Nhạc nềnBattleField4

Vượt Qua Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rạn nứt của vòm bảo vệ từ trường vang lên giòn giã và chói tai như hàng vạn tấm thủy tinh khổng lồ bị nghiền nát cùng một lúc. Những tia chớp xung điện từ màu xanh lam từ đĩa phát sóng của robot hành quyết Unit-X tiếp tục nện xuống, rò rỉ qua những khe nứt năng lượng, cào xé bầu không khí trong căn phòng giam biệt lập của văn phòng luật Đường thị.


Đường Vy nằm trong lòng Vy Thanh, toàn thân cô co giật từng cơn dữ dội. Đồng bộ cảm giác 30% với Thẩm Kiêu đồng nghĩa với việc cô phải gánh chịu một phần ba cơn đau tinh thần tột độ khi vị Thẩm phán tối cao đầu tiên đang điên cuồng vắt kiệt từ lực để chống lại hỏa lực của Nghị viện từ xa. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt trái màu bạc lạnh, chảy tràn qua tròng kính gọng vàng mỏng manh, nhỏ xuống gò má nhợt nhạt. Sau gáy cô, thiết bị lọc áp lực não cấy ghép ẩn dưới da đang o o hoạt động quá công suất, tỏa ra luồng nhiệt nóng bỏng rát dọc theo vết sẹo hình chữ thập mới khâu đêm qua. Cô hoàn toàn mất đi vị giác, ngay cả vị máu tanh nồng trong miệng lúc này cũng chỉ là một khoảng không vô vị, lạnh ngắt – cái giá tàn khốc của khế ước hiến tế máu lần thứ ba.


"Chị Vy! Chị phải giữ vững ý thức! Đừng chìm vào mê cung tư duy nữa!" Lâm Phong gào lên trong tiếng sấm sét và tiếng động cơ gầm rú bên ngoài. Cậu quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy chiếc mỏ lết rỉ sét của thầy Tần Thiết như ôm lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất.


"Ba mươi giây nữa..." Giọng Đường Vy khản đặc, mỏng manh như tơ nhện nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. "Lệnh hành quyết... của Unit-X... đang đi vào vòng lặp xác minh cuối cùng. Khi hệ thống an ninh của Nghị viện ghi đè thủ công... nó sẽ san phẳng nơi này."


Đúng lúc vòm từ trường bạc của Thẩm Kiêu phát ra tiếng nổ bùng oanh liệt và vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng, một tiếng động cơ gầm rú hoang dại đột ngột xé toạc màn mưa bão ngoài Ngõ Mù Sương. Đó không phải là tiếng rít ion quý tộc của Unit-X, mà là tiếng gầm rú thô ráp, bạo liệt của một động cơ diesel tăng áp đã được độ chế cực hạn.


"UỲNH!"


Bức tường gạch phía trước văn phòng luật bị tông sập hoàn toàn. Gạch đá vỡ vụn bay tứ tung dưới ánh đèn pha LED công suất lớn sáng rực rỡ. Một chiếc xe bọc thép tự chế khổng lồ, vỏ ngoài chắp vá bằng những tấm hợp kim titan xám xịt đầy vết cào xước, lao thẳng vào giữa phòng khách đổ nát.


Cửa sập bọc thép của xe bật mở. Ngô Minh, thanh niên gầy gò đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống mắt, thò đầu ra ngoài hét lớn:


"Lên xe! Mau lên xe! Lũ cảnh vệ bọc thép đã khóa chặt đầu ngõ rồi! Tôi phải tông ba lớp rào chắn mới vào được đây đấy!"


Lâm Phong không do dự một giây. Cậu phối hợp với Vy Thanh, người đang ôm chặt lấy Đường Linh nhỏ nhắn vào lòng, nhanh chóng dìu thân hình suy kiệt của Đường Vy lao vào khoang sau của chiếc xe bọc thép. Trương Tấn, vị vệ sĩ trung thành vẫn đang bất tỉnh nhân sự với lồng ngực băng bó, được Lâm Phong dùng chút sức lực cuối cùng kéo lê qua sàn đất đầy mảnh kính vỡ để đưa lên xe.


"Rầm!"


Cửa sập bọc thép đóng sầm lại. Ngay khoảnh khắc đó, đôi mắt quét màu đỏ của Unit-X trên bầu trời đột ngột chuyển sang màu đỏ sẫm chết chóc. Ba phút trì hoãn pháp lý đã kết thúc. Hệ thống điều khiển thủ công của Nghị viện đã chính thức ghi đè.


