Nhạc nềnAfternoon_Garden

Kẻ Gác Đền Nghĩa Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy phòng giam biệt lập ngay khi vết nứt không gian của Lục Diệp Sâm khép lại. Vị Thẩm phán tối cao của Huyết tộc đã rời đi để phong tỏa thông tin về cái chết của sát thủ Lục Hình, để lại một khoảng không gian lạnh lẽo và nực mùi máu tươi vừa bị thiêu rụi. Thẩm An Nhiên đứng tựa lưng vào bức tường đá obsidian đổ nát, hơi thở của nàng đứt quãng và nóng rực. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí ngục tối vẫn đang thiêu đốt cơ thể nhân loại yếu ớt của nàng, khiến đầu óc nàng ong ong, tầm nhìn đôi lúc nhòe đi dưới ánh sáng lờ mờ của những sợi xích sắt rỉ sét.


"Luật sư Thẩm... chúng ta phải đi ngay lập tức!" Một giọng nói trầm thấp, run rẩy vang lên từ phía góc tối hành lang.


Gã quỷ khổng lồ gác ngục Hắc Thiết bước ra từ bóng tối, làn da màu xám tro của gã run rẩy nhẹ dưới áp lực của sự sợ hãi. Gã đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Lục Diệp Sâm xé xác Lục Hình. Gã biết, một khi Trưởng lão viện phát hiện ra sát thủ của họ đã biến thành tro bụi, hoặc khi gã cai ngục trưởng Lôi Thiết trở về với chiếc roi điện Lôi Phạt được sửa chữa, cả gã và An Nhiên đều sẽ bị nghiền nát không còn một mảnh vụn.


An Nhiên khẽ gật đầu. Nàng dùng bàn tay run rẩy bám vào vách đá để giữ thăng bằng. Vết thương ở cổ tay do cùm sắt cứa rách vẫn rỉ ra những vệt máu nhạt, thấm qua lớp băng vải xơ xác. Nàng không có ma lực, không có sức mạnh thể chất để đào thoát, nhưng bộ óc thiên tài của nàng vẫn đang hoạt động với công suất tối đa. Nàng đã tính toán kỹ: Lục Diệp Sâm sẽ dùng quyền lực của mình để trì hoãn cuộc điều tra của Trưởng lão viện trong vòng hai mươi tư giờ tới nhằm bảo vệ nguồn máu thanh tẩy của nàng, nhưng ngục tối này đã hoàn toàn lộ diện.


"Lối đi ngầm bỏ hoang mà ngươi nói... có chắc chắn dẫn ra ngoài không?" An Nhiên khàn giọng hỏi, cổ họng nàng vẫn còn bỏng rát do dư chấn phản phệ của Thần ngôn sơ cấp từ những tập trước.


"Chắc chắn, thưa tiểu thư." Hắc Thiết gật đầu lia lịa, tay lăm lăm chùm chìa khóa ngục tối. "Đó là một đường cống ngầm cũ từ thời các vị thần sáng lập, đã bị phong tỏa hàng trăm năm vì ma khí tích tụ quá nặng. Quỷ tộc chúng tôi không ai dám bén mảng đến đó, nhưng lúc này đó là lối thoát duy nhất để tránh lính tuần tra Thiết Huyết."


Nàng khẽ siết chặt chiếc nhẫn ngọc huyết mạch Lục tộc trên ngón tay áp út. Chiếc nhẫn giờ đây đã nguội lạnh, năng lượng triệu hồi khẩn cấp đã cạn kiệt sau khi cứu mạng nàng khỏi móng vuốt của Lục Hình. Trong túi áo vest sờn cũ, chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ nàng – Diệp Hạ Vy – vẫn nằm im lìm, vết rạn nứt trên bề mặt bạc của nó dường như sâu hơn một chút, tỏa ra một chút hơi lạnh yếu ớt như đang cố gắng bảo vệ tâm trí nàng khỏi sự xâm nhập của ma khí xung quanh.


