Sợi Tơ Máu Đầu Tiên
Móng vuốt khổng lồ rực lửa dung nham đen của Ma Sát mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối, một lần nữa giáng thẳng xuống đỉnh đầu Thẩm An Nhiên...
Luồng khí nóng hừng hực mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc ập xuống, thiêu rụi vài sợi tóc mai của An Nhiên. Áp lực từ cú giáng mạnh đến mức mặt đất dưới chân nàng lún xuống, những mảnh đá obsidian vỡ vụn bắn tung tóe. Toàn thân An Nhiên như bị khóa chặt bởi trọng lực nghìn cân. Cổ họng nàng bỏng rát, máu từ khóe môi rỉ ra, thấm đỏ cả cổ áo vest đen sờn cũ. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí ngục tối vẫn đang thiêu đốt lý trí, tầm nhìn của nàng nhòe đi thành những vệt sáng đỏ rực hỗn loạn.
Trong khoảnh khắc tử thần cận kề ấy, đôi mắt xám tro của nàng không hề khép lại. Nàng không nhìn móng vuốt của con quái vật, mà nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía sau hắn.
Nàng đang đánh cược.
Đánh cược vào sợi dây khế ước tiềm ẩn đã được kích hoạt khi nàng nhỏ máu vào cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân ở tập trước. Nếu cuốn sách cổ kia thực sự mang uy nghiêm tối cao của các vị thần sáng lập Vực Thẳm, nó sẽ không để người gác cổng duy nhất của nó phải chết một cách vô nghĩa trước khi phiên tòa công khai diễn ra.
"RẮC!!!"
Không gian phía sau Ma Sát đột ngột bị xé toạc ra một vết nứt khổng lồ.
Một luồng áp lực đỏ rực vương giả, đậm đặc và tàn bạo gấp trăm lần ma khí bão táp, từ vết nứt phun trào ra như một núi lửa phun trào. Luồng uy áp thần cấp ấy mạnh đến mức cưỡng chế đóng băng luồng dung nham đang bốc cháy trên cánh tay của Ma Sát.
"Kẻ nào cho phép một súc vật cấp thấp... chạm vào tù nhân của ta?"
Một giọng nói trầm thấp, kiêu lãnh tột cùng vang lên, mang theo hơi lạnh thấu xương của Huyết lâu ngàn năm.
Từ trong vết nứt không gian đỏ rực, một thân ảnh cao lớn bước ra. Chiều cao một mét tám mươi tám đầy áp đảo, mái tóc đen vuốt ngược gọn gàng để lộ vầng trán cao cao quý và gương mặt đẹp không góc chết nhưng lạnh lùng như tượng tạc. Hắn khoác trên mình chiếc áo choàng chánh án Huyết tộc thêu chỉ vàng vương giả, tà áo bay phần phật giữa cơn bão ma lực. Đôi mắt đỏ rực như đá ruby lấp lánh sát khí lạnh lùng.
Thẩm phán tối cao Huyết tộc — Lục Diệp Sâm.
Hắn xuất hiện do cảm ứng từ khế ước bảo vệ tiềm ẩn bị kích hoạt bởi cơn bão ma lực và nhịp tim cận kề cái chết của An Nhiên.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Lục Diệp Sâm đã xuất hiện ngay trước mặt An Nhiên. Hắn không thèm nhìn nàng lấy một cái, chỉ lười biếng vươn bàn tay thon dài, trắng bợt ra phía trước.
"ẦM!"
Móng vuốt dung nham khổng lồ của Ma Sát giáng mạnh xuống, nhưng lại bị chặn đứng hoàn toàn bởi một lá chắn máu đỏ rực bán trong suốt lơ lửng trước tay Lục Diệp Sâm. Sức mạnh va chạm tạo ra một luồng sóng xung kích quét sạch sương mù hắc hám xung quanh, thổi bay những mảnh đá vụn trong phòng giam biệt lập.
Ma Sát gầm lên một tiếng đau đớn, cơ thể khổng lồ bốc cháy dung nham đen lùi lại ba bước. Hốc mắt rực lửa của hắn nhìn chằm chằm vào vị thẩm phán tối cao vừa phá vỡ cuộc săn mồi của mình.
"Súc vật vô tri." Lục Diệp Sâm lạnh lùng thốt lên.
Hắn khẽ xoay ngón tay mang chiếc nhẫn ngọc huyết mạch. Ngay lập tức, dòng máu chảy ra từ vết thương của Ma Sát bắt đầu biến đổi. Lục Diệp Sâm kích hoạt năng lực *Thao túng máu vật lý* ở cấp độ thần cấp. Hắn không cần chạm vào đối thủ, chỉ dùng ý chí để điều khiển huyết dịch bên trong cơ thể Ma Sát.
"Nghịch chuyển."
Một tiếng rít trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể Ma Sát. Dung nham đen bốc cháy trên da hắn đột ngột chảy ngược vào trong, huyết dịch hóa thành những mũi băng máu sắc nhọn đâm toác da thịt hắn từ bên trong ra ngoài. Ma Sát gào thét thảm thiết, cơ thể khổng lồ nứt nẻ phun ra từng luồng khí đen kịt.
Lục Diệp Sâm khẽ siết chặt bàn tay.
"BÙM!"
Cơ thể khổng lồ của Ma Sát nổ tung thành những mảnh vụn dung nham nguội lạnh, vỡ nát hoàn toàn trước khi kịp chạm vào một sợi tóc của An Nhiên. Con quái vật bạo tẩu vương cấp đã bị tiêu diệt một cách dễ dàng chỉ trong vòng chưa đầy mười giây.
