Di Vật Của Thầy
Mùi xăng khét lẹt và tàn tro bay lơ lửng trong không khí ẩm ướt của Ngõ Mù Sương. Ánh bình minh xám xịt của District 0 không thể xuyên qua lớp sương mù công nghiệp dày đặc, chỉ để lại những quầng sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo trên những bức tường gạch cũ nát bị thiêu rụi một nửa của văn phòng luật Đường thị.
Đường Vy đứng lặng bên ban công tầng hai. Chiếc kính gọng vàng mỏng manh khẽ phản chiếu ánh lửa tàn lụi phía dưới ngõ. Cô đưa tách trà thảo mộc lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Chất lỏng ấm áp trôi qua cổ họng, nhưng đầu lưỡi cô hoàn toàn trống rỗng, không một chút hương vị. Sự mất mát vị giác hoàn toàn – cái giá của mười năm tuổi thọ thần kinh đã hiến tế cho cổ luật – là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về ranh giới sinh tử mà cô đang bước đi. Mống mắt bên trái của cô, giờ đây đã chuyển sang màu bạc lạnh lẽo, khẽ nhói lên một cơn đau buốt buốt khi cô tập trung nhìn vào khoảng không tối tăm phía dưới.
Sau gáy cô, vết sẹo hình chữ thập mới khâu đêm qua vẫn còn râm ran đau nhức. Thiết bị lọc áp lực não cấy ghép ẩn dưới da đang khẽ rung nhẹ, phát ra những nhịp đập cơ học siêu nhỏ để điều hòa dịch não tủy đang bị xáo trộn bởi tàn dư từ lực của Thẩm Kiêu dội ngược qua khế ước. Cô không thể ngã quỵ, ít nhất là không phải lúc này, khi văn phòng luật Đường thị vừa trải qua một đêm vây hãm kinh hoàng.
Phía sau cô, trong căn phòng khách bừa bộn đầy sách luật cổ và tài liệu bị cháy sém, Lâm Phong đang quỳ trên sàn đất. Đôi mắt cậu đỏ ngầu sau tròng kính cận dày cộp, hai bàn tay run rẩy ôm chặt lấy một chiếc mỏ lết rỉ sét nặng nề – di vật duy nhất còn sót lại của lão luật sư Tần Thiết. Người thầy, người dẫn đường vĩ đại của họ, đã ngã xuống trong vũng máu lạnh ngắt ngay trước cửa văn phòng đêm qua, bị sát hại bởi một phát đạn bắn lén tàn nhẫn từ bóng tối.
"Chị Vy... Thầy mất thật rồi..." Giọng Lâm Phong nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lớp rỉ sét sần sùi của chiếc mỏ lết. "Thầy đã dùng cả tính mạng để bảo vệ thứ này. Thầy nói bên trong nó có chứa thứ có thể giúp chúng ta lật ngược thế cờ trước Thẩm Kiêu."
Đường Vy chậm rãi quay người lại, tà áo vest đen phẳng phiu của cô khẽ lay động trong gió lạnh. Cô bước đến bên Lâm Phong, đặt bàn tay gầy gò nhưng lạnh lùng lên vai cậu. Sự lý trí tuyệt đối trong bộ não của cô không cho phép cô khóc, nhưng con mắt phải đen lánh của cô co rút lại đầy căm hận.
"Lâm Phong, đứng dậy đi. Nước mắt của người phàm không thể làm dị tộc mủi lòng, nó chỉ chứng minh sự yếu đuối của chúng ta trước tòa," giọng Đường Vy trong trẻo nhưng lạnh buốt như băng tuyết. "Thầy Tần Thiết đã đi hết con đường của mình. Bây giờ, việc của chúng ta là bắt kẻ nổ súng đêm qua phải đền tội trước pháp luật. Đưa chiếc mỏ lết cho tôi."
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế tiếng nấc nghẹn. Cậu đứng dậy, cung kính trao chiếc mỏ lết rỉ sét vào tay Đường Vy.
Chiếc mỏ lết nặng trịch, bám đầy dầu mỡ khô và vết rỉ sét sần sùi. Đường Vy khẽ xoay nhẹ đầu vặn cơ học của mỏ lết. Nhờ những ghi chép cổ xưa trong nhật ký của ông nội Đường Tông và kỹ năng phân tích cơ khí tỷ mỉ, cô nhận ra một vết khía nhỏ hình chữ thập khớp hoàn toàn với con dấu trên chiếc Nhẫn con dấu Đường thị mà cô đang đeo ở ngón áp út tay phải. Cô áp mạnh con dấu của chiếc nhẫn vào vết khía, khẽ xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng.