"Xác minh hoàn tất. Lệnh hành quyết khẩn cấp được tái kích hoạt. Tiêu diệt mục tiêu cưỡng chế."


Một luồng sáng laser đỏ rực khổng lồ phóng xuống từ bầu trời, nện thẳng vào vị trí văn phòng luật Đường thị vừa đứng. Tiếng nổ kinh hoàng hất văng chiếc xe bọc thép của Ngô Minh lệch đi vài mét trên nền đất đá. Toàn bộ văn phòng luật Đường thị cũ nát – di sản cuối cùng của cha cô – hóa thành một hố tro tàn đỏ rực trong nháy mắt.


"Bám chắc vào!" Ngô Minh nghiến răng gầm lên. Đôi tay gầy guộc của anh chuyển động nhanh như chớp trên vô lăng, kích hoạt dị năng Gia tốc phản xạ cực hạn.


Chiếc xe bọc thép rú lên, lao điên cuồng qua đống đổ nát rực lửa, hướng thẳng ra phía lối ra của District 0.


Phía trước họ, màn đêm bị xé rách bởi hàng loạt ánh đèn pha bọc thép của Đội Cảnh vệ Thiết giáp Tòa án. Ba chiếc xe thiết giáp hạng nặng của cảnh vệ đã dàn hàng ngang, thiết lập một hàng rào bọc thép vững chắc chắn ngang con lộ duy nhất dẫn ra biên giới. Những họng súng điện cao áp trên nóc xe cảnh vệ bắt đầu xoay nòng, tích tụ những luồng điện xanh loang loáng.


"Ngô Minh! Lối đi ga tàu điện ngầm bỏ hoang!" Lâm Phong hét lên từ khoang sau, tay vẫn giữ chặt chiếc mỏ lết rỉ sét. "Đường hầm số 4 dưới nhà ga là lối thoát duy nhất không bị quét radar!"


"Không kịp nữa rồi!" Ngô Minh hét trả, mắt anh đỏ ngầu vì tập trung phản xạ. "Lũ chó cảnh vệ đã dùng bê tông đông cứng chặn kín lối vào nhà ga số 4 từ hai tiếng trước! Chúng biết chúng ta sẽ chạy đường đó! Bây giờ chỉ có thể tông thẳng qua hàng rào biên giới thôi!"


"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"


Những phát đạn pháo năng lượng từ xe cảnh vệ nện liên tục vào thân xe bọc thép tự chế. Tiếng kim loại biến dạng rên rỉ vang lên ghê rợn bên trong khoang xe. Hệ thống cảnh báo đỏ nhấp nháy liên tục trên bảng điều khiển của Ngô Minh: *Thân xe hư hại 50%. Hệ thống truyền động tổn hại.*


Đường Vy gượng dậy, cô tựa lưng vào vách thép lạnh ngắt của xe. Dù mắt trái đang chảy máu và võng mạc bị tổn thương nặng, lý trí logic của cô vẫn hoạt động như một cỗ máy chính xác. Cô khẽ chạm tay vào gáy, cảm nhận luồng nhiệt từ thiết bị lọc đang nguội dần nhờ Vy Thanh liên tục truyền dị năng trị liệu làm mát.


"Ngô Minh..." Giọng Đường Vy lạnh lùng vang lên trong khoang xe đầy khói xám. "Hàng rào bọc thép phía trước... có liên kết từ trường dòng điện. Nếu tông trực tiếp, hệ thống điện của xe sẽ bị chập mạch hoàn toàn trong vòng ba giây."


"Vậy phải làm sao đây luật sư? Tôi không thể dừng lại! Dừng lại là tất cả làm bia đỡ đạn cho Unit-X!" Ngô Minh đổ mồ hôi hột.


"Kích hoạt hệ thống tàng hình quang học tầm ngắn của xe," Đường Vy ra lệnh, mắt phải đen lánh của cô nhìn chăm chằm vào khoảng không phía trước qua khe hở bọc thép. "Lâm Phong, dùng bộ phát sóng nhiễu của mỏ lết truyền một xung tần số cao vào lưới điện của hàng rào bọc thép ngay khi Ngô Minh kích hoạt tàng hình. Chúng ta cần đánh lừa radar quét của chúng trong vòng đúng 1.5 giây."


"Rõ!"


