Dự Án Model-S
Cơn mưa axit xám xịt của District 0 trút xuống những mái vòm Gothic của tòa án hành chính, để lại những vệt nước loang lổ như vết máu khô trên nền đá cổ kính. Đường Vy che chiếc ô đen bước ra khỏi sảnh chính, tà áo vest công sở màu đen của cô bay nhẹ trong gió buốt. Sau gáy cô, vết sẹo hình chữ thập mới khâu nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Thiết bị lọc áp lực não cấy ghép ẩn dưới da gáy khẽ rung nhè nhẹ, phát ra tiếng o o cơ học siêu nhỏ để điều hòa dịch não tủy đang bị xáo trộn. Mắt trái của cô – giờ đây đã là một màu bạc lạnh lẽo vĩnh viễn – phản chiếu thế giới thành những đường viền xám xịt, vô hồn. Cô đưa tay lên chỉnh lại gọng kính vàng mỏng manh, cố nuốt ngụm nước bọt để xua đi cảm giác nhạt nhẽo trống rỗng trong khoang miệng. Việc mất đi vị giác hoàn toàn là cái giá tàn khốc mà cô phải trả, nhưng đổi lại, cô đã mở khóa được nguồn tài chính dồi dào từ chiếc Thẻ tín dụng Vô Sắc vừa được giải tỏa.
Nhưng cô không có thời gian để ăn mừng chiến thắng pháp lý hành chính vừa giành được trước Hội đồng Lập pháp. Lời đe dọa tàn nhẫn của Luật sư Tôn vẫn còn vang vọng bên tai cô như tiếng chuông báo tử: Aegis đã bắt đầu di tản và thanh lý Dự án sinh học Aegis Model-S để tiêu hủy chứng cứ. Đường Linh, em gái nhỏ của cô, đang nằm ở vị trí đầu tiên trong danh sách thanh trừng.
Đường Vy bước nhanh qua những con ngõ hẹp của Ngõ Mù Sương, hướng thẳng về phía văn phòng luật cũ nát. Khi cánh cửa gỗ sồi mở ra, cô nhìn thấy Vy Thanh đã đợi sẵn trong phòng khách. Nữ bác sĩ dị tộc mặc chiếc áo blouse trắng thanh lịch nhưng gương mặt cô ấy tràn ngập sự lo âu, đôi mắt màu xanh lục dịu hiền khẽ dao động khi nhìn thấy Đường Vy.
"Đường Vy, cô đã nghe tin chưa?" Vy Thanh bước vội lại gần, giọng nói run rẩy. "Tôi vừa nhận được thông tin mật từ một y tá cứu trợ ở bệnh viện Aegis. Để che giấu tội ác cấy ghép dị năng bất hợp pháp sau thất bại thảm hại của Trương Hùng, Hội đồng quản trị Aegis đã ra lệnh khẩn cấp: tiêu hủy toàn bộ các mẫu thí nghiệm của Dự án Model-S. Họ gọi đó là 'thanh lý sinh học'. Thực chất, đó là một cuộc tàn sát hàng loạt trẻ em nhân loại bằng lò thiêu xác sinh học."
Bàn tay phải của Đường Vy siết chặt lấy cán ô đen đến mức các khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Một cơn sóng phẫn nộ và lo lắng tột độ dâng trào trong lồng ngực cô, suýt chút nữa đã đánh sập bức tường tâm trí kiên cố mà cô vất vả xây dựng. Đường Linh... đứa em gái gầy gò, nhút nhát của cô, đứa trẻ duy nhất còn sống sót sau đêm thảm sát Đường thị, đang bị nhốt trong hầm ngầm lạnh lẽo đó, chờ đợi cái chết bốc hơi dưới ngọn lửa hóa học.
"Họ di tản bằng cách nào?" Đường Vy buộc giọng nói của mình phải giữ được sự tĩnh lặng lạnh lùng. Cô không thể khóc, không thể hoảng loạn. Trong trò chơi sinh tử này, cảm xúc là một lỗ hổng chí mạng để kẻ thù khai thác. Cô phải biến bộ não mình thành một chiếc máy tính logic không cảm xúc.
