Nhạc nềnAfternoon_Garden

Chấp Pháp Thiết Lệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa nện xuống nền đất đá cổ kính của Nghĩa Địa Luật Sư dồn dập và nặng nề như tiếng sấm sét rền vang trước cơn giông bão. Rung chấn từ mặt đất truyền qua những tầng đá đen, chạy thẳng vào hầm mộ cổ sâu dưới lòng đất, khiến những hạt bụi rêu phong lả tả rơi xuống ngọn nến xương đang tỏa ra ánh sáng xanh nhạt tù mù.


Hắc Thiết, gã quỷ khổng lồ gác ngục, lùi lại hai bước. Gương mặt xám tro vốn dĩ hung tợn của gã giờ đây cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay hộ vệ to lớn run lên bần bật khi nghe tiếng kim loại va chạm loảng xoảng bên ngoài lối vào hầm mộ.


"Hỏng rồi... Họ đến thật rồi..." Hắc Thiết khàn giọng, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng đầy sợ hãi. "Là Đội tuần tra Thiết Huyết Chấp Pháp! Tiếng xích sắt đó... chỉ có thể là Huyết xích 'Tù Nhốt' của Lục Phong!"


Trái ngược với sự kinh hoàng của gã quỷ khổng lồ, Thẩm An Nhiên vẫn đứng thẳng bên phiến đá cổ. Cơ thể nhân loại mảnh mai của nàng đang phải chịu đựng cơn sốt cao do nhiễm ma khí Vực Thẳm suốt ba ngày qua. Đầu óc nàng ong ong, thái dương giật mạnh liên hồi, và vệt máu đỏ tươi từ mũi vừa chảy ra vẫn còn vương nhẹ nơi khóe môi nhợt nhạt. Đọc hiểu cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân vượt cấp ma lực đã vắt kiệt chút sinh mệnh lực ít ỏi của nàng.


Thế nhưng, đôi mắt xám tro của nàng – giờ đây đã thức tỉnh thành Đôi mắt thấu thị lời nói dối, lấp lánh ánh bạc rực rỡ – không hề có lấy một tia dao động. Nàng khẽ vuốt ve bề mặt da dê sần sùi của cuốn Cổ Luật rách nát đang ôm chặt trước ngực, cảm nhận hơi ấm mỏng manh nhưng kiên định chạy từ trang sách vào thẳng tim mình.


"Bình tĩnh, Hắc Thiết." Giọng nói của An Nhiên khàn đặc nhưng rành rọt, mang theo một sự uy nghiêm kỳ lạ lấn át cả tiếng vó ngựa gầm rú bên trên. "Lão nhân mù, ông có thể dùng sương mù u minh để trì hoãn bọn chúng thêm vài phút không?"


Lão nhân mù đứng trong góc tối, hai mắt quấn băng vải đen rướm máu khẽ nghiêng đầu lắng nghe. Ông không nói một lời, chỉ lặng lẽ vung cây gậy gỗ sồi đen sần sùi xuống nền đất ẩm. Một luồng sương mù u minh màu xanh lục bảo bùng lên từ những kẽ đá, quấn quýt lấy chân họ rồi lan tỏa ra ngoài hành lang hầm mộ, tạo thành một rào chắn ảo ảnh dày đặc để che giấu khí tức.


"Vy năm xưa cũng từng đối mặt với Thiết Huyết Chấp Pháp như thế này..." Lão nhân mù khẽ thở dài, giọng nói phảng phất nỗi u uất của mười năm trước. "Nhưng khi đó, bà ấy không có cuốn Cổ Luật hoàn chỉnh trong tay. Tiểu thư Thẩm, cô thực sự đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"


An Nhiên khẽ nhắm mắt, hình ảnh bản án giả mười năm trước của Lục Diệp Sâm hiện rõ mồn một trong trí nhớ hình ảnh tuyệt đối của nàng. Nét vẽ ma pháp bị đứt đoạn trên chữ ký bằng máu của vị Thẩm phán tối cao – bằng chứng thép chứng minh Công tố viên Lục Vạn Thừa đã ngụy tạo chữ ký để tự ý hành quyết tội nhân – chính là quân bài tẩy duy nhất của nàng.


