Nhạc nềnBattleField4

Nắm Đấm Của Khương Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào trút xuống Ngõ Mù Sương như muốn dìm cả phân khu District 0 vào trong một bể nước thải đen ngòm, lạnh buốt. Tiếng sấm rền rĩ từ xa dội lại, xen lẫn tiếng gió rít qua những khe tường nứt nẻ của Văn phòng Luật Đường thị cũ nát.


Bên trong văn phòng, bầu không khí ngột ngạt và u trầm bao trùm lên từng góc phòng tối tăm. Mùi giấy da cổ đại ẩm mốc quyện chặt lấy mùi ozone cháy khét phát ra từ đống thiết bị y tế mà Vy Thanh mang theo. Ở căn phòng nghỉ tạm thời phía sau, Đường Vy vẫn nằm im lịm trên chiếc giường xếp dã chiến. Gương mặt thanh tú của cô nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn bão mờ ảo. Đôi mắt cô nhắm nghiền, nhưng mí mắt bên trái thỉnh thoảng lại giật nhẹ, để lộ một tia sáng bạc lạnh lẽo, sắc bén rò rỉ ra ngoài. Vết sẹo hình chữ thập sau gáy cô – nơi Vy Thanh vừa cấy ghép thiết bị lọc áp lực não – vẫn còn đỏ ửng và rỉ ra những giọt dịch tủy màu bạc nhạt, chứng tích của cơn quá tải cảm giác tột độ sau cuộc hiến tế máu lần thứ ba.


Vy Thanh ngồi bên cạnh giường, đôi bàn tay phát ra hào quang xanh lục dịu nhẹ của dị năng trị liệu sinh học, liên tục xoa dịu những dải thần kinh đang co thắt dữ dội xung quanh gáy Đường Vy. Gương mặt nữ bác sĩ dị tộc lộ rõ vẻ kiệt sức, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.


"Chỉ số áp lực não của cô ấy đã giảm xuống còn tám mươi phần trăm," Vy Thanh thầm thì, giọng nói rệu rã hướng về phía Lâm Phong đang đứng ngoài cửa phòng. "Nhưng thiết bị lọc đã bị tổn hại nghiêm trọng do quá nhiệt. Nếu cô ấy không tỉnh lại trong vòng vài giờ nữa, hệ thần kinh trung ương sẽ tự động đình chỉ hoạt động vĩnh viễn."


Lâm Phong đẩy nhẹ gọng kính cận dày cộp, gương mặt thư sinh của cậu nhợt nhạt vì lo lắng. Đôi bàn tay cậu run rẩy ôm chặt xấp tài liệu pháp lý và chiếc mỏ lết rỉ sét của thầy Tần Thiết – di vật duy nhất chứa đựng chip giải mã dữ liệu về Thẩm Kiêu mà Giám ngục Tả vừa lén lút rò rỉ cho cậu khi Đường Vy đang hôn mê.


"Chúng ta đã giải tỏa được tài khoản ngân hàng nhờ vụ kiện hành chính," Lâm Phong nói, giọng nghẹn ngào. "Lão Tôn đang cố gắng chế tạo bộ sạc năng lượng khẩn cấp từ phế liệu để sạc lại cho Unit-09. Nhưng chúng ta không còn thời gian nữa. Gia tộc Khương thị... bọn chúng đang đến."


Như để minh chứng cho lời nói của Lâm Phong, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía đầu Ngõ Mù Sương. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập nện xuống mặt đường sũng nước, phá vỡ sự im lặng của màn đêm.


Ở tầng trệt của văn phòng, robot chấp pháp Unit-09 – bấy lâu nay đứng im lịm trong góc tối – đột ngột khởi động. Đôi mắt quét hình tròn của nó phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, quét dọc theo cánh cửa sắt lớn của văn phòng. Tiếng còi cảnh báo nội bộ của nó kêu lên những nhịp tít tít dồn dập.


"Cảnh báo: Phát hiện nguồn năng lượng bạo lực cấp độ ba đang tiếp cận phạm vi mười mét. Xác định mục tiêu: Dị tộc sơ cấp có dấu hiệu cường hóa cơ bắp cực hạn."


Trương Tấn đứng bật dậy từ chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Người cựu binh cảnh vệ trầm mặc vuốt ve chiếc khiên hợp kim titan chống bạo động nặng nề của mình. Gương mặt nghiêm nghị của anh phủ một lớp sát khí lạnh lùng. Anh biết kẻ đang đến là ai. Khương Lực – thiên tài võ lực của gia tộc Khương thị, kẻ coi con người như cỏ rác và luôn dùng nắm đấm để nghiền nát mọi trật tự pháp lý.


"Lâm Phong, đưa Vy Thanh và Đường Vy vào sâu trong phòng giam biệt lập phía sau," Trương Tấn trầm giọng ra lệnh, chiếc khiên titan khẽ rung lên dưới sức mạnh cường hóa thể chất cấp ba của chính anh. "Tôi và Unit-09 sẽ chặn cửa. Tuyệt đối không được để chúng bước vào phòng của luật sư."


