Ám Sát Trong Đêm Tối
Bóng tối của ngục tối Vực Thẳm chưa bao giờ tăm tối và ngột ngạt đến thế. Sau khi cơn bão ma lực đi qua, tàn dư của những luồng khí hắc ám vẫn lẩn khuất trong các khe đá obsidian rêu phong, tỏa ra mùi rỉ sét và lưu huỳnh nồng nặc. Căn phòng giam biệt lập giờ đây chỉ còn lại đống đổ nát của những bức tường đá đổ sập. Thẩm An Nhiên ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng đau đớn. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí vẫn chưa hoàn toàn lui bước, khiến hai gò má nàng đỏ ửng một cách yếu ớt, đối lập hoàn toàn với làn da nhợt nhạt cắt không ra giọt máu.
Trên cổ tay thanh mảnh của nàng, vết thương do cùm sắt cứa rách đã được băng bó tạm thời bằng một dải vải xé ra từ chiếc áo sơ mi trắng. Nàng khẽ cúi đầu, ánh mắt xám tro dừng lại trên ngón tay áp út của bàn tay phải. Ở đó, một chiếc nhẫn ngọc màu đỏ thẫm đang lặng lẽ tỏa ra những tia sáng mờ nhạt như một đốm lửa sắp tàn.
Nhẫn ngọc huyết mạch Lục tộc.
Đây là vật bảo mệnh lâm thời mà Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm đã để lại cho nàng trước khi rời đi xử lý hậu quả của bão ma lực rò rỉ. Hắn ra đi không một lời từ biệt ấm áp, chỉ có ánh mắt phức tạp, đầy rẫy sự kiên dè và lòng chiếm hữu cực đoan hằn sâu trong đôi mắt ruby đỏ rực. Hắn biết, và nàng cũng biết, dòng máu Người gác cổng đang chảy trong huyết quản nàng chính là liều thuốc duy nhất giải thoát hắn khỏi lời nguyền bạo tẩu ma lực ngàn năm. Hắn để lại chiếc nhẫn này không phải vì lòng nhân từ, mà là để bảo vệ thứ tài nguyên vô giá giúp hắn duy trì lý trí.
"Lục Diệp Sâm... ngài nghĩ ngài vẫn là kẻ đi săn sao?" An Nhiên khẽ thì thầm, khóe môi nhợt nhạt rỉ máu cong lên một nụ cười lạnh lùng, sắc sảo.
Nàng khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc lạnh buốt. Trí não thiên tài của nàng đang hoạt động cực tốc, phân tích từng kẽ hở của tình thế hiện tại. Lôi Thiết – gã cai ngục tàn bạo – hiện tại không có mặt ở đây vì gã đang phải đi sửa chữa roi điện Lôi Phạt bị đóng băng ma lực từ tập trước. Lục Vạn Thừa – gã Công tố viên trưởng tham nhũng – đã ôm chiếc Hộp gỗ gia tộc họ Diệp bỏ trốn giữa cơn bão ma lực. Hắn lo sợ nàng sẽ vạch trần tội ác ngụy tạo chứng cứ và tham nhũng Huyết tinh thể của hắn trước phiên tòa công khai sắp tới.
Một kẻ xảo quyệt và tàn nhẫn như Lục Vạn Thừa chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ chết. Hắn biết kế hoạch mượn tay thiên tai để giết nàng đã thất bại hoàn toàn khi Lục Diệp Sâm can thiệp. Vì vậy, bước đi tiếp theo của hắn chỉ có thể là...
Một vụ ám sát ngầm ngay trong đêm tối.
Sự im lặng bao trùm ngục tối đột ngột bị phá vỡ bởi một luồng không khí lạnh lẽo bất thường. Nó không phải là cái lạnh tự nhiên của đá ngầm, mà là cái lạnh buốt của sát khí Huyết tộc.
Từ phía hành lang tối tăm dẫn vào phòng giam biệt lập, một làn sương mù màu đỏ nhạt, nực mùi máu tươi bắt đầu tràn vào, len lỏi qua những kẽ đá đổ nát. Làn sương mù ấy di chuyển không một tiếng động, lướt qua mặt đất như một con rắn độc đang lặng lẽ áp sát con mồi.
Huyết vụ ẩn thân – kỹ năng ám sát đặc trưng của sát thủ Huyết tộc.
An Nhiên bất động thanh sắc, nàng khẽ nhắm mắt lại, ép bản thân phải duy trì sự bình tĩnh tuyệt đối. Nàng biết, thể chất nhân loại yếu ớt của nàng lúc này không có bất kỳ khả năng chống cự vật lý nào. Chỉ cần một cú vung trảo của sát thủ vương cấp, đầu nàng sẽ lìa khỏi cổ trước khi nàng kịp kêu cứu.
Thế nhưng, nàng vẫn còn một quân bài tẩy.
"Thịch! Thịch! Thịch!"