"Tôi không có lựa chọn thối lui, Lão nhân mù." An Nhiên mở mắt ra, đôi mắt bạc thấu suốt bóng tối. "Lục Phong muốn hành quyết lén lút tôi ở đây để bịt đầu mối cho Lục Vạn Thừa. Nhưng hắn quên rằng, đây là Nghĩa Địa Luật Sư, và tôi là người gác cổng hợp pháp của Cổ Luật."


"UỲNH!!!"


Một tiếng nổ lớn chấn động cả hầm mộ cổ kính. Cánh cửa đá dày nặng ở lối vào bị một lực lượng ma pháp huyết dịch cực mạnh đánh sập, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ bay tứ tung. Luồng sát khí đỏ rực tàn bạo tràn vào như nước lũ, thổi bay dải sương mù u minh của Lão nhân mù trong chớp mắt.


Từ trong làn khói bụi mù mịt, một nhóm kỵ sĩ Thiết Huyết mặc giáp sắt đen kịt bốc mùi máu rỉ sét bước vào, tay lăm lăm những sợi Huyết xích giam cầm ma lực đang phát ra tiếng kêu leng keng lạnh gáy. Dẫn đầu bọn họ là một nam nhân Huyết tộc trung niên mang phong thái máy móc, tàn nhẫn – Đội trưởng chấp pháp Lục Phong.


Hắn mặc bộ đồng phục chấp pháp màu đen cứng cáp, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc như một bức tượng đá. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua hầm mộ, dừng lại trên thân ảnh mảnh mai của Thẩm An Nhiên. Trên tay phải của hắn, một cuộn giấy da dê rực sắc đỏ máu – Lệnh hành quyết khẩn cấp của Trưởng lão viện tối cao – đang tỏa ra luồng áp lực vương cấp ngột ngạt.


"Tội nhân nhân loại Thẩm An Nhiên." Giọng nói của Lục Phong lạnh lẽo, đều đ đều như một cỗ máy không có linh hồn. "Ngươi bị khép vào tội xâm nhập bất hợp pháp vào Thánh địa Vực Thẳm và đánh cắp cổ vật cấm. Theo lệnh hành quyết khẩn cấp số 409 của Trưởng lão viện tối cao, ta có quyền hành quyết ngươi ngay tại chỗ để bảo toàn an ninh tư pháp."


Hắn vung tay lên, hai kỵ sĩ Thiết Huyết lập tức bước tới, vung sợi Huyết xích 'Tù Nhốt' hòng khóa chặt cổ tay An Nhiên.


Hắc Thiết định bước lên ngăn cản theo bản năng mang ơn, nhưng An Nhiên đã giơ một bàn tay lên, ra hiệu cho gã đứng yên. Nàng không hề lùi bước trước mũi giáo và xích sắt của kẻ thù. Trái lại, nàng đứng thẳng lưng, kiêu hãnh ngẩng cao đầu, chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ đeo trên ngực khẽ va chạm vào cuốn Cổ Luật phát ra tiếng động thanh tao.


"Đội trưởng chấp pháp Lục Phong." An Nhiên cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng cực kỳ sắc bén, vang vọng khắp bốn bức tường đá của hầm mộ. "Trước khi ngài dùng sợi xích bẩn thỉu đó chạm vào tôi, hãy nhìn kỹ cái này."


Nàng giơ cao chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ trước ngực. Ánh sáng xanh nhạt từ ngọn nến xương chiếu vào chiếc huy hiệu bạc chạm khắc hình cán cân và đôi cánh thiên sứ bị gãy, khiến những đường nét cổ kính của nó rực sáng lên một cách kỳ lạ. Dù trên bề mặt huy hiệu có một vết nứt sâu do dư chấn từ những tập trước, nhưng uy nghiêm của một học giả tối cao vẫn không hề suy giảm.


