Bản Án Giả Của Thẩm Phán
Cột sáng khổng lồ màu vàng kim và bạc hòa quyện từ cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân từ từ thu nhỏ lại, hóa thành những dải lụa sáng mỏng manh rồi tan vào không khí gothic tăm tối của Nghĩa Địa Luật Sư. Những đốm sáng nhỏ như đom đóm bạc vẫn lơ lửng xung quanh ngôi mộ đá thạch anh trắng của Diệp Hạ Vy, chiếu rọi gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi vì sốt cao của Thẩm An Nhiên.
Cơ thể nhân loại của nàng đang run lên bần bật. Cơn đau đớn từ kinh mạch do sự thức tỉnh cưỡng chế của huyết mạch Người gác cổng cấp 1 như hàng vạn cây kim châm đang càn quét khắp người. Vết rách ở cổ tay do cùm sắt cứa rách vẫn rỉ ra những vệt máu nhạt, thấm đẫm lớp băng vải xơ xác. Nhưng đôi mắt xám tro của nàng không hề có một tia yếu đuối, trái lại rực sáng một ý chí kiêu hãnh đến điên cuồng.
"Tiểu thư Thẩm, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Lão nhân mù chống cây gậy gỗ sồi đen bước nhanh đến, dải băng vải đen quấn quanh mắt ông vẫn còn vương vệt nước mắt khô. Giọng ông khàn đặc và gấp gáp: "Cột sáng ma lực vừa rồi quá mạnh. Thiết Huyết Chấp Pháp Đội của Trưởng lão viện tuần tra ở biên cảnh nghĩa địa chắc chắn đã phát hiện ra dao động. Chúng sẽ đến đây trong vòng nửa canh giờ nữa!"
Hắc Thiết, gã quỷ khổng lồ gác ngục vừa được giải phóng khỏi ma pháp đóng băng, cũng loạng choạng chạy đến, gương mặt xám tro đầy vẻ hoảng sợ: "Lão già nói đúng đấy, luật sư Thẩm! Gã Đội trưởng chấp pháp Lục Phong là một kẻ tàn bạo, nếu hắn bắt được chúng ta ở đây, hắn sẽ dùng quyền hành quyết khẩn cấp để xé xác chúng ta trước khi Thẩm phán Lục Diệp Sâm kịp can thiệp!"
An Nhiên khẽ hít một hơi thật sâu, nén cơn đau thắt lại nơi lồng ngực. Nàng ôm chặt cuốn sách Cổ Luật rách nát vào lòng. Cuốn sách lúc này đã nguội ánh sáng rực rỡ, trở lại vẻ ngoài là một cuốn sách da dê sần sùi cổ kính, nhưng nàng có thể cảm nhận được một sợi dây liên kết tinh thần vô hình, ấm áp đang chạy từ trang sách vào thẳng tim mình.
"Dẫn đường đi, Lão nhân mù." An Nhiên khàn giọng ra lệnh, phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ của nàng lập tức trấn an sự hoảng loạn của hai gã dị tộc khổng lồ. "Tìm một nơi tuyệt đối kín đáo trong nghĩa địa này. Tôi cần thời gian để đọc cuốn sách này trước khi trời sáng."
Lão nhân mù không nói hai lời, lập tức vung gậy sồi đen. Một luồng sương mù u minh màu xanh lục bảo bùng lên, che phủ hoàn toàn dấu vết máu và khí tức của họ tại mộ phần của Diệp Hạ Vy. Ông dẫn An Nhiên và Hắc Thiết đi sâu vào góc tối nhất của thung lũng rêu phong, vượt qua những rặng hoa bỉ ngạn tàn héo, tiến vào một hầm mộ cổ kính bị bỏ hoang nằm sâu dưới lòng đất của một lăng mộ đổ nát.
Căn hầm đá lạnh lẽo, ẩm ướt, xung quanh là những bức tường đá đen khắc đầy những ký tự cổ đã bị rêu phong che phủ. Lão nhân mù thắp lên một ngọn nến xương ma thuật tỏa ra ánh sáng xanh nhạt tù mù. Hắc Thiết tự nguyện đứng canh gác ở lối vào hầm mộ, cơ thể hộ vệ quỷ tộc của gã run lên vì căng thẳng.
An Nhiên ngồi sụp xuống một phiến đá bằng phẳng, đặt cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân trước mặt. Cơn sốt cao khiến tầm nhìn của nàng bắt đầu nhòe đi, đầu óc ong ong như có tiếng chuông gõ liên hồi. Nàng biết thể chất người phàm của mình đã đạt đến giới hạn chịu đựng sau ba ngày bị giam cầm, bỏ đói và nhiễm ma khí. Nhưng nàng không được phép ngất đi lúc này. Phiên tòa công khai phán xét mạng sống của nàng sẽ diễn ra vào ngày mai. Nàng chỉ có một đêm duy nhất để tìm ra vũ khí tự cứu mình.
