Bẻ Gãy Nhân Chứng Giả
Không gian bên trong Thánh đường Gothic Vô Sắc chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh sáng xám tro của buổi sớm biên cảnh rọi qua những ô cửa kính màu cao vút, hắt lên mặt bàn nghị án bằng đá bạc những vệt sáng lốm đốm lạnh lẽo. Chiếc bàn đá cổ xưa trồi lên từ lòng đất không chỉ triệt tiêu hoàn toàn dị năng kiểm soát từ trường của Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu và huyết dịch ma thuật của Công tố viên tối cao Trương Hùng, mà còn áp đặt một cấm chế vô hình lên toàn bộ phòng xử án. Mọi âm thanh xầm xì, mọi luồng sóng não hỗn loạn đều bị dập tắt dưới hiệu lực của Cấm quy 'Cưỡng chế im lặng tại tòa'.
Đường Vy đứng thẳng trên bục bị cáo bằng sắt lạnh. Dù cơ thể cô đang phải gánh chịu những cơn đau nhức nhối do di chứng của luồng từ trường trước đó, lồng ngực phập phồng mệt mỏi và máu tươi vẫn còn bám khô ở khóe tai, đôi mắt cô sau tròng kính gọng vàng mỏng manh vẫn giữ được sự lý trí đến tàn nhẫn. Mống mắt bên trái của cô khẽ lóe lên một vệt rạn nứt màu bạc nhỏ—nhân chứng vật lý cho mười năm tuổi thọ thần kinh đã bị thiêu rụi để kích hoạt hai cấm quy cổ đại.
Phía đối diện cô, Thẩm Kiêu đang ngồi trên chiếc ghế đá bạc. Đôi mắt màu xám tro của vị Thẩm phán tối cao không mang theo một chút hơi ấm nào, khóa chặt lấy bóng dáng gầy gò của cô gái nhân loại. Hắn kinh ngạc trước sự hiện diện của chiếc bàn đá bạc vốn hoàn toàn miễn nhiễm với từ lực của mình, nhưng sự kiêu ngạo của một thực thể cấp 6 không cho phép hắn biểu lộ bất kỳ sự dao động nào. Hắn muốn xem, nữ luật sư nhân loại này sẽ dùng trò hề gì để tự bào chữa trước cáo buộc mưu sát thánh nữ.
Nhận thấy bầu không khí đông cứng, Trương Hùng Jr.—con trai của Công tố viên tối cao, đồng thời là kẻ trực tiếp điều phối phiên tòa sơ cấp này—bước lên phía trước. Lễ phục công tố màu đỏ rực của hắn quét trên nền đá, mái tóc vuốt ngược bóng loáng phản chiếu ánh sáng nhạt. Hắn nhìn Đường Vy bằng nửa con mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ. Trong mắt một thiên tài luật pháp dị tộc kiêu ngạo như hắn, người phàm chỉ là lũ sâu bọ không hơn không kém, và việc cô kích hoạt được cổ luật chỉ là một sự may mắn nhất thời.
"Thưa Hội đồng Thẩm phán," Trương Hùng Jr. lên tiếng, giọng nói của hắn được cường hóa bởi sự tự tin tuyệt đối, vang vọng khắp thánh đường. "Bị cáo Đường Vy cố tình dùng các cấm thuật cổ đại để trì hoãn tiến trình chấp pháp, nhưng luật pháp luôn tôn trọng chứng cứ khách quan. Viện Kiểm Sát chúng tôi không chỉ có chứng cứ DNA, mà còn nắm giữ một nhân chứng sống—người đã trực tiếp nhìn thấy hành vi phạm tội của bị cáo vào đêm xảy ra án mạng."
Hắn khẽ gõ chiếc búa công tố bằng đồng đỏ xuống bàn, ra hiệu cho cảnh vệ. "Triệu tập nhân chứng Lý Sâm!"
Cánh cửa sắt của phòng xử án mở ra. Một gã dị tộc sơ cấp bước vào. Hắn có vóc dáng gầy gò, làn da hơi xám xịt đặc trưng của cư dân District 0, đôi mắt láo liên đầy vẻ bất an nhưng cố tỏ ra bình tĩnh. Lý Sâm bước lên bục nhân chứng, cúi đầu chào Thẩm Kiêu và bồi thẩm đoàn với vẻ kính cẩn đầy giả tạo. Đường Vy khẽ điều chỉnh gọng kính vàng, mắt trái lóe ánh bạc nhạt. Bằng kỹ năng Đọc vị sóng não và vi biểu cảm, cô lập tức nhận ra những dao động bất thường trong nhịp thở và cơ mặt của hắn. Vai hắn hơi co rụt, ngón tay cái liên tục miết vào lòng bàn tay—những dấu hiệu kinh điển của sự căng thẳng và dối trá.
