếc mỏ lết rỉ sét lên, siết chặt vào lồng ngực.
Cậu thề, bằng mọi giá, cậu sẽ mang di vật này đến tay Đường Vy để bắt Viện Kiểm Sát phải đền tội trước pháp luật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!