Nhạc nềnBattleField4

Bẫy Rập Thánh Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa rỉ sét trút xuống Thánh Địa Vô Sắc của District 0, mang theo mùi lưu huỳnh và kim loại nồng nặc đặc trưng của vùng biên cảnh. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mái vòm kính xám xịt của điện thờ cổ, nơi ánh sáng bạc lạnh lẽo từ các cột năng lượng từ trường phản chiếu lên một vũng máu đỏ thẫm đang loang lổ trên nền đá cẩm thạch.


Đường Vy đứng im lặng giữa hiện trường. Bộ vest công sở màu đen thanh lịch của cô hơi ẩm ướt, mái tóc đen được búi gọn gàng phía sau, chỉ có vài sợi rủ xuống bên gọng kính vàng mỏng manh. Đôi mắt cô, ẩn sau tròng kính phản chiếu ánh sáng bạc, tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Dưới chân cô, cách chưa đầy nửa mét, là xác chết của thánh nữ Giáo hội Vô Sắc. Gương mặt thanh tú của nạn nhân vẫn còn đọng lại vẻ kinh hoàng tột độ, lồng ngực bị khoét rỗng một mảng lớn, máu đã ngừng chảy nhưng sắc diện vẫn còn hơi ấm.


"Đoàng!"


Cánh cửa đá nặng nề của điện thờ bị chấn nát bởi một luồng năng lượng huyết sắc dữ dội.


"Đường Vy! Ngươi dám mưu sát thánh nữ, xâm nhập thánh địa cấm! Hôm nay, Viện Kiểm Sát Đặc Quyền sẽ dùng máu của ngươi để tế linh hồn người đã khuất!"


Giọng nói ồm ồm, tràn đầy sát khí vang lên. Công tố viên tối cao Trương Hùng bước vào. Hắn là một thực thể dị tộc cao lớn, mặc chiếc áo choàng công tố màu đỏ sẫm thêu hình dơi đen uy quyền. Đôi mắt hắn đỏ rực như hai hòn than nóng, nhìn chằm chằm vào Đường Vy như nhìn một con mồi đã sa lưới.


Không đợi Đường Vy lên tiếng, Trương Hùng khẽ nâng bàn tay thô ráp của mình lên. Ngay lập tức, luồng dị năng thao túng huyết dịch của hắn kích hoạt. Đường Vy cảm thấy huyết quản trong cơ thể mình đột ngột sôi trào, áp lực máu tăng vọt dồn xuống hai chân, cố gắng ép cô phải quỳ rạp xuống nền đá lạnh lẽo trước mặt hắn.


Đôi vai gầy của Đường Vy run lên nhẹ. Cơn đau co thắt từ các mạch máu khiến gương mặt cô tái nhợt, nhưng cô không quỳ. Cô dùng ngón tay phải bấm mạnh vào huyệt đạo luân chuyển trên cổ tay trái—một kỹ thuật phản xạ sinh học thô sơ của nhân loại để điều hòa nhịp tim. Cô ngẩng đầu, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Trương Hùng qua gọng kính vàng.


"Công tố viên Trương Hùng," giọng Đường Vy đều đều, lạnh lùng và không hề có một chút run rẩy của kẻ phạm tội. "Theo quy trình tố tụng hiện hành của District 0, bất kỳ cuộc bắt giữ nào tại hiện trường đều phải đi kèm với việc lập biên bản pháp y ban đầu. Ông chưa hề kiểm tra thi thể, làm sao khẳng định tôi là hung thủ?"


Trương Hùng cười khẩy, tiếng cười chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng của giới dị tộc đối với người phàm. "Quy trình? Đối với một loài bò sát phàm trần như ngươi, đặc quyền miễn trừ pháp lý của dị tộc chúng ta chính là quy trình! Ngươi bị bắt quả tang tại hiện trường cấm, bấy nhiêu đó là quá đủ để hành quyết mà không cần xét xử!"


