Bàn Nghị Án Bằng Đá
Ánh bình minh của Thánh Địa Vô Sắc không mang lại hơi ấm, nó chỉ là một dải sáng màu xám tro yếu ớt lọt qua những ô cửa kính màu của Thánh đường Gothic Vô Sắc. Nơi đây là phân khu tòa án tối cao của District 0, một thánh đường của sự phán xét một chiều, nơi kiến trúc Gothic âm u giao hòa với những khối kim loại lạnh lẽo của kỷ nguyên dị năng.
Đường Vy bị đẩy mạnh qua cánh cửa vòm bằng đá cao mười mét. Tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá cẩm thạch xám phát ra những âm thanh loảng xoảng, vang vọng khắp không gian rộng lớn của phòng xử án. Cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau cơn quá tải cảm giác tột độ từ đêm hiến tế máu. Từng thớ cơ trên người cô đau nhức như bị xé rách, lồng ngực co thắt nhè nhẹ theo mỗi nhịp thở mệt mỏi.
Tuy nhiên, gương mặt cô vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. Chiếc kính gọng vàng mỏng manh được đeo ngay ngắn trên sống mũi cao thanh tú, khéo léo che giấu vệt rạn nứt màu bạc nhạt đang lan rộng trong mống mắt trái. Vết bầm tím rỉ máu trên cổ tay trái do xích huyết dịch của Trương Hùng để lại giờ đã được giấu dưới ống tay áo vest công sở màu đen phẳng phiu. Cô đứng đó, giữa bục bị cáo bằng sắt lạnh, đơn độc nhưng thẳng thớm như một thanh kiếm cắm sâu vào lòng đất.
Phía trên cao, ba hàng ghế bồi thẩm đoàn nhân loại đang ngồi im lặng. Gương mặt của những người phàm đáy xã hội ấy tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Họ không dám nhìn vào Đường Vy, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn những bức tượng thẩm phán đá khổng lồ đang trừng mắt nhìn xuống từ những cột trụ Gothic âm u. Họ biết, tại tòa án này, nhân loại chưa bao giờ có quyền tự bào chữa. Họ chỉ ở đây để làm chứng cho một bản án tử hình đã được định đoạt sẵn.
"Rầm!"
Cánh cửa hông của phòng xử án mở tung. Công tố viên tối cao Trương Hùng bước vào với phong thái ngạo nghễ của một kẻ nắm giữ quyền sinh sát. Chiếc áo choàng công tố màu đỏ sẫm thêu hình dơi đen của hắn quét nhẹ trên sàn đá. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn quét qua bục bị cáo, dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Đường Vy với một nụ cười tàn nhẫn.
Không thèm mở tập hồ sơ trên bàn, Trương Hùng khẽ nâng bàn tay thô ráp của mình lên. Ngay lập tức, một luồng dị năng thao túng huyết dịch vô hình lan tỏa khắp phòng xét xử. Áp lực máu trong cơ thể của toàn bộ bồi thẩm đoàn nhân loại đột ngột tăng vọt. Những người phàm trên khán đài bắt đầu thở dốc, mạch máu trên cổ họ phình to, gương mặt đỏ bừng vì nghẹt thở. Đó là sự uy áp tinh thần dã man của giới dị tộc, một lời cảnh cáo không lời rằng bất kỳ kẻ nào dám đứng về phía Đường Vy đều sẽ phải trả giá bằng máu.
"Hỡi hội đồng xét xử tôn kính," giọng nói ồm ồm của Trương Hùng vang lên, áp đảo hoàn toàn tiếng thở dốc của bồi thẩm đoàn. "Bị cáo Đường Vy, một kẻ phàm trần thấp kém, đã xâm nhập bất hợp pháp vào thánh địa cấm và mưu sát thánh nữ tối cao của Giáo hội Vô Sắc. Chứng cứ DNA của bị cáo đã được tìm thấy trên thi thể người đã khuất, cùng với chiếc thẻ thông hành giả mang mã sinh học của cô ta. Trước một tội ác chống lại thần thánh cấp độ S như thế này, tôi yêu cầu tòa án áp dụng đặc quyền dị tộc tối cao, miễn trừ mọi thủ tục tranh tụng thông thường và thi hành án tử hình ngay lập tức!"