"Cạch."
Một tiếng động cơ học siêu nhỏ vang lên bên trong thân sắt rỗng. Phần chuôi của chiếc mỏ lết trượt ra, lộ ra một cổng kết nối mạ vàng siêu nhỏ chứa một chip nhớ ẩn chống từ trường. Đây chính là di vật giải mã dữ liệu mật mà thầy Tần Thiết đã âm thầm tích lũy suốt hai mươi năm làm việc trong hệ thống tòa án cũ.
"Lâm Phong, khởi động chiếc máy đánh chữ cơ cổ điển," Đường Vy ra lệnh khẩn cấp.
Chiếc máy đánh chữ cơ học cổ điển đặt trong góc phòng là thiết bị duy nhất không kết nối với mạng lưới điện tử của District 0, nghĩa là nó hoàn toàn miễn nhiễm với sự truy vết và nghe lén kỹ thuật số của tập đoàn Aegis. Lâm Phong vội vàng phủi sạch bụi bẩn, luồn một tờ giấy trắng vào trục xoay. Cậu kết nối cổng dữ liệu của chip nhớ vào bộ chuyển đổi cơ học tự chế mà Bạch Đồng đã thiết kế riêng cho văn phòng.
"Lạch cạch! Lạch cạch!"
Những thanh chữ bằng thép của chiếc máy đánh chữ đột ngột tự động di chuyển, gõ mạnh xuống tờ giấy trắng với tốc độ chóng mặt. Những dòng chữ mực đen sắc nét bắt đầu hiện ra, hiển lộ danh tính của kẻ bắn lén đêm qua:
*Đối tượng: Sát thủ Lôi Đình. Thân phận: Đặc vụ tự do cấp 3 thuộc biên chế ngầm của Tập đoàn Công nghệ Sinh học Aegis. Dị năng: Phóng điện cực hạn và thao túng dòng chảy điện từ. Nhiệm vụ: Tiêu hủy toàn bộ tài liệu cổ luật Đường thị và ám sát nhân chứng Tần Thiết.*
"Là người của Aegis..." Lâm Phong thốt lên, da mặt cậu tái mét. "Chính Trương Hùng và Aegis đã thuê hắn để bịt đầu mối!"
Nhưng chưa kịp để hai người kịp phân tích sâu hơn, thiết bị lọc áp lực não sau gáy Đường Vy đột ngột phát ra tiếng "bíp bíp" dồn dập. Một luồng sóng điện từ cực mạnh bất ngờ bùng phát từ chiếc chip nhớ ẩn, dội thẳng vào hệ thần kinh của cô qua sợi chỉ bạc liên kết với Thẩm Kiêu.
"Cảnh báo! Phát hiện tín hiệu truy vết kỹ thuật số tầm ngắn đang quét qua tọa độ văn phòng!" giọng nói cơ học của drone mini 'A Sáng' vang lên từ bộ đàm cầm tay của Bạch Đồng.
"Hắn biết chúng ta đang giải mã chip nhớ!" Đường Vy đẩy nhẹ gọng kính vàng, mắt trái màu bạc khẽ lóe sáng rực rỡ. "Lâm Phong, rút chip nhớ ra ngay lập tức! Sát thủ Lôi Đình đang ở rất gần!"
"Uỳnh —— !"
Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ Ngõ Mù Sương. Hệ thống đèn đường nghèo nàn và các đường dây điện chằng chịt dọc con ngõ đồng loạt bùng lên những tia lửa xanh lét rồi tắt ngấm, chìm toàn bộ khu vực vào bóng tối âm u của sương mù. Luồng điện áp cao từ bên ngoài dội vào văn phòng, khiến chiếc máy đánh chữ cơ học bị chập mạch, bốc lên một làn khói khét lẹt.
Từ trong bóng tối dày đặc của làn sương mù ngoài cửa sổ, một bóng người mặc bộ giáp da màu xanh sẫm thêu hình tia sét từ từ hiện hình. Sát thủ Lôi Đình đứng lơ lửng trên một bệ phóng điện từ cách ban công văn phòng chưa đầy mười mét. Gương mặt hắn lộ ra vẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn, đôi găng tay hợp kim đặc chế trên tay hắn đang xẹt qua những tia điện xanh tím chói tai.