Ngô Minh đập mạnh tay xuống nút màu đỏ trên bảng điều khiển. Lớp vỏ ngoài của chiếc xe bọc thép khẽ rung lên, một màng khúc xạ ánh sáng mỏng bao phủ thân xe, khiến nó gần như hòa tan vào màn mưa đêm đen kịt trong mắt thường và radar quét sơ cấp. Ngay lập tức, Lâm Phong ấn mạnh đầu chiếc mỏ lết rỉ sét vào bộ phát sóng nhiễu của xe, truyền đi một luồng xung điện từ tần số cao đã được giải mã từ chip nhớ của thầy Tần Thiết.


"Xoẹt —— !"


Lưới điện liên kết từ trường của hàng rào cảnh vệ bị nhiễu loạn trong tích tắc, tạo ra một khoảng trống năng lượng rộng đúng bốn mét.


"Tông cho tôi!" Ngô Minh gầm lên.


Chiếc xe bọc thép tự chế lao vút qua khoảng trống từ trường với tốc độ kinh hoàng, tông thẳng vào đuôi của một chiếc xe thiết giáp cảnh vệ. Tiếng kim loại va chạm đanh thép vang dội xé rách màn đêm. Chiếc xe bọc thép của Ngô Minh bị móp méo nghiêm trọng, một bên lốp xe bốc khói dữ dội, nhưng nó đã thành công vượt qua hàng rào bọc thép đầu tiên, lao thẳng vào con đường biên giới hoang tàn dẫn đến rìa Tân Khánh.


Tuy nhiên, sự cứu rỗi chưa kịp đến thì một mối hiểm họa lớn hơn đã ập xuống.


Từ trên bầu trời mưa bão, tiếng cánh quạt trực thăng hạng nặng xé gió rít gầm vang lên. Một chiếc trực thăng trinh sát của tập đoàn Aegis, được chỉ huy trực tiếp bởi Đặc vụ Tần, đang bay lơ lửng ngay phía sau họ. Một luồng ánh sáng xanh lam từ máy quét nhiệt công suất lớn rọi thẳng xuống từ trên cao, khóa chặt lấy chiếc xe bọc thép đang chạy trốn.


"Phát hiện mục tiêu di chuyển. Chỉ số nhiệt lượng hiển thị rõ ràng. Kích hoạt tên lửa tầm nhiệt bám đuổi."


Giọng nói lạnh lùng của Đặc vụ Tần vang lên qua hệ thống loa phát thanh tầm rộng của trực thăng, át cả tiếng sấm sét.


"Mẹ kiếp! Thiết bị quét nhiệt của chúng quá mạnh! Hệ thống tàng hình quang học của tôi không thể che giấu được nhiệt lượng của động cơ diesel!" Ngô Minh nghiến răng, cố gắng bẻ lái lách qua những phát đạn bắn tỉa bọc bạc triệt năng đang nện xuống từ trực thăng.


*Thân xe hư hại 70%. Động cơ quá nhiệt.*


Đường Vy khẽ mở mắt trái màu bạc lạnh. Tầm nhìn của cô lúc này chỉ còn là một màu xám xịt với những đường chỉ năng lượng bạc mờ nhạt đại diện cho khế ước với Thẩm Kiêu đang run rẩy dữ dội. Cô cảm nhận được sự kiệt quệ từ trường của Thẩm Kiêu từ xa; hắn đã làm hết bổn phận bảo hộ của mình ở District 0. Bây giờ, cô phải tự tìm đường sống.


Cô nhìn về phía trước. Qua kính chắn gió rạn nứt của xe, một bức tường sương mù màu tím dày đặc, u ám và khổng lồ đang cuồn cuộn dâng cao, ngăn cách hoàn toàn thế giới xám xịt của District 0 với ranh giới của thành phố Tân Khánh.


Vùng sương mù rìa Tân Khánh.


Nơi đó quanh năm bao phủ bởi Dịch sương mù tâm thần độc hại do Thẩm phán thứ hai Phó Kính Vũ kiểm soát. Đó là vùng cấm tuyệt đối đối với người phàm, bởi sương mù độc có thể ăn mòn nhận thức, xóa sạch ký ức và khiến bất kỳ bộ não sinh học nào cũng phải hóa điên trong vòng vài phút. Nhưng đối với công nghệ quét nhiệt của Aegis và Đội Cảnh vệ, làn sương mù đậm đặc chứa các hạt ion biến dị ấy cũng là một bức tường triệt tiêu hoàn toàn mọi sóng radar và cảm biến nhiệt.


"Ngô Minh..." Đường Vy thầm thì, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên định tuyệt đối. "Lao thẳng vào vùng sương mù phía trước."


