Nhạc nềnBattleField4

Kháng Cáo Tài Chính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió buốt tràn qua những khe nứt trên bức tường gạch của văn phòng luật Đường thị, mang theo mùi khét lẹt của tàn tro chưa kịp nguội từ vụ vây hãm đêm qua. Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm District 0 không thể xua tan làn sương công nghiệp xám xịt, chỉ làm rõ thêm sự hoang tàn của căn phòng khách. Những cuốn sách luật cổ đại bị cháy sém góc nằm ngổn ngang trên sàn đất ẩm ướt.


Đường Vy đứng lặng bên chiếc bàn gỗ cũ, chiếc kính gọng vàng mỏng manh khẽ trượt xuống sống mũi thanh tú. Cô đưa tách trà thảo mộc lên nhấp một ngụm. Chất lỏng ấm áp trôi qua cổ họng, nhưng đầu lưỡi cô hoàn toàn trống rỗng, nhạt nhẽo như nước lã. Việc mất đi vị giác vĩnh viễn – cái giá của việc hiến tế mười năm tuổi thọ thần kinh để kích hoạt hai cấm quy cổ đại trước đó – là một sự thật lạnh lùng mà cô phải chấp nhận. Mống mắt bên trái của cô giờ đây đã là một màu bạc lạnh lẽo, không còn nhìn thấy sắc màu của thế giới, chỉ có thể nhận diện những luồng sáng mờ nhạt của các dòng chảy khế ước đang vận hành.


Sau gáy cô, vết sẹo hình chữ thập mới khâu râm ran đau nhức. Thiết bị lọc áp lực não cấy ghép ẩn dưới da đang khẽ rung nhẹ, phát ra những nhịp đập cơ học siêu nhỏ để điều hòa dịch não tủy đang bị xáo trộn bởi tàn dư từ lực của Thẩm Kiêu dội ngược qua khế ước. Sợi xích ánh sáng bạc khổng lồ liên kết cổ tay cô với vị Thẩm phán tối cao ấy tuy lúc này đang ẩn đi, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim đập chậm rãi, lạnh lùng của hắn từ khoảng cách hàng cây số.


"Chị Vy... chúng ta thực sự đã cạn kiệt rồi."


Lâm Phong bước vào từ căn phòng phía sau, gương mặt thư sinh nhợt nhạt và mệt mỏi. Cậu đặt chiếc máy tính bảng màn hình rạn nứt lên bàn, ngón tay run rẩy chỉ vào dòng thông báo đỏ rực trên giao diện.


"Hội đồng Lập pháp District 0 đã chính thức ban hành sắc lệnh khẩn cấp. Họ đã phong tỏa hoàn toàn Thẻ tín dụng Vô Sắc của chị. Toàn bộ tiền thù lao từ các vụ kiện trước và quỹ vận hành của văn phòng đã bị đóng băng trên hệ thống ngân hàng kỹ thuật số. Hiện tại, chúng ta không còn một đồng xu nào để mua năng lượng sạc cho Unit-09. Nó chỉ còn mười phần trăm pin và đã tự động chuyển sang chế độ ngủ đông ở tầng trệt."


Đường Vy khẽ chỉnh lại gọng kính vàng, con mắt phải đen lánh vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Cô không hề bất ngờ. Giới dị tộc thượng tầng luôn sử dụng bạo lực kinh tế như một đòn kết liễu êm thấm đối với những kẻ phàm trần dám thách thức đặc quyền của chúng. Chúng nghĩ rằng chỉ cần cắt đứt nguồn tài chính, văn phòng luật này sẽ tự sụp đổ mà không cần chúng phải tốn một viên đạn hay một sắc lệnh hành quyết công khai nào.


"Vy Thanh nói thế nào?" Đường Vy bình thản hỏi.


"Chị ấy đang cố gắng sơ cứu vết thương mắt cho Hàn Lệ ở phòng khám ngầm," Lâm Phong cúi đầu, giọng nghẹn lại. "Nhưng chị ấy nói nếu không có tiền mua thuốc ức chế thần kinh và thiết bị thay thế, mắt trái của Hàn Lệ có nguy cơ bị suy giảm thị lực vĩnh viễn do quá tải nhãn lực đêm qua. Chúng ta cần tiền, chị Vy. Rất nhiều tiền."


