Nhạc nềnBattleField4

Di Sản Dưới Nền Gạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong phòng giam biệt lập của Nhà giam tạm thời District 0 không chỉ là sự vắng bóng của ánh sáng, mà là một khối vật chất đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi rỉ sắt. Đường Vy ngồi bất động trên bệ đá, tấm lưng mảnh khảnh tựa thẳng vào vách tường ẩm mốc. Chiếc kính gọng vàng mỏng manh đặt ngay bên cạnh cô, phản chiếu những tia sáng vàng vọt, yếu ớt hắt ra từ bóng đèn huỳnh quang chập chờn ngoài hành lang. Không có kính, gương mặt thanh tú của cô lộ rõ vẻ nhợt nhạt do mất máu, nhưng đôi mắt mệt mỏi ấy vẫn giữ nguyên sự sắc sảo đến lạnh lùng.


"Một, hai, ba, bốn..."


Đầu ngón tay trỏ của Đường Vy gõ nhịp đều đặn lên nền gạch đá lạnh lẽo. Cô đang đếm. Mỗi nhịp gõ là một lần cô điều hòa hơi thở, cố gắng ép nhịp tim đang hỗn loạn của mình trở lại quỹ đạo bình thường. Cơn đau buốt nhói từ sâu trong đại não vẫn liên tục dội về như những làn sóng triều, hậu quả tàn khốc của việc kích hoạt Cấm quy 'Tự Bào Chữa' vài giờ trước. Năm năm tuổi thọ thần kinh bị thiêu rụi chỉ trong một tích tắc đổi lấy quyền được sống.


Cô khẽ chớp mắt. Trong mống mắt trái của cô, một vệt rạn nứt nhỏ màu bạc nhạt, mỏng như sợi chỉ, đang âm thầm phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo của cổ luật. Mỗi lần cô tập trung tinh thần, vệt rạn ấy lại nhói lên, khiến tầm nhìn bên mắt trái của cô mờ đi, chỉ còn thấy những đường viền xám xịt của thực tại. Nhưng Đường Vy không hối hận. Với cô, luật pháp không phải là công cụ để cầu xin sự thương hại, mà là vũ khí. Và vũ khí nào cũng đòi hỏi một cái giá tương xứng bằng máu.


Cổ tay trái của cô nhức nhối. Vết bầm tím do xích huyết dịch của Trương Hùng để lại đã chuyển sang màu tím đen, rỉ ra vài giọt máu khô bám chặt vào da thịt. Đường Vy khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận cơn đau vật lý để giữ cho tâm trí mình không bị cuốn trôi vào cơn hôn mê đang chực chờ nuốt chửng nhận thức.


"Cạch..."


Một tiếng động cực nhỏ, khác biệt hoàn toàn với tiếng bước chân nện gót đều đặn của robot tuần tra, vang lên từ phía cuối hành lang tối. Tiếng bước chân ấy nhẹ, vội vã, và đầy do dự.


Đường Vy không cử động, nhưng nhịp gõ ngón tay của cô lập tức dừng lại. Cô thản nhiên đeo lại chiếc kính gọng vàng lên sống mũi, che giấu vệt rạn bạc trong mắt trái dưới lớp tròng kính phản quang.


"Chị... Chị Vy?"


Một giọng nói thì thầm, run rẩy vang lên qua khe sắt hẹp của cánh cửa buồng giam.


Đường Vy hơi nghiêng đầu. Dưới ánh sáng lờ mờ, gương mặt lo lắng, mồ hôi nhễ nhại của Lâm Phong hiện ra sau những song sắt hoen rỉ. Cậu trợ lý trẻ vẫn đeo chiếc kính cận dày cộp, chiếc áo sơ mi trắng sờn cổ đã bám đầy bụi bẩn và muội than từ khu ổ chuột. Lâm Phong nhìn Đường Vy, đôi mắt cậu đỏ hoe khi thấy vết thương trên cổ tay cô.


"Lâm Phong?" Giọng Đường Vy vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ, như thể cô đang ngồi trong văn phòng luật Đường thị chứ không phải một phòng giam tử tù. "Sao cậu vào được đây? Hệ thống an ninh của Viện Kiểm Sát không phải thứ người phàm có thể lách qua."


