Lệnh Đình Chỉ Khẩn Cấp
Mũi kim hợp kim lạnh ngắt nhắm thẳng vào động mạch cổ của Đường Vy.
Trong ánh sáng đỏ rực đầy đe dọa của hệ thống báo động tự hủy đang đếm ngược ở mốc 08:30, luồng chất lỏng màu tím rực rỡ bên trong ống tiêm của Bác sĩ Tào sủi bọt khí liên tục, tỏa ra thứ ánh sáng hóa học quỷ dị. Gương mặt gã gù lưng vặn vẹo dưới lớp kính bảo hộ dày cộp, nụ cười điên cuồng lộ rõ vẻ tàn độc của một kẻ muốn xóa sạch mọi dấu vết tội ác. Gã không cần ký ức của cô nữa. Gã chỉ muốn bộ não của nữ luật sư nhân loại này biến thành một bãi vữa nát trong vòng ba giây.
"Chết đi, đồ phàm nhân ngu xuẩn!" Tiếng hét khàn khàn của Bác sĩ Tào rít lên qua kẽ răng rỉ sét.
Cách đó vài mét, Vy Thanh đang bị trói chặt bởi lưới điện từ trường màu xanh lam của Đặc vụ Tần. Đôi mắt màu xanh lục của nữ bác sĩ dị tộc giãn rộng vì kinh hoàng, cô ấy điên cuồng giãy giụa chống lại dòng điện cao áp đang làm tê liệt toàn thân, nhưng vô ích. Sát khí bạo lực tuyệt đối của giới dị tộc đang đè nặng lên không gian chật hẹp của phòng máy chủ trung tâm Lab 9.
Đường Vy không thể lùi lại. Lưng cô đã chạm vào cạnh kim loại lạnh ngắt của bàn điều khiển máy chủ. Sau gáy cô, thiết bị lọc áp lực não cấy ghép đang o o hoạt động quá công suất, tỏa ra một luồng nhiệt nóng bỏng rát như muốn thiêu cháy vết sẹo hình chữ thập mới khâu đêm qua. Áp lực dịch não tủy tăng vọt khiến mắt trái của cô mờ đi, những đường viền xám xịt của thực tại bắt đầu nhòe nhoẹt.
Nhưng sâu trong tiềm thức, nhịp tim đập chậm rãi, uy nghiêm của Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu vẫn truyền về qua sợi chỉ thần kinh bạc của khế ước. Thẩm Kiêu đang ở Thánh đường Gothic cách đây hàng cây số, hắn cảm nhận được cơn đau co thắt lồng ngực của cô và đang phẫn nộ. Nhưng khoảng cách quá xa khiến trường từ lực bảo hộ của hắn không thể hình thành kịp trước khi mũi kim của Bác sĩ Tào đâm xuống.
Cô phải tự cứu mình. Bằng logic và tri thức luật pháp cổ đại.
"Bác sĩ Tào," Đường Vy cất giọng phẳng lặng, không một chút run rẩy qua làn môi nứt nẻ rướm máu. "Ông đang thực hiện hành vi bạo lực tại một địa điểm thuộc quyền tài phán của Tòa án tối cao."
"Nực cười!" Bác sĩ Tào cười sằng sặc, tốc độ lao tới của gã không hề giảm. "Đây là hầm ngầm Aegis! Quyền tài phán của Thẩm Kiêu không chạm được tới đây!"
"Ông đã sai," Đường Vy đẩy nhẹ gọng kính vàng mỏng manh bằng ngón tay phải đang đeo Nhẫn con dấu Đường thị. "Theo Điều 14 của Bộ luật tố tụng cổ đại, bất kỳ không gian nào có sự hiện diện của người gác đền luật pháp, đang lưu trữ vật chứng của một vụ án mạng tối cao, và có tranh chấp sinh tử phát sinh... đều tự động được định nghĩa là một Phòng xét xử lâm thời."
Trong một khoảnh khắc cực nhanh, Đường Vy dùng cạnh sắc nhọn của chiếc Nhẫn con dấu rạch mạnh một đường dọc lòng bàn tay trái. Máu tươi ấm nóng lập tức tuôn ra, nhuộm đỏ thẫm năm ngón tay gầy gò. Không một chút do dự, cô thò tay vào ngực áo vest đen phẳng phiu, rút Cuộn da dê Luật pháp cổ đại ra và áp lòng bàn tay đầy máu vào phong ấn năng lượng.