"Dẫn đường đi." An Nhiên lạnh lùng ra lệnh, phong thái kiêu hãnh không hề suy giảm dù cơ thể đang đứng bên bờ vực sụp đổ.


Hắc Thiết nhanh chóng đẩy một tảng đá ngầm ngụy trang ở góc phòng giam, lộ ra một lối đi tối tăm, ẩm ướt, bốc lên luồng khí lạnh thấu xương. Ma khí ở đây đậm đặc đến mức mắt thường có thể nhìn thấy những sợi tơ đen kịt lơ lửng trong không khí. An Nhiên cắn chặt môi, bước đi từng bước loạng choạng dưới sự dìu đỡ của Hắc Thiết. Mỗi bước đi là một sự tra tấn đối với kinh mạch của nàng, cái lạnh của Vực Thẳm như muốn đóng băng dòng máu nhân loại trong người nàng.


Họ di chuyển trong bóng tối suốt hơn một giờ đồng hồ, vượt qua những đoạn đường hầm dốc đứng và trơn trượt. Không khí xung quanh ngày càng trở nên trang nghiêm và u uất một cách kỳ lạ. Mùi lưu huỳnh của ngục tối dần biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm, mùi hoa bỉ ngạn tàn héo và một thứ oán khí nồng đậm nhưng tĩnh lặng.


Khi bước ra khỏi lối đi ngầm, trước mắt An Nhiên hiện ra một không gian khổng lồ được bao phủ bởi một màn sương mù màu xám tro bán trong suốt.


Nghĩa Địa Luật Sư.


Đó là một thung lũng rêu phong rậm rạp, biệt lập hoàn toàn dưới lòng đất Vực Thẳm. Khắp nơi là hàng vạn ngôi mộ cổ kính, những tấm bia đá không tên bị bào mòn bởi thời gian, phủ đầy rêu đen và những sợi tơ nhện ma thuật phát sáng mờ ảo. Không khí ở đây mang đậm màu sắc gothic tăm tối, tĩnh mịch đến mức tiếng giọt nước rơi từ trần hang đá cũng vang vọng như tiếng chuông tang. Đây là nơi an táng những luật sư nhân loại từng cố gắng đấu tranh cho công lý tại Vực Thẳm nhưng đều thất bại và bị xử tử bởi luật lệ tàn bạo của dị tộc.


"O o o..."


Tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng khóc than u uất của hàng vạn linh hồn oan khuất. Sương mù oán khí ở đây có khả năng ăn mòn ý chí của bất kỳ kẻ xâm nhập nào, khiến họ rơi vào ảo giác tự sát nếu tinh thần không đủ kiên cường. An Nhiên khẽ rùng mình, nàng cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, những hình ảnh về cái chết của mẹ nàng lại chực chờ trỗi dậy trong tâm trí.


"Đứng lại."


Một giọng nói khàn khàn, u minh đột ngột vang lên từ giữa những tấm bia mộ cổ kính, cắt đứt sự im lặng đáng sợ. Giọng nói ấy không lớn, nhưng mang theo một luồng uy áp tinh thần mạnh mẽ, khiến màn sương mù xám tro xung quanh lập tức cuộn trào dữ dội.


Hắc Thiết giật mình, gã quỷ khổng lồ lập tức bước lên phía trước, vung chiếc búa xích rỉ sét hòng bảo vệ An Nhiên theo bản năng của một kẻ đã thề trung thành ngầm. "Kẻ nào?! Bước ra đây!"


Từ sau một tấm bia mộ khổng lồ khắc hình cán cân bị gãy, một bóng người từ từ bước ra.


Đó là một lão quỷ già nua rách rưới, lưng còng rạp xuống đất. Cơ thể ông ta gầy gò như một bộ xương khô quấn trong những dải vải liệm màu xám sẫm. Điều kinh hoàng nhất là hai mắt của ông ta bị quấn chặt bởi một dải băng vải đen rướm những vệt máu khô từ lâu. Trên tay ông ta chống một cây gậy bằng gỗ sồi đen sần sùi, mỗi lần cây gậy chạm xuống nền đá lại phát ra một luồng ánh sáng u minh màu xanh lục bảo.