Lâm Phong nuốt nước bọt, vội vàng áp sát mặt vào song sắt, hạ thấp giọng tối đa: "Em... em đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm cuối cùng của văn phòng để hối lộ cho một lính canh dị tộc cấp thấp ở cổng phụ. Hắn đang phê thuốc ức chế thần kinh nên đã lờ đi cho em vào trong mười phút. Chị Vy, em nghe nói Trương Hùng Jr. đã đến đây... Hắn có làm gì chị không?"


"Hắn không đủ trình độ để làm gì tôi," Đường Vy khẽ lắc đầu, ánh mắt cô lạnh đi. "Nhưng hắn đã để lộ một thông tin quan trọng. Chiếc thẻ thông hành giả gài bẫy tôi mang vết xước từ trường của máy mã hóa công tố. Đó là bằng chứng thép. Còn bên ngoài thế nào rồi?"


Gương mặt Lâm Phong lập tức tối sầm lại, sự sợ hãi hiện rõ trên từng thớ cơ: "Khu ổ chuột Phía Đông... đang hỗn loạn. Gia tộc Khương thị đã cử băng đảng Độc Nhãn đến bao vây văn phòng luật của chúng ta. Chúng đang lùng sục khắp nơi để tìm cuộn da dê cổ đại. Nhưng đáng sợ hơn... Đường Linh..."


Lâm Phong nghẹn lời, không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Vy.


"Đường Linh làm sao?" Giọng Đường Vy đột ngột hạ xuống một tông, mang theo một áp lực vô hình khiến Lâm Phong rùng mình.


"Khương Thành đã ra lệnh tăng cường độ bóc lột tại khu mỏ phía Đông. Con bé... Linh Linh bị bắt phải lao động liên tục mười tám tiếng mỗi ngày để vắt kiệt tủy xương năng lượng. Em nghe Tiêu Dao báo lại, nếu trong vòng ba ngày nữa chị không ký bản nhận tội và giao nộp cổ luật, chúng sẽ... sẽ đưa Linh Linh vào lò mổ sinh học của Aegis."


Bàn tay Đường Vy siết chặt vào cạnh bệ đá, các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau đớn và phẫn nộ như một ngọn lửa bùng lên trong lồng ngực cô. Người cha Đường Minh đã bị chúng sát hại dã man, người mẹ Tạ Thư Vân đã chết trong đêm thảm sát, và giờ đây, chúng muốn dùng đứa em gái duy nhất của cô làm con tin để bóp nghẹt ngọn lửa công lý cuối cùng của nhân loại.


*Không được hoảng loạn.* Lý trí tuyệt đối của Đường Vy lập tức can thiệp, dập tắt ngọn lửa cảm xúc vừa nhen nhóm. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn đau não bộ dội ngược để giữ cho tâm trí mình lạnh lùng như một tảng băng.


"Khương Thành muốn dùng Linh Linh để ép tôi tự sát pháp lý," Đường Vy chậm rãi nói, tròng kính vàng lóe lên ánh sáng sắc bén. "Nếu tôi ký bản nhận tội, cả tôi và Linh Linh đều sẽ chết. Cách duy nhất để cứu con bé là tôi phải thắng tuyệt đối tại phiên tòa sơ cấp sắp tới, dùng luật pháp cổ đại để ép Thẩm Kiêu phải ký khế ước giám hộ chung. Khi đó, quyền bảo hộ sẽ tự động mở rộng sang huyết thân của tôi."


"Nhưng chị Vy, làm sao chị thắng được khi Trương Hùng nắm giữ toàn bộ hệ thống tư pháp?" Lâm Phong tuyệt vọng hỏi. Cậu thò tay vào trong túi áo khoác rộng, lóng ngóng rút ra một bộ dụng cụ cơ khí nhỏ tự chế. "Hay là... để em thử bẻ khóa còng từ trường này cho chị? Chúng ta trốn đi..."


"Vô ích thôi," Đường Vy nhìn bộ dụng cụ cơ khí của Lâm Phong, khẽ thở dài. "Còng tay này liên kết trực tiếp với trường từ trường của Thẩm Kiêu. Bất kỳ tác động vật lý hay cơ khí nào từ bên ngoài đều sẽ kích hoạt báo động đỏ và giải phóng dòng điện cao áp nung chảy xương cốt người phàm trong vòng ba giây. Đừng lãng phí thời gian vào việc đó."


