Nhạc nềnBattleField4

Đột Nhập Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao trùm District 0 như một tấm vải liệm tẩm đầy muội than và khí độc công nghiệp. Cơn mưa axit của nửa đêm trút xuống rào rào, gõ vào những mái vòm Gothic rỉ sét của Thánh địa Vô Sắc, hòa cùng tiếng gầm rú trầm đục của những lò phản ứng hạt nhân tầm xa. Dưới lòng đất sâu, bên trong Đường hầm số 4, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, rác thải hóa học và hơi ẩm lạnh ngắt của những bức tường bê tông đang phân hủy.


Đường Vy bước đi trong bóng tối nhập nhoạng, đôi bốt da của cô ngập sâu trong làn nước thải xám xịt. Cô khẽ đưa tay lên chỉnh lại gọng kính vàng mỏng manh. Con mắt phải của cô, một màu đen lánh lý trí, chăm chú nhìn vào chiếc bóng mờ ảo của Vy Thanh đang dẫn đường phía trước. Nhưng con mắt trái của cô – giờ đây đã hoàn toàn chuyển sang màu bạc lạnh lẽo vĩnh viễn – lại đang nhìn thấy một thế giới hoàn toàn khác.


Trong tầm nhìn của mắt trái, bóng tối của cống ngầm bị xé rách bởi những sợi chỉ năng lượng bạc mỏng như tơ nhện. Đó là những luồng sóng thần kinh rò rỉ từ khế ước giám hộ chung tối cao, kết nối trực tiếp từ đại não cô sang Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu. Ở cổ tay trái của cô, dù lúc này sợi xích ánh sáng bạc khổng lồ đang ẩn đi, Đường Vy vẫn có thể cảm nhận rõ ràng một áp lực nặng nề, lạnh ngắt như băng đá quấn chặt lấy da thịt. Cùng với đó là một nhịp tim đập chậm rãi, uy nghiêm nhưng đầy cưỡng chế vang vọng sâu trong tiềm thức cô.


Nhịp tim của Thẩm Kiêu.


"Cô ổn chứ, Đường Vy?" Vy Thanh khẽ dừng bước, xoay người lại. Chiếc đèn bão bọc vải đen trên tay nữ bác sĩ dị tộc chỉ tỏa ra một vầng sáng xanh lục nhạt nhòa, vừa đủ để soi rõ gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi của cô ấy. "Thiết bị lọc sau gáy cô đang phát ra tiếng rung quá lớn. Áp lực dịch não tủy của cô đang tăng lên đúng không?"


Đường Vy khẽ lắc đầu, tà áo vest công sở màu đen của cô khẽ lay động, quệt vào vách đá ẩm ướt. Cô đưa ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào vết sẹo hình chữ thập mới khâu sau gáy. Dưới lớp da mỏng, thiết bị lọc áp lực não cấy ghép đang khẽ nhấp nháy ánh sáng bạc siêu nhỏ, liên tục co bóp để điều hòa dòng chảy dịch não tủy đang bị từ lực của Thẩm Kiêu ép đến quá tải.


"Tôi ổn," Đường Vy cất giọng, âm điệu của cô phẳng lặng, không mang theo một chút gợn sóng cảm xúc nào. Cô khẽ nuốt nước bọt, nhưng khoang miệng cô hoàn toàn trống rỗng, nhạt nhẽo như nước cất. Việc mất đi vị giác hoàn toàn là cái giá tàn khốc cô phải trả để duy trì khế ước, nhưng nó cũng giúp cô giải phóng bộ não khỏi những kích thích sinh học tầm thường. "Chúng ta chỉ còn chưa đầy sáu giờ trước khi đoàn xe của Aegis khởi hành. Trần Thiết, anh đã sẵn sàng chưa?"


Từ trong bóng tối phía sau Vy Thanh, bóng dáng vạm vỡ của Trần Thiết bước lên. Người đứng đầu đội kháng chiến Bình Minh mang một gương mặt phong trần đầy những vết sẹo cắt sâu của mảnh đạn bọc thép. Ông mặc chiếc áo khoác da rách rưới, một tay siết chặt lấy chiếc rìu chiến bằng thép rèn đặc biệt – thứ vũ khí phàm nhân duy nhất có thể chém đứt các lớp giáp năng lượng của cảnh vệ tòa án.