Lục Phong nheo mắt, đôi mắt ruby của hắn co rút lại khi nhận ra chiếc huy hiệu.


"Huy hiệu Thẩm phán của Diệp Hạ Vy..." Lục Phong khẽ thì thầm, nhưng gương mặt hắn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng máy móc. "Một món đồ phế thải của một tội nhân đã chết mười năm trước không thể làm tấm khiên bảo vệ cho ngươi. Hành quyết!"


"Đứng lại!" An Nhiên dõng dạc quát lên, giọng nói mang theo một luồng uy áp lý trí cực hạn khiến hai kỵ sĩ Thiết Huyết phải khựng lại trong vô thức. "Theo Điều 12 của Luật tố tụng hình sự Thánh địa Vực Thẳm: 'Bất kỳ tội nhân nào sở hữu di vật hợp pháp của một Thẩm phán tối cao hoặc Học giả tối cao của Tòa án tối cao, đều có quyền kháng cáo công khai và yêu cầu một phiên tòa xét xử chính thức trước Hội đồng Thẩm phán tối cao. Mọi hành vi hành quyết lén lút trước khi phiên tòa công khai diễn ra đều bị coi là bất hợp pháp và vô hiệu lực pháp lý'. Ngài muốn công khai vi phạm luật tố tụng tối cao sao, Đội trưởng Lục Phong?"


Lục Phong im lặng một nhịp. Đôi mắt thấu thị của An Nhiên nhìn thẳng vào hắn, nàng nhìn thấy những sợi tơ ma lực xung quanh cổ họng hắn đột ngột biến đổi từ màu xanh nhạt sang màu đỏ rực dối trá khi hắn chuẩn bị phát ngôn.


"Trưởng lão viện tối cao ban hành lệnh hành quyết khẩn cấp." Lục Phong giơ cao cuộn giấy đỏ máu. "Sắc lệnh của Đại trưởng lão Dạ Thiên Hằng đứng trên mọi luật tố tụng thông thường của Tòa án. Ta chỉ thi hành mệnh lệnh tối cao."


"Nói dối!" An Nhiên chỉ thẳng vào mặt Lục Phong, đôi mắt bạc của nàng tỏa ra ánh sáng sắc sảo như muốn thấu suốt tâm can hắn. "Ngài đang nói dối trước sự chứng kiến của Nghĩa Địa Luật Sư! Trưởng lão viện tối cao nắm giữ quyền lập pháp, nhưng Tòa án Thẩm phán Tối cao mới là cơ quan nắm giữ quyền hành pháp và tư pháp tối cao của Vực Thẳm kể từ khi thành lập ngàn năm trước. Ngài là Đội trưởng chấp pháp trực thuộc Tòa án tối cao, là thuộc hạ dưới quyền của Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm, chứ không phải là con chó săn tư nhân của Trưởng lão viện!"


Lời nói của An Nhiên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của Lục Phong và các kỵ sĩ Thiết Huyết. Gương mặt lạnh lùng của gã Đội trưởng chấp pháp bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt của sự giận dữ.


"Câm miệng! Một nhân loại thấp kém không có tư cách tranh luận luật pháp với ta!" Lục Phong gầm lên, sát khí Huyết tộc bùng phát dữ dội làm rung chuyển cả hầm mộ. "Ta chỉ biết đến lệnh hành quyết bằng văn bản này! Bắt cô ta lại!"