"Cái gì?!" Lâm Phong kinh hoàng hét lên. "Chị Vy! Đó là sương độc tâm thần của Phó Kính Vũ! Người phàm bước vào đó sẽ bị chết não trong vòng năm phút! Chị Linh và chú Trương Tấn không thể chịu đựng được đâu!"


"Nếu không vào, chúng ta sẽ chết dưới tên lửa tầm nhiệt trong vòng năm giây," Đường Vy bình thản nói, ánh mắt cô không một chút dao động. "Vy Thanh, cô có thuốc an thần loại S và thiết bị lọc khí thủ công chứ?"


"Tôi có... nhưng nó chỉ bảo vệ được Lâm Phong và Đường Linh tạm thời," Vy Thanh nghiến răng, tay cô run rẩy rút ra những ống tiêm chứa dung dịch an thần màu xanh nhạt. "Còn cô, Đường Vy, thiết bị lọc sau gáy cô đã bị chập mạch quá nhiệt. Nếu cô hít phải sương độc, sự xung đột giữa từ lực của Thẩm Kiêu và năng lượng sương mù của Phó Kính Vũ sẽ xé rách đại não cô!"


"Tôi tự có cách bảo vệ mê cung tư duy của mình," Đường Vy khẽ đẩy nhẹ gọng kính vàng loang lổ vết máu khô. "Ngô Minh, lao vào!"


Ngô Minh gầm lên một tiếng hoang dại, dẫm mạnh chân ga xuống sát sàn xe.


Chiếc xe bọc thép tự chế móp méo, rách nát như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, lao thẳng với tốc độ hơn một trăm cây số một giờ vào bức tường sương mù màu tím dày đặc phía trước.


"Vút —— !"


Một quả tên lửa tầm nhiệt phóng xuống từ trực thăng của Đặc vụ Tần, kéo theo một vệt khói dài chết chóc. Nhưng ngay khoảnh khắc quả tên lửa chuẩn bị chạm vào đuôi xe, chiếc xe bọc thép đã hoàn toàn biến mất vào trong làn sương mù tím đậm.


Nhiệt lượng của động cơ và sóng radar của trực thăng Aegis lập tức bị các hạt ion biến dị trong sương mù hấp thụ và bẻ cong hoàn toàn. Quả tên lửa mất mục tiêu, đâm sầm vào vách đá biên giới bên cạnh và nổ tung thành một quầng lửa khổng lồ vô hại.


"Mất dấu mục tiêu. Thiết bị quét nhiệt hoàn toàn bị tê liệt bởi sương mù Tân Khánh," tiếng báo cáo đầy bất lực của phi công trực thăng vang lên trong khoang lái của Đặc vụ Tần.


Đặc vụ Tần đứng bên cửa trực thăng, đôi mắt dưới chiếc mặt nạ phòng độc xám xịt nhìn chằm chằm vào bức tường sương mù tím ngắt không một chút dao động. Hắn khẽ siết chặt khẩu súng lưới điện từ trường trong tay.


"Đường Vy... ngươi nghĩ bước vào địa phận của Phó Kính Vũ là con đường sống sao? Đó là ngục giam tinh thần tàn khốc nhất thế giới này."


Hắn ra hiệu cho trực thăng quay đầu, rút lui hoàn toàn khỏi ranh giới District 0.


***


Bên trong chiếc xe bọc thép, một sự im lặng đáng sợ đột ngột bao trùm.


Tiếng súng đạn, tiếng sấm sét gầm rú và tiếng động cơ phản lực ion của Unit-X hoàn toàn biến mất, bị nuốt chửng bởi làn sương mù màu tím đậm đặc đang len lỏi qua các khe hở bọc thép rách nát tràn vào trong khoang xe. Không gian bên ngoài kính chắn gió chỉ còn là một màu tím huyền ảo, quái dị và tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập gấp gáp của từng người.


"Khụ... khụ..." Lâm Phong ho sặc sụa khi hít phải làn khói tím nhạt. Vy Thanh nhanh nhẹn chụp mặt nạ lọc khí thủ công lên mặt cậu và Đường Linh, đồng thời tiêm một mũi An thần loại S vào cánh tay hai người để ổn định nhịp sóng não.


Đường Vy ngồi im lặng dựa vào vách xe. Làn sương mù tím độc hại chạm vào da thịt cô, mang theo một luồng năng lượng tinh thần u ám, quái dị đang điên cuồng tìm cách thâm nhập vào đại đại não cô qua các giác quan.


