Hậu Quả Thượng Tầng
Bình minh của ngày sau phiên tòa phán quyết không mang lại ánh sáng cho District 0, mà chỉ trải ra một lớp sương mù xám xịt, nhớp nháp hơi nước công nghiệp lạnh ngắt.
Đường Vy ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ trong văn phòng luật Đường thị. Chiếc kính gọng vàng mỏng manh trượt nhẹ trên sống mũi thanh tú. Cô khẽ nâng tách trà thảo mộc mà Lão Nhị vừa pha lên, nhấp một ngụm nhỏ. Chất lỏng ấm áp trôi qua cổ họng, nhưng đầu lưỡi cô hoàn toàn trống rỗng. Không có vị đắng thanh của lá trà, không có chút dư vị ngọt hậu của mật ong rừng.
Mất vị giác hoàn toàn.
Đây là cái giá vĩnh viễn đầu tiên cô phải trả khi dùng máu tươi để cưỡng chế kích hoạt Khế ước Giám hộ chung tối cao với Thẩm Kiêu. Mống mắt bên trái của cô giờ đây đã mất đi màu đen nguyên bản, thay vào đó là một màu bạc lạnh lẽo, lấp lánh như tinh không vô hồn dưới ánh đèn dầu tù mù. Sau gáy cô, vết sẹo hình chữ thập mới khâu vẫn còn nhói lên từng cơn buốt lạnh, nơi thiết bị lọc áp lực não cấy ghép khẽ rung nhè nhẹ để điều hòa dịch não tủy đang bị xáo trộn bởi tàn dư từ lực của Thẩm Kiêu.
"Chị Vy... chúng ta gặp rắc rối lớn rồi."
Lâm Phong đẩy cửa bước vào, gương mặt thư sinh của cậu nhợt nhạt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán làm bết những sợi tóc đen trước trán. Cậu cầm chiếc máy tính bảng màn hình rạn nứt, ngón tay run rẩy chỉ vào dòng thông báo đỏ rực trên giao diện.
"Hội đồng Lập pháp District 0 vừa ban hành sắc lệnh khẩn cấp. Họ... họ đã phong tỏa hoàn toàn Thẻ tín dụng Vô Sắc của chị. Toàn bộ tiền thù lao từ các vụ kiện trước và quỹ vận hành của văn phòng đã bị đóng băng trên hệ thống ngân hàng kỹ thuật số. Hiện tại, chúng ta không còn một đồng xu nào để mua năng lượng sạc cho Unit-09 hay nhu yếu phẩm."
Đường Vy đặt tách trà xuống, không một tiếng động. Gương mặt cô dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Cô khẽ chạm vào sợi xích ánh sáng bạc vô hình đang quấn quanh cổ tay trái – thứ liên kết trực tiếp sinh mệnh của cô với vị Thẩm phán tối cao đầu tiên.
"Hội đồng Lập pháp ra tay nhanh hơn tôi nghĩ," Đường Vy bình thản nói, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng không chút gợn sóng. "Thẩm Kiêu chỉ có nghĩa vụ bảo hộ tôi khỏi cái chết vật lý trực tiếp theo khế ước. Những đòn trừng phạt hành chính và phong tỏa kinh tế này nằm ngoài phạm vi cưỡng chế của cổ luật. Họ muốn dùng cơn đói và sự cô lập để bóp chết chúng ta mà không cần tốn một giọt máu."
"Vậy chúng ta phải làm sao?" Lâm Phong hoảng loạn, cậu cố gắng bấm phím liên lạc. "Em đã thử gọi cho lực lượng cảnh vệ tòa án để yêu cầu can thiệp theo luật bảo hộ nhân chứng, nhưng toàn bộ hệ thống liên lạc của văn phòng đã bị ngắt kết nối. Họ đã cô lập chúng ta hoàn toàn!"
Chưa kịp để Đường Vy trả lời, một tiếng nổ lớn từ đầu Ngõ Mù Sương rung chuyển cả căn phòng. Tiếng kính vỡ loảng xoảng vang lên từ tầng trệt, theo sau là những tiếng gào rú thô bạo và mùi xăng khét lẹt xộc vào mũi.
"Đốt! Đốt sạch cái văn phòng luật thối nát này cho tao! Xem con ranh phàm nhân đó chui ra bằng đường nào!"
Giọng nói thô bỉ, vang dội đầy sát khí của Độc Nhãn – tên trùm băng đảng khu ổ chuột – vang lên từ phía dưới. Những quả bom xăng tự chế được ném liên tục vào lối vào Ngõ Mù Sương, ngọn lửa hung hãn nhanh chóng liếm dọc những bức tường gạch cũ nát, tạo thành một bức tường lửa đỏ rực chặn đứng mọi lối thoát.