"Nhân chứng Lý Sâm," Trương Hùng Jr. đi vòng quanh bục nhân chứng, giọng điệu dẫn dắt đầy ngạo mạn. "Hãy trình bày rõ cho tòa án biết, vào đêm ngày mười bốn tháng này, ông đã nhìn thấy những gì tại khu vực ngoại vi của Thánh địa Vô Sắc?"
Lý Sâm hắng giọng, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dõng dạc: "Báo cáo Thẩm phán tối cao, báo cáo Viện Kiểm Sát. Đêm hôm đó, tôi đang đi tuần tra tại lối vào phía Đông của Thánh địa. Vào khoảng 11 giờ 45 phút đêm, tôi nghe thấy tiếng động lạ. Khi quay đầu lại, tôi nhìn thấy rất rõ bị cáo Đường Vy đang lén lút bước ra từ lối đi dẫn đến phòng của thánh nữ. Gương mặt cô ta hoàn toàn lộ rõ dưới ánh sáng, không thể nhầm lẫn được!"
Một tiếng xôn xao nhỏ bùng lên từ hàng ghế bồi thẩm đoàn nhân loại. Trương Hùng Jr. đắc ý nhìn Đường Vy, như thể đã nắm chắc chiến thắng trong tay. Hắn trích xuất một hình ảnh camera ngoại vi hiện trường lên màn hình ba chiều—một bóng người mờ ảo, không rõ mặt, mặc bộ đồ tối màu đang di chuyển trong đêm.
"Đây là hình ảnh camera giám sát trùng khớp với khoảng thời gian nhân chứng phát hiện bị cáo," Trương Hùng Jr. dồn ép. "Bị cáo Đường Vy, cô còn lời nào để biện hộ?"
Đường Vy không hề nao núng. Cô chậm rãi bước ra khỏi bục bị cáo, tiếng gót giày nện xuống nền đá cẩm thạch phát ra những âm thanh đều đặn, gõ nhịp vào tâm trí của kẻ đối diện. Cô đeo chiếc Khuyên tai bạc hình cán cân lên tai trái—món bảo mệnh do thợ rèn Lục Cao chế tạo từ phế liệu chống nhiễu sóng não. Ngay khi chiếc khuyên tai vừa tiếp xúc với làn da, một luồng năng lượng mát lạnh lan tỏa, ổn định làn sóng thần kinh đang chịu quá tải của cô, giảm bớt cơn co thắt não bộ.
Cô dừng lại trước bục nhân chứng, đặt chiếc Cán cân công lý bạc—di vật duy nhất còn nguyên vẹn của gia tộc Đường thị—lên mặt bàn đá bạc trước mặt Lý Sâm. Đĩa cân bằng bạc cổ kính nằm im lìm, nhưng sự xuất hiện của nó khiến Trương Hùng Jr. khẽ nhíu mày.
"Nhân chứng Lý Sâm," Đường Vy cất tiếng, giọng cô lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi dao giải phẫu. "Ông nói ông nhìn thấy 'rất rõ' gương mặt tôi vào lúc 11 giờ 45 phút đêm hôm đó?"
"Đúng vậy! Tôi nhìn không sai một li!" Lý Sâm gật đầu chắc nịch.
"Khoảng cách từ vị trí tuần tra của ông đến lối vào phía Đông là bao nhiêu?" Đường Vy hỏi tiếp, ánh mắt cô khóa chặt vào từng chuyển động nhỏ trên gương mặt hắn.
"Khoảng... khoảng ba mươi mét," Lý Sâm hơi do dự một chút rồi trả lời.
"Ba mươi mét," Đường Vy lặp lại, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý. "Đêm hôm đó, District 0 đang phải gánh chịu làn sương mù công nghiệp độc hại, tầm nhìn giảm xuống dưới mười mét. Đối với một dị tộc sơ cấp có thị lực chỉ hơn người phàm một chút như ông, việc nhìn rõ một gương mặt ở khoảng cách ba mươi mét trong sương mù là điều hoàn toàn bất khả thi. Ông làm thế nào để thấy rõ tôi?"
Lý Sâm lập tức biến sắc, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhờ sự chuẩn bị từ trước: "Tôi... tôi có thị lực đột biến của dị tộc cấp thấp! Hơn nữa, lúc đó ánh sáng từ đỉnh tháp chuông của Thánh địa chiếu thẳng vào mặt cô, rọi sáng từng đường nét! Ánh sáng bạc từ tháp chuông rất mạnh, giúp tôi nhìn rõ gương mặt cô!"