"Họ gom tất cả lên các xe bọc thép hạng nặng để vận chuyển sang thành phố sương mù Tân Khánh ngay trong đêm nay," Vy Thanh giải thích, ngón tay cô ấy vẽ nhanh một sơ đồ lên chiếc bàn gỗ bám đầy tàn tro. "Một khi đoàn xe vượt qua biên giới và tiến vào vùng sương độc của Phó Kính Vũ, chúng ta sẽ hoàn toàn mất dấu vết. Chúng ta phải chặn đoàn xe trước khi nó khởi hành. Nhưng vấn đề là, hầm ngầm Aegis có đến bốn lối ra khác nhau, và họ di chuyển theo các lịch trình ngụy trang cực kỳ phức tạp. Nếu chúng ta chọn sai lối ra, Đường Linh sẽ chết."
"Chúng ta cần lịch trình di chuyển gốc và danh sách phân bổ con tin," Đường Vy đẩy nhẹ gọng kính, con mắt phải đen lánh lóe lên một tia sáng sắc sảo. "Và tôi biết ai đang nắm giữ thứ đó."
"Ai?" Vy Thanh hỏi.
"Thư ký Vân," Đường Vy lạnh lùng tuyên bố. "Thư ký riêng của cựu Công tố viên Trương Hùng. Sau khi Trương Hùng bị tước bỏ dị năng vĩnh viễn và tống giam, văn phòng của hắn đang bị niêm phong. Vân là kẻ trực tiếp quản lý các văn bản hành chính giữa Viện Kiểm Sát và Aegis. Cô ta là kẻ hám lợi, nhát gan và chắc chắn đang tìm cách thu dọn tài sản để trốn chạy khỏi District 0 trước khi bị liên lụy. Cô ta bắt buộc phải có lịch trình di chuyển của Aegis để tự lên kế hoạch đào thoát cho bản thân."
***
Hai mươi phút sau, tại khu nhà kho lưu trữ tài liệu cũ nát phía sau tòa án Gothic sơ cấp. Nơi đây quanh năm tối tăm, nồng nặc mùi giấy mục và khí ozone tỏa ra từ các hộp cầu chì cũ kỹ. Những dãy kệ gỗ cao ngất ngưởng chứa hàng triệu tấn hồ sơ hành chính bị bỏ hoang, tạo thành một mê cung u trầm, không một bóng người qua lại.
Thư ký Vân đang điên cuồng vơ vét những món đồ trang sức bằng ngọc thạch và các thẻ tín dụng đen giấu sau một phiến đá lỏng lẻo trên tường kho. Gương mặt thanh tú của nữ dị tộc cấp thấp đầy vẻ hoảng loạn, mồ hôi lạnh làm bết những sợi tóc mai vào thái dương. Cô ta biết, Trương Hùng đã ngã ngựa, và những kẻ làm tay sai cho hắn như cô ta sớm muộn gì cũng bị Aegis thủ tiêu để bịt đầu mối.
"Cộp. Cộp."
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn vang lên từ phía đầu dãy kệ gỗ, phá vỡ sự im lặng đáng sợ của nhà kho. Thư ký Vân giật bắn mình, vội vàng giấu chiếc hộp nhung vào trong túi xách, tay phải run rẩy thọc sâu vào túi áo khoác, nơi giấu một thiết bị liên lạc khẩn cấp.
Từ trong bóng tối của những hàng hồ sơ mục nát, Đường Vy bước ra. Cô không mang theo vũ khí, chiếc ô đen đã được gập lại cầm trên tay trái. Dưới ánh sáng nhạt nhòa của bóng đèn huỳnh quang bám đầy bụi, diện mạo thanh tú nhưng lạnh lùng của cô hiện ra. Tròng kính gọng vàng mỏng manh khẽ lóe sáng, để lộ con mắt trái màu bạc lạnh lấp lánh như tinh không vĩnh cửu.
"Thư ký Vân, cô dọn nhà có vẻ hơi vội vã," Đường Vy cất giọng trong trẻo nhưng lạnh buốt, từng lời nói như những hạt băng rơi trên nền đá.
"Đường... Đường Vy!" Vân lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào kệ gỗ khiến những tệp hồ sơ bụi bặm rơi lả tả xuống đất. Cô ta cố lấy lại vẻ kiêu ngạo thường ngày, nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội cô ta. "Ngươi... ngươi dám tự ý thâm nhập khu vực niêm phong của tòa án? Ta chỉ cần hét lên một tiếng, cảnh vệ bọc thép sẽ lập tức đến đây băm vằm ngươi thành trăm mảnh!"