"Vy năm xưa cũng từng ngồi ở đây..." Lão nhân mù đứng bên cạnh, giọng nói u uất phảng phất tiếng thở dài của lịch sử. "Bà ấy đã dùng cả cuộc đời để nghiên cứu cuốn sách này, cố gắng tìm ra một con đường hòa bình cho nhân loại. Nhưng Trưởng lão viện đã dùng một bản án giả để kết tội và hành hình bà ấy trên Tế đàn Huyết tế cổ đại. Tiểu thư, cuốn sách này chứa đựng ngôn từ tối cổ của các vị thần sáng lập, không một nhân loại nào có thể đọc hiểu nó nếu không có huyết mạch gác cổng."
An Nhiên không đáp. Nàng dùng ngón tay thon dài, run rẩy lật mở trang bìa bằng da dê của cuốn Cổ Luật. Đúng như Lão nhân mù nói, các trang sách bên trong trống trơn, hoặc chỉ có những ký tự cổ đại ngoằn ngoèo, mờ nhạt như những nét vẽ vô nghĩa.
Nàng khẽ cắn môi, vết thương ở lòng bàn tay trái do cùm sắt cứa rách vẫn còn rỉ máu. Nàng ép vệt máu tươi của mình nhỏ thẳng xuống những ký tự cổ bị mờ trên trang sách đầu tiên. Đây chính là Phương pháp giải mã chữ cổ đại mà ông ngoại Diệp Hoài Nam đã ghi chép lại trong cuốn sổ tay gia tộc.
"XÈO..."
Một luồng khói xám nhạt bốc lên từ trang sách khi giọt máu của An Nhiên thấm vào. Kỳ tích xuất hiện. Những ký tự cổ đại ngoằn ngoèo bắt đầu hấp thụ huyết dịch của nàng, phát ra ánh sáng vàng kim nhạt và tự động biến đổi, dịch nghĩa thành những dòng chữ tiếng Việt hiện đại trong tâm trí nàng.
Bằng Kỹ năng Trí tuệ Ghi nhớ hình ảnh tuyệt đối, An Nhiên điên cuồng đọc và chụp lại từng trang sách luật cổ lướt qua não bộ. Hàng vạn điều khoản phức tạp, những tiền lệ pháp lý từ thời tối cổ của giới phi nhân loại được hệ thống hóa một cách logic trong não bộ thiên tài của nàng. Nàng lướt qua các điều khoản về tội xâm nhập, tội phản nghịch, rồi dừng lại ở kho lưu trữ hồ sơ vụ án cũ của Huyết tộc mười năm trước.
Nàng đang tìm kiếm một đòn bẩy chính trị. Một kẽ hở có thể liên kết tội danh của Lục Vạn Thừa và buộc Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm phải đứng về phía nàng.
Đột nhiên, ý thức thư tịch cổ đại (Ý thức Thư tịch) cộng hưởng với nhịp tim khế ước của nàng, tự động lật nhanh các trang sách và dừng lại ở một cuộn hồ sơ bị niêm phong bằng một vệt máu khô màu đen thẫm.
Đó là bản án tử hình một tội nhân nhân loại mười năm trước, được ký bởi chính tay Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm. Tội danh: Cấu kết với phản quân mưu sát quý tộc Huyết lâu.
An Nhiên nheo mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào chữ ký bằng máu của Lục Diệp Sâm ở cuối bản án. Nàng khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc huyết mạch Lục tộc đang đeo trên ngón tay áp út – chiếc nhẫn chứa đựng một giọt tinh huyết nguyên thủy của hắn. Dao động ma lực của chiếc nhẫn truyền vào tâm trí nàng, giúp nàng có được mẫu đối chứng hoàn hảo nhất về khí tức của Lục Diệp Sâm.
Nàng bắt đầu sử dụng kỹ năng so sánh hình ảnh pháp y cực hạn để đối chiếu chữ ký trên bản án cũ với dao động ma lực của chiếc nhẫn.
Một giây... hai giây... mười giây...
Đột nhiên, đồng tử của An Nhiên co rút dữ dội. Khóe môi nhợt nhạt của nàng khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, sắc sảo đến thấu xương.
"Tìm thấy rồi..." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói run lên vì phấn khích.
"Tiểu thư tìm thấy gì rồi?" Lão nhân mù tò mò bước lại gần.