Đường Vy khẽ xoay nhẹ chiếc Nhẫn con dấu Đường thị trên ngón áp út tay phải. Chiếc nhẫn bạc khắc hình cán cân và thanh kiếm khẽ lóe lên một tia sáng lạnh. Cô chậm rãi rút chiếc mỏ lết rỉ sét của thầy Tần Thiết từ trong túi áo vest đen ra, đặt cạnh chiếc máy đánh chữ cơ học đã bị chập cháy một nửa.


"Lâm Phong, chúng ta sẽ không đi cầu xin, cũng không đi vay mượn," Đường Vy nói, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt. "Chúng ta sẽ kiện."


Lâm Phong sửng sốt ngẩng đầu lên: "Kiện? Nhưng đối thủ là Hội đồng Lập pháp! Họ là những kẻ ban hành luật pháp ở District 0 này! Ai sẽ dám thụ lý vụ kiện của một người phàm chống lại cơ quan lập pháp tối cao?"


"Tòa án hành chính sơ cấp của District 0 buộc phải thụ lý," Đường Vy lạnh lùng giải thích, ngón tay cô lướt trên những dòng chữ in mực đen từ di vật của thầy Tần Thiết vừa giải mã được đêm qua. "Dữ liệu mật từ chip nhớ của thầy Tần Thiết cho thấy, theo Điều 14 của Hiến chương Hành chính Cổ đại – thứ mà Hội đồng Lập pháp vẫn phải lấy làm nền tảng để hợp thức hóa quyền cai trị trước Thượng tầng Nghị viện – mọi quyết định phong tỏa tài sản dân sự không qua xét xử đều bị coi là vi hiến. Nếu chúng ta kích hoạt được Cấm quy 'Tự Bào Chữa', tòa án hành chính buộc phải mở phiên điều trần công khai."


Cô dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía cửa sổ mờ sương: "Nhưng để thắng được vụ kiện này, chúng ta cần bản gốc nhật ký giao dịch ngân sách của Hội đồng Lập pháp để chứng minh hành vi phong tỏa của chúng là hoàn toàn vô căn cứ và mang tính tư thù cá nhân. Lâm Phong, cậu có biết ai đang giữ thứ đó không?"


"Thư ký Hà..." Lâm Phong thốt lên, đôi mắt sau tròng kính dày khẽ sáng lên. "Lưu trữ viên bị mua chuộc của tòa án. Ông ấy là người duy nhất có quyền tiếp cận hệ thống lưu trữ dữ liệu tài chính cổ xưa dưới tầng hầm tòa án."


Một giờ sau, dưới cơn mưa phùn xám xịt của District 0, Đường Vy một mình đi bộ đến khu vực phía sau của tòa án hành chính. Cô mặc bộ vest công sở màu đen thanh lịch, tay cầm chiếc ô đen che đi gương mặt thanh tú nhưng sắc sảo. Gió biên cảnh thổi bay tà áo, lộ ra vết bầm tím rỉ máu đã khô trên cổ tay trái – minh chứng cho sự tàn tạ của thể xác phàm nhân dưới ách thống trị của dị tộc.


Tại một góc tối khuất sau những bức tường đá Gothic bám đầy rêu mốc, Thư ký Hà đã đợi sẵn. Người đàn ông trung niên gầy gò, mặc bộ đồ lưu trữ viên màu xám nhạt bám bụi, đang run rẩy co rúm người lại trong chiếc áo khoác mỏng. Đôi kính gọng đen dày của ông ta mờ đi vì hơi nước.


"Luật sư Đường... cô điên rồi sao?" Thư ký Hà rít lên qua kẽ răng, giọng nói đầy sợ hãi khi thấy Đường Vy tiến lại gần. "Đặc vụ của Aegis và người của Hội đồng Lập pháp đang lùng sục khắp nơi. Nếu họ phát hiện tôi gặp cô, tôi sẽ bị ném vào lò mổ sinh học ngay lập tức!"