"Mọi thứ đã được bố trí xong," Trần Thiết trầm giọng, ánh mắt ông lóe lên một tia lửa quyết liệt dưới vành mũ sụp tối. "Đội Bình Minh đã vận chuyển ba khối bộc phá phế liệu tự chế đến cổng chính của Hầm ngầm Aegis. Đúng mười hai giờ đêm, khi hệ thống thông gió của hầm ngầm chuyển chu kỳ quét, chúng tôi sẽ kích nổ. Tiếng nổ đó đủ lớn để đánh lừa radar an ninh của Đặc vụ Tần, khiến hắn nghĩ rằng có một cuộc tấn công vũ trang quy mô lớn từ khu ổ chuột Phía Đông."


Đường Vy gật đầu, ngón tay cô lướt nhẹ trên chiếc Nhẫn con dấu Đường thị đeo ở ngón áp út tay phải. Chiếc nhẫn bạc khắc hình cán cân và thanh kiếm khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, như một mỏ neo tinh thần kết nối cô với di sản của người cha quá cố Đường Minh.


"Đặc vụ Tần là một kẻ tàn nhẫn và đa nghi," Đường Vy lạnh lùng phân tích, bộ não cô hoạt động như một chiếc máy tính logic đang chạy các kịch bản hành vi. "Hắn sẽ không lập tức điều động toàn bộ lực lượng bọc thép ra cổng chính. Hắn sẽ chia quân làm hai ngả: một ngả trấn áp cổng chính, ngả còn lại sẽ khép chặt lối vào hầm ngầm để bảo vệ đoàn xe Model-S. Khoảng thời gian hỗn loạn giữa hai đợt điều quân đó là cơ hội duy nhất của chúng ta. Chúng ta chỉ có đúng mười lăm phút để thâm nhập vào phòng máy chủ trung tâm trước khi hệ thống an ninh tự động tái lập."


"Vậy thì không được phép chậm trễ một giây nào," Trần Thiết siết chặt tay rìu, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Đường Vy đầy sự nể phục. Ông từng là kẻ coi thường luật pháp, chỉ tin vào bạo lực để sinh tồn, nhưng sau khi chứng kiến Đường Vy dùng logic pháp lý hạ gục Viện Kiểm Sát cũ, ông hiểu rằng trí tuệ của cô gái phàm nhân này chính là vũ khí hủy diệt mạnh nhất mà nhân loại đang có. "Hẹn gặp lại cô ở lối ra của Đường hầm số 4 sau khi mọi chuyện hoàn thành. Vy Thanh, bảo vệ cô ấy."


Nói rồi, Trần Thiết nhanh nhẹn quay người, bóng dáng vạm vỡ của ông nhanh chóng hòa tan vào bóng tối dày đặc của cống ngầm, hướng về phía cổng chính của hầm ngầm trên mặt đất.


Đường Vy và Vy Thanh tiếp tục di chuyển sâu hơn vào Đường hầm số 4. Nước thải dưới chân ngày càng sâu, bốc lên luồng khí độc nồng nặc khiến Đường Vy phải dùng chiếc khăn len màu xanh nhạt dệt thủ công – di vật duy nhất của người mẹ quá cố Tạ Thư Vân – để che mũi. Chiếc khăn len mềm mại tỏa ra một mùi hương thảo mộc nhạt nhòa, là mỏ neo cảm xúc duy nhất giữ cho tinh thần cô không bị sụp đổ trước những cơn đau nhói buốt liên tục dội về từ thiết bị lọc sau gáy.


"Chúng ta đã đến ranh giới của hầm ngầm," Vy Thanh khẽ nói, dừng lại trước một bức tường bê tông xám xịt, nơi một đường ống dẫn nước thải bằng sắt rỉ sét cắm sâu vào vách đá.


Đường Vy ngước đầu nhìn lên. Trong tầm nhìn của mắt trái ánh bạc, cô nhìn thấy một mạng lưới các sợi chỉ năng lượng màu đỏ sẫm quấn chặt lấy đường ống sắt. Đó là hệ thống quét nhiệt và cảm biến sinh trắc học của tập đoàn Aegis. Bất kỳ dao động nhiệt độ bất thường nào từ cơ thể người phàm cũng sẽ kích hoạt còi báo động khẩn cấp.