"Kích hoạt cấm quy thứ hai: Lệnh đình chỉ khẩn cấp!" Đường Vy tuyên đọc bằng giọng nói vang dội đầy uy nghiêm thuyết phục.
"Xoạt!"
Một luồng hào quang màu bạc rực rỡ đột ngột bùng phát từ cuộn da dê cổ đại. Ánh sáng bạc không mang theo nhiệt lượng nhưng lại chứa đựng một áp lực quy tắc tối cổ, quét qua phòng máy chủ như một cơn bão tuyết tinh thần.
Ngay lập tức, mũi kim tiêm của Bác sĩ Tào khựng lại giữa không trung, chỉ cách động mạch cổ của Đường Vy đúng ba milimet. Toàn bộ cơ thể gù lưng của gã dị tộc bị đóng băng hoàn toàn. Gã trợn trừng mắt, các thớ cơ bắp cứng đờ như đá cuội, không thể tiến thêm một phân hay lùi lại một ly.
Không chỉ có Bác sĩ Tào. Đặc vụ Tần – kẻ đang quằn quại dưới đất do phản phệ logic trước đó – cũng bị ánh sáng bạc đè chặt xuống nền gạch men. Lưới điện từ trường màu xanh lam đang trói buộc Vy Thanh lập tức bị hào quang bạc triệt tiêu, tan rã thành những đốm sáng vô hại.
Cấm quy 'Lệnh đình chỉ khẩn cấp' đã cưỡng chế thiết lập một vùng triệt tiêu hành vi bạo lực tuyệt đối trong phạm vi Lab 9. Dưới sự chứng kiến của Luật pháp cổ đại, mọi dị năng tấn công và hành vi xâm hại thể chất đều bị đình chỉ hiệu lực để chờ phán quyết.
Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức dội ngược lên hệ thần kinh của Đường Vy.
"Ác..."
Đường Vy khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục. Cơn đau quá tải cảm giác tột độ bùng nổ trong đại não cô như một vụ nổ hạt nhân ý thức. Năm năm tuổi thọ thần kinh nữa lại bị thiêu rụi để đổi lấy quyền năng cưỡng chế này. Thiết bị lọc áp lực não sau gáy cô phát ra tiếng tít tít dồn dập, rò rỉ một luồng dịch nóng hổi dọc theo cổ áo vest.
Mắt trái của cô nhói lên một cơn đau xé rách. Vệt rạn nứt màu bạc trong mống mắt trái đột ngột lan rộng, nuốt chửng hoàn toàn tròng đen. Đôi mắt trái của cô vĩnh viễn chuyển sang màu bạc lạnh lẽo như tinh không vô tận. Trong khoảnh khắc đó, thế giới trước mắt cô mất đi hoàn toàn màu sắc vật lý, chỉ còn lại hai màu trắng đen và những dòng chảy năng lượng khế ước màu bạc mờ nhạt.
Cùng lúc đó, vị giác nơi đầu lưỡi cô biến mất hoàn toàn. Vị máu tanh nồng nặc trong miệng cô bỗng chốc trở nên vô vị, nhạt nhẽo như nước lã. Cái giá tích lũy của cổ luật đã tước đi một phần cảm giác nhân loại của cô.
Tại Thánh đường Gothic cách đó hàng cây số, Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu đang ngồi trên ngai đá đột ngột quỵ xuống. Hắn ôm chặt lấy lồng ngực trái, nơi sợi xích bạc khế ước đang siết chặt đến mức ăn sâu vào da thịt. Gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng của hắn tái nhợt, đôi mắt xám tro lóe lên sự kinh ngạc tột độ. Hắn cảm nhận được 30% cơn đau xé rách não bộ của Đường Vy dội về qua khế ước giám hộ chung.
"Ả điên này... lại dám hiến tế sinh mạng thần kinh..." Thẩm Kiêu nghiến răng, từ lực xung quanh hắn bạo loạn bóp méo toàn bộ các cột trụ đá của thánh đường.
Trong phòng máy chủ Lab 9, Vy Thanh sau khi thoát khỏi lưới điện liền lảo đảo chạy đến đỡ lấy Đường Vy đang chuẩn bị ngã quỵ.
"Đường Vy! Cô có nghe thấy tôi nói không? Chỉ số quá tải não của cô đã vượt ngưỡng an toàn rồi!" Vy Thanh hoảng hốt kêu lên khi thấy máu tươi chảy tràn từ cả tai và mắt trái của Đường Vy.
Đường Vy gạt tay Vy Thanh ra, dùng chút ý chí sắt đá cuối cùng để giữ vững tỉnh táo. Cô nhìn thẳng vào Bác sĩ Tào đang bị đóng băng.