"Hà tiên sinh, ông biết rõ cha tôi năm xưa đã cứu mạng gia đình ông khỏi vụ thanh trừng của Viện Kiểm Sát," Đường Vy đứng yên dưới tán ô đen, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ. "Tôi không yêu cầu ông phản bội tòa án. Tôi chỉ yêu cầu ông thực thi đúng nghĩa vụ của một lưu trữ viên: cung cấp sự thật pháp lý."


Thư ký Hà nuốt nước bọt, bàn tay run rẩy thọc sâu vào túi áo khoác, rút ra một chiếc kính lúp đặc chế gọng đồng cổ và một chiếc chip nhớ nhỏ màu bạc được bọc trong một mảnh vải da dê cũ nát.


"Đây là bản sao lưu gốc của nhật ký giao dịch ngân sách Hội đồng Lập pháp trong ba tháng qua," Thư ký Hà thì thào, mắt liên tục láo liên nhìn quanh hành lang tối. "Nó chứng minh tài khoản Thẻ tín dụng Vô Sắc của cô bị phong tỏa không phải do lỗi kỹ thuật hay nợ thuế, mà là do một mệnh lệnh viết tay trực tiếp từ văn phòng Chủ tịch Hội đồng ngay sau khi phiên tòa của Trương Hùng kết thúc. Họ đã ngụy tạo một chứng từ liên kết tài chính giả giữa văn phòng của cô và liên minh kháng chiến Bình Minh để hợp thức hóa lệnh phong tỏa khẩn cấp."


Đường Vy nhận lấy chiếc chip nhớ, ngón tay gầy gò siết chặt: "Cảm ơn ông, Hà tiên sinh. Công lý của người phàm sẽ ghi nhận sự dũng cảm của ông."


"Tôi không cần công lý ghi nhận, tôi chỉ muốn sống sót," Thư ký Hà lẩm bẩm rồi nhanh chóng quay người, lẩn khuất vào bóng tối của tầng hầm tòa án hành chính.


Đường Vy quay trở về văn phòng. Cơn đau co thắt từ thiết bị lọc áp lực não sau gáy dội lên dữ dội hơn, khiến mắt trái màu bạc của cô nhói lên từng nhịp buốt lạnh. Cô bước đến bên bàn làm việc, mở lọ thuốc An thần loại S do Vy Thanh bào chế, uống một viên thuốc màu xám nhạt không chút do dự. Vị đắng ngắt của thuốc tan ra trong miệng nhưng cô không cảm nhận được, chỉ có sự tỉnh táo lạnh lùng quay trở lại trong đại não, tạm thời đè nén cơn bão thần kinh đang chực chờ bùng phát.


"Lâm Phong, chuẩn bị hồ sơ khởi kiện khẩn cấp," Đường Vy đẩy nhẹ gọng kính vàng, giọng nói đanh thép vang lên. "Chúng ta sẽ gặp Hội đồng Lập pháp tại tòa án hành chính sơ cấp vào chiều nay."


***


Phòng nghị án của Tòa án Hành chính Sơ cấp District 0 chìm trong bầu không khí Gothic u uất, lạnh lẽo. Những hàng cột đá đen khổng lồ chống đỡ mái vòm cao vút, nơi ánh sáng bạc nhạt nhòa chiếu xuống từ những ô cửa kính màu xám tro. Không có bồi thẩm đoàn, không có công chúng theo dõi. Đây là một phiên tòa hành chính khép kín, nơi giới dị tộc thường dùng để giải quyết các tranh chấp nội bộ hoặc dập tắt những tiếng nói phản kháng nhỏ nhoi của người phàm.


Trên bục xét xử cao nhất, Thẩm phán hành chính dự khuyết – một gã dị tộc trung cấp với làn da xám xịt và đôi mắt vàng lạnh lùng – đang gõ nhẹ chiếc búa gỗ xuống bàn đá, phát ra những tiếng "cộc, cộc" trầm đục đầy uy áp.


Phía đối diện Đường Vy, đại diện pháp lý của Hội đồng Lập pháp – Luật sư Tôn – đang đứng thẳng với phong thái ngạo mạn. Hắn mặc bộ vest màu xanh rêu sang trọng, nụ cười giả tạo thường trực trên gương mặt gầy gò xảo quyệt. Đôi mắt híp lại của hắn nhìn Đường Vy như nhìn một kẻ sắp chết.