"Ánh sáng từ tháp chuông chiếu thẳng vào mặt tôi?" Đường Vy hỏi lại, giọng điệu mang theo một sự chế giễu vô hình.
"Đúng vậy! Luồng sáng bạc từ tháp chuông rọi thẳng xuống bục cửa!" Lý Sâm khẳng định chắc nịch, giọng nói hơi run lên.
Ngay lập tức, đĩa cân bên trái của Cán cân công lý bạc khẽ rung động, bắt đầu nghiêng nhẹ về phía trước. Ánh sáng bạc phản chiếu từ chiếc kính gọng vàng của Đường Vy tạo nên một hiệu ứng thị giác sắc sảo, lạnh lùng.
Trương Hùng Jr. nhận thấy sự bất thường, hắn lập tức bước lên định can thiệp: "Bị cáo đang cố tình hỏi những câu hỏi vụn vặt để làm nhiễu loạn nhân chứng! Nhân chứng đã khẳng định nhìn thấy cô dưới ánh sáng tháp chuông, điều đó là quá đủ!"
Hắn khẽ vận dụng dị năng áp chế tinh thần bằng giọng nói, phát ra một tần số sóng âm thôi miên trầm đục nhằm ép Lý Sâm lấy lại bình tĩnh và buộc bồi thẩm đoàn phải tin vào lời khai. Tuy nhiên, chiếc Khuyên tai bạc hình cán cân trên tai trái của Đường Vy đột ngột phát ra một làn sóng nhiễu tần số cao, triệt tiêu hoàn toàn luồng thôi miên của Trương Hùng Jr. trước khi nó kịp chạm vào cô hay nhân chứng. Đại não của Đường Vy nhói lên một cơn đau nhẹ do phản phệ, nhưng cô vẫn giữ vững tư thế thẳng thớm.
"Thưa Hội đồng Thẩm phán," Đường Vy không thèm nhìn Trương Hùng Jr., cô lật giở một tập tài liệu giấy thô sơ trong cặp hồ sơ của mình—đây hoàn toàn là tài liệu hành chính thông thường của người phàm, không mang bất kỳ năng lượng dị năng nào. "Đây là bản ghi chép bảo trì lưới điện hành chính của District 0 vào đêm ngày mười bốn tháng này, do chính Sở Năng lượng của dị tộc quản lý."
Cô trình tài liệu lên trước mặt Thẩm phán dự khuyết Lục và Thẩm Kiêu.
"Theo ghi chép rõ ràng ở trang thứ ba, do sự cố rò rỉ năng lượng từ trường từ lò phản ứng tâm thần của Thánh địa trước đó, toàn bộ hệ thống chiếu sáng và tháp chuông của Thánh địa Vô Sắc đã bị cắt điện hoàn toàn để bảo dưỡng khẩn cấp từ 11 giờ đêm hôm đó cho đến 2 giờ sáng hôm sau. Không hề có bất kỳ luồng sáng nào phát ra từ tháp chuông vào lúc 11 giờ 45 phút đêm."
Đường Vy quay phắt lại nhìn Lý Sâm, ánh mắt cô sắc lạnh như chim ưng: "Nhân chứng Lý Sâm! Nếu tháp chuông hoàn toàn mất điện, vùng lối vào phía Đông chìm trong bóng tối dày đặc của sương mù công nghiệp, thì ông đã nhìn thấy gương mặt tôi bằng thứ ánh sáng không hề tồn tại nào? Hay... ông được ai đó mớm cung, vẽ sẵn một kịch bản hoàn hảo để đổ tội cho tôi, nhưng lại quên mất việc kiểm tra lịch bảo trì lưới điện của thành phố?"
"Tôi... tôi..." Lý Sâm lắp bắp, gương mặt xám xịt của hắn lập tức chuyển sang tái mét. Hắn nhìn sang Trương Hùng Jr. để cầu cứu, nhưng vị công tố viên trẻ tuổi lúc này cũng đang đứng hình, mồ hôi hột rịn ra trên trán.
"Keng!"
Một tiếng ngân thanh thú, trong vắt như tiếng chuông đồng cổ vang dội khắp Thánh đường Gothic. Chiếc Cán cân công lý bạc trên bàn nghị án đột ngột nghiêng mạnh về bên trái—bên đại diện cho sự dối trá—với một góc độ tuyệt đối. Tiếng ngân vang lên mang theo một uy áp tinh thần cổ xưa, đập tan mọi sự ngụy biện trong phòng xử án.
Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu khẽ nhíu mày. Đôi mắt màu xám tro lạnh lùng của hắn nhìn chằm chằm vào chiếc cán cân đang nghiêng hẳn về một bên, rồi chuyển ánh nhìn đầy nghi ngờ và phẫn nộ sang phía Viện Kiểm Sát. Sự tôn sùng trật tự tuyệt đối của hắn không cho phép bất kỳ ai—kể cả Viện Kiểm Sát—dùng sự dối trá để làm vẩn đục phiên tòa của hắn.
Trương Hùng Jr. hoảng loạn, hắn cố gắng gỡ gạc bằng cách quát lớn: "Im lặng! Nhân chứng có thể đã nhớ nhầm chi tiết ánh sáng do quá căng thẳng! Nhưng hình ảnh camera ngoại vi vẫn chứng minh..."
"Hình ảnh camera của ông chỉ cho thấy một bóng người mờ nhạt mặc đồ đen," Đường Vy cắt lời hắn một cách tàn nhẫn, sử dụng kỹ năng Khai thác lỗ hổng cảm xúc để dồn đối thủ vào chân tường. "Và chiếc thẻ thông hành giả mà các người tìm thấy trên hiện trường mang vết xước từ trường đặc thù của máy mã hóa bảo mật thuộc Viện Kiểm Sát. Trương Hùng Jr., ông có muốn tôi yêu cầu giám định kỹ thuật chiếc máy mã hóa trong văn phòng của cha ông ngay tại đây để xem chiếc thẻ đó được tạo ra từ lúc nào không?"
Sự tự tin của phe công tố hoàn toàn sụp đổ. Trương Hùng Jr. lùi lại một bước, gương mặt tràn ngập sự sợ hãi trước lập luận logic thép và những chứng cứ vật lý đập tan mọi sự chuẩn bị của hắn. Bồi thẩm đoàn nhân loại phía trên bắt đầu xôn xao, niềm hy vọng nhen nhóm trong ánh mắt của họ.
Chứng kiến con trai mình bị một nữ luật sư người phàm đè bẹp hoàn toàn tại tòa, Công tố viên tối cao Trương Hùng—dù đang bị khóa dị năng—vẫn đứng bật dậy. Đôi mắt đỏ rực của hắn hằn lên những tia máu tàn nhẫn. Hắn biết, nếu phiên tòa này tiếp tục, toàn bộ âm mưu ngụy tạo chứng cứ của Viện Kiểm Sát và gia tộc Khương thị đứng sau tài trợ bằng Huyết thanh tủy xương nhân loại sẽ bị phơi bày hoàn toàn.
"Thừa lệnh Thẩm phán tối cao," Trương Hùng Sr. lên tiếng bằng giọng nói trầm đục đầy uy quyền chính trị. "Nhân chứng của chúng tôi có dấu hiệu bị nhiễu loạn tinh thần do tác động của cấm thuật cổ đại từ bị cáo. Để đảm bảo tính công bằng của tư pháp, Viện Kiểm Sát yêu cầu tạm hoãn phiên tòa sơ cấp này để tiến hành giám định lại sức khỏe của nhân chứng và xác minh lại các tài liệu kỹ thuật."
Thẩm Kiêu nhìn chiếc cán cân bạc vẫn đang nghiêng lệch, rồi nhìn sang Đường Vy đang đứng thở dốc vì kiệt sức thần kinh. Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn từ trường xuống mặt bàn đá bạc.
"Yêu cầu của Viện Kiểm Sát được chấp thuận," giọng Thẩm Kiêu lạnh lùng vang lên. "Phiên tòa tạm hoãn. Bị cáo Đường Vy sẽ được đưa trở lại nhà giam tạm thời của District 0 chờ lệnh triệu tập tiếp theo. Trật tự phòng xét xử được giải tỏa."
Chiếc bàn đá bạc từ từ chìm xuống nền đất, trả lại không gian Gothic âm u của Thánh đường. Đường Vy khẽ thở ra một hơi dài, cơ thể cô run lên vì mệt mỏi sau cuộc đấu trí căng thẳng liên tục phân tích vi biểu cảm của nhân chứng. Cô biết mình đã thắng hiệp đầu tiên, nhưng cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.
Ngay khi cánh cửa phòng xử án đóng lại, Trương Hùng Sr. quay sang phía bóng tối bên hành lang, nơi Giám ngục Hắc đang đứng chờ sẵn. Đôi mắt đỏ rực của vị công tố tối cao hằn lên một sát khí lạnh lẽo tột cùng, hắn rít qua kẽ răng một mệnh lệnh tàn nhẫn:
"Đưa ả vào Ngục tối thần kinh ngay trong đêm nay. Dùng mọi biện pháp tra tấn cảm giác để xóa sạch ký ức và bẻ gãy ý chí của ả. Đừng để ả sống sót bước lên phiên tòa tiếp theo."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!