"Hãy nhìn vào vết máu trên áo của thánh nữ," Đường Vy bước lên nửa bước, phớt lờ áp lực huyết dịch đang đè nặng lên cơ thể mình. "Máu trên mép vết thương đã đông cứng hoàn toàn và chuyển sang màu đỏ gạch, chứng tỏ nạn nhân đã tử vong ít nhất bốn mươi phút trước. Trong khi đó, hệ thống quét an ninh tại cổng Thánh địa ghi nhận tôi chỉ mới bước vào đây đúng năm phút. Logic sơ đẳng nhất cũng chỉ ra rằng, tôi không thể giết một người đã chết từ trước đó ba mươi lăm phút."


Trương Hùng nhíu mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên sự ngạc nhiên thoáng qua trước lập luận sắc bén của cô, nhưng sự kiêu ngạo của dị tộc nhanh chóng lấp đầy tâm trí hắn. Hắn phất tay, luồng huyết dịch năng lượng biến thành những sợi xích vô hình trói chặt hai tay Đường Vy.


"Một kẻ phàm trần xảo quyệt! Ngươi nghĩ tòa án này sẽ lắng nghe logic của một con sâu cái kiến sao? Sắc lệnh đặc quyền số 44 của Nghị viện quy định rõ: nhân loại không có tư cách đưa ra chứng cứ ngoại phạm chống lại cáo trạng của công tố viên dị tộc. Áp giải cô ta về Thánh đường Gothic Vô Sắc!"


Hai cảnh vệ bọc thép nặng nề tiến lên, thô bạo lôi Đường Vy đi. Lớp giáp hợp kim của chúng phát ra tiếng va đập khô khốc trong không gian u ám của điện thờ.


***


Thánh đường Gothic Vô Sắc hiện ra như một con quái thú khổng lồ bằng đá đen đứng sừng sững giữa lòng District 0. Những bức tượng thẩm phán bằng đá cao hàng chục mét dọc hai bên hành lang tỏa ra một áp lực tinh thần vô hình, khiến bất kỳ người phàm nào bước vào đây cũng cảm thấy nghẹt thở. Ánh sáng bạc lạnh lẽo chiếu từ đỉnh vòm cao vút xuống bàn nghị án trung tâm.


Đường Vy bị đẩy ngã xuống bục đứng dành cho bị cáo. Sợi xích huyết dịch vẫn khóa chặt cổ tay cô, làm nảy sinh những vết bầm tím rỉ máu trên làn da trắng ngần. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn lên hàng ghế thẩm phán cao nhất.


Ở đó, một hình bóng đang ngồi tĩnh lặng trong bóng tối.


Khi hình bóng ấy hơi nghiêng người về phía trước, ánh sáng bạc chạm vào gương mặt hắn. Đó là Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu. Hắn có mái tóc bạc dài rủ xuống bờ vai rộng, mặc bộ lễ phục thẩm phán đen thêu chỉ bạc tinh xảo. Đôi mắt hắn hoàn toàn là một màu xám tro lạnh lùng, không mang một chút cảm xúc nhân loại nào. Xung quanh cơ thể hắn, không khí liên tục bị bóp méo bởi một trường lực từ trường cực mạnh, phát ra những tiếng o o trầm đục.


Sự xuất hiện của Thẩm Kiêu khiến toàn bộ phòng xét xử rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối. Uy áp cấp độ 6 của hắn đè bẹp mọi dao động tinh thần xung quanh.


"Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu," Trương Hùng bước lên bục công tố, cúi đầu kính cẩn trước khi dâng lên một văn bản da thú màu đỏ sẫm. "Bị cáo Đường Vy, nhân loại thuần khiết, đã xâm nhập Thánh địa Vô Sắc và mưu sát thánh nữ của Giáo hội. Chứng cứ rành rành. Tôi yêu cầu ngài áp dụng sắc lệnh đặc quyền tối cao để ký lệnh tử hình khẩn cấp, hành quyết cô ta trên tháp chuông câm lặng ngay lập tức để giữ gìn uy nghiêm của thánh địa."