"Thưa Thẩm phán," Luật sư Tôn cất giọng ngọt ngào đầy mê hoặc, dị năng thao túng cảm xúc sơ cấp của hắn khẽ phát tán một luồng sóng não nhẹ vào không khí phòng xử hòng làm mờ đi sự phán đoán của thẩm phán. "Bị đơn – Hội đồng Lập pháp District 0 – yêu cầu bác bỏ ngay lập tức đơn khởi kiện của nguyên đơn Đường Vy. Theo Nghị định đặc quyền lập pháp, Hội đồng sở hữu quyền miễn trừ tư pháp tuyệt đối trước mọi cáo buộc dân sự từ người phàm. Người phàm không có tư cách pháp lý để khởi kiện cơ quan lập pháp tối cao."


Thẩm phán hành chính gật đầu, chuẩn bị gõ búa tuyên bố bác bỏ đơn kiện.


"Tôi yêu cầu kích hoạt Cấm quy 'Tự Bào Chữa' dựa trên Hiến chương Hành chính Cổ đại," giọng nói của Đường Vy vang lên, trong trẻo, sắc bén và lạnh lùng, cắt ngang hành vi gõ búa của thẩm phán.


Cô chậm rãi bước lên phía trước, hai tay nâng cao Cuộn da dê Luật pháp cổ đại thô ráp. Một giọt máu tươi từ ngón tay cô nhỏ xuống phong ấn năng lượng trên cuộn da dê.


"Xoạt —— !"


Một luồng hào quang màu bạc mờ bùng phát từ cuộn da dê, nhanh chóng lan rộng khắp phòng nghị án hành chính. Luồng sáng bạc đi đến đâu, cấm chế từ trường của tòa án bị bẻ gãy đến đó. Dị năng thao túng cảm xúc của Luật sư Tôn lập tức bị khóa chặt, nụ cười giả tạo trên mặt hắn đông cứng lại. Thẩm phán hành chính bị một áp lực vô hình ép phải ngồi thẳng lưng trên ghế xét xử, chiếc búa gỗ trong tay gã cứng ngắc không thể gõ xuống.


"Theo Điều 1 Luật pháp cổ đại," Đường Vy đẩy nhẹ gọng kính vàng, mắt trái màu bạc lấp lấp ánh sáng của cấm quy. "Mọi sinh mệnh, không phân biệt chủng tộc hay địa vị, đều sở hữu quyền tự bào chữa và khởi tố hành chính nếu quyền sinh tồn cơ bản bị xâm phạm. Quyền miễn trừ tư pháp của Hội đồng Lập pháp hoàn toàn vô hiệu lực trước sự chứng kiến của Cổ Luật. Tôi yêu cầu phiên tòa phải được tiến hành công khai và bình đẳng."


Thẩm phán hành chính lau mồ hôi lạnh trên trán, gượng gạo gật đầu: "Yêu cầu... được chấp thuận. Nguyên đơn có thể trình bày cáo trạng."


Luật sư Tôn khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin xảo quyệt. Hắn bước lên một bước, trích dẫn một văn bản pháp lý từ cặp hồ sơ da cá sấu đắt tiền:


"Thưa Thẩm phán, việc phong tỏa tài khoản Thẻ tín dụng Vô Sắc của nguyên đơn Đường Vy là một hành vi hành chính hoàn toàn hợp pháp và khẩn cấp. Chúng tôi trích dẫn Nghị định 88 về An ninh Khẩn cấp của District 0. Theo đó, Hội đồng Lập pháp có quyền phong tỏa ngay lập tức và không cần báo trước đối với mọi tài sản tài chính của các tổ chức vũ trang hoặc subversive (lật đổ) có nguy cơ đe dọa đến an ninh chung của thánh địa."


Hắn quay sang nhìn Đường Vy với ánh mắt đầy sát khí: "Văn phòng luật Đường thị đang bị tình nghi liên kết tài chính ngầm với liên minh kháng chiến Bình Minh – một tổ chức khủng bố phàm nhân đang phá hoại trật tự của dị tộc. Đây là quyết định bảo vệ an ninh, không phải hành vi vi hiến."


