Cấm Quy Tự Bào Chữa
Tiếng búa gỗ của Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu lơ lửng trên không trung, mang theo sức nặng từ trường vạn quân chuẩn bị gõ xuống chiếc bàn đá đen. Không khí trong Thánh đường Gothic Vô Sắc đặc quánh lại, áp lực từ trường cấp 6 bóp méo ánh sáng bạc rọi từ đỉnh vòm, đè nặng lên đôi vai gầy của Đường Vy. Xung quanh bục bị cáo, những họng súng laser của robot chấp pháp Unit-X đã khóa chặt hồng tâm đỏ rực lên ngực cô. Chỉ cần một tiếng gõ búa vang lên, thân thể phàm trần của cô sẽ lập tức bị phân rã thành tro bụi trên tháp chuông câm lặng.
Trương Hùng đứng bên bục công tố, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng. Đối với hắn, việc thi hành án tử hình một con kiến nhân loại xâm nhập thánh địa là việc dễ dàng như trở bàn tay. Sắc lệnh đặc quyền của giới dị tộc là lá chắn tuyệt đối, biến mọi lời bào chữa của con người thành hư vô.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc tử thần cận kề ấy, Đường Vy lại mỉm cười.
Cô không nhìn họng súng laser, cũng không nhìn Trương Hùng. Đôi mắt cô, ẩn sau tròng kính gọng vàng mỏng manh, phản chiếu thẳng vào đôi mắt xám tro lạnh lùng của Thẩm Kiêu. Cô chậm rãi xoay cổ tay trái đang bị trói chặt bởi những sợi xích huyết dịch đỏ sẫm. Những gai nhọn năng lượng của xích huyết dịch cắm sâu vào da thịt cô, tạo nên những vết bầm tím rỉ máu. Cơn đau nhức nhối dội thẳng lên đại não, nhưng Đường Vy không hề nhíu mày. Cô mượn chính những chiếc gai nhọn ấy, tàn nhẫn miết mạnh cổ tay vào cạnh sắc của chiếc còng.
Máu tươi ấm nóng lập tức tuôn ra, nhuộm đỏ thẫm cả lòng bàn tay cô.
Không một chút do dự, Đường Vy áp bàn tay đầy máu của mình lên cuộn da dê cổ đại đang cầm bên tay phải.
"Xoạt!"
Một tiếng động trầm đục như tiếng sấm rền từ thời viễn cổ vang lên sâu thẳm dưới lòng đất Thánh đường Gothic. Cuộn da dê thô ráp vốn xám xịt bỗng chốc hấp thụ toàn bộ dòng máu tươi của người kế thừa Đường thị. Từ những thớ da dê rách nát, những ký tự cổ tự phức tạp bắt đầu phát ra ánh sáng bạc rực rỡ, chói lòa đến mức lấn át hoàn toàn ánh sáng từ trường của Thẩm Kiêu và sắc đỏ huyết dịch của Trương Hùng.
Một luồng sóng xung kích năng lượng cổ xưa bùng phát từ cuộn da dê, hóa thành một vòng tròn hộ vệ màu bạc khổng lồ bao phủ xung quanh Đường Vy. Hai cảnh vệ bọc thép vừa tiến lên lập tức bị lực lượng vô hình này đẩy lui ba bước, lớp giáp hợp kim của chúng va vào nhau phát ra tiếng kêu khô khốc. Những họng súng laser của Unit-X bị nhiễu loạn từ trường cổ đại, liên tục nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo lỗi hệ thống.
"Cái gì?!" Trương Hùng biến sắc, luồng huyết dịch năng lượng quanh người hắn bỗng chốc bị áp chế, đông cứng lại như băng. "Ả phàm nhân này đang dùng tà thuật gì thế kia? Cảnh vệ! Bắn chết cô ta ngay lập tức!"
"Câm miệng, Trương Hùng!"
Một giọng nói uy nghiêm, mang theo áp lực từ trường khủng khiếp vang lên từ phía trên cao. Người lên tiếng không phải Đường Vy, mà là Thẩm Kiêu.
Lúc này, Thẩm phán tối cao đã đứng thẳng dậy. Mái tóc bạc dài của hắn khẽ tung bay dưới áp lực năng lượng bùng phát. Đôi mắt xám tro vốn không một gợn sóng giờ đây co rút lại đầy kinh ngạc. Hắn nhìn chằm chằm vào cuộn da dê đang lơ lửng trước mặt Đường Vy. Sức mạnh từ trường cấp 6 của hắn—thứ có thể bóp nát cả một chiếc xe bọc thép trong tích tắc—đang bị luồng ánh sáng bạc kia triệt tiêu hoàn toàn khi tiến gần bục bị cáo.