Tiếng xôn xao sợ hãi bùng lên từ hàng ghế bồi thẩm đoàn, nhưng lập tức bị dập tắt bởi một luồng áp lực từ trường khủng khiếp đột ngột giáng xuống từ đỉnh vòm thánh đường.
Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh và mang theo mùi ozone nồng nặc. Những chiếc đèn chùm bằng sắt trên trần nhà bắt đầu rung lắc dữ dội, phát ra tiếng rít chói tai của kim loại bị uốn cong.
Từ trong bóng tối phía sau ngai tòa bằng basalt đen, Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu chậm rãi bước ra.
Mái tóc bạc dài của hắn xõa tung trên vai, lễ phục thẩm phán đen thêu chỉ bạc lấp lánh dưới ánh sáng nhạt. Đôi mắt màu xám tro hoàn toàn không mang một chút cảm xúc nhân tính nào của hắn nhìn xuống phòng xử án. Sự xuất hiện của hắn như một vị thần từ trường tối cao, bóp méo toàn bộ không gian xung quanh bằng một áp lực trọng lực vô hình.
Thẩm Kiêu nhìn lướt qua Đường Vy. Trong mắt hắn, cô chỉ là một sinh mệnh phàm trần mỏng manh, một con sâu cái kiến đang giãy dụa vô ích trước bánh xe của trật tự dị tộc. Hắn khẽ nâng ngón tay đeo chiếc nhẫn từ trường bạc lên.
"Yêu cầu của Viện Kiểm Sát được chấp thuận," giọng nói của Thẩm Kiêu lạnh lùng như băng đá vạn năm. "Tòa án tối cao không có thời gian để lắng nghe lời ngụy biện của người phàm. Án tử hình bằng hình thức phân rã từ trường sẽ được thi hành ngay lập tức."
"Uỳnh!"
Luồng dị năng Từ trường cực hạn của Thẩm Kiêu bùng phát. Chiếc còng tay từ trường trên cổ tay Đường Vy đột ngột siết chặt lại, những gai nhọn kim loại cắm sâu vào da thịt cô. Lực từ trường khủng khiếp bắt đầu bóp nghẹt không khí xung quanh cô, ép chặt lấy lồng ngực và xương sườn của cô như muốn nghiền nát cô thành tro bụi.
Đường Vy cảm thấy đại não mình nổ tung. Cơn đau co thắt từ hệ thần kinh dội ngược lên khiến mắt cô mờ đi, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ tai và mũi, nhuộm đỏ một bên má nhợt nhạt. Quá tải cảm giác đang kéo đến với tốc độ chóng mặt, đe dọa làm sụp đổ hoàn toàn ý thức của cô.
*Chính là lúc này.*
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, lý trí tuyệt đối của Đường Vy gầm lên trong đại não. Cô không hề hoảng sợ, không hề cầu xin. Đôi mắt ánh bạc sau tròng kính gọng vàng khóa chặt lấy hình bóng của Thẩm Kiêu.
Bằng một nỗ lực phi thường vượt qua giới hạn chịu đựng của thể xác, Đường Vy dùng bàn tay phải đang rỉ máu, siết chặt lấy chiếc búa gỗ sồi mòn vẹt của người cha quá cố Đường Minh đang giấu dưới vạt áo vest.
"Cộp!"
Một tiếng gõ mundane, khô khốc của gỗ sồi nện mạnh xuống mặt bàn gỗ của bục bị cáo.