Lão nhân mù – kẻ canh giữ nghĩa địa cổ kính, cựu thư ký tòa án tối cổ bị Trưởng lão viện lưu đày.


"Một gã quỷ tộc sơ cấp và một nữ nhân loại suy kiệt..." Lão nhân mù khẽ nghiêng đầu, dù hai mắt bị băng kín nhưng dường như ông ta có thể nhìn thấu suốt linh hồn của họ. "Nơi này không dành cho những kẻ sống sót. Hãy quay lại ngục tối của các ngươi trước khi oán khí ở đây nuốt chửng các ngươi làm phân bón cho hoa bỉ ngạn."


"Tránh ra, lão già mù!" Hắc Thiết gầm lên, định vung búa xích lao lên mở đường.


Thế nhưng, Lão nhân mù chỉ khẽ vung nhẹ cây gậy gỗ sồi đen.


"UỲNH!"


Một luồng ma pháp u minh màu xanh lục bảo bùng phát từ đầu cây gậy, di chuyển với tốc độ không thể tin nổi. Luồng sáng ấy lướt qua người Hắc Thiết, ngay lập tức đóng băng toàn bộ hành động vật lý của gã quỷ khổng lồ. Chiếc búa xích của Hắc Thiết dừng lại giữa không trung, toàn thân gã bị bao phủ bởi một lớp băng u minh lạnh lẽo, không thể cử động hay phát ra bất kỳ âm thanh nào.


An Nhiên kinh ngạc nhìn Hắc Thiết bị khống chế dễ dàng. Nàng nhận ra lão nhân trước mắt sở hữu sức mạnh tinh thần vượt xa những gì nàng tưởng tượng. Đây không phải là một dị tộc bình thường, mà là một thực thể tư pháp cổ đại nắm giữ quy tắc của nghĩa địa.


Lão nhân mù từ từ quay mặt về phía An Nhiên, cây gậy gỗ sồi đen chỉ thẳng vào lồng ngực nàng, chặn đứng lối đi duy nhất dẫn vào trung tâm nghĩa địa.


"Bây giờ, chỉ còn lại ngươi, nữ nhân loại." Giọng ông ta lạnh lùng như băng tuyết. "Ta ngửi thấy mùi máu của kẻ gác cổng trên người ngươi... và cả mùi oán hận của cuốn Cổ Luật rách nát. Ngươi đến đây để tìm kiếm thứ vũ khí vượt quá tầm kiểm soát của mình đúng không?"


An Nhiên không hề lùi bước trước mũi gậy đầy sát khí. Nàng đứng thẳng, đôi mắt xám tro nhìn thẳng vào dải băng vải đen trên mắt lão nhân, bình thản đáp: "Luật pháp không phải là vũ khí để kiểm soát, mà là công cụ để lập lại trật tự. Tôi đến đây để tìm kiếm cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân nguyên bản. Tôi có quyền thừa kế hợp pháp đối với nó."


"Quyền thừa kế?" Lão nhân mù khẽ cười lạnh, tiếng cười của ông ta vang vọng như tiếng xương khô va vào nhau. "Những kẻ nằm dưới mộ kia... ai cũng từng nghĩ mình có quyền thừa kế, ai cũng nghĩ mình có thể dùng lý trí loài người để phán xét dị tộc. Và giờ họ đều là những bộ xương không tên. Ta là kẻ gác đền của nghĩa địa này, và ta sẽ không để một kẻ yếu đuối như ngươi bước vào đây để tự sát."


"Tôi khác họ." An Nhiên đanh thép khẳng định.


"Khác thế nào?" Lão nhân mù khẽ gõ gậy xuống đất. "Để ta thử thách tư duy pháp lý của ngươi. Nếu ngươi trả lời sai, linh hồn ngươi sẽ bị giam giữ tại đây vĩnh viễn cùng những kẻ bại trận. Nếu ngươi thắng, ta sẽ chỉ đường cho ngươi tìm ra cuốn Cổ Luật."