Lâm Phong rụt tay lại, gương mặt tràn đầy sự bất lực. Nhưng rồi, cậu sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng lục lọi trong chiếc túi da cũ sờn đeo bên hông.


"A... phải rồi! Ông chú Đường Khuê... ông ấy vẫn còn sống! Ông ấy đã tìm đến văn phòng ngay sau khi chị bị bắt. Ông ấy bảo em phải giao cái này cho chị bằng mọi giá."


Lâm Phong run rẩy đưa qua khe sắt một vật phẩm nhỏ bằng bạc.


Đó là một chiếc nhẫn con dấu cổ bằng bạc, mặt nhẫn khắc hình một cán cân công lý đè lên một thanh kiếm sắc bén—biểu tượng truyền thừa tối cao của gia tộc luật sư Đường thị. Chiếc nhẫn bạc xỉn màu, bám đầy bụi thời gian nhưng khi vừa chạm vào lòng bàn tay Đường Vy, cô cảm nhận được một luồng dao động năng lượng nhẹ nhàng, ấm áp chạy dọc theo huyết quản, xoa dịu phần nào cơn đau đầu đang hành hạ cô.


"Nhẫn con dấu Đường thị..." Đường Vy lẩm bẩm, đôi mắt cô rực sáng dưới tròng kính.


Ký ức về người cha Đường Minh đột ngột dội về. Cô nhớ lại những đêm đông lạnh lẽo tại khu ổ chuột, cha cô ngồi bên chiếc bàn gỗ mục nát, thầm lặng dùng chiếc nhẫn này để đóng dấu lên những bản thảo dịch thuật cổ luật rách nát. Ông từng nói: *"Vy nhi, con dấu này không phải là trang sức. Nó là chìa khóa mở ra di sản của tổ tiên chúng ta. Khi nào con sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để bảo vệ công lý, chiếc nhẫn sẽ chỉ đường cho con."*


Đường Vy lật ngược chiếc nhẫn lại. Ở mặt trong của vòng nhẫn, có khắc một chuỗi ký tự cổ tự siêu nhỏ mà chỉ có người mang huyết mạch Đường thị mới có thể giải mã. Cô tập trung tinh thần vào mắt trái, vệt rạn bạc nhói lên đau đớn, nhưng tầm nhìn mờ ảo của cô lập tức phóng to những ký tự ấy:


*"Huyết tế mở lối. Nền gạch số bảy. Cấm quy thứ hai."*


Đường Vy lập tức nhìn xuống nền gạch đá của phòng giam. Phòng giam này được xây dựng trên nền móng cũ của tòa án thời đại cổ đại, nơi đá bạc vẫn chưa bị dòng chảy năng lượng hiện đại của dị tộc ăn mòn hoàn toàn. Cô chậm rãi đếm các phiến gạch từ bệ đá của mình ra phía cửa sắt.


Một, hai, ba... sáu, bảy.


Phiến gạch thứ bảy nằm ngay dưới chân cô, xám xịt và nứt nẻ như những phiến gạch khác. Nhưng khi Đường Vy cúi xuống, dùng ngón tay gõ nhẹ vào tâm phiến gạch, một tiếng "boong" trầm đục, rỗng tuếch vang lên. Dưới phiến gạch này có một khoảng trống ẩn.


"Lâm Phong, canh cửa cho tôi," Đường Vy ra lệnh, giọng nói đầy quyết đoán.


Cậu trợ lý trẻ lập tức gật đầu, áp lưng vào song sắt cửa giam, đôi mắt láo liên nhìn ra hành lang tối tăm đầy cảnh giác.


Đường Vy quỳ xuống nền đá lạnh lẽo. Cô dùng chiếc nhẫn con dấu bạc, lách cạnh sắc của nó vào khe nứt của phiến gạch thứ bảy, dùng hết sức lực phàm trần của mình để bẩy phiến gạch lên. Tiếng đá cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh ken két ghê rợn trong không gian yên tĩnh của ngục tối.


"Cạch!"


Phiến gạch đá bị lật ngược lại. Ở mặt dưới của phiến gạch, có một phong ấn năng lượng hình tròn khắc sâu vào đá cổ, tỏa ra một luồng khí xám tĩnh lặng. Đường Vy nhận ra đây chính là một trận pháp bảo mật cổ đại của gia tộc Đường thị, được thiết lập từ kỷ nguyên trước để cất giấu các tài liệu cấm quy khỏi sự truy quét của dị tộc.