"Đó là... Luật pháp cổ đại," Thẩm Kiêu lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp chứa đựng sự chấn động không thể che giấu. Hắn cảm nhận được một sợi xích vô hình đang khóa chặt lấy ý thức của mình, cưỡng chế hắn phải tuân thủ một quy tắc tối cổ.
Trên cuộn da dê, một dòng chữ bạc khổng lồ hiện hình giữa không trung phòng xét xử:
*"CẤM QUY THỨ NHẤT: TỰ BÀO CHỮA. BẤT KỲ SINH MỆNH NÀO CÓ HUYẾT MẠCH KẾ THỪA ĐỀU CÓ QUYỀN TỰ BIỆN HỘ TRƯỚC TÒA ÁN TỐI CAO. MỌI LỆNH HÀNH QUYẾT CHƯA QUA XÉT XỬ ĐỀU LÀ VI HIẾN."*
Đường Vy đứng thẳng người giữa vòng hào quang bạc, gương mặt cô nhợt nhạt vì mất máu, nhưng thần thái lại uy nghiêm như một vị thần phán quyết thực sự. Cô đẩy nhẹ gọng kính vàng, giọng nói lạnh lùng vang dội khắp thánh đường:
"Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu! Sắc lệnh đặc quyền của Viện Kiểm Sát có thể đè bẹp luật pháp hiện đại của nhân loại, nhưng không thể vượt qua Luật pháp cổ đại—nguồn gốc của toàn bộ hệ thống tư pháp thế giới này. Dưới sự chứng kiến của Cấm quy 'Tự Bào Chữa', tôi tuyên bố yêu cầu tạm hoãn hành quyết và mở phiên tòa sơ cấp để tự bào chữa cho bản thân! Ngài... có dám ký lệnh vi hiến trước cổ luật không?"
Lời tuyên bố của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào uy nghiêm của tòa án dị tộc.
Trương Hùng điên cuồng hét lên: "Thẩm phán Thẩm Kiêu! Đừng nghe lời xảo quyệt của con sâu cái kiến này! Hãy dùng từ trường nghiền nát cô ta cùng cuộn da dê giả mạo đó!"
Nhưng Thẩm Kiêu không động đậy. Sợi xích ý thức của cổ luật đang siết chặt lấy não bộ hắn. Là người gác đền của trật tự tuyệt đối, hắn biết rõ cái giá của việc vi phạm cổ luật: dị năng của hắn sẽ bị tước đoạt ngay lập tức bởi cấm quy. Hơn nữa, sự kiêu ngạo của một thực thể tối cao không cho phép hắn hành động hèn nhát trước một người phàm.
"Đủ rồi," Thẩm Kiêu chậm rãi ngồi xuống, giọng nói khôi phục lại sự lạnh lùng tàn nhẫn vốn có. "Cổ luật đã kích hoạt. Trật tự của Thánh đường Gothic không thể bị phá vỡ. Bản án tử hình khẩn cấp tạm thời đình chỉ."
"Thẩm phán!" Trương Hùng nghiến răng, đôi mắt đỏ rực đầy phẫn uất.
"Viện Kiểm Sát Đặc Quyền sẽ có cơ hội trình xuất chứng cứ tại phiên tòa sơ cấp," Thẩm Kiêu phất tay, luồng từ trường bóp méo không khí xung quanh bục bị cáo biến mất. "Áp giải bị cáo Đường Vy về Nhà giam tạm thời District 0 để chờ ngày xét xử. Phiên tòa sơ cấp sẽ diễn ra sau ba ngày nữa."
Đường Vy khẽ thở phào trong lòng. Vòng hào quang bạc của cuộn da dê nhạt dần rồi thu lại vào thớ da cũ kỹ. Ngay khi cấm quy ngừng hoạt động, một cơn đau buốt nhói như hàng ngàn cây kim châm dội thẳng vào đại não cô.
Đó là phản phệ của cổ luật. Việc kích hoạt cấm quy bằng máu đã tiêu hao của cô 5 năm tuổi thọ thần kinh. Đầu cô đau như búa bổ, lồng ngực co thắt dữ dội, và ở sâu trong mắt trái, một vệt rạn nứt nhỏ màu bạc nhạt bắt đầu xuất hiện trên mống mắt đen tuyền. Cô hơi lảo đảo, nhưng nhanh chóng đứng vững, dùng ý chí sắt đá để che giấu sự suy kiệt thể chất trước mắt kẻ thù.