"Cô cứ hét đi," Đường Vy thản nhiên bước tới, dừng lại ở khoảng cách đúng ba mét – khoảng cách an toàn để đọc vị biểu cảm của đối phương. "Nhưng trước khi cô hét, hãy nhìn cái này đã."
Đường Vy chậm rãi rút từ trong túi áo vest ra một tệp tài liệu mỏng bằng giấy da cổ điển, đặt lên chiếc bàn gỗ bám đầy bụi bên cạnh. Trên trang đầu tiên của tài liệu hiển thị rõ ràng con dấu đỏ của Viện Kiểm Sát và một danh sách các khoản giao dịch tài chính bất hợp pháp.
"Đây là bản sao lưu nhật ký giao dịch tài chính từ quỹ đen của Trương Hùng," Đường Vy gõ nhẹ ngón tay trỏ lên tệp tài liệu, đôi mắt sắc sảo khóa chặt lấy gương mặt đang dần biến sắc của Vân. "Trong đó ghi nhận rõ ràng: năm triệu tín dụng Vô Sắc đã được chuyển từ tài khoản của tập đoàn Aegis vào tài khoản cá nhân của cô dưới danh nghĩa 'chi phí tư vấn hành chính'. Vân tiểu thư, cô nghĩ sao nếu tôi gửi bản sao này cho Thẩm phán dự khuyết Khải? Trong mắt Hội đồng Lập pháp mới, cô không còn là một thư ký vô tội bị liên lụy, mà là một đồng phạm trực tiếp tham gia vào đường dây nhận hối lộ và ngụy tạo chứng cứ của Trương Hùng."
Thư ký Vân thở dốc, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Cô ta điên cuồng lắc đầu: "Không! Đó... đó là tiền thù lao hợp pháp của tôi! Tôi không hề biết những giao dịch đó liên quan đến Aegis! Ngươi không có bằng chứng chứng minh tôi biết về nguồn gốc của số tiền đó!"
"Tôi không cần chứng minh," Đường Vy bước thêm một bước, khoảng cách thu hẹp lại khiến áp lực tinh thần đè nặng lên Vân. "Chỉ riêng việc số tiền đó xuất hiện trong tài khoản của cô trong thời gian Trương Hùng ngụy tạo chứng cứ vụ án thánh nữ đã đủ để tòa án ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản của cô vĩnh viễn và ném cô vào ngục tối hành chính. Cô muốn trốn sang Tân Khánh đúng không? Với một tài khoản bị đóng băng và một lệnh truy nã cấp độ S trên đầu, cô nghĩ mình sẽ sống sót được bao lâu ngoài vùng sương độc?"
Thư ký Vân hoảng loạn tột độ. Bàn tay phải của cô ta trong túi áo khoác đột ngột siết chặt lấy thiết bị liên lạc khẩn cấp. Cô ta muốn bấm nút báo động. Chỉ cần cảnh vệ tòa án ập đến, cô ta có thể dùng Đường Vy làm con mồi lập công để cầu xin sự khoan hồng của Aegis.
Đôi mắt Đường Vy khẽ híp lại. Kỹ năng Đọc vị sóng não và vi biểu cảm giúp cô nhận ra ngay sự thay đổi trong nhịp thở và cử động vai của Vân. Cô không hề lao lên ngăn cản, cũng không biểu lộ một chút sợ hãi nào. Cô chỉ đứng yên, giọng nói trầm xuống, mang theo một lực lượng thuyết phục lạnh lùng:
"Cô định bấm nút báo động khẩn cấp cho cảnh vệ đúng không? Cứ bấm đi, Vân tiểu thư. Nhưng hãy dùng bộ não của một thư ký năm năm để suy luận xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo."
Vân khựng lại, ngón tay cái dừng ngay sát nút bấm màu đỏ trên thiết bị.