Đường Vy đứng thẳng, tà áo vest đen không một nếp nhăn. Cô nhìn thẳng vào Luật sư Tôn, khóe môi khẽ cong lên một đường cong lạnh lẽo. Kỹ năng phân tích kẽ hở sắc lệnh dị tộc của cô bắt đầu vận hành thần tốc.


"Nghị định 88 về An ninh Khẩn cấp," Đường Vy cất giọng rõ ràng, từng lời nói như những nhát búa gõ vào các lỗ hổng pháp lý của đối phương. "Luật sư Tôn, ông đã đọc kỹ Điều 3 của chính Nghị định do Hội đồng của ông ban hành chưa?"


Luật sư Tôn khẽ biến sắc.


"Điều 3 Nghị định 88 quy định rõ: 'Biện pháp phong tỏa tài sản khẩn cấp chỉ được áp dụng đối với các tổ chức vũ trang phi pháp hoặc các cá nhân trực tiếp tham gia vào hoạt động bạo lực vũ trang'. Văn phòng luật Đường thị là một đơn vị dân sự hợp pháp, được đăng ký kinh doanh tư pháp dân sự dưới sự phê duyệt của chính Tòa án tối cao District 0. Chúng tôi không phải tổ chức vũ trang, cũng không có bất kỳ thành viên nào tham gia vào hoạt động bạo lực. Việc áp dụng Nghị định 88 lên một đơn vị dân sự là một hành vi lạm quyền trắng trợn, vi phạm nghiêm trọng giới hạn hành chính của Hội đồng Lập pháp."


"Ngụy biện!" Luật sư Tôn gầm lên, hắn thô bạo trình xuất một tập tài liệu giao dịch kỹ thuật số lên bàn thẩm phán. "Chúng tôi có bằng chứng! Đây là nhật ký giao dịch ngân hàng chứng minh tài khoản của văn phòng Đường thị đã chuyển một lượng lớn tiền Thẻ tín dụng Vô Sắc vào tài khoản ngầm của Trần Thiết – thủ lĩnh đội Bình Minh – chỉ ba ngày trước khi vụ án mạng thánh nữ xảy ra!"


Lâm Phong đứng phía sau Đường Vy khẽ nín thở, hai tay siết chặt lấy chiếc mỏ lết rỉ sét trong túi áo. Cậu biết, đây chính là bằng chứng ngụy tạo bẩn thỉu mà Hội đồng Lập pháp đã dựng lên để bóp nghẹt họ.


Đường Vy không hề nao núng. Cô chậm rãi rút chiếc chip nhớ màu bạc do Thư ký Hà cung cấp ra, đặt lên bàn nghị án bằng đá bạc.


"Thưa Thẩm phán, tôi yêu cầu trình xuất bản gốc nhật ký giao dịch ngân sách của Hội đồng Lập pháp District 0 được sao lưu trực tiếp từ máy chủ lưu trữ tối mật của tòa án," Đường Vy nói, giọng nói đầy uy nghiêm thuyết phục. "Và tôi yêu cầu Thư ký Hà – lưu trữ viên trưởng của phòng hồ sơ – đứng ra xác minh tính chân thực của tài liệu này."


Cánh cửa hông phòng xử án mở ra. Thư ký Hà bước vào với gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định. Dưới sự bảo hộ của hào quang bạc từ cuộn da dâ cổ đại, ông không còn sợ hãi áp lực từ trường của dị tộc nữa.


"Tôi... tôi xác nhận chiếc chip nhớ này chứa bản gốc dữ liệu chưa qua chỉnh sửa của hệ thống ngân hàng hành chính," Thư ký Hà run rẩy nói nhưng rõ ràng. "Dữ liệu chứng minh, giao dịch liên kết giữa văn phòng Đường thị và đội Bình Minh hoàn toàn không tồn tại trong hệ thống gốc. Nó mới chỉ được tạo ra và bơm thủ công vào máy chủ phụ của Viện Kiểm Sát vào lúc bốn giờ sáng ngày hôm qua – tức là năm giờ sau khi lệnh phong tỏa tài sản của Đường Vy được ban hành trái phép."