"Lũ chuột nhắt phàm nhân," giọng Lôi Đình vang lên đầy khinh bỉ, được khuếch đại bởi dòng điện từ trường. "Giao nộp chiếc mỏ lết và chip nhớ ra đây, ta sẽ cho các ngươi được đoàn tụ với lão già Tần Thiết dưới địa ngục."
Hắn khẽ vẫy tay, một luồng điện cao áp phóng thẳng từ găng tay vào ban công gỗ của văn phòng. Sức nóng kinh hoàng lập tức thiêu rụi lan can gỗ thành tro bụi, ngọn lửa xanh lét bắt đầu liếm vào bên trong căn phòng.
"Lâm Phong, ôm chiếc mỏ lết và chạy trốn qua Đường hầm số 4 ngay lập tức! Tôi sẽ đánh lạc hướng hắn!" Đường Vy hét lên, cô cố gắng đứng thẳng dậy dù cơ thể đang run lên vì phản hồi từ lực.
"Không! Em không thể bỏ lại chị!" Lâm Phong ôm chặt lấy chiếc mỏ lết rỉ sét, đôi mắt cậu tràn ngập sự kiên định chưa từng có. Cậu biết, nếu chiếc mỏ lết này bị tiêu hủy, di chí của thầy Tần Thiết sẽ vĩnh viễn biến mất.
Lâm Phong không chạy trốn vào đường hầm, cậu lao thẳng ra cửa sau của văn phòng, chạy nhanh vào những con hẻm chật hẹp, quanh co của Ngõ Mù Sương hòng dụ sát thủ đuổi theo mình. Cậu rút khẩu súng lục tự chế sử dụng đạn thuốc nổ đen từ trong túi ra, bắn trả một phát về phía bóng đen đang lơ lửng.
"Đoành!"
Viên đạn thuốc nổ đen bay ra, nhưng chưa kịp chạm đến chéo áo của Lôi Đình đã bị một luồng điện từ trường phát ra từ găng tay hắn kích nổ tung giữa không trung, tạo thành một quầng lửa đỏ nhạt vô hại.
"Trò chơi trẻ con," Lôi Đình cười khẩy. Hắn khẽ nhún người, bệ phóng điện từ đưa hắn lao vút đi với tốc độ kinh hoàng, truy đuổi sát nút theo bóng dáng gầy gò của Lâm Phong trong những con hẻm tối tăm.
Lâm Phong chạy trốn điên cuồng qua những bãi rác công nghiệp và những đống phế liệu sạt lở. Tiếng bước chân rầm rập của sát thủ và tiếng xẹt điện chói tai phía sau như tiếng gầm của một con thú dữ đang dồn cự ly cận kề.
"Cạch!"
Lôi Đình giơ tay bắn ra một viên đạn điện từ trường đặc chế nhắm thẳng vào chân Lâm Phong hòng khóa chặt cử động của cậu.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ trên sân thượng của một tòa nhà gạch đổ nát cách đó năm trăm mét, một ánh mắt lạnh lùng như chim ưng khóa chặt lấy quỹ đạo của viên đạn điện. Hàn Lệ – nữ xạ thủ quả cảm của đội kháng chiến Bình Minh – đang nằm áp sát người vào khẩu súng bắn tỉa nòng dài tự chế.
Đôi mắt cô đột ngột chuyển sang màu xanh lam nhạt rực sáng. Dị năng "Ngưng đọng quỹ đạo đạn" được kích hoạt tối đa.
"Đứng im cho tôi!" Hàn Lệ thầm ra lệnh trong tâm trí.
Không khí xung quanh viên đạn điện từ của sát thủ đột ngột bị ngưng đọng hoàn toàn, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt bao phủ lấy quỹ đạo bay. Viên đạn đang lao đi với tốc độ âm thanh bỗng chốc bị hãm tốc độ xuống mức cực hạn, lơ lửng giữa hư không như bị đông cứng trong một khối băng vô hình, chỉ cách gót chân Lâm Phong chưa đầy mười xăng-ti-mét.
Lâm Phong tận dụng cơ hội ngàn vàng, lao mình qua một góc tường khuất, tránh thoát khỏi tầm ngắm của sát thủ.
"Cái gì?!" Lôi Đình kinh ngạc nhìn viên đạn của mình bị đông cứng giữa không trung. Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía tòa nhà cao tầng nơi Hàn Lệ đang ẩn nấp. "Lũ chuột nhắt Bình Minh dám can thiệp vào việc của Aegis sao?"