"Lục Phong! Ngài thực sự muốn gánh chịu tội danh phản quốc sao?" An Nhiên bước lên một bước, không hề sợ hãi trước sát khí vương cấp đang ép tới. Nàng sử dụng Quy pháp tự vệ bằng ngôn từ, giọng nói đều đặn và sắc bén như một bản án được tuyên ngôn: "Nếu ngài hành quyết tôi tại đây theo lệnh của Lục Vạn Thừa và Trưởng lão viện, ngài đang gián tiếp tuyên bố rằng quyền lực của Trưởng lão viện đứng trên vương quyền tư pháp của Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm. Ngài đang phản bội lại gia tộc Thân vương Lục tộc của chính mình! Ngài nghĩ Lục Diệp Sâm sẽ để yên cho kẻ phản bội dưới quyền tự ý giết chết tù nhân mà hắn đang phong tỏa thông tin điều tra sao?"


Lục Phong khựng lại hoàn toàn. Lập luận của An Nhiên đã đánh trúng vào điểm yếu chí mạng trong mối quan hệ chính trị phức tạp giữa Trưởng lão viện và năm đại gia tộc lớn. Hắn biết Lục Diệp Sâm cực kỳ kiêu ngạo và coi trọng danh dự vương quyền. Nếu hắn tự ý hành hình An Nhiên theo lệnh của Trưởng lão viện, hắn chắc chắn sẽ bị Lục Diệp Sâm coi là kẻ phản bội gia tộc và bị xé xác trước khi kịp giải thích.


Nhưng lòng trung thành máy móc và áp lực từ Lục Vạn Thừa đã dồn Lục Phong vào đường cùng. Hắn không thể quay về tay không.


"Rầm!!!"


Lục Phong vung thanh kiếm chấp pháp rực sắc đỏ máu, ma lực Huyết tộc bộc phát cực hạn cắt đứt luồng không khí ẩm ướt trong hầm mộ.


"Ta không cần biết tranh chấp chính trị của các ngài!" Lục Phong điên cuồng gào lên. "Ta chỉ biết thi hành Thiết lệnh! Chém đứt xích sắt ngôn từ của ngươi!"


Hắn vung kiếm chém thẳng xuống đầu An Nhiên hòng dùng bạo lực cưỡng chế tiêu diệt nguồn phát ngôn pháp lý này. Thanh kiếm mang theo sức mạnh của một Huyết tộc cao cấp, đủ sức chẻ đôi cả một phiến đá khổng lồ.


An Nhiên không né tránh, cũng không thể né tránh với cơ thể người phàm đang suy kiệt. Nhưng ngay trong khoảnh khắc lưỡi kiếm rực đỏ chỉ còn cách đỉnh đầu nàng ba tấc, cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân trên tay nàng bỗng nhiên cộng hưởng mạnh mẽ với huyết mạch Người gác cổng đang chảy trong người nàng.


"ONG..."


Một tiếng ngân vang cổ kính, trang nghiêm như tiếng chuông chùa vọng về từ thời tối cổ bùng phát từ cuốn sách da dê.


Giọt máu của An Nhiên thấm trên trang sách bỗng rực sáng lên một vầng hào quang màu vàng kim và bạc khổng lồ. Dưới chân nàng, một vòng tròn ma pháp luật lệ hoàn mỹ tự động hình thành, khắc sâu những ký tự cổ đại phát ra uy nghiêm tối cao của các vị thần sáng lập.


"KENG!!!"


Thanh kiếm chấp pháp của Lục Phong chém mạnh vào vầng hào quang bảo vệ, phát ra một tiếng va chạm kim loại chói tai làm rung chuyển toàn bộ nghĩa địa cổ.


Một luồng ma lực phản phệ cực mạnh từ vòng tròn luật lệ bùng nổ, chạy ngược từ lưỡi kiếm vào thẳng cánh tay Lục Phong.


"A!!!"


Lục Phong hét lên một tiếng đau đớn, thanh kiếm chấp pháp rực đỏ trên tay hắn bị chấn bay ra xa, cắm chặt vào bức tường đá đen. Bản thân gã Đội trưởng chấp pháp bị lực phản phệ khổng lồ đánh lùi lại ba bước, bàn tay phải rướm máu và run rẩy dữ dội dưới tác động của luật cấm bạo lực tự động kích hoạt.