"U u u ——"


Một tiếng o o trầm đục vang lên bên tai Đường Vy. Thiết bị lọc áp lực não sau gáy cô khẽ rung lên dữ dội rồi phát ra một tiếng "xoạch" nhỏ, hoàn toàn chập mạch do không thể điều hòa được sự xung đột năng lượng cực hạn giữa hai vị Thẩm phán tối cao.


Cơn đau xé rách đại não lập tức ập đến. Đường Vy cảm thấy như có hàng vạn sợi kim bạc đang đâm xuyên qua các dây thần kinh thị giác. Khế ước với Thẩm Kiêu trên cổ tay trái cô đột ngột phát sáng rực rỡ dưới dạng một sợi xích bạc vô hình, tỏa ra từ lực mạnh mẽ để bảo vệ sinh mệnh của cô chống lại sự ăn mòn của sương mù. Nhưng chính sự bảo vệ bạo lực này lại kích hoạt phản ứng dây chuyền của làn sương độc Tân Khánh.


Năng lượng sương mù bao quanh xe bọc thép bỗng chốc cuộn xoắn lại, hình thành nên những ảo ảnh tinh thần kinh hoàng trong tâm trí Đường Vy. Cô nhìn thấy đêm thảm sát gia tộc Đường thị tái hiện, nhìn thấy người cha Đường Minh gục trong vũng máu, nhìn thấy người mẹ Tạ Thư Vân dịu dàng biến thành một thực thể vô hồn đầy máu...


"Lý trí... không được sụp đổ..." Đường Vy cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, cô cố gắng vận dụng phương pháp Thiền định dòng chảy ý thức của Thầy Vô Danh để cô lập các ảo ảnh cảm xúc vào một phân khu của Mê cung tư duy.


Cô bắt buộc phải giữ vững đạo tâm bảo vệ công lý của mình. Nếu mê cung tư duy sụp đổ, cô sẽ vĩnh viễn biến thành một kẻ điên loạn vô hồn trong làn sương này.


Chính trong khoảnh khắc Đường Vy đang giằng xé giữa ranh giới sinh tử của sự quá tải cảm giác, một sự cố rò rỉ thần kinh ngoài ý muốn đã diễn ra.


Sự đồng hóa khế ước 30% với Thẩm Kiêu kết hợp với luồng năng lượng sương mù tâm thần đang bao phủ lấy cơ thể rách nát của cô đã tạo ra một cầu nối cộng sinh thần kinh chưa từng có. Sợi chỉ thần kinh bạc từ mắt trái cô phóng ra, không hướng về phía Thẩm Kiêu nữa, mà vô thức kết nối trực tiếp vào dòng chảy năng lượng sương mù độc hại đang cuộn xoắn ngoài xe.


"Xoạt —— !"


Một luồng sóng não vô cùng khổng lồ, u ám, quái dị và đầy tò mò từ sâu thẳm thành phố Tân Khánh đột ngột dội ngược qua sợi chỉ thần kinh bạc, kết nối thẳng vào mê cung tư duy của Đường Vy.


Trong không gian ý thức màu xám xịt của cô, một hình bóng mờ ảo, khoác chiếc áo choàng màu tím sẫm thêu hoa văn sương mù cổ điển từ từ hiện hình. Đôi mắt màu tím nhạt của thực thể ấy lóe lên ánh sáng lạnh lùng, quái dị nhìn chằm chằm vào mê cung tư duy kiên cố của cô gái nhân loại.


Thẩm phán tối cao thứ hai – Phó Kính Vũ.


"Ồ? Một người phàm mang khế ước của Thẩm Kiêu... lại có thể xây dựng được một mê cung tư duy kiên cố thế này sao?" Một giọng nói u trầm, quái dị vang lên sâu thẳm trong tiềm thức Đường Vy, đầy sự thích thú và khao khát chiếm hữu. "Thật là một món đồ chơi thú vị..."


Ngoài đời thực, chiếc xe bọc thép tự chế của Ngô Minh khẽ khựng lại, động cơ diesel hoàn toàn lịm đi khi nó trượt dài trên con đường đất ẩm ướt của biên giới Tân Khánh, bao phủ hoàn toàn bởi làn sương tím dày đặc.


Lâm Phong và Vy Thanh hoảng hốt nhìn về phía Đường Vy.


Mắt trái màu bạc lạnh vĩnh viễn của cô lúc này không còn chảy máu nữa, mà đột ngột lóe lên một ánh sáng màu tím nhạt mờ ảo – dấu hiệu của mối liên kết khế ước thứ hai với thực thể sương mù tối cao bắt đầu hình thành.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!