"Hệ thống tự hủy... còn 7 phút," Đường Vy thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng lạnh lùng tuyệt đối. "Vy Thanh... mau đến Lab 9... cứu Đường Linh và các trẻ em. Cấm quy này... chỉ giữ chân chúng được trong 5 phút."
Vy Thanh nghiến răng, cô biết không thể lãng phí thời gian. Nữ bác sĩ dị tộc nhặt hộp y tế, nhanh chóng bẻ khóa cửa phòng giam đặc biệt của Lab 9 bằng mã số mà Đường Vy đã giải mã trước đó.
Cánh cửa kính cường lực của Lab 9 trượt mở. Bên trong, Đường Linh – cô bé 14 tuổi gầy gò, mặc bộ đồ lao dịch màu xám quá khổ – đang co rúm người lại trong góc phòng giam cùng mười đứa trẻ nhân loại khác. Khi nhìn thấy Vy Thanh và bóng dáng gầy gò của chị gái Đường Vy đứng ngoài cửa, đôi mắt to tròn đầy sợ hãi của cô bé đột ngột rực lên tia hy vọng.
"Chị Vy!" Đường Linh khóc nấc lên.
"Linh... đừng sợ, chị đến rồi," Đường Vy cố gắng bước lại gần, nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân, thiết bị lọc áp lực não sau gáy đột ngột phát ra một tiếng "tách" chói tai do quá tải công suất. Luồng điện rò rỉ khiến toàn bộ hệ thần kinh vận động của cô bị tê liệt. Đường Vy hoàn toàn mất đi cảm giác ở hai chân, cơ thể cô đổ sập xuống nền gạch lạnh lẽo.
"Đường Vy!" Vy Thanh hét lên, cô vội vàng bế xốc Đường Linh lên, đồng thời ra hiệu cho các trẻ em khác chạy theo cô.
"Vy Thanh... mang Linh đi trước," Đường Vy nằm trên đất, đôi mắt màu bạc lạnh lẽo nhìn thẳng vào thanh đếm ngược tự hủy: 03:15. "Tôi... sẽ lết theo sau. Ngô Minh... đang đợi ở lối thoát hiểm Đường hầm số 4."
Bên ngoài phòng máy chủ, cấm quy 'Lệnh đình chỉ khẩn cấp' bắt đầu mờ nhạt dần do Đường Vy bị suy kiệt ý thức. Cơ thể của Bác sĩ Tào bắt đầu có những cử động nhỏ. Gã gù lưng đang điên cuồng gầm rú, cố gắng bẻ gãy cấm chế để lao đến.
Vy Thanh biết nếu cô do dự, tất cả sẽ cùng chết ở đây. Cô ôm chặt lấy Đường Linh đang gào khóc đòi chị, nhanh chóng dẫn đầu nhóm trẻ em chạy thoát ra hành lang, hướng thẳng về phía lối thoát hiểm Đường hầm số 4 nơi chiếc xe bọc thép của Ngô Minh đang nổ máy chờ sẵn.
Đường Vy dùng hai bàn tay rướm máu, tàn nhẫn bấu chặt vào nền gạch men lạnh ngắt, cố gắng lết từng phân cơ thể gầy gò của mình theo sau. Cơn đau rách nát từ gáy dội thẳng lên đỉnh đầu, tầm nhìn bên mắt trái bạc trắng chỉ còn thấy những luồng sáng khế ước mờ ảo của Thẩm Kiêu đang điên cuồng dao động để duy trì sinh mạng cho cô.
"Chị Vy! Chị Vy ơi!" Tiếng gọi xé lòng của Đường Linh nhỏ dần phía cuối hành lang.
Vy Thanh bế Đường Linh chạy thoát ra cửa xe bọc thép của Ngô Minh dưới cơn mưa tầm tã ngoài cửa hầm ngầm. Ngô Minh đã mở sẵn cửa xe, động cơ gầm rú sẵn sàng xuất phát.
Trong khi đó, Đường Vy chỉ lết được đến sát thềm cửa thoát hiểm thì hoàn toàn kiệt sức. Cô ngã quỵ xuống đất, nửa thân người nằm ngoài màn mưa lạnh buốt của District 0. Chiếc kính gọng vàng rơi khỏi sống mũi, để lại đôi mắt vĩnh viễn chuyển sang màu bạc lạnh lẽo, phản chiếu ánh chớp xám xịt của bầu trời đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!