"Một bản án giả." An Nhiên dõng dạc tuyên bố, ánh mắt xám tro lóe lên tia sáng của sự chiến thắng. "Bản án tử hình mười năm trước do Lục Diệp Sâm ký... thực chất là một trò lừa bịp tư pháp vĩ đại. Chữ ký bằng máu của hắn trên văn bản này có một nét vẽ ma pháp bị đứt đoạn ở phần đuôi ấn ký huyết mạch. Đó không phải là chữ ký do ý chí tự nguyện của Lục Diệp Sâm thực hiện!"
Nàng chỉ tay vào trang sách rực sáng: "Nhìn vào đây đi. Sự đứt gãy của dòng chảy ma lực chứng minh chữ ký này đã bị ngụy tạo bằng Huyết ma pháp của một kẻ khác có huyết thống tương đồng nhưng tạp chất hơn. Kẻ duy nhất có quyền tiếp cận bản án này và lo sợ vụ tham nhũng Huyết tinh thể bị bại lộ mười năm trước... chính là Công tố viên tối cao Lục Vạn Thừa!"
Lão nhân mù chấn động sâu sắc, ông ta lùi lại một bước, giọng run rẩy: "Ý cô là... Lục Vạn Thừa đã ngụy tạo chữ ký của Thẩm phán tối cao để tự ý thi hành án tử hình nhân loại mười năm trước? Hắn đã gài bẫy chính trị chính chủ nhân của mình?"
"Đúng thế." An Nhiên lạnh lùng phân tích. "Lục Diệp Sâm là một Thẩm phán tối cao cực kỳ kiêu ngạo về danh dự vương quyền. Hắn thà tha mạng cho tôi, còn hơn chấp nhận việc bản thân bị một kẻ dưới quyền như Lục Vạn Thừa dắt mũi và biến thành công cụ hành quyết ngu xuẩn suốt mười năm qua. Đây chính là kẽ hở chí mạng giúp tôi liên kết tội danh của Lục Vạn Thừa, biến hắn từ kẻ đi săn thành kẻ bị săn ngay tại phiên tòa ngày mai!"
Thế nhưng, ngay khi nàng vừa dứt lời, một cơn đau đớn dữ dội bộc phát từ sâu trong đại não. Việc đọc và phân tích các điều luật cổ đại vượt cấp ma lực cùng sự kiệt quệ tinh thần đã vắt kiệt sinh mệnh lực của nàng. An Nhiên khuỵu xuống phiến đá, một dòng máu tươi chảy ra từ mũi, nhỏ xuống trang sách Cổ Luật đang mở rộng.
Giọt máu của người gác cổng thấm vào trang sách, bỗng nhiên kích hoạt một cơ chế bảo vệ ẩn sâu trong cuốn sách cổ.
Từ giữa các trang da dê, một chiếc lá khô màu bạc xám, tỏa ra hào quang tri thức cổ đại (Lá cây Tri thức Cổ) từ từ bay lên. Chiếc lá khẽ chạm vào trán An Nhiên, ngay lập tức tan chảy hóa thành một dòng chảy năng lượng màu bạc tinh khiết, chảy thẳng vào đôi mắt xám tro của nàng.
"A..." An Nhiên khẽ rên lên một tiếng đau đớn, đôi mắt nàng nóng rực như bị thiêu đốt bởi lửa thánh.
Nhưng khi cơn đau qua đi, nàng từ từ mở mắt ra.
Đôi mắt xám tro của nàng giờ đây đã chuyển sang màu bạc lấp lánh, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt của ngọn nến xương. Nàng nhìn xung quanh căn hầm đá, bỗng nhiên nhìn thấy những sợi tơ ma lực màu xanh, màu đỏ đang uốn lượn trong không khí – đó là dòng chảy cảm xúc và khí tức của Lão nhân mù và Hắc Thiết.
Nàng đã thức tỉnh thành công năng lực đặc thù cấp 1: Đôi mắt thấu thị lời nói dối. Từ nay về sau, bất kỳ kẻ nào phát ngôn không trung thực trước mặt nàng, các sợi tơ ma lực xung quanh chúng sẽ biến đổi màu sắc rực đỏ dối trá.
An Nhiên đứng thẳng dậy, lau vệt máu trên khóe môi, thần thái tỏa ra một sự tự tin và uy nghiêm áp đảo của một Thần Phán tối cao tương lai.
"Tiểu thư Thẩm..." Hắc Thiết hớt hải từ lối vào hầm mộ chạy xộc vào, gương mặt quỷ khổng lồ cắt không còn giọt máu: "Hỏng rồi! Lục Phong... Đội trưởng chấp pháp cùng Đội tuần tra Thiết Huyết đã bao vây toàn bộ Nghĩa Địa Luật Sư! Tiếng vó ngựa của chúng đang tiến sát đến lăng mộ này rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!