An Nhiên khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận cơn sốt đang dâng cao trong người, nhưng nàng vẫn lạnh lùng đáp: "Đưa ra câu đố của ông đi."


Lão nhân mù nghiêng đầu, giọng nói của ông ta trở nên trang nghiêm và đầy tính triết học pháp lý cổ đại:


"Hãy nghe cho kỹ. Trong luật lệ nguyên thủy của Vực Thẳm, có một điều khoản quy định về 'Sự hiến tế tự nguyện'. Giữa sói và cừu, kẻ đi săn và con mồi. Nếu con mồi tự nguyện dâng hiến mạng sống của mình cho kẻ đi săn để đổi lấy sự sinh tồn của cả đàn, và khế ước đó được ký kết bằng máu của cả hai bên trước sự chứng kiến của bồi thẩm đoàn. Luật pháp của kẻ mạnh phán xét sự công bằng thế nào khi kẻ đi săn nuốt chửng con mồi theo đúng khế ước? Khế ước đó có giá trị pháp lý tối cao không, và công lý nằm ở đâu khi con mồi đã tự nguyện?"


Câu đố vừa dứt, màn sương mù xám tro xung quanh bỗng nhiên ngưng tụ thành những hình ảnh ảo ảnh sống động. An Nhiên nhìn thấy hình ảnh một bầy sói khổng lồ đang nhe nanh vuốt bao vây một đàn cừu yếu ớt, và một con cừu đầu đàn đang quỳ gối, nhỏ máu ký vào một cuộn giấy da dê rực sáng ma lực hắc ám.


Trí não của An Nhiên hoạt động cực tốc. Nàng phân tích câu hỏi dưới góc độ của cả Cổ Luật Pháp Phi Nhân và tư duy tư pháp hiện đại của nhân giới. Đây là một cái bẫy logic cực kỳ nguy hiểm về định nghĩa của "sự công bằng" và "khế ước tự nguyện" trong một hệ thống pháp luật bất đối xứng.


Nàng khẽ bước lên một bước, giọng nói vang dội, đanh thép cắt đứt tiếng gió rít:


"Khế ước đó hoàn toàn vô hiệu về mặt tư pháp tự nhiên! Và công lý không hề tồn tại trong văn bản đó!"


Lão nhân mù khẽ nhướn mày dưới lớp băng vải: "Ồ? Kẻ đi săn không hề cưỡng bức vật lý, con mồi hoàn toàn tự nguyện ký kết để bảo vệ đàn của mình. Luật pháp Vực Thẳm tôn trọng lời thề bằng máu. Tại sao ngươi dám tuyên bố nó vô hiệu?"


"Bởi vì định nghĩa về 'sự đồng thuận tự nguyện' (voluntary consent) không thể tồn tại dưới sự áp bức bất đối xứng tuyệt đối về quyền lực và bạo lực sinh tồn!"


An Nhiên dõng dạc lập luận, từng câu chữ của nàng sắc bén như dao mổ tư pháp.


"Một khế ước chỉ có giá trị pháp lý khi hai bên chủ thể có vị thế bình đẳng tương đối về mặt ý chí tự do. Khi đàn cừu bị bao vây bởi nanh vuốt của bầy sói, sự 'tự nguyện' của con cừu đầu đàn thực chất là một quyết định được đưa ra dưới trạng thái bị cưỡng bức gián tiếp (duress) bởi mối đe dọa diệt tộc. Đó là sự tống tiền sinh mệnh, không phải sự đồng thuận tự do!"


Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt xám tro rực sáng lý trí nhìn thẳng vào Lão nhân mù:


"Hơn thế nữa, theo Điều 14 của Cổ Luật Pháp Phi Nhân mà tôi đã đọc được từ di thư của thầy Trần Quốc Kiệt: 'Mọi khế ước tước đoạt quyền sống của một sinh vật có trí tuệ mà không qua xét xử hành vi phạm tội đều bị coi là vi hiến đối với trật tự sáng lập'. Kẻ đi săn ăn thịt con mồi không phải vì con mồi có tội, mà vì bản năng khát máu. Do đó, việc dùng luật pháp để hợp pháp hóa hành vi giết chóc dựa trên một khế ước cưỡng bức là sự sỉ nhục đối với công lý tối cao. Đó là luật của dã thú, không phải luật pháp của một nền văn minh tư pháp!"