"Để tôi," Vy Thanh khẽ bước lên.


Nữ bác sĩ dị tộc chậm rãi mở hộp y tế bằng hợp kim, rút ra một bộ kim châm bằng bạc sáng loáng. Đôi bàn tay cô ấy khẽ phát ra một luồng hào quang xanh lục dịu hiền của dị năng trị liệu sinh học cấp 3. Vy Thanh không dùng dị năng để tấn công, cô ấy tập trung năng lượng vào đầu những cây kim bạc, rồi cực kỳ tỉ mỉ châm thẳng vào các điểm nối của cảm biến nhiệt trên đường ống.


"Xoạt. Xoạt."


Những cây kim bạc hấp thụ hoàn toàn luồng sóng nhiệt phát ra từ cơ thể hai người, đồng thời phát tán một tần số sóng sinh học giả lập khiến cảm biến của Aegis nhận diện vùng không gian xung quanh vẫn hoàn toàn trống rỗng.


"Lối đi an toàn," Vy Thanh khẽ thở phào, trán cô ấy rịn ra vài giọt mồ hôi do phải tập trung dị năng ở mức độ chính xác tuyệt đối. "Nhưng bộ kim châm chỉ có thể làm nhiễu cảm biến trong vòng mười phút. Chúng ta phải nhanh lên."


Đường Vy không chần chừ, cô bám vào các bậc sắt rỉ sét trên vách hầm, dùng hết sức lực yếu ớt của cơ thể phàm nhân để leo lên phía trên. Con mắt trái ánh bạc của cô khóa chặt lấy một khe hở nhỏ trên nắp cống ngầm dẫn thẳng vào phân khu kỹ thuật dưới lòng đất của Hầm ngầm Aegis.


***


"OÀNG —— !"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía trên mặt đất, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả hệ thống đường ống ngầm dưới lòng đất. Những mảng bê tông cũ nát rơi lả tả, bụi đất mù mịt bốc lên trong không khí. Tiếng còi báo động đỏ của Hầm ngầm Aegis lập tức rú lên chói tai, vang vọng khắp các hành lang kim loại lạnh lẽo.


Trần Thiết đã kích nổ bộc phá phế liệu thành công.


Đường Vy đẩy nhẹ nắp cống, nhanh nhẹn leo lên nền gạch men trắng toát của phân khu kỹ thuật. Vy Thanh bám theo ngay phía sau, tay giữ chặt chiếc hộp y tế.


Sự tương phản giữa cống ngầm bẩn thỉu và không gian bên trong hầm ngầm Aegis khiến người ta phải ngạt thở. Nơi đây hoàn toàn là một thế giới của thép lạnh, kính cường lực và ánh sáng trắng xanh nhân tạo từ các dải đèn LED chạy dọc trần nhà. Không khí nồng nặc mùi thuốc tẩy trùng và ozone, lạnh lẽo đến mức thấu xương cốt.


Trong tầm nhìn của mắt trái Đường Vy, những sợi chỉ đỏ sẫm của hệ thống an ninh tòa án đang dao động hỗn loạn do ảnh hưởng từ vụ nổ ngoài cổng chính. Tiếng bước chân dồn dập của lực lượng cảnh vệ bọc thép nặng vang lên từ phía hành lang đối diện, nhưng họ đang vội vã di chuyển hướng ra phía cổng chính để ứng cứu.


"Lối này," Đường Vy khẽ ra hiệu, cô nép sát vào góc tường, dẫn Vy Thanh đi theo con đường tắt dẫn thẳng đến phòng máy chủ trung tâm của Lab 9 – nơi lưu trữ Chip mã hóa dữ liệu Aegis chứa toàn bộ hồ sơ thí nghiệm bất hợp pháp của Dự án Model-S.


Khi họ đến trước cánh cửa thép kiên cố của phòng máy chủ, một chướng ngại vật lớn xuất hiện.