Lâm Phong sợ hãi lùi lại, vấp phải chân ghế suýt ngã. "Độc Nhãn... là người của gia tộc Khương thị! Khương Thành đã tài trợ cho chúng để tiêu hủy toàn bộ sách luật và chứng cứ trong văn phòng!"
Đường Vy đứng dậy, tà áo vest đen khẽ lay động. Con mắt phải đen lánh và con mắt trái màu bạc lạnh lùng nhìn thẳng ra ngoài ban công.
"Lâm Phong, bình tĩnh lại. Kích hoạt Unit-09."
"Vâng... vâng!" Lâm Phong vội vàng nhấn nút điều khiển trên bảng điều khiển cầm tay.
Từ trong góc tối của văn phòng, Unit-09 – robot chấp pháp bọc thép hạng nặng cao hai mét rưỡi với lớp vỏ thép đen nhám đầy vết xước chiến đấu – rầm rập bước ra. Đôi mắt quét của nó phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Đường Vy.
"Unit-09, di chuyển xuống tầng trệt. Kích hoạt khiên năng lượng từ trường tại lối vào chính. Tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào bước qua vạch cửa," Đường Vy ra lệnh, giọng nói của cô không hề mang theo chút run rẩy nào của một người phàm trước họng súng.
"Rõ. Chế độ phòng ngự tối đa đã được kích hoạt," tiếng còi cơ học của Unit-09 vang lên trầm đục.
Robot khổng lồ lao xuống cầu thang gỗ đang rung lên bần bật. Ngay khi bước ra cửa chính, lớp giáp titan của nó đối mặt trực tiếp với những quả bom xăng đang bay tới. "Uỳnh! Uỳnh!" Những quầng lửa bùng lên dữ dội, nhưng một màng chắn năng lượng từ trường màu xanh lam nhạt tỏa ra từ cánh tay robot đã chặn đứng hoàn toàn sức nóng và lực va chạm.
Phía bên kia đường, Độc Nhãn đứng giữa đám tay sai bặm trợn cầm gậy sắt và súng lục tự chế. Gã dị nhân lai vạm vỡ với chiếc băng đen che mắt trái cười sằng sặc, chỉ thanh đao lớn bằng thép rèn nặng về phía Unit-09:
"Hóa ra là một con bù nhìn sắt rách nát! Lên cho tao! Dùng súng phóng lựu phế liệu bắn nát cái khiên của nó!"
Một tên đàn em vác khẩu súng phóng lựu tự chế từ bãi phế thải bước lên, nã thẳng một quả đạn năng lượng thô vào màng chắn của Unit-09. Cú va chạm cực mạnh tạo ra một tiếng nổ chói tai, luồng sóng xung kích bạo lực ép Unit-09 phải lùi lại nửa bước, lớp giáp vai bốc khói đen kịt.
"Cảnh báo! Năng lượng khiên giảm xuống bảy mươi phần trăm. Quá tải nhiệt hệ thống," Unit-09 phát tín hiệu cảnh báo.
Lâm Phong đứng trên tầng hai nhìn qua khe cửa sổ, mặt cắt không còn giọt máu: "Chị Vy, hỏa lực của chúng quá mạnh! Pin năng lượng sinh học thô của Unit-09 chỉ còn năm mươi phần trăm sau trận chiến hôm qua. Nếu cứ phòng ngự thụ động thế này, robot sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trong vòng mười phút nữa!"
Đường Vy nhìn xuống đám đông bên dưới. Cô quan sát biểu cảm của những tên đàn em đứng sau Độc Nhãn. Chúng tuy cầm vũ khí nhưng đôi mắt luôn láo liên cảnh giác, bước chân không hề vững vàng mà liên tục lùi lại mỗi khi Unit-09 phát ra tiếng gầm cơ học.
Chúng không phải là những chiến sĩ cảm tử của gia tộc Khương thị. Chúng chỉ là những kẻ đòi nợ thuê, những dị nhân lai cấp thấp bán mạng vì tiền ở chợ đen.
Một kế hoạch lập tức định hình trong bộ não lý trí tuyệt đối của nữ luật sư.
"Lâm Phong, mang chiếc loa phát thanh công suất lớn ở phòng lưu trữ ra đây cho tôi. Và kích hoạt hệ thống bẫy điện tự chế dưới lòng đường Ngõ Mù Sương mà cậu đã lắp đặt tuần trước."