Các kỵ sĩ Thiết Huyết xung quanh kinh hoàng lùi lại, nhìn vầng sáng luật lệ đang bao bọc lấy Thẩm An Nhiên như nhìn thấy một vị thần phán quyết tối cao vừa thức tỉnh.


"Đây... đây là kết giới cấm bạo lực của Cổ Luật..." Lão nhân mù lẩm bẩm trong sự xúc động tột cùng, hai hàng nước mắt chảy dài dưới dải băng đen.


An Nhiên đứng giữa vòng tròn ánh sáng vàng kim, cơ thể nàng run lên nhẹ vì kiệt sức. Năng lượng tinh thần của nàng đã bị vắt kiệt hoàn toàn để duy trì kết giới ngôn từ này. Nàng suýt ngã quỵ nếu không có bờ vai to lớn của Hắc Thiết kịp thời bước tới đỡ lấy từ phía sau.


Nàng lau vệt máu tươi vừa trào ra từ khóe môi, dùng đôi mắt bạc lạnh lùng nhìn thẳng vào Lục Phong đang ôm cánh tay đau đớn.


"Ngài thấy chưa, Đội trưởng Lục Phong?" Giọng An Nhiên yếu ớt nhưng đầy uy nghiêm phán quyết. "Cổ Luật Pháp Phi Nhân không thừa nhận bạo lực cưỡng chế của ngài tại vùng đất thánh này. Nếu ngài cố tình ra tay một lần nữa, luồng ma lực phản phệ tiếp theo sẽ thiêu cháy hoàn toàn huyết mạch Huyết tộc của ngài."


Lục Phong thở hổn hển, gương mặt máy móc của hắn giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng và kiêng dè sâu sắc trước sức mạnh thần bí của một nữ nhân loại yếu ớt. Hắn biết, hắn đã hoàn toàn thất bại trong việc hành quyết lén lút nàng tại nghĩa địa này.


"Được... Được lắm..." Lục Phong nghiến răng, cố gắng kiềm chế cơn đau đớn từ cánh tay bị bỏng ma thuật. Hắn thu hồi thanh kiếm của mình, dõng dạc ra lệnh cho các kỵ sĩ Thiết Huyết: "Ngươi muốn dùng luật pháp để tự vệ đúng không? Ta sẽ áp giải ngươi đến Tòa án Thẩm phán Tối cao công khai! Để xem trước Hội đồng năm vị thẩm phán tối cao và toàn thể dị tộc, bộ óc thiên tài của ngươi có cứu nổi cái mạng thấp kém này không!"


"Áp giải cô ta đi!"


Các kỵ sĩ Thiết Huyết bước lên, không dám dùng bạo lực cưỡng chế nữa mà chỉ bao vây xung quanh áp giải An Nhiên và trợ lý Lâm Uyển Nhi bước ra khỏi hầm mộ đổ nát.


An Nhiên khẽ mỉm cười lạnh lùng trong lòng. Nàng biết, nàng đã thắng bước đi đầu tiên trong ván cờ sinh tử này. Nàng đã lách được việc bị hành quyết lén lút tại nghĩa địa cổ, buộc chúng phải đưa nàng đến chiến trường chính của nàng – Tòa án Thẩm phán Tối cao công khai.


Nàng bước đi khập khiễng dưới sự hỗ trợ của Hắc Thiết, ôm chặt cuốn Cổ Luật trước ngực, tiến về phía cỗ xe ngựa chấp pháp bằng đá đen đang chờ sẵn bên ngoài nghĩa địa sương mù độc.


Trước mắt nàng, Quảng trường Đá Đen và phiên tòa xét xử sinh tử vĩ đại nhất lịch sử Vực Thẳm đang vẫy gọi dưới ánh trăng máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!