Thẩm Kiêu không nhìn văn bản của Trương Hùng. Đôi mắt xám tro của hắn chậm rãi chuyển hướng xuống Đường Vy.


Trường từ trường của hắn khẽ dao động. Đường Vy lập tức cảm thấy gọng kính vàng trên sống mũi mình trở nên nặng trĩu như đá tảng, gọng kính mỏng manh bắt đầu siết chặt vào hai bên thái dương cô đau đớn. Hắn đang dùng lực từ để cảnh cáo cô. Trong mắt hắn, sinh mệnh của một con người chỉ là một con số vô nghĩa trên các bản án.


"Bị cáo Đường Vy," giọng Thẩm Kiêu vang lên, trầm thấp, vang dội và mang theo sự lạnh lùng của băng tuyết ngàn năm. "Ngươi có lời trăng trối nào trước khi ta đặt bút ký bản án tử hình?"


Đường Vy cảm thấy xương sọ mình như đang bị ép chặt dưới lực từ của hắn. Một giọt máu tươi khẽ rỉ ra từ khóe môi cô do áp lực huyết dịch của Trương Hùng và từ trường của Thẩm Kiêu cộng hưởng. Nhưng trong đôi mắt cô, không hề có sự sợ hãi.


Cô nhớ đến người cha quá cố của mình, Đường Minh, người đã bị sát hại dã man trong đêm thảm sát gia tộc chỉ vì cố gắng bảo vệ công lý cho người phàm. Gương mặt hao gầy của ông xuất hiện trong tâm trí cô, ánh mắt thâm trầm đầy lo âu như đang nhắc nhở cô: *"Vy, luật pháp không bảo vệ kẻ yếu, nó bảo vệ kẻ biết sử dụng nó."*


Đường Vy khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười lạnh lùng, lý trí đến cực hạn, hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí đầy áp lực chết chóc của Thánh đường Gothic.


"Thẩm phán tối cao Thẩm Kiêu," Đường Vy lên tiếng, giọng cô vang vọng khắp không gian rộng lớn của thánh đường. "Ngài là người gác đền của trật tự và luật pháp tối cao. Nhưng nếu ngài đặt bút ký vào bản án này, ngài sẽ trở thành kẻ đầu tiên chà đạp lên cấm quy cổ đại của chính thế giới này."


Trương Hùng giận dữ đập bàn công tố. "Câm miệng! Một kẻ phàm trần dơ bẩn dám phạm thượng trước Thẩm phán tối cao! Cảnh vệ, áp giải cô ta lên tháp chuông!"


"Đứng im!" Đường Vy quát lớn.


Hai cảnh vệ bọc thép vừa định chạm vào cô đột ngột dừng lại, không phải vì sợ hãi, mà vì một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo bất ngờ bộc phát từ trong người cô.


Đường Vy chậm rãi đưa bàn tay đang bị khóa bởi xích huyết dịch vào túi áo vest trong của mình. Trương Hùng định kích hoạt dị năng để bóp nát huyết quản tay cô, nhưng Thẩm Kiêu khẽ nâng tay ngăn hắn lại. Đôi mắt xám tro của Thẩm phán tối cao hơi co rút khi hắn cảm nhận được một dao động năng lượng hoàn toàn xa lạ—một thứ năng lượng không thuộc về dị năng hiện đại, mà mang hơi thở của vạn năm trước.


Trước sự chứng kiến của toàn bộ phòng xét xử, Đường Vy rút ra một cuộn da dê rách nát, thô ráp và bám đầy bụi thời gian.


Đó chính là Cuộn da dê Luật pháp cổ đại—di sản tối thượng của gia tộc Đường thị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!