Hắn điên cuồng phóng ra một loạt tia chớp cao áp nhắm thẳng về phía vị trí bắn tỉa của Hàn Lệ. Những tia chớp xé toạc màn sương mù, đánh sập một mảng tường gạch lớn nơi cô đang nằm.
Hàn Lệ phải lăn mình né tránh cú đánh bạo lực. Việc cưỡng chế ngưng đọng một viên đạn mang năng lượng điện từ trường cực cao của một dị tộc cấp 3 đã dội ngược áp lực khủng khiếp lên nhãn lực của cô. Khóe mắt trái của Hàn Lệ rỉ ra một vệt máu tươi, võng mạc bị xuất huyết nhẹ khiến tầm nhìn của cô bị nhòe đi một nửa. Cô nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt dội thẳng vào đại não, cố gắng nạp viên đạn bọc bạc triệt năng tiếp theo vào buồng đạn.
"Bạch Đồng! Thả khói nhiễu ngay! Tôi không thể nhắm bắn chính xác được nữa!" Hàn Lệ hét vào bộ đàm.
Ngay lập tức, từ trên bầu trời tối tăm của Ngõ Mù Sương, chiếc drone mini 'A Sáng' đang tàng hình quang học đột ngột hiện hình ngay phía trên đầu Sát thủ Lôi Đình. Thiết bị phát ra một luồng sóng âm nhiễu tần số cao, đồng thời phun ra một làn khói hóa chất màu xám tro dày đặc bám đầy bụi kim loại kháng ma kháng điện.
Làn khói khổng lồ bao phủ hoàn toàn tầm nhìn của Lôi Đình. Bụi kim loại kháng ma bám vào đôi găng tay hợp kim của hắn, khiến các tia điện xanh tím bị chập mạch, nổ lách tách rồi tắt ngấm. Dị năng phóng điện của hắn bị triệt tiêu tạm thời do không thể truyền dẫn năng lượng qua làn khói bụi đặc chế.
"Lũ rác rưởi phàm nhân! Các ngươi dám dùng công nghệ bẩn thỉu này để chống lại ta!" Lôi Đình gầm lên trong giận dữ, hắn thô bạo dùng thanh đao lớn chém loạn xạ vào không trung để xua tan làn khói, nhưng tầm nhìn đã bị mù hoàn toàn.
Lâm Phong ôm chặt chiếc mỏ lết rỉ sét, chật vật bò trườn qua một đường cống ngầm nhỏ dẫn thẳng vào Đường hầm số 4. Cậu cảm nhận được lớp sắt lạnh của di vật vẫn an toàn trong vòng tay mình, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi và bụi than bám đầy trên gương mặt thư sinh.
Từ phía xa, tiếng còi hú dồn dập của lực lượng cảnh vệ tuần tra tòa án bắt đầu vang lên, ánh đèn quét từ trường của xe bọc thép quét dọc các con ngõ lớn. Tiếng động lớn từ cuộc chiến điện từ của Lôi Đình đã thu hút sự chú ý của chính quyền District 0.
Biết không thể tiếp tục truy quét trong điều kiện bị mù tầm nhìn và cảnh vệ đang khép chặt vòng vây, Sát thủ Lôi Đình nghiến răng, kích hoạt bệ phóng điện từ dự phòng để bay vút lên cao, lẩn khuất vào làn sương mù dày đặc phía sau văn phòng.
Giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí của hắn vẫn vọng lại từ trong làn sương tím xám, gieo rắc một nỗi ám ảnh kinh hoàng:
"Đường Vy, Lâm Phong... Các ngươi giữ được cái mạng rách nát này đêm nay, nhưng chip nhớ đó sẽ là chiếc thòng lọng treo cổ các ngươi tại phiên tòa tiếp theo. Hãy đợi đấy."
Lâm Phong run rẩy chui ra khỏi cửa hầm ngầm phía sau văn phòng, toàn thân cậu ướt sũng nước cống bẩn thỉu nhưng tay vẫn siết chặt chiếc mỏ lết rỉ sét chứa chip nhớ ẩn. Cậu nhìn về phía Đường Vy đang đứng lặng lẽ trong đống đổ nát của văn phòng, đôi mắt bạc của cô lấp lánh trong bóng tối như một ngôi sao lạnh lẽo, sẵn sàng cho cuộc đối đầu tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!