"Nhưng anh Tấn... xương sườn của anh vẫn chưa lành hoàn toàn từ trận chiến trước!" Lâm Phong lo sợ kêu lên.


"Không sao. Một mạng này của tôi là do luật sư Đường cứu về từ tháp chuông hành quyết. Hôm nay, cho dù có phải nát xương thịt, tôi cũng sẽ làm lá chắn cho cô ấy."


"RẦM —— !"


Cánh cửa sắt lớn của văn phòng luật Đường thị đột ngột bị đập nát từ bên ngoài bởi một lực lượng vật lý khủng khiếp. Những mảnh thép vụn bắn tung tóe vào trong phòng khách, găm sâu vào những cuốn sách luật cổ đại trên giá gỗ.


Từ trong màn mưa gió xối xả và ánh chớp sáng lòa, bóng dáng khổng lồ của Khương Lực bước vào. Gã cao hơn hai mét, mặc chiếc áo ba lỗ đen bó sát lộ ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn như những búi dây xích sắt. Làn da gã nổi đầy những gân xanh dọc theo cánh tay, mắt gã lóe lên ánh sáng đỏ rực đầy hung tợn. Đôi bàn tay gã đeo cặp găng tay hợp kim nặng nề, phát ra những luồng hơi áp lực nóng bỏng từ hệ thống thủy lực bên trong.


"Văn phòng luật Đường thị... chỉ có bấy nhiêu đây thôi sao?" Khương Lực cười sằng sặc, giọng nói gầm rú làm rung chuyển cả trần nhà bụi bặm. "Con đàn bà nhân loại kia đâu rồi? Dám phá hoại lò mổ sinh học của Khương gia ta, hôm nay ta sẽ dùng găng tay này nghiền nát đầu ả!"


Lâm Phong nuốt nước bọt, bước lên phía trước một bước bất chấp nỗi sợ hãi đang làm hai chân cậu run rẩy. Cậu giơ cao tập hồ sơ pháp lý lên trước mặt gã khổng lồ.


"Khương Lực! Theo Điều 42 Luật An ninh Đô thị của District 0, hành vi tự ý xâm nhập và phá hoại văn phòng tư pháp nhân loại sẽ bị khép vào tội bạo loạn cấp độ S! Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu đã ký sắc lệnh bảo hộ vĩnh viễn cho khu vực này! Nếu ngươi dám ra tay, gia tộc Khương thị sẽ bị tước bỏ đặc quyền thương mại!"


Khương Lực nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay Lâm Phong, rồi đột ngột thò tay ra giật phăng lấy tập hồ sơ. Gã tàn nhẫn xé nát nó thành trăm mảnh, để những mảnh giấy trắng bay lả tả dưới làn mưa gió.


"Luật pháp? Sắc lệnh? Sắc lệnh của Thẩm Kiêu chỉ có hiệu lực khi con mụ luật sư kia còn tỉnh táo để tuyên đọc cổ luật!" Khương Lực nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ. "Một kẻ đang hôn mê sâu thì bảo hộ cái gì? Ở khu ổ chuột này, nắm đấm của Khương Lực ta mới là luật tối cao!"


Không đợi Lâm Phong kịp phản ứng, Khương Lực vung nắm đấm khổng lồ đeo găng hợp kim nhắm thẳng vào đầu cậu trợ lý trẻ tuổi.


"Tránh ra!"


Trương Tấn hét lên, lao người tới đẩy Lâm Phong ngã nhào ra đất. Cùng lúc đó, anh nâng chiếc khiên hợp kim titan chống bạo động lên chắn trước mặt.


"BÙM —— !"


Nắm đấm của Khương Lực nện thẳng vào tâm chiếc khiên titan. Một tiếng nổ kim loại đinh tai nhức óc vang lên, tạo ra một luồng sóng xung kích bóp méo không khí xung quanh. Trương Tấn nghiến chặt răng, hai chân anh trượt dài trên nền gỗ mục nát, tạo ra hai vệt nứt sâu hoắm dài hơn ba mét. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau xé rách, vết thương xương sườn cũ bị chấn động mạnh khiến máu tươi rỉ ra từ khóe môi.


"Unit-09! Tấn công trấn áp!" Lâm Phong bò dậy từ dưới đất, điên cuồng ra lệnh qua bộ điều khiển cầm tay.


Robot chấp pháp Unit-09 bước lên, mắt quét phát ánh sáng xanh lam rực rỡ. Nó nâng khẩu súng trấn áp bọc thép lên, nã liên tục những phát đạn cao su nặng nề vào đội hình tay sai của Khương Lực đang đứng ngoài ngõ.


"Pằng! Pằng! Pằng!"


Những viên đạn cao su bọc thép bắn trúng bả vai và ngực lũ tay sai, đẩy lùi chúng ra xa và ngăn chặn sự vây hãm diện rộng. Tuy nhiên, Khương Lực không hề bận tâm đến những viên đạn cao su đang bắn vào lưng gã. Làn da gã dưới dị năng Cường hóa thể chất cực hạn đã trở nên cứng như thép nguội, những viên đạn chỉ để lại những vết bầm đỏ vô hại trên da thịt gã.