Nhịp tim của An Nhiên đột ngột tăng tốc dữ dội. Cùng lúc đó, chiếc nhẫn ngọc huyết mạch trên ngón tay nàng bỗng nhiên nóng lên như một hòn than cháy rực. Luồng nhiệt lượng ấy chạy thẳng dọc theo cánh tay, truyền vào tim nàng, tạo ra một sự cộng hưởng nhịp tim khế ước kỳ lạ. Thông qua chiếc nhẫn, nàng cảm nhận được một luồng sát khí đen tối, điên cuồng đang áp sát giường đá của mình từ phía bên trái, chỉ cách nàng chưa đầy ba mét.
Sát thủ đã đến.
Từ trong làn sương mù máu đỏ rực, một thân ảnh gầy trơ xương dần hiện hình. Hắn mặc bộ đồ da bó sát rách rưới, gương mặt nhợt nhạt dị dạng với đôi mắt đỏ rực điên cuồng đầy dã tâm. Đôi bàn tay hắn mang móng vuốt sắt bén nhọn, lấp lánh thứ ánh sáng màu tím độc địa của độc tố Huyết ngải.
Sát thủ bóng đêm tinh nhuệ của Lục Vạn Thừa — Lục Hình.
"Kẻ ngoại tộc thấp kém..." Lục Hình khẽ rít lên một tiếng cười man rợ, giọng nói trầm thấp đầy khát máu vang vọng trong phòng giam trống trải. "Lục Vạn Thừa trưởng lão gửi lời chào đến ngươi. Đáng tiếc, một bộ óc thiên tài như ngươi lại phải chết ở nơi bẩn thỉu này trước khi kịp bước lên pháp đình."
An Nhiên vẫn nằm im trên giường đá, đôi mắt xám tro từ từ mở ra, bình thản nhìn thẳng vào khuôn mặt dị dạng của kẻ sát nhân. Sự im lặng và thái độ không chút sợ hãi của nàng khiến Lục Hình khựng lại một nhịp đầy nghi hoặc. Hắn chưa từng thấy một con người nào đối mặt với cái chết của Huyết tộc mà lại có thể giữ được sự lạnh lùng đến đáng sợ như vậy.
"Ngươi không sợ sao?" Lục Hình gầm gừ, móng vuốt độc vung lên cao, chuẩn bị giáng xuống lồng ngực nàng.
"Kẻ phải sợ... là ngươi." An Nhiên khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự tự tin áp đảo.
"Chết đi!"
Lục Hình phẫn nộ hét lên, vung mạnh móng vuốt sắt tẩm độc tố Huyết ngải thẳng xuống cổ họng An Nhiên. Tốc độ của sát thủ vương cấp nhanh đến mức tạo ra một luồng gió rít xé rách không khí.
Ngay khoảnh khắc móng vuốt độc chỉ còn cách làn da cổ của nàng một gang tay, An Nhiên bất ngờ vươn tay phải lên, ngón tay đeo nhẫn ngọc huyết mạch hướng thẳng về phía Lục Hình. Nàng dùng ngón cái xoay ngược mặt nhẫn ngọc rực sáng, dồn toàn bộ ý chí và nhịp tim khế ước đang đập dồn dập vào trong tâm trí, gọi lớn một cái tên:
"Lục Diệp Sâm!"
"OÀNG!!!"
Không gian ngay phía trước giường đá của An Nhiên đột ngột bị xé rách ra một vết nứt đỏ rực như máu.
Một luồng áp lực vương giả khổng lồ, đậm đặc và tàn bạo gấp trăm lần sát khí của Lục Hình, từ vết nứt phun trào ra. Luồng uy áp thần cấp ấy mạnh đến mức cưỡng chế đóng băng toàn bộ cơ thể đang lao tới của Lục Hình giữa không trung. Móng vuốt sắt của hắn đứng khựng lại, chỉ cách da cổ An Nhiên đúng một milimet, nhưng không thể tiến thêm một bước nào nữa.
Từ trong vết nứt không gian đỏ rực, một bàn tay thon dài, trắng bợt nhưng cứng như thép nguội vươn ra, tóm chặt lấy cổ tay đẫm độc của Lục Hình.
"RẮC!"
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Lục Hình gào thét thảm thiết khi toàn bộ xương cổ tay phải của hắn bị bóp nát vụn thành bột mịn.
Thân ảnh cao lớn của Lục Diệp Sâm bước ra từ vết nứt không gian. Chiếc áo choàng chánh án Huyết tộc thêu chỉ vàng bay phần phật, đôi mắt ruby đỏ rực tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo tột cùng. Hắn đứng chắn hoàn toàn trước thân ảnh yếu ớt của An Nhiên, như một bức tường thành bất khả xâm phạm.
"Lục... Lục Diệp Sâm Thẩm phán tối cao?!" Lục Hình kinh hoàng hét lên, đôi mắt đỏ rực co rút dữ dội vì sợ hãi. Hắn không thể tin được vị thẩm phán tối cao kiêu ngạo lại xuất hiện ngay lập tức để bảo vệ một con người.
"Kẻ nào cho phép một con chó hoang của dòng thứ... chạm vào tài sản của ta?" Giọng nói của Lục Diệp Sâm trầm thấp, lạnh lùng nhưng chứa đựng một sự phẫn nộ lôi đình.