Tiếng gõ ấy nhỏ bé, nhưng trong không gian đang bị áp chế bởi từ trường của Thẩm Kiêu, nó lại vang lên như một tiếng sấm sét xé toạc bầu trời đêm.
"Nhân danh Luật pháp cổ đại, tôi kích hoạt Cấm quy thứ hai: Cưỡng chế thiết lập bàn nghị án!"
Giọng nói của Đường Vy vang dội, lạnh lùng và mang theo một uy quyền tối cổ không thể lay chuyển.
"Vút!"
Từ trong túi áo vest của cô, cuộn da dâ Luật pháp cổ đại tự động bay vút lên không trung. Những thớ da dê rách nát bùng phát một luồng hào quang màu bạc rực rỡ, chói lòa, xua tan hoàn toàn sắc đỏ âm u của xích huyết dịch và luồng từ trường xám xịt của Thẩm Kiêu.
Một làn sóng xung kích năng lượng cổ xưa quét qua toàn bộ Thánh đường Gothic Vô Sắc.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Ngay lập tức, luồng dị năng Khóa chặt dị năng phòng xét xử được kích hoạt. Chiếc còng tay từ trường trên cổ tay Đường Vy tự động mở ra, rơi bịch xuống đất. Áp lực từ trường cực hạn của Thẩm Kiêu biến mất không dấu vết trong tích tắc. Luồng dị năng thao túng huyết dịch của Trương Hùng cũng bị dập tắt hoàn toàn, khiến bồi thẩm đoàn nhân loại lập tức hít thở trở lại trong sự bàng hoàng.
"Cái gì?!" Trương Hùng kinh hoàng hét lên, hắn cố gắng kích hoạt lại dị năng của mình nhưng chỉ cảm thấy huyết dịch trong cơ thể hoàn toàn bất động, như thể bị một xiềng xích vô hình khóa chặt.
Từ dưới nền đá cẩm thạch của phòng xử án, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những khối kim loại hiện đại và bục xét xử bằng basalt đen bị đẩy lùi sang hai bên.
Một chiếc bàn nghị án khổng lồ bằng đá bạc cổ xưa, chạm khắc những ký tự luật pháp viễn cổ phức tạp, trồi lên từ lòng đất. Chiếc bàn đá tỏa ra một luồng khí thế uy nghiêm, cổ kính, san bằng mọi khoảng cách đặc quyền giữa người phàm và dị tộc.
Cùng lúc đó, một lực lượng vô hình, cưỡng chế tối thượng từ chiếc bàn đá bạc phóng ra, khóa chặt lấy cơ thể của Thẩm Kiêu.
Thẩm Phán Tối Cao Thẩm Kiêu bỗng biến sắc. Hắn cố gắng kích hoạt từ lực để bẻ gãy lực lượng này, nhưng vô ích. Cổ luật có hiệu lực cưỡng chế tuyệt đối lên mọi thực thể siêu năng lực. Cơ thể hắn bị kéo tuột xuống khỏi ngai tòa cao quý, cưỡng chế áp giải ngồi thẳng vào chiếc ghế xét xử bằng đá phía sau bàn nghị án mới xuất hiện.
Thánh đường Gothic Vô Sắc chìm vào một sự im lặng tuyệt đối của Cấm quy 'Cưỡng chế im lặng tại tòa'. Không một ai có thể phát ra tiếng động, không một dị năng nào có thể hoạt động.
Thẩm Kiêu bị lực lượng vô hình ép ngồi chặt xuống ghế xét xử bằng đá bạc. Đôi mắt xám tro của hắn, vốn luôn trống rỗng lạnh lùng, giờ đây co rút lại đầy kinh ngạc và phẫn nộ. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc bàn đá bạc đang khóa chặt dị năng của mình, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, khóa chặt ánh nhìn đầy sát khí lạnh lùng vào bóng dáng gầy gò, rỉ máu nhưng đứng thẳng của Đường Vy phía đối diện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!