Lời phản biện của An Nhiên vang vọng khắp nghĩa địa cổ kính, khiến màn sương mù xám tro đang cuộn trào bỗng nhiên khựng lại. Những ảo ảnh về bầy sói và đàn cừu lập tức vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng xám rồi biến mất.


Lão nhân mù đứng lặng người, cây gậy gỗ sồi đen trên tay ông ta khẽ run nhẹ. Thế nhưng, vẻ mặt ông ta nhanh chóng chuyển sang lạnh lùng cực đoan.


"Lập luận sắc bén đấy, nữ nhân loại." Lão nhân mù gầm gừ. "Nhưng lý thuyết của nhân giới không có hiệu lực trước sức mạnh của oán khí Vực Thẳm! Ngươi chỉ có lời nói, nhưng không có ý chí để bảo vệ lời nói đó!"


"U OÀNG!!!"


Lão nhân mù đột ngột vung mạnh cây gậy gỗ sồi đen lên trời. Một luồng ma pháp âm thanh u minh hắc ám bùng phát từ cây gậy, tạo ra một làn sóng xung kích tinh thần khổng lồ quét qua toàn bộ nghĩa địa.


Tiếng gào khóc, gầm rú oán hận của hàng vạn linh hồn luật sư nhân loại bại trận mười năm qua đồng loạt vang lên trong tâm trí An Nhiên. Luồng áp lực tinh thần vương cấp ấy đè nặng lên cơ thể yếu ớt của nàng, khiến nàng cảm thấy như có một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên ngực, bóp nghẹt lồng ngực và nhịp tim của nàng.


"Quỳ xuống!" Lão nhân mù hét lớn, âm thanh u minh chấn động vách đá. "Nếu ngươi không thể chịu đựng được oán khí của những kẻ bại trận, ngươi không xứng đáng chạm vào Cổ Luật!"


Áp lực tinh thần quá lớn khiến đầu gối An Nhiên run rẩy dữ dội. Khóe môi nàng rỉ ra một vệt máu tươi, cơ thể nhân loại của nàng đang bị kích hoạt cưỡng chế dưới tác động của ma pháp u minh. Huyết mạch Người gác cổng ẩn sâu trong huyết quản nàng bắt đầu phản kháng, tạo ra một cơn đau đớn dữ dội như có hàng vạn ngọn lửa đang thiêu đốt dọc theo các đường kinh mạch.


Kinh mạch của nàng như muốn nứt vỡ dưới sự va chạm giữa ma pháp u minh và huyết mạch đang thức tỉnh.


"Không... tôi không bao giờ quỳ gối trước sự áp bức giáo điều!"


An Nhiên nghiến chặt răng đến mức bật máu. Nàng đứng thẳng tắp giữa cơn bão âm thanh u minh, đôi mắt xám tro rực sáng một sự kiên định điên rồ.


Trong cơn nguy kịch, nàng dùng bàn tay đẫm máu run rẩy thò vào túi áo vest, rút chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ ra và áp chặt trước ngực. Nàng dồn toàn bộ ý chí, nhịp tim khế ước và dòng máu đang sôi sục ở cổ tay vào chiếc huy hiệu bạc.


"ONG!!!"


Một luồng ánh sáng màu bạc nhạt, tinh khiết và ấm áp đột ngột bùng lên từ chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ. Luồng sáng ấy tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, mang theo hương sen thanh khiết quen thuộc của người mẹ quá cố Diệp Hạ Vy.


Chiếc huy hiệu bạc cổ cộng hưởng mạnh mẽ với huyết mạch Người gác cổng của An Nhiên, tạo ra một lá chắn ma pháp bán trong suốt dạng cán cân công lý khổng lồ bao bọc lấy cơ thể nàng. Lá chắn ánh sáng bạc ấy đi đến đâu, luồng ma pháp âm thanh u minh hắc ám của Lão nhân mù bị đẩy lùi và dập tắt đến đó.