Đó là hệ thống quét sinh trắc học võng mạc thế hệ mới của Aegis. Một camera quét laser màu đỏ rực liên tục lia qua lia lại trước cửa, phát ra những tiếng bíp bíp đều đặn đầy đe dọa. Trên màn hình điều khiển hiển thị rõ dòng chữ: "Yêu cầu xác nhận võng mạc của nhà khoa học cấp cao hoặc Đặc vụ Tần."


"Không có thẻ quét sinh trắc học, chúng ta không thể mở cánh cửa này từ bên ngoài," Vy Thanh lo lắng nói, tay cô ấy khẽ siết chặt hộp kim châm bạc. "Nếu cưỡng chế phá cửa, hệ thống tự hủy của phòng máy chủ sẽ lập tức kích hoạt để tiêu hủy dữ liệu."


Đường Vy đứng thẳng trước camera quét laser, gương mặt cô tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng dưới mùa đông lạnh giá. Cô chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng mỏng manh xuống, để lộ con mắt trái hoàn toàn màu bạc đang phản chiếu luồng ánh sáng laser đỏ rực.


"Vy Thanh, dùng bộ kim châm của cô," Đường Vy lạnh lùng ra chỉ thị. "Nhắm vào ba điểm cảm biến nhiệt ở góc dưới của camera quét. Súng laser hoạt động dựa trên việc nhận diện sự thay đổi nhiệt độ của võng mạc sống. Nếu cô làm nhiễu cảm biến nhiệt, camera sẽ bị mù tạm thời trong vòng ba mươi giây, tạo ra một lỗ hổng logic trong thuật toán xác minh."


Vy Thanh lập tức hiểu ý. Cô ấy bước lên, những ngón tay thon dài lướt nhanh như gió, phóng ra ba cây kim bạc chuẩn xác cắm thẳng vào ba khe hở nhỏ của camera quét nhiệt.


"Xẹt... xẹt..."


Luồng ánh sáng laser đỏ rực đột ngột nhấp nháy liên tục rồi chuyển sang màu xám mờ nhạt. Hệ thống quét sinh trắc học bị rơi vào trạng thái đứng hình tạm thời do mất đi dữ liệu cảm biến nhiệt độ.


Ngay lập tức, Đường Vy rút từ trong túi áo vest ra chiếc bút ghi âm bạc chứa lịch trình đã được Lâm Phong cải tiến thành thiết bị hack quyền điều khiển cầm tay. Cô nhanh nhẹn cắm đầu kết nối của chiếc bút vào cổng dữ liệu vật lý dưới bảng điều khiển cửa.


"Tách. Tách."


Những dòng mã lệnh màu xanh lam chạy dọc trên màn hình nhỏ của chiếc bút ghi âm. Thiết bị tự động bẻ khóa của Lâm Phong đang cố gắng vượt qua lớp tường lửa bảo mật của Aegis để ghi đè thuật toán mở cửa.


Một giây... năm giây... mười giây trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Vy Thanh và tiếng o o cơ học từ thiết bị lọc sau gáy Đường Vy.


Đột ngột, màn hình bảng điều khiển cửa nhấp nháy ánh sáng màu hổ phách rực rỡ. Tiếng còi cảnh báo nội bộ vang lên trầm đục từ bên trong khe cửa:


"Cảnh báo: Phát hiện thiết bị xâm nhập trái phép. Tường lửa thế hệ mới của Aegis đã kích hoạt chế độ cô lập dữ liệu. Hệ thống sẽ khóa toàn bộ cổng kết nối vật lý trong vòng sáu mươi giây."


"Chết tiệt!" Vy Thanh biến sắc, cô ấy lùi lại một bước. "Tường lửa của họ đã tự động nâng cấp sau vụ án của Trương Hùng. Thiết bị của Lâm Phong bị phát hiện rồi!"


Đường Vy khẽ nheo mắt trái lại. Cơn đau co thắt thần kinh đột ngột dội ngược từ khế ước của Thẩm Kiêu khiến thái dương cô giật mạnh, máu tươi rỉ ra từ khóe mũi nhạt màu. Cô biết, nếu cổng kết nối bị khóa vĩnh viễn, cô sẽ không bao giờ lấy được Chip mã hóa dữ liệu – vật chứng tối thượng để minh oan cho Đường Linh và lật đổ Viện Kiểm Sát cũ tại phiên tòa quyết định.