Màn hình lớn của phòng xử án hiển thị hai biểu đồ giao dịch đối lập. Biểu đồ gốc của Thư ký Hà hoàn toàn sạch sẽ, trong khi biểu đồ của Luật sư Tôn lộ rõ vết rạn nứt kỹ thuật số của việc can thiệp thủ công từ tài khoản quản trị viên của Hội đồng Lập pháp.


Logic thép và chứng cứ thật giả phơi bày rõ mồm một trước công lý.


Luật sư Tôn đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt gầy gò xám xịt biến dạng vì giận dữ và nhục nhã. Dị năng thao túng của hắn bị cổ luật khóa chặt, khiến hắn không thể dùng bất kỳ tà thuật tâm lý nào để lật ngược thế cờ.


Thẩm phán hành chính nhìn biểu đồ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Gã biết, dưới sự chứng kiến của Cấm quy 'Tự Bào Chữa' và hào quang bạc của cổ luật, nếu gã đưa ra một phán quyết thiên vị trắng trợn, linh hồn gã sẽ bị cấm chế cổ đại thiêu rụi ngay tại chỗ.


"Tòa... Tòa tuyên án..." Thẩm phán hành chính run rẩy gõ búa xuống bàn đá. "Lệnh phong tỏa tài sản đối với nguyên đơn Đường Vy của Hội đồng Lập pháp District 0 là hoàn toàn vô hiệu lực do thiếu cơ sở pháp lý và ngụy tạo chứng cứ. Yêu cầu ngân hàng kỹ thuật số giải tỏa ngay lập tức toàn bộ tài khoản Thẻ tín dụng Vô Sắc của văn phòng luật Đường thị."


"Cạch!"


Tiếng búa gõ xuống vang dội khắp phòng xử án âm u. Ngay lập tức, chiếc máy tính bảng trên bàn của Lâm Phong khẽ rung nhẹ, màn hình đỏ rực biến mất, thay vào đó là dòng chữ thông báo màu xanh lục biểu thị tài khoản tài chính đã được khôi phục hoạt động hoàn toàn.


Chiến thắng pháp lý hành chính thuộc về người phàm.


Đường Vy khẽ thở ra một hơi dài, cơn đau co thắt sau gáy khẽ dịu đi đôi chút nhờ sự giải tỏa áp lực tinh thần. Cô chậm rãi thu hồi cuộn da dê cổ đại vào túi áo vest, chỉnh lại gọng kính vàng mỏng manh.


Tuy nhiên, trước khi lính canh áp giải Thư ký Hà rời đi để bảo vệ an toàn cho ông, Luật sư Tôn đột ngột bước lại gần Đường Vy. Nụ cười giả tạo trên mặt hắn đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một nụ cười nham hiểm, đầy vẻ chế giễu lạnh lùng.


Hắn ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng nói xẹt qua những tia điện từ nhỏ của sự đe dọa:


"Chúc mừng cô đã lấy lại được tiền, luật sư nhân loại. Cô thực sự rất thông minh khi dùng cổ luật để thắng chúng tôi tại tòa hành chính sơ cấp này."


Hắn dừng lại một chút, đôi mắt vàng híp lại đầy tàn nhẫn:


"Nhưng cô đã quá muộn rồi. Cô nghĩ phong tỏa tài chính là đòn kết liễu sao? Không. Đó chỉ là đòn nghi binh để giữ chân cô ở đây. Ngay lúc này, Tập đoàn Công nghệ Sinh học Aegis đã bắt đầu chiến dịch thanh lý Dự án sinh học Aegis Model-S. Họ đang di tản toàn bộ các 'vật thí nghiệm' là trẻ em nhân loại ra khỏi các hầm ngầm của District 0 để vận chuyển sang Tân Khánh tiêu hủy. Và em gái nhỏ của cô... Đường Linh... đang nằm ở vị trí đầu tiên trong danh sách thanh lý đêm nay. Hãy dùng số tiền vừa kiếm được để mua cho nó một chiếc quan tài thật đẹp đi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!