"Cảnh vệ bọc thép sẽ đến đây trong vòng hai phút," Đường Vy chậm rãi phân tích, giọng nói như một lưỡi dao mổ xẻ thực tại tàn nhẫn trước mắt Vân. "Họ sẽ bắt tôi. Nhưng họ cũng sẽ bắt cả cô để đối chất. Và ngay khi cô bước ra khỏi tòa nhà này dưới sự áp giải của cảnh vệ, đặc vụ của Aegis sẽ biết rằng cô đã bị bắt. Cô nghĩ Aegis sẽ để một thư ký nắm giữ toàn bộ danh sách bribe và lịch trình di chuyển của họ sống sót bước vào phòng thẩm vấn của Thẩm phán Khải sao?"
Đường Vy tiến sát lại gần Vân, con mắt trái màu bạc lạnh lẽo nhìn thẳng vào đồng tử đang co rút của cô ta:
"Đối với Aegis, một kẻ chết luôn giữ bí mật tốt hơn một kẻ sống. Ngay khi cô bấm chiếc nút đó, cô đã tự ký vào bản án tử hình của chính mình. Cảnh vệ không cứu cô đâu, họ sẽ là những kẻ đầu tiên nhận lệnh của Aegis để 'thanh lý' cô trong phòng giam tạm thời nhằm bịt đầu mối. Cô nghĩ mạng của cô đáng giá hơn danh dự của một tập đoàn sinh học khổng lồ sao?"
Lời phân tích logic tàn nhẫn của Đường Vy như một gáo nước băng dội thẳng vào đầu Thư ký Vân. Sự thật trần trụi ấy đập tan mọi ảo tưởng cuối cùng của cô ta. Phải, Aegis đang điên cuồng tiêu hủy dự án Model-S để xóa sạch dấu vết, vậy thì một con thư ký nhỏ bé biết quá nhiều như cô ta có là gì? Chúng sẽ bóp chết cô ta dễ dàng như bóp chết một con kiến.
Bàn tay phải của Vân run rẩy kịch liệt, chiếc thiết bị liên lạc tuột khỏi những ngón tay yếu ớt, rơi xuống nền đá phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
"Tôi... tôi không muốn chết..." Thư ký Vân quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt hoảng loạn chảy tràn qua kẽ tay. "Tôi chỉ làm theo lệnh của Trương Hùng thôi! Tôi không biết gì về các thí nghiệm trên trẻ em cả! Họ bắt tôi phải xử lý các văn bản vận chuyển... tôi không có sự lựa chọn!"
Đường Vy nhìn kẻ đang sụp đổ dưới chân mình với ánh mắt không một chút thương hại. Cô lạnh lùng rút một chiếc bút ghi âm mini bằng bạc từ trong túi xách của Vân ra – thứ mà cô đã định vị được từ trước nhờ kỹ năng quan sát tỉ mỉ.
"Tôi biết cô có sự lựa chọn, Vân tiểu thư," Đường Vy cúi người xuống, chiếc kính gọng vàng khẽ phản chiếu ánh sáng bạc lạnh lẽo. "Giao ra lịch trình di chuyển gốc và danh sách phân bổ của đoàn xe Model-S. Đổi lại, tôi sẽ dùng danh nghĩa Luật sư bảo hộ của Thẩm Kiêu để xóa sạch tên cô khỏi hồ sơ giao dịch quỹ đen của Trương Hùng, đồng thời giúp cô có một thẻ thông hành hợp pháp để rời khỏi District 0 ngay trong chiều nay trước khi Aegis kịp ra tay."
Thư ký Vân ngước gương mặt đẫm lệ lên nhìn Đường Vy. Trong đôi mắt bạc không cảm xúc của nữ luật sư nhân loại, cô ta không tìm thấy bất kỳ sự thương hại nào, chỉ có một giao dịch lợi ích lạnh lùng nhưng là con đường sống duy nhất của cô ta lúc này.
"Chiếc bút... chiếc bút ghi âm đó..." Vân run rẩy chỉ vào vật phẩm Đường Vy đang cầm trên tay. "Nó chứa một chip dữ liệu được mã hóa bằng tần số sóng não của Trương Hùng. Lịch trình di chuyển của đoàn xe Aegis nằm trong đó. Nhưng... nhưng Đường Vy, ngươi không thể cứu được em gái ngươi đâu."
Gương mặt Đường Vy khẽ đanh lại: "Ý cô là gì?"