Cô không thể thua ở đây.


"Lâm Phong đã chuẩn bị một cổng giải mã thủ công dự phòng," Đường Vy nói, giọng cô run lên nhẹ do cơn đau thần kinh nhưng vẫn giữ vững sự sắc sảo lý trí. Cô giật phăng thiết bị tự động ra, dùng ngón tay gõ nhanh lên bàn phím ảo hiển thị trên màn hình bảng điều khiển cửa. "Tường lửa của Aegis hoạt động dựa trên các chuỗi số thuật toán sinh học được lập trình bởi Lâm Tuấn. Nhưng Lâm Tuấn sử dụng các chuỗi số dựa trên kết quả thí nghiệm của Dự án Model-S tại Lab 9."


Một chuỗi ký tự mật mã phức tạp xuất hiện trên màn hình, yêu cầu nhập mã khóa mười sáu chữ số để giải trừ chế độ cô lập.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, bộ não lý trí tuyệt đối của Đường Vy lập tức kích hoạt mê cung tư duy. Cô quay ngược ký ức về căn phòng áp mái ẩm ướt ở biên giới, nơi dì ruột điên loạn Tạ Mỹ Dung đang lẩm bẩm những con số vô nghĩa trong cơn hoảng loạn của ảo ảnh tra tấn cảm giác.


*"Chín... một... bốn... hai... bảy... không..."*


Những con số vô nghĩa đó không phải là sự điên loạn của một người mất trí. Đó là chuỗi phản xạ điều kiện mà não bộ của Mỹ Dung đã ghi nhớ vĩnh viễn khi bị máy quét sóng não của Aegis tra tấn tại chính Phòng thí nghiệm số 9 này.


Đường Vy dùng logic toán học để đối chiếu chuỗi số của Mỹ Dung với các cấm quy dịch thuật cổ đại ghi trong nhật ký của ông nội Đường Tông. Cô nhanh chóng nhận ra quy luật hoán vị giữa các con số sinh học và hệ thống mật mã cổ luật.


Ngón tay cô lướt nhanh như bay trên màn hình ảo, gõ vào chuỗi số giải mã thủ công:


`9 - 1 - 4 - 2 - 7 - 0 - 8 - 5 - 3 - 6 - 1 - 1 - 0 - 9 - 9 - 9`


"Bíp."


Tiếng chuông báo động đỏ đột ngột tắt lịm. Màn hình bảng điều khiển chuyển từ màu hổ phách sang màu xanh lục dịu mát. Cánh cửa thép nặng nề của phòng máy chủ từ từ trượt sang hai bên, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt tỏa khói trắng xóa.


Đường Vy đã giải mã thành công vượt qua tường lửa tối tân của Aegis bằng chính những con số của người điên.


"Cô... cô làm được rồi!" Vy Thanh kinh ngạc nhìn Đường Vy, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái trước trí tuệ đáng sợ của cô gái phàm nhân.


"Chúng ta không có thời gian để kinh ngạc," Đường Vy bước nhanh vào bên trong phòng máy chủ.


Hàng chục tủ rack máy chủ khổng lồ cao chạm trần nhà đang hoạt động o o, tỏa ra những dải ánh sáng xanh lam nhạt nhẽo. Ở trung tâm căn phòng, một bệ điều khiển bằng hợp kim hình tròn đang lơ lửng một khay chứa nhỏ, bên trong đặt một chiếc thẻ chip mạ vàng tinh xảo, xung quanh được bảo vệ bởi một trường lực từ trường mỏng.


Chip mã hóa dữ liệu Aegis.


Đường Vy bước đến, cô không vội vàng chạm vào trường lực từ trường để tránh bị giật điện cao áp. Cô dùng chiếc mỏ lết rỉ sét – di vật của thầy Tần Thiết – khẽ xoay nhẹ đầu vặn cơ học để khớp vào vết khía hình chữ thập trên bảng điều khiển bệ máy chủ, giải mã cổng kết nối từ trường theo đúng kịch bản điểm yếu của Thẩm Kiêu.