Lão nhân mù bàng hoàng nhìn luồng ánh sáng bạc tinh khiết đang đẩy lùi ma pháp của mình. Đôi mắt quấn băng vải đen của ông ta khẽ run rẩy, những giọt nước mắt khô rỉ ra thấm qua lớp vải đen.


"Hào quang này... chiếc huy hiệu này..." Giọng Lão nhân mù run rẩy dữ dội, cây gậy gỗ sồi đen từ từ hạ xuống. "Ngươi... ngươi là con gái của Vy? Diệp Hạ Vy... người phụ nữ mười năm trước đã đứng ở đây và thề sẽ lập lại trật tự cho Vực Thẳm?"


Cơn bão âm thanh u minh lập tức biến mất, trả lại sự tĩnh lặng đáng sợ cho nghĩa địa. Lớp băng u minh trên người Hắc Thiết cũng tan chảy, khiến gã quỷ khổng lồ ngã quỵ xuống đất, thở dốc vì lạnh.


An Nhiên đứng vững giữa lá chắn ánh sáng bạc nhạt đang dần thu nhỏ lại vào chiếc huy hiệu. Nàng thở hổn hển, gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như dao.


"Đúng thế." Nàng khàn giọng đáp. "Tôi là Thẩm An Nhiên. Diệp Hạ Vy là mẹ tôi. Và tôi đến đây để hoàn thành con đường công lý mà bà đã bỏ dở."


Lão nhân mù chấn động sâu sắc. Ông ta buông lỏng cây gậy, quỳ sụp một gối xuống nền đất đầy rêu đen trước mặt An Nhiên, đầu cúi thấp đầy sự kính trọng và hối hận.


"Thần Phán tối cao... cuối cùng người cũng đã trở lại." Lão nhân mù rưng rưng khóc. "Ta đã sai. Ta cứ nghĩ huyết mạch gác cổng đã tuyệt diệt sau cái chết oan khuất của Vy. Ta đã canh giữ nghĩa địa này mười năm để chờ đợi một người xứng đáng. Hãy đi theo ta, tiểu thư Thẩm. Di sản của mẹ cô... cuốn sách tối cao đang chờ cô dưới mộ phần của bà."


Lão nhân mù đứng dậy, dùng cây gậy gạt bỏ những dây leo gai độc đang bao phủ một ngôi mộ cổ kính nằm ở trung tâm nghĩa địa. Ngôi mộ được đúc bằng đá thạch anh trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với màu đen tối tăm của nghĩa địa, bên trên khắc tên: *Diệp Hạ Vy - Người gác cổng Cổ luật*.


Trên mặt mộ đá, một cuốn sách bằng da dê cổ kính, sờn cũ và rách nát đang lặng lẽ nằm im lìm.


Cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân.


An Nhiên bước đến bên mộ đá, lồng ngực nàng phập phồng vì xúc động. Nàng đưa bàn tay phải mang vết xước rỉ máu lên, từ từ chạm vào bề mặt da dê cổ kính của cuốn sách.


Ngay khoảnh khắc những ngón tay của nàng tiếp xúc với cuốn sách cổ, vết rách ở cổ tay nàng tự động rỉ ra một giọt máu Người gác cổng tinh khiết, nhỏ thẳng xuống trang bìa da dê sần sùi.


"OÀNG!!!"


Một cột sáng khổng lồ màu vàng kim và bạc hòa quyện đột ngột bùng lên từ cuốn Cổ Luật rách nát, xuyên thẳng lên trần hang đá tối tăm của nghĩa địa. Ý thức thư tịch cổ đại chính thức được thức tỉnh hoàn toàn sau mười năm ngủ say, tỏa ra luồng uy nghiêm pháp lý tối cao bao bọc lấy toàn bộ thân hình thanh mảnh của Thẩm An Nhiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!