Thư ký Vân nuốt nước bọt, giọng nói đầy vẻ kinh hoàng báo trước một tai họa:
"Đoàn xe đó... không phải do cảnh vệ thông thường bảo vệ. Để đảm bảo cuộc thanh lý diễn ra tuyệt mật, Aegis đã thuê Đặc vụ Tần – thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn nhất của tập đoàn – cùng một tiểu đội cảnh vệ bọc thép nặng được trang bị súng điện cao áp và lưới điện từ trường triệt tiêu dị năng. Họ sẽ nổ súng tiêu diệt bất kỳ sinh vật nào tiếp cận đoàn xe trong phạm vi một trăm mét mà không cần cảnh cáo. Ngươi chỉ là một người phàm... ngươi đến đó chỉ có con đường chết!"
Đường Vy không trả lời. Cô đứng thẳng dậy, đút chiếc bút ghi âm bạc vào túi áo vest đen một cách cẩn thận. Gió buốt từ khe cửa kho lại thổi qua, làm rung động những sợi tóc đen bên tai cô, nhưng bóng lưng cô vẫn thẳng tắp, vững chãi như một bức tượng đá Gothic.
"Đó là việc của tôi, Vân tiểu thư," Đường Vy lạnh lùng nói, rồi cô quay người bước đi, để lại Thư ký Vân đơn độc trong bóng tối của nhà kho cũ nát. "Thẻ thông hành của cô sẽ được gửi đến hòm thư chợ đen trong vòng một giờ tới. Hãy biến mất khỏi đây trước khi trời tối."
***
Nửa giờ sau, tại phòng khám ngầm của Vy Thanh dưới lòng đất lò mổ bỏ hoang.
Ánh đèn mổ màu xanh nhạt chiếu sáng chiếc bàn kim loại, nơi Đường Vy, Vy Thanh và Lâm Phong đang vây quanh chiếc máy tính bảng hiển thị bản đồ 3D của hầm ngầm Aegis vừa được giải mã từ chiếc bút ghi âm của Vân.
"Đoàn xe sẽ khởi hành từ Phòng thí nghiệm số 9 vào lúc mười hai giờ đêm nay," Lâm Phong vừa gõ phím máy tính vừa nói, giọng cậu run lên vì căng thẳng dưới áp lực thời gian đếm ngược chỉ còn chưa đầy sáu giờ. "Họ sẽ đi qua Đường hầm số 4 để tiến thẳng ra biên giới Tân Khánh. Lịch trình này khớp hoàn toàn với những gì Thư ký Vân cung cấp."
"Đặc vụ Tần sẽ canh gác ở lối vào hầm ngầm," Vy Thanh chỉ tay vào một điểm đỏ nhấp nháy trên bản đồ. "Hắn sở hữu dị năng thao túng bóng tối vật lý cấp 3, có thể triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn và phục kích chúng ta từ những góc chết. Chưa kể đến lực lượng cảnh vệ bọc thép nặng có thể nghiền nát bất kỳ cuộc tấn công thông thường nào."
Đường Vy đứng im lặng, con mắt trái màu bạc lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào điểm đỏ biểu thị vị trí của Đường Linh trong hầm ngầm. Thiết bị lọc áp lực não sau gáy cô khẽ rung lên nhè nhẹ, như một lời nhắc nhở về giới hạn sinh học của cơ thể phàm nhân trước cuộc đối đầu sinh tử sắp tới.
Cô khẽ chạm tay vào chiếc Nhẫn con dấu Đường thị trên ngón áp út, ánh mắt rực sáng qua tròng kính gọng vàng mỏng manh.
"Chúng ta không tấn công trực diện," Đường Vy lạnh lùng ra chỉ thị, giọng nói đanh thép xua tan bầu không khí lo sợ trong phòng khám ngầm. "Chúng ta sẽ dùng kế điệu hổ ly sơn. Trần Thiết và đội kháng chiến Bình Minh sẽ tạo ra một vụ nổ giả ở cổng chính để thu hút lực lượng bọc thép. Tôi và Vy Thanh sẽ thâm nhập qua Đường hầm số 4 để tiếp cận Phòng thí nghiệm số 9."
Cô dừng lại một chút, con mắt phải đen lánh lóe lên một tia nhìn quyết liệt:
"Sáu giờ nữa. Cuộc săn lùng trong bóng tối bắt đầu."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!