"Nhưng bẫy điện đó chỉ sử dụng nguồn điện phế thải, liệu có đủ sức cản chúng không?" Lâm Phong vừa chạy đi lấy loa vừa hỏi.
"Đủ để tạo ra một đòn tâm lý quyết định," Đường Vy lạnh lùng đáp.
Cô bước ra ban công tầng hai, đứng thẳng trước làn khói đen đang cuồn cuộn bốc lên từ đám cháy dưới ngõ. Gió lạnh thổi tung mái tóc đen búi cao của cô, để lộ vết sẹo chữ thập sau gáy đang khẽ nhấp nháy ánh bạc. Cô cầm chiếc loa phát thanh từ tay Lâm Phong, bật công tắc nguồn. Giọng nói của cô qua hệ thống khuếch đại âm thanh vang dội khắp Ngõ Mù Sương, át cả tiếng lửa cháy và tiếng gào rú của băng đảng:
"Gửi toàn bộ thành viên của băng đảng Độc Nhãn! Tôi là Đường Vy, Luật sư tối cao của văn phòng luật Đường thị!"
Đám đông phía dưới đột ngột im bặt trước sự xuất hiện của cô. Độc Nhãn ngước mắt nhìn lên, nghiến răng cười lạnh: "Mày chịu thò đầu ra rồi sao, con ranh phàm nhân? Khôn hồn thì ném cuộn da dê xuống đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn!"
Đường Vy không hề để tâm đến lời đe dọa của gã. Cô hướng chiếc loa về phía đám đàn em phía sau hắn, giọng nói đanh thép, rành mạch từng câu chữ như đang tuyên đọc một bản án tại tòa án tối cao:
"Dựa trên Điều 45 của Luật an ninh đô thị District 0 và Tiền lệ pháp lý số 12 vừa được thiết lập ngày hôm qua tại Thánh đường Gothic: Mọi hành vi phá hoại tài sản công dân phàm nhân dưới sự bảo hộ của Thẩm phán tối cao đều bị khép vào tội phản nghịch cấp độ S. Các người có biết hình phạt dành cho tội phản nghịch là gì không?"
Đám đàn em phía dưới bắt đầu xầm xì, vài tên bắt đầu nhìn nhau đầy lo sợ. Danh tiếng của Đường Vy sau khi hạ bệ Công tố viên tối cao Trương Hùng ngày hôm qua đã lan truyền khắp khu ổ chuột như một huyền thoại hắc ám. Họ biết cô không nói suông.
"Mày bớt dùng cái luật pháp rách nát đó để dọa tao!" Độc Nhãn gầm lên, nhưng chính gã cũng khẽ liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
"Khương Thành thuê các người với giá bao nhiêu để thiêu rụi văn phòng này?" Đường Vy tiếp tục dồn ép tâm lý, giọng nói cô mang theo một sự uy áp lạnh lùng khiến kẻ nghe phải buốt giá. "Một trăm ngàn thẻ tín dụng? Hay hai trăm ngàn? Nhưng các người có mạng để tiêu số tiền đó không khi Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu kích hoạt lệnh truy quét từ trường? Khương Thành là một trưởng lão dị tộc, hắn có đặc quyền miễn trừ tư pháp tạm thời. Còn các người, những dị nhân lai cấp thấp, sẽ là những kẻ đầu tiên bị đưa lên tháp chuông câm lặng để hành quyết nhằm bịt đầu mối!"
Lời nói của Đường Vy như những lưỡi dao logic đâm thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của đám mercenarie. Sự dao động hiện rõ trên gương mặt của hơn một nửa số tên đàn em. Chúng bắt đầu hạ vũ khí xuống, vài tên thậm chí đã lùi lại phía sau hướng về lối ra của con ngõ.
"Lũ ăn hại! Đừng nghe nó lừa! Bắn nát đầu nó cho tao!" Độc Nhãn điên cuồng gào thét, gã tự tay giật lấy khẩu súng phóng lựu từ tay đàn em, định nhắm thẳng vào ban công nơi Đường Vy đang đứng.
"Lâm Phong! Kích hoạt bẫy điện!" Đường Vy ra lệnh khẩn cấp.
Lâm Phong nghiến răng, dập mạnh chiếc cầu dao rỉ sét trên tường.
"Xoẹt... Đoành!"
Một luồng điện cao áp từ mạng lưới điện phế thải dưới lòng đường Ngõ Mù Sương bùng phát dữ dội thông qua các vũng nước bẩn mà đám băng đảng đang đứng. Tiếng nổ điện từ chói tai vang lên, những tia chớp xanh loang loáng quét qua chân của hơn mười tên đàn em.
"Aaaa!"