"Con chó sắt này phiền phức quá!" Khương Lực gầm lên, gã đột ngột xoay người, vung tay đấm mạnh vào khớp gối của Unit-09.


Trương Tấn không để gã đạt được mục đích. Anh dùng hết sức lực còn lại, kích hoạt hệ thống hấp thụ năng lượng của khiên titan, lao thẳng chiếc khiên vào sườn Khương Lực để đánh lệch hướng cú đấm.


"Binh!"


Cú va chạm khiến Khương Lực lùi lại nửa bước, nhưng gã lập tức phản đòn bằng một cú đấm móc từ dưới lên. Đôi găng tay hợp kim nặng nề rít lên tiếng xả áp lực thủy lực đầy chết chóc.


"RẮC —— !"


Chiếc khiên hợp kim titan chống bạo động của Trương Tấn – thứ từng đỡ được hàng trăm đòn tấn công bạo lực – bỗng chốc rạn nứt dữ dội dưới nắm đấm cực hạn của Khương Lực. Những mảnh hợp kim vỡ vụn bắn ra, cắm vào cánh tay và vai của Trương Tấn. Lực chấn động khủng khiếp thổi bay người cựu binh cảnh vệ về phía sau, đập mạnh vào giá sách luật cổ đại.


Hàng vạn cuốn sách luật rách nát đổ sập xuống, chôn vùi thân hình đầy máu của Trương Tấn dưới đống đổ nát. Anh ôm chặt lấy mạn sườn trái, hơi thở đứt quãng, xương sườn đã bị gãy hoàn toàn do chấn động cực hạn.


"Ha ha ha! Thứ đồ chơi phế thải của người phàm!" Khương Lực cười điên cuồng, gã bước từng bước nặng nề về phía phòng giam biệt lập nơi Đường Vy đang nằm. "Bây giờ, đến lượt con mụ luật sư kia!"


Unit-09 đột ngột lao đến từ phía sau gã. Robot chấp pháp bị hack sử dụng toàn bộ năng lượng dự trữ cuối cùng, vung chiếc rìu thủy lực nặng nề chém thẳng vào cổ Khương Lực.


"Xoẹt xẹt xẹt!"


Một dòng điện cao áp từ trường cực mạnh phóng ra từ lưỡi rìu, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể khổng lồ của gã dị tộc. Dòng điện cao thế chạy dọc theo hệ thần kinh của Khương Lực, khiến các thớ cơ bắp của gã co giật dữ dội, ép gã phải khựng lại giữa chừng.


"Á á á! Con chó sắt khốn nạn!" Khương Lực gầm rú trong đau đớn, nhưng gã vẫn điên cuồng gồng mình chống lại dòng điện.


Trương Tấn gạt đống sách luật ra khỏi người, dùng chút sức tàn cuối cùng để bò dậy. Anh nhặt chiếc gậy điện bọc thép dưới đất, lao đến tàn nhẫn đâm mạnh đầu gậy phát điện vào khớp gối trái của Khương Lực – điểm yếu di động duy nhất của gã khổng lồ.


"BỐP —— !"


Dòng điện cao áp kết hợp giữa rìu thủy lực của Unit-09 và gậy điện của Trương Tấn tập trung hoàn toàn vào khớp gối gã dị tộc. Khớp xương gối của Khương Lực phát ra tiếng rắc giòn giã, gã quỵ gối trái xuống đất, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn dữ dội.


Tuy nhiên, sự phản kháng của phe main đã chạm đến giới hạn. Unit-09 phát ra tiếng bíp kéo dài, đôi mắt quét màu xanh lam nhạt nhòa dần rồi tắt ngấm hoàn toàn. Robot chấp pháp bọc thép đã cạn kiệt sạch năng lượng dự trữ, rơi vào trạng thái ngủ đông vĩnh viễn. Chiếc rìu thủy lực rơi khỏi tay nó, đổ sập xuống sàn nhà.


Khương Lực gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã dùng bàn tay đeo găng hợp kim bóp nát đầu của Unit-09, đẩy cỗ máy bọc thép nặng hàng tấn đổ rạp sang một bên. Gã lảo đảo đứng dậy bằng một chân, đôi mắt đỏ rực sát khí khóa chặt lấy cánh cửa gỗ dẫn vào phòng giam biệt lập phía sau.


Lâm Phong đứng chắn trước cánh cửa gỗ, hai tay giang rộng, gương mặt thư sinh đầm đìa nước mắt nhưng ánh mắt rực lên một sự kiên định chưa từng có. Cậu biết phía sau cánh cửa kia là tính mạng của Đường Vy, Đường Linh và cả tương lai của nhân loại District 0.


Khương Lực nhấc bổng gót chân nặng nề, đôi găng tay hợp kim rít lên những luồng hơi áp lực nóng bỏng, gã giơ cao nắm đấm đập thẳng vào cánh cửa gỗ phòng giam nơi Đường Vy đang nằm hôn mê.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!