Hai cảnh vệ bọc thép tiến lên, lần này chúng không dám thô bạo lôi kéo cô nữa mà lặng lẽ dẫn đường. Đường Vy bước đi thong thả, gọng kính vàng mỏng khẽ phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo cuối cùng của cổ luật vừa tan biến.
***
Nhà giam tạm thời District 0 nằm sâu dưới tầng hầm của tòa án, một không gian u ám quanh năm không thấy ánh mặt trời. Không khí nơi đây nồng nặc mùi rỉ sét của những song sắt cổ xưa và mùi máu khô của những phạm nhân nhân loại từng bị giam giữ. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những bóng đèn huỳnh quang lờ mờ treo trên trần bê tông ẩm ướt, tỏa ra những luồng sáng vàng vọt, yếu ớt.
Đường Vy bị giam trong một phòng giam biệt lập ở cuối hành lang. Cô ngồi lặng lẽ trên chiếc bệ đá lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường đá ẩm mốc. Chiếc kính gọng vàng được cô đặt nhẹ bên cạnh. Không có kính, gương mặt thanh tú của cô trông có vẻ mềm mại hơn, nhưng đôi mắt trái với vết rạn bạc nhỏ lại tỏa ra một vẻ huyền bí, lạnh lùng đáng sợ.
Cô đưa tay chạm vào vết bầm tím trên cổ tay trái—di chứng từ xích huyết dịch của Trương Hùng. Vết thương đã ngưng chảy máu nhưng vùng da xung quanh đã chuyển sang màu tím đen nhức nhối. Cô khẽ nhắm mắt, bắt đầu vận dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp thở để cô lập cơn đau thần kinh đang âm ỉ trong não bộ.
"Cộc... Cộc... Cộc..."
Tiếng giày da nện xuống nền đá khô khốc vang lên từ đầu hành lang, phá vỡ sự im lặng tịch mịch của ngục tối.
Đường Vy chậm rãi mở mắt, đeo lại chiếc kính gọng vàng lên sống mũi. Tròng kính mỏng lập tức phản chiếu luồng sáng vàng vọt của bóng đèn hành lang, che giấu hoàn toàn cảm xúc trong đôi mắt cô.
Một thanh niên dị tộc bước dừng lại trước cửa phòng giam. Hắn mặc bộ áo choàng công tố viên tập sự màu đỏ rực thêu chỉ vàng quý phái, mái tóc vuốt ngược bóng loáng lộ ra gương mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, hống hách.
Đó là Trương Hùng Jr.—con trai độc nhất của Công tố viên tối cao Trương Hùng, kẻ được mệnh danh là hạt giống công tố xuất sắc nhất thế hệ mới của giới dị tộc.
Hắn nhìn Đường Vy bằng nửa con mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột cùng.
"Một con sâu cái kiến nhân loại," Trương Hùng Jr. lên tiếng, giọng nói của hắn đột ngột thay đổi tần số, phát ra một luồng sóng âm trầm đục, rung động liên tục trong không khí.
Đó là dị năng "Áp chế tinh thần bằng giọng nói" cấp độ 3 của hắn. Luồng sóng âm lọt qua khe sắt phòng giam, dội thẳng vào màng nhĩ của Đường Vy. Không gian xung quanh cô như bị bóp nghẹt, áp suất không khí tăng vọt khiến cô cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, đầu óc bắt đầu xuất hiện những cơn đau nhói như bị búa gõ.
Hắn muốn dùng uy áp tinh thần để bẻ gãy ý chí tự bào chữa của cô ngay trong phòng giam này.
"Ngươi nghĩ dùng một cuộn da dê rách nát là có thể thoát khỏi án tử hình sao?" Trương Hùng Jr. bước sát vào song sắt, giọng nói càng lúc càng dồn dập, sóng âm uy áp liên tục kích thích vào hệ thần kinh của Đường Vy. "Nhân loại các ngươi chỉ là lũ ký sinh dưới đáy xã hội. Cha ta muốn ngươi chết, ngươi bắt buộc phải chết. Khôn hồn thì hãy ký vào bản nhận tội này, ta sẽ xin cha cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng trên tháp chuông. Bằng không..."
Hắn rút ra một văn bản da thú màu đỏ từ trong túi áo, ném qua khe sắt rơi xuống chân Đường Vy.