"Chị Vy, mười phút sắp hết rồi! Lính canh bắt đầu di chuyển ở phía đầu hành lang!" Lâm Phong hoảng hốt thì thầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.


"Im lặng và giữ vững vị trí," Đường Vy lạnh lùng ra lệnh.


Cô biết mình không có thời gian để do dự. Để đấu lại dị năng từ trường cực hạn của Thẩm Kiêu và quyền lực huyết dịch của Trương Hùng tại phiên tòa sơ cấp sắp tới, cô bắt buộc phải có cấm quy thứ hai—cấm quy cưỡng chế thiết lập bàn nghị án bình đẳng. Nếu không, Thẩm Kiêu sẽ dùng từ lực nghiền nát cô ngay khi cô vừa mở miệng bào chữa.


Đường Vy đeo chiếc nhẫn con dấu vào ngón áp út tay phải. Chiếc nhẫn bạc vừa khít một cách kỳ lạ, như thể nó đã chờ đợi cô suốt hàng chục năm qua. Cô hít một hơi thật sâu, đưa cổ tay trái đang rỉ máu lên, để những giọt máu tươi ấm nóng nhỏ thẳng vào tâm phong ấn năng lượng trên phiến gạch đá.


"Xèo xèo..."


Máu tươi vừa chạm vào đá cổ lập tức bị hấp thụ hoàn toàn, như thể phiến đá đang khát khao dòng máu của người kế thừa Đường thị. Những đường khắc phong ấn bắt đầu phát ra ánh sáng bạc mờ nhạt, rồi mạnh dần lên.


Đường Vy áp mạnh mặt nhẫn con dấu vào tâm phong ấn.


"Uỳnh..."


Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tâm trí Đường Vy, không gây ra bất kỳ chấn động vật lý nào ra ngoài phòng giam nhưng lại khiến toàn bộ hệ thần kinh của cô rung chuyển dữ dội. Từ dưới lòng đất, luồng năng lượng cổ xưa luồn qua chiếc nhẫn, chạy thẳng vào cơ thể cô, kích hoạt Cuộn da dê Luật pháp cổ đại đang giấu trong túi áo vest trong.


Cuộn da dê tự động bay lên, lơ lửng giữa không trung phòng giam, tỏa ra hào quang bạc rực rỡ xua tan bóng tối u ám. Những thớ da dê rách nát bắt đầu tự động lật mở sang trang thứ hai, hiển lộ những dòng cổ tự bạc lấp lánh.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, ý thức của Đường Vy đột ngột bị kéo tuột vào một không gian đa chiều xám xịt.


Trước mặt cô, giữa làn sương xám của ký ức nguyên thủy, hình bóng mờ ảo của một nam nhân mặc cổ phục hiện hình. Gương mặt người đàn ông nghiêm nghị, đôi mắt sáng như sao đêm nhìn thẳng vào linh hồn cô với sự lạnh lùng uy nghiêm tối thượng.


Đó là Đường Phong—nhà lập pháp nhân loại đầu tiên, tổ tiên sáng lập dòng họ Đường thị.


"Kẻ kế thừa huyết mạch Đường thị," giọng nói của Đường Phong vang lên như tiếng chuông đồng vọng từ vực sâu vô tận, dội thẳng vào linh hồn Đường Vy. "Ngươi muốn mở khóa Cấm quy thứ hai: Cưỡng chế thiết lập bàn nghị án? Ngươi có biết cái giá của sự ngạo mạn này là gì không?"


Đường Vy đứng thẳng người trước ý chí của tổ tiên, ánh mắt cô không một chút dao động: "Tôi biết. Cái giá là tuổi thọ thần kinh của chính tôi."


"Kích hoạt cấm quy thứ hai sẽ lấy đi của ngươi thêm 5 năm tuổi thọ thần kinh vĩnh viễn," Đường Phong lạnh lùng cảnh báo, hình bóng ông khẽ lay động trong sương xám. "Hệ thần kinh phàm trần của ngươi đã xuất hiện những vết rạn nứt đầu tiên. Nếu ngươi tiếp tục đồng hóa với cổ luật, ngươi sẽ mất đi một phần cảm giác nhân loại, chịu đựng những cơn đau co thắt não bộ tột cùng mỗi đêm, và cuối cùng sẽ biến thành một thực thể phán quyết lạnh lùng vô hồn. Ngươi... có chấp nhận đánh đổi sinh mạng để bảo vệ lũ người phàm yếu ớt kia không?"