Tiếng la hét thảm thiết vang lên dồn dập. Sức giật của dòng điện tuy không đủ giết chết các dị nhân lai nhưng đã gây ra một sự hỗn loạn tột độ. Đội hình của băng đảng Độc Nhãn lập tức tan rã, đám đàn em hoảng sợ dẫm đạp lên nhau chạy trốn khỏi vũng nước nhiễm điện, bất chấp tiếng chửi rủa của tên trùm.
"Unit-09! Tiến lên hai bước, kích hoạt rìu thủy lực, trấn áp tên cầm đầu!" Đường Vy ra chỉ thị cuối cùng.
Robot bọc thép khổng lồ rầm rập bước tới, lưỡi rìu thủy lực khổng lồ trên cánh tay phải của nó quay tròn phát ra tiếng rít xé gió, chỉ cách đỉnh đầu Độc Nhãn chưa đầy nửa mét. Lực từ trường tỏa ra từ Unit-09 ép chặt đống phế liệu xung quanh gã trùm xuống đất.
Nhìn thấy Unit-09 hung hãn tiến tới và đám đàn em đã chạy trốn gần hết, Độc Nhãn nhận ra gã đã mất hoàn toàn ưu thế. Gã nghiến răng, thô bạo ném khẩu súng phóng lựu xuống đất, ôm lấy cánh tay bị bỏng điện của mình, gầm lên một tiếng đầy căm hận:
"Đường Vy! Mày đợi đấy! Khương gia sẽ không để mày sống sót bước ra khỏi cái xó này đâu!"
Gã quay người, chật vật chạy trốn vào làn sương mù xám xịt ngoài đầu ngõ cùng tàn quân của mình.
Ngọn lửa từ những quả bom xăng vẫn tiếp tục cháy âm ỉ dọc các bức tường gạch của Ngõ Mù Sương, tỏa ra những làn khói đen kịt che khuất cả bầu trời. Unit-09 từ từ thu hồi vũ khí, tiếng động cơ cơ học của nó nhỏ dần rồi tắt hẳn.
"Cảnh báo. Pin năng lượng sinh học thô còn mười phần trăm. Hệ thống chuẩn bị chuyển sang chế độ ngủ đông," robot phát ra âm thanh báo động yếu ớt trước khi đứng im như một bức tượng thép xám xịt trước cửa văn phòng.
Lâm Phong bước ra ban công đứng bên cạnh Đường Vy, gương mặt cậu vẫn chưa hết bàng hoàng. Cậu nhìn con ngõ đầy tàn tích, rồi nhìn xuống chiếc máy tính bảng vẫn đang hiển thị thông báo phong tỏa tài khoản.
"Chúng ta đã đẩy lùi được chúng... nhưng nguồn cung cấp năng lượng và thực phẩm cho văn phòng đã bị cắt đứt hoàn toàn. Thẻ tín dụng vẫn bị đóng băng. Chị Vy, chúng ta không thể duy trì được quá hai ngày nếu không có năng lượng sạc cho Unit-09 và hệ thống lọc áp lực não của chị."
Đường Vy không trả lời ngay. Cô đứng trên ban công, đôi mắt khẽ nheo lại dưới gọng kính vàng mỏng manh. Con mắt trái màu bạc lạnh lẽo phản chiếu ngọn lửa đỏ rực đang lụi tàn dần ở đầu ngõ.
Đột ngột, một luồng rung động từ trường lạnh ngắt chạy dọc theo sợi xích ánh sáng bạc vô hình trên cổ tay trái của cô. Cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng qua hệ thần kinh, dội vào đại não khiến thiết bị lọc sau gáy cô khẽ kêu lên một tiếng "bíp" nhỏ.
Trong không gian ý thức của Mạng Lưới Thần Kinh, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và đầy uy nghiêm của Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu vang lên, mang theo dao động từ lực mạnh mẽ bóp méo cả sóng não của cô:
"Đường Vy. Bản án của Trương Hùng đã chấn động thượng tầng. Nghị viện tối cao đã bắt đầu can thiệp pháp lý để tước bỏ quyền bảo hộ của ta đối với ngươi. Hãy tự giữ lấy mạng sống của mình, vì nếu ngươi chết, ta sẽ tự tay nghiền nát linh hồn ngươi trước khi khế ước kịp phản phệ."
Đường Vy khẽ mỉm cười lạnh lẽo trong tâm trí, cô siết chặt bàn tay trái đang run lên nhẹ vì phản hồi từ lực, ánh mắt hướng về phía những tòa tháp cao tầng mờ ảo của giới dị tộc thượng lưu phía sau màn sương mù dày đặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!