Đường Vy nhìn bản nhận tội dưới đất, gương mặt cô vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Dù luồng sóng âm áp chế tinh thần của hắn đang khiến thái dương cô giật liên hồi, cô vẫn không hề biểu lộ một chút đau đớn nào. Nhờ thiết bị lọc áp lực não cấy sau gáy và ý chí lý trí tuyệt đối, cô đã xây dựng một mê cung tư duy thô sơ trong não để cô lập luồng sóng âm kia vào một góc, không cho nó chạm đến vùng ký ức cốt lõi.
Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt thấu suốt qua tròng kính vàng nhìn thẳng vào Trương Hùng Jr.
"Prosecutor Apprentice Trương Hùng Jr.," Đường Vy lên tiếng, giọng cô nhẹ nhàng, điềm tĩnh nhưng lại mang theo một sức nặng logic đanh thép, hoàn toàn xuyên qua luồng sóng âm uy áp của hắn. "Ngài tự tin đến đây để ép cung tôi, chứng tỏ Viện Kiểm Sát các người đang thực sự hoảng loạn sau khi tôi kích hoạt cổ luật."
Trương Hùng Jr. nhíu mày, tần số giọng nói uy áp khựng lại một nhịp. Hắn không ngờ một người phàm không có dị năng lại có thể nói chuyện bình thản dưới luồng áp chế tinh thần cấp 3 của mình.
"Hoảng loạn? Lũ dị tộc tối cao chúng ta phải hoảng loạn trước một con kiến như ngươi sao?" Hắn cười khẩy gượng gạo.
"Nếu không hoảng loạn, tại sao ngài lại phải lén lút đến đây ngoài giờ hành chính, không có sự giám sát của Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu?" Đường Vy đứng dậy, chậm rãi bước đến gần song sắt. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ cách nhau một lớp rào sắt lạnh lẽo.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của hắn, kỹ năng Đọc vị sóng não và vi biểu cảm lập tức kích hoạt. Cô nhận thấy khóe mắt trái của hắn khẽ giật nhẹ, nhịp thở hơi gấp gáp dồn dập hơn bình thường. Hắn đang lo lắng.
"Hãy nói về chiếc Thẻ thông hành Thánh địa giả mà cha ngài dùng làm vật chứng kết tội tôi," Đường Vy khẽ đẩy kính, tròng kính phản chiếu ánh sáng vàng nhạt làm nổi bật vết bầm tím trên cổ tay cô. "Nó được đăng ký dưới mã sinh học của tôi, tìm thấy tại hiện trường vụ án mạng. Một chứng cứ hoàn hảo, đúng không?"
"Đúng thế! Chứng cứ rành rành, ngươi chối cãi thế nào được?" Trương Hùng Jr. đắc ý nói.
"Nhưng có một chi tiết rất thú vị," Đường Vy hạ thấp giọng, tông giọng trở nên thì thầm đầy mê hoặc, đánh thẳng vào tâm lý kiêu ngạo của hắn. "Một chiếc thẻ thông hành thông thường của người phàm sử dụng mã hóa tĩnh điện tầm ngắn. Nhưng chiếc thẻ giả kia lại có một vết xước từ trường siêu vi lượng ở góc phải—loại vết xước đặc trưng chỉ được tạo ra bởi các máy mã hóa từ trường bảo mật chuyên dụng bên trong văn phòng công tố của cha ngài để cấp quyền cho các đặc vụ ngầm. Ngài nghĩ... ai là người đã ngụy tạo chiếc thẻ đó?"
Trương Hùng Jr. giật mình, đồng tử co rút lại trong tích tắc. Hắn vội vàng lùi lại nửa bước, luồng sóng âm áp chế tinh thần hoàn toàn bị dập tắt bởi sự kinh hoàng đột ngột.
"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó! Chiếc thẻ đó là do chính ngươi đánh cắp từ..." Hắn đột ngột dừng lại, nhận ra mình suýt lỡ lời.
"Đánh cắp từ đâu?" Đường Vy nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh lùng, sắc bén như dao cạo. "Từ văn phòng công tố của cha ngài sao? Một người phàm như tôi có thể đột nhập vào hệ thống an ninh bảo mật cấp 4 của Viện Kiểm Sát để trộm thẻ mà không bị phát hiện? Hay là... chính cha ngài, hoặc một kẻ thân cận như ngài, đã tự tay mã hóa chiếc thẻ đó rồi cố tình để lại hiện trường để gài bẫy tôi?"
"Câm miệng!" Trương Hùng Jr. tức giận quát lớn, gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên vì thẹn quá hóa giận. Hắn thô bạo giơ tay định kích hoạt năng lượng áp chế vật lý, nhưng ngay lập tức, một luồng ánh sáng bạc mờ nhạt từ cuộn da dê trong túi áo Đường Vy khẽ lóe lên, tạo ra một tiếng o o cảnh báo trong không khí.