Nhẫn ngọc huyết mạch đã tiêu hao mười phần trăm ma lực hiện tại của Lục Diệp Sâm để thực hiện cuộc triệu hồi cưỡng chế này, khiến gương mặt hắn có chút mệt mỏi nhẹ, nhưng điều đó càng làm cho cơn giận dữ của hắn trở nên đáng sợ hơn.
Lục Hình điên cuồng kích hoạt *Huyết sát chiến kỹ*, cố gắng dùng huyết độn hóa thành một bầy dơi bóng đêm để trốn thoát qua các khe đá. Thế nhưng, Lục Diệp Sâm chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Hắn vươn tay trái, kích hoạt năng lực *Thao túng máu vật lý* ở cấp độ thần cấp tối cao.
Toàn bộ huyết dịch bên trong cơ thể Lục Hình đột ngột đông cứng lại. Không gian xung quanh phòng giam bị ma lực của Lục Diệp Sâm khóa chặt vĩnh viễn, đập tan mọi huyễn thuật ẩn thân và huyết độn của sát thủ.
"Á!!! Ngài không thể giết ta! Ta là người của Trưởng lão viện..." Lục Hình giãy giụa trong tuyệt vọng.
"Trưởng lão viện cũng không có quyền chạm vào thứ thuộc về ta."
Lục Diệp Sâm lạnh lùng thốt lên. Hắn khẽ siết chặt bàn tay đang bóp cổ Lục Hình. Luồng ma lực huyết dịch nghịch chuyển chạy thẳng vào cơ thể sát thủ, khiến huyết quản của Lục Hình phình to rồi nổ tung từ bên trong.
"BÙM!"
Cơ thể của Lục Hình vỡ nát hoàn toàn ngay trước mặt Thẩm An Nhiên, hóa thành một làn sương máu đỏ thẫm rồi nhanh chóng bị ma lực của Lục Diệp Sâm thiêu rụi thành tro bụi đen kịt rơi rụng trên nền đá obsidian.
Cuộc ám sát chớp nhoáng đã kết thúc chỉ trong vòng chưa đầy một phút bằng sự can thiệp tàn bạo, áp đảo của vị thẩm phán tối cao.
Lục Diệp Sâm từ từ quay người lại, tà áo choàng đen quét qua vũng máu loang lổ dưới đất. Đôi mắt ruby của hắn nhìn chằm chằm vào Thẩm An Nhiên đang nằm suy kiệt trên giường đá. Ánh mắt hắn phức tạp vô cùng, vừa có sự tức giận vì bị nàng lừa triệu hồi cưỡng chế, vừa có một luồng ánh sáng chiếm hữu bệnh lý đang bùng cháy dữ dội.
Hắn bước đến sát giường đá, cúi người xuống, bàn tay lạnh buốt nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Ngươi dám dùng nhẫn của ta... để chơi đùa với tính mạng của mình sao, nữ nhân loài người?" Lục Diệp Sâm gằn giọng hỏi, hơi thở nóng hổi phả vào mặt nàng.
An Nhiên khẽ thở dốc, khóe môi rỉ máu cong lên một nụ cười kiêu hãnh. Nàng không hề né tránh ánh mắt của hắn, khàn giọng đáp: "Nếu tôi không đánh cược... ngài nghĩ ngài còn cơ hội nếm dòng máu thanh tẩy này lần thứ hai sao, Thẩm phán tối cao? Ngài nợ tôi một mạng... và giờ, ngài nợ tôi sự bảo vệ vĩnh viễn."
Lục Diệp Sâm khựng lại, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội trước sự sắc sảo và gan dạ đến điên rồ của nàng. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn lọt vào bẫy tâm lý và khế ước sinh lý của nàng.
Đúng lúc đó, ánh mắt An Nhiên chợt lóe lên khi nhìn thấy một vật thể lạ rơi ra từ đống tro tàn của Lục Hình trên nền đất.
Đó là một hộp tài liệu nhỏ bằng đồng đen, bên trên được niêm phong bằng một lá bùa ma pháp hắc ám phát ra luồng ánh sáng đỏ rực. Trên mặt lá bùa, một ấn ký hình mắt quỷ khổng lồ đang lặng lẽ nhấp nháy đầy tà ác.
Ấn ký của Trưởng lão viện tối cao.
An Nhiên khẽ chỉ tay về phía hộp gỗ, khàn giọng nói: "Nhìn xem... kẻ đứng sau muốn diệt khẩu tôi không chỉ có Lục Vạn Thừa. Trưởng lão viện tối cao... đang muốn chôn vùi một bí mật lớn hơn thế nhiều."
Lục Diệp Sâm nhíu mày, hắn buông cằm nàng ra, cúi xuống nhặt chiếc hộp đồng đen lên. Luồng ma khí hắc ám từ ấn ký mắt quỷ khẽ rít lên chống cự, báo hiệu một âm mưu chính trị khổng lồ và tăm tối chuẩn bị lộ diện, liên quan trực tiếp đến cái chết oan khuất của mẹ nàng mười năm trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!