Đường Vy khẽ nhếch môi, nụ cười của cô mang theo sự ngạo nghễ và lý trí tuyệt đối của một luật sư đã bước qua ranh giới sinh tử:


"Tổ tiên Đường Phong, ông đã ký khế ước đầu tiên với dị tộc để giữ lại ngọn lửa sinh tồn cho nhân loại. Nhưng ngọn lửa đó giờ đây đang bị chúng dẫm nát dưới gót giày đặc quyền. Nếu không có công lý bình đẳng, mạng sống kéo dài thêm vài năm của tôi cũng chỉ là sự tồn tại của một kẻ nô lệ. Tôi chấp nhận cái giá đó. Hãy giao cấm quy thứ hai cho tôi!"


Đôi mắt sáng như sao của Đường Phong khẽ lóe lên một tia sáng kỳ lạ—sự nể phục thầm lặng trước ý chí sắt đá của cô cháu gái thế hệ sau.


"Ý chí của ngươi đã được ghi nhận. Cấm quy thứ hai: Khai mở!"


Hình bóng của Đường Phong tan biến vào làn sương xám. Ý thức của Đường Vy lập tức bị đẩy mạnh trở lại thực tại phòng giam.


"A...!"


Một tiếng hét nghẹn ứ trong cổ họng Đường Vy. Cơn đau dữ dội chưa từng có dội thẳng lên não bộ cô như một dòng điện cao áp vạn vôn quét qua từng tế bào thần kinh. Đó là trạng thái Quá tải cảm giác (Sensory Overload) cực hạn.


Đôi mắt Đường Vy hoàn toàn chuyển sang màu bạc rực lửa trong tích tắc. Máu tươi ấm nóng từ mũi và tai cô bắt đầu chảy ra, nhuộm đỏ thẫm cả gương mặt nhợt nhạt. Cơ thể cô co giật dữ dội, lồng ngực co thắt lại khiến cô không thể hít thở. Thiết bị lọc áp lực não sau gáy cô chưa được cấy ghép lúc này, khiến hệ thần kinh phàm trần của cô phải gánh chịu trực tiếp 100% phản phệ tàn khốc của cổ luật.


"Chị Vy! Chị Vy! Chị làm sao thế này?!" Lâm Phong hoảng hốt tột độ, cậu thò cả hai tay qua khe sắt cố gắng giữ lấy bả vai đang run rẩy của Đường Vy, nước mắt cậu trào ra khi thấy máu chảy từ mắt và tai cô.


Trên cuộn da dê cổ đại, dòng cổ tự bạc của trang thứ hai rực sáng lên lần cuối cùng rồi thu lại, rơi rụng xuống nền đất bên cạnh phiến gạch đá nứt nẻ. Cấm quy thứ hai đã được mở khóa thành công, chiếc nhẫn con dấu bạc trên tay cô khẽ ngân lên một tiếng thanh thú rồi tắt lịm hào quang.


Nhưng Đường Vy đã chạm đến giới hạn chịu đựng của thể xác. Đầu óc cô quay cuồng, mọi giác quan vật lý của cô bỗng chốc bị tê liệt hoàn toàn. Cô không còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Lâm Phong, không còn nghe thấy tiếng gào khóc của cậu, tầm nhìn của cô chìm dần vào một màn sương bạc lạnh lẽo.


Cô lảo đảo, rồi ngã quỵ xuống nền gạch đá lạnh buốt, cơ thể gầy gò co quắp lại bên cạnh di sản của cha mình.


"Bịch... Bịch... Bịch..."


Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của robot chấp pháp Unit-X tuần tra và tiếng quát tháo của lính canh dị tộc đột ngột vang lên từ phía hành lang ngoài, càng lúc càng gần.


"Có biến động năng lượng cổ luật ở khu giam biệt lập! Tất cả cảnh vệ tiến lên! Chuyển phòng giam khẩn cấp cho phạm nhân Đường Vy ngay lập tức!"


Lâm Phong bàng hoàng nhìn Đường Vy đang nằm bất tỉnh trong vũng máu nhạt, rồi nhìn luồng ánh sáng đỏ quét của robot tuần tra đang rọi thẳng vào hành lang dẫn đến phòng giam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!