Cấm quy của phòng giam tạm thời—vốn đã được ghi nhận bởi cổ luật—tự động kích hoạt để bảo vệ bị cáo trước các hành vi bạo lực ngoài phiên tòa.
Trương Hùng Jr. uất hận thu tay lại. Hắn nghiến răng kèn kẹt, cố gắng lấy lại vẻ kiêu ngạo bằng cách đưa ra đòn đe dọa tàn nhẫn nhất:
"Đường Vy, ngươi đừng tưởng mình thông minh thì có thể sống sót. Ngươi có biết em gái ngươi, Đường Linh, hiện đang làm việc tại khu mỏ năng lượng phía Đông dưới sự quản lý của gia tộc Khương thị không? Chỉ cần một cái búng tay của cha ta, con bé đó sẽ biến thành một đống xương tàn trong hầm mỏ mà không ai hay biết!"
Nghe đến tên em gái, bàn tay Đường Vy khẽ siết chặt lại sau lưng. Vết bầm tím trên cổ tay cô nhói lên đau đớn, nhắc nhở cô về sự tàn nhẫn vô nhân đạo của giới dị tộc đối với gia đình cô. Nỗi căm hận bùng lên trong lòng, nhưng lý trí tuyệt đối đã lập tức dập tắt ngọn lửa cảm xúc ấy. Cô biết, nếu cô biểu lộ sự yếu đuối hay hoảng loạn lúc này, hắn sẽ nắm giữ thế chủ động hoàn toàn.
Cô ngước mắt lên, ánh mắt qua tròng kính vàng lạnh lùng và tĩnh lặng như một vực sâu không đáy.
"Ngài đang đe dọa tôi bằng một hành vi phạm pháp hình sự khác sao, Apprentice?" Đường Vy thong thả nói, từng lời nói như một nhát dao găm đâm thẳng vào lỗ hổng pháp lý của hắn. "Theo Điều 12 của Luật An Ninh Nội Bộ Tòa Án District 0, một công tố viên tập sự không có quyền can thiệp, tiếp cận hoặc đe dọa nhân thân của bị cáo đang trong quá trình chờ xét xử cổ luật. Mọi hành vi đe dọa của ngài vừa rồi đều đã được hệ thống ghi âm tự động của phòng giam tạm thời lưu lại. Nếu ngài không muốn bị tước bỏ tư cách hạt giống công tố ngay ngày mai... tôi khuyên ngài nên bước ra khỏi đây."
Trương Hùng Jr. bàng hoàng nhìn lên góc trần phòng giam, nơi một con mắt camera quét rác gián điệp nhỏ đang lặng lẽ nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt. Hắn không hề biết rằng Bạch Đồng đã âm thầm hack hệ thống camera này từ trước.
Gương mặt hắn từ đỏ bừng chuyển sang tái mét. Sự kiêu ngạo và tự tin của một thiên tài dị tộc hoàn toàn bị đè bẹp bởi logic thép và sự lạnh lùng của nữ luật sư nhân loại.
"Ngươi... con khốn xảo quyệt! Hãy đợi đấy, ba ngày nữa tại phiên tòa sơ cấp, cha ta sẽ khiến ngươi phải quỳ gối cầu xin cái chết!"
Trương Hùng Jr. tức giận gầm lên một tiếng, giật lấy bản nhận tội dưới đất rồi quay lưng bước đi đầy phẫn uất. Cánh cửa sắt nặng nề của hành lang đóng sầm lại với một tiếng "xoảng" chói tai, vang vọng khắp ngục tối.
Phòng giam trở lại sự yên tĩnh u tối vốn có.
Đường Vy đứng lặng lẽ trong bóng tối, ánh sáng vàng yếu ớt từ hành lang hắt qua song sắt, chiếu lên chiếc kính gọng vàng mỏng manh của cô. Cô khẽ đẩy nhẹ kính, đôi mắt trái với vệt rạn bạc lấp lấp lên một tia sáng lạnh lùng, đầy tính toán.
Cô đã có manh mối đầu tiên. Chiếc thẻ thông hành giả chính là vết nứt chí mạng kết nối trực tiếp Viện Kiểm Sát của Trương Hùng với vụ mưu sát thánh nữ. Trò chơi thao túng chỉ mới bắt đầu, và cô... sẽ là kẻ đưa ra phán quyết cuối cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!