"Cạch."


Trường lực bảo vệ từ trường xung quanh chiếc chip lập tức biến mất. Đường Vy nhanh nhẹn rút chiếc chip mạ vàng ra, cắm thẳng vào thiết bị sao chép dữ liệu cầm tay của mình.


"Tiến trình sao chép dữ liệu gốc: 1%... 5%... 12%..."


Những dòng dữ liệu về danh sách các nạn nhân bị đưa vào lò mổ sinh học và tên các quan chức tòa án nhận hối lộ bắt đầu được truyền tải thần tốc vào thiết bị sao chép của cô.


Tuy nhiên, con mắt trái màu bạc của Đường Vy đột ngột co rút lại khi cô nhìn thấy một sơ đồ phân bổ con tin hiển thị trên màn hình máy chủ trung tâm. Điểm đỏ biểu thị vị trí của em gái Đường Linh đang nằm sâu trong phân khu Lab 9, nhưng thời gian sao chép dữ liệu quá lớn đang kéo dài thời gian dự kiến của họ.


"Thời gian sao chép toàn bộ dữ liệu gốc mất đúng mười lăm phút," Vy Thanh nhìn đồng hồ đếm ngược trên bảng điều khiển, giọng cô ấy run lên đầy lo lắng. "Đường Vy, nếu chúng ta đợi sao chép xong, đoàn xe Model-S sẽ khởi hành mất. Chúng ta sẽ chỉ còn đúng mười lăm phút để di chuyển cứu Đường Linh trực tiếp trước khi xe lăn bánh ra Đường hầm số 4!"


"Chúng ta bắt buộc phải đợi," Đường Vy lạnh lùng nói, ánh mắt cô khóa chặt lấy tiến trình sao chép đang nhích lên từng phần trăm. "Không có chiếc chip dữ liệu này, dù chúng ta có cứu được Đường Linh ra ngoài, em ấy cũng sẽ bị truy sát vĩnh viễn bởi lệnh truy nã của Nghị viện. Chỉ có dùng chiếc chip này để tiêu diệt tận gốc Viện Kiểm Sát cũ tại tòa, em ấy mới có được sự tự do thực sự."


Vy Thanh im lặng cúi đầu, cô ấy biết Đường Vy nói đúng. Đây là một canh bạc tàn khốc, nơi mỗi giây trôi qua đều được tính bằng mạng sống của những đứa trẻ vô tội.


***


"Tiến trình sao chép: 85%... 90%... 98%..."


Đúng lúc tiến trình chuẩn bị hoàn tất, một sự cố kinh hoàng xảy ra.


Toàn bộ hệ thống đèn LED chiếu sáng phòng máy chủ đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như máu. Tiếng còi báo động khẩn cấp không còn kêu trầm đục nữa mà rú lên chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ hai người.


Trên màn hình máy chủ trung tâm, dòng chữ cảnh báo khổng lồ màu đỏ tươi nhấp nháy điên cuồng:


"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CỐ RÒ RỈ DỮ LIỆU CẤP ĐỘ S. HỆ THỐNG TỰ HỦY CỦA PHÂN KHU LAB 9 ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT TỪ XA BỞI HỘI ĐỒNG QUẢN TRỊ AEGIS."


"THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC TỰ HỦY: 10:00... 09:59... 09:58..."


Đường Vy bàng hoàng nhìn dòng chữ đếm ngược. Aegis đã quyết định tiêu hủy toàn bộ phân khu Lab 9 – bao gồm cả phòng máy chủ và các trẻ em thí nghiệm – để xóa sạch mọi dấu vết tội ác sau khi phát hiện hệ thống tường lửa bị bẻ khóa.


Cùng lúc đó, thiết bị lọc áp lực não sau gáy cô khẽ rung mạnh phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo quá nhiệt dữ dội. Trong đầu Đường Vy, thông qua Mạng Lưới Thần Kinh liên kết với Thẩm Kiêu, cô nghe thấy tiếng bước chân bọc thép dồn dập và tiếng tháo chốt an toàn của súng laser đang tiến sát phòng máy chủ.


Đặc vụ Tần đang dẫn theo lực lượng bọc thép nặng tiến về phía họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!