Sự im lặng chết chóc bao trùm phòng giam biệt lập đổ nát.
An Nhiên tựa lưng vào tường đá, khẽ thở dốc. Khóe môi nàng vẫn còn vệt máu tươi, lồng ngực phập phồng đau đớn. Nàng nhìn bóng lưng cao lớn của Lục Diệp Sâm, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Cuộc cá cược đầu tiên của nàng đã thắng. Khế ước ẩn thực sự đã cưỡng chế hắn phải đến cứu nàng.
Thế nhưng, sự nhẹ nhõm ấy chỉ kéo dài được đúng một giây.
Cơn bão ma lực Vực Thẳm ngoài hành lang vẫn đang hoành hành dữ dội, thổi những luồng ma khí đen kịt nực mùi bạo liệt vào phòng giam qua cánh cửa đổ nát. Luồng ma khí hắc ám đậm đặc này, khi tiếp xúc với cơ thể của Lục Diệp Sâm, lập tức kích thích lời nguyền ma khí cổ đại đang ngủ yên trong huyết quản hắn.
Cơ thể Lục Diệp Sâm đột ngột khựng lại.
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập và nóng bỏng một cách bất thường. Những sợi tơ ma lực màu đen kịt bắt đầu bò lên từ cổ áo choàng, quấn chặt lấy cổ và gương mặt thanh tú của hắn. Đôi mắt ruby đỏ rực của hắn bỗng chốc mất đi sự lạnh lùng lý trí vốn có, thay vào đó là một luồng sáng đỏ ngầu đầy điên loạn và khát máu.
Hắn đang rơi vào *Trạng thái Ma lực bạo tẩu cấp 2 — Trung cấp cuồng bạo* do ảnh hưởng của cơn bão ma lực ngục tối.
Sát khí đậm đặc bộc phát từ cơ thể Lục Diệp Sâm mạnh đến mức đóng băng không khí xung quanh trong bán kính năm mét. Những vệt băng máu đỏ thẫm bắt đầu lan rộng trên nền đá obsidian dưới chân hắn.
Lục Diệp Sâm từ từ quay người lại.
Ánh mắt điên cuồng, khát máu của hắn khóa chặt vào thân ảnh thanh mảnh, yếu ớt của Thẩm An Nhiên đang quỳ dưới đất.
"Máu..." Một tiếng rên rỉ khàn đặc, đầy thú tính thoát ra từ cổ họng hắn.
Mùi máu tươi rỉ ra từ cổ tay bị xước của An Nhiên, hòa quyện với hương sen thanh khiết của dòng máu Người gác cổng, bay vào mũi hắn. Đối với một Huyết tộc đang trong cơn bạo tẩu khát máu, đây chính là thứ độc dược dẫn dụ chí mạng nhất thế giới. Lòng tự trọng vương giả của vị thẩm phán tối cao đã bị bản năng khát máu nguyên thủy đè bẹp hoàn toàn.
"Vút!"
Với tốc độ ánh sáng của Huyết tộc thần cấp, Lục Diệp Sâm xuất hiện ngay trước mặt An Nhiên trước khi nàng kịp chớp mắt.
Bàn tay lạnh buốt như băng của hắn bóp chặt lấy hai bả vai nàng, thô bạo ép mạnh nàng vào bức tường đá obsidian thô ráp phía sau. Cơn đau nhói từ lưng truyền đến khiến An Nhiên khẽ rên rỉ, nhưng nàng không thể cử động nổi trước sức mạnh vật lý cứng như thép của hắn.
"Thả... ra..." An Nhiên khàn giọng nói, đôi mắt xám tro nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu điên dại của hắn.
Lục Diệp Sâm không nghe thấy gì cả. Hơi thở nóng hổi, nực mùi máu và sát khí của hắn phả thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của nàng. Hắn cúi đầu xuống, áp sát gương mặt mình vào hõm cổ thanh mảnh của An Nhiên. Hai chiếc răng nanh sắc nhọn, dài ra rực sắc trắng dã, áp sát vào làn da cổ mỏng manh của nàng, nơi mạch máu đang đập dồn dập dưới da.
Sự ghen tuông lãnh thổ và bản năng chiếm hữu điên cuồng trỗi dậy trong tâm trí bạo tẩu của hắn. Hắn muốn cắn đứt cổ họng này, muốn hút cạn dòng máu thơm ngọt đang chảy trong cơ thể nàng để thanh tẩy cơn thiêu đốt trong linh hồn mình.
An Nhiên cảm nhận được cái lạnh buốt của răng nanh chạm vào da cổ. Nàng biết, nếu nàng giãy giụa vô ích bằng sức mạnh vật lý, nàng sẽ lập tức bị hắn xé xác. Thể chất nhân loại của nàng hoàn toàn vô dụng trước một Huyết tộc thần cấp.
Trí não thiên tài của nàng hoạt động cực hạn dưới áp lực cái chết.
*"Máu của dòng họ Diệp mang năng lượng thanh tẩy nguyên thủy... có khả năng trung hòa mọi độc tố ma khí..."* Lời ghi chép của ông ngoại trong sổ tay hiện lên trong tâm trí nàng.
Nàng không thể dùng Thần ngôn vì cổ họng đã bị bỏng nhẹ do phản phệ ở tập trước. Nhưng nàng vẫn còn một vũ khí mạnh hơn — dòng máu của chính mình.
An Nhiên không hề giãy giụa. Nàng chủ động ngửa cổ ra sau, để lộ hoàn toàn quai xanh và chiếc cổ thon dài cho hắn. Đồng thời, nàng vươn bàn tay phải đẫm máu tươi từ vết thương bị cùm sắt cứa rách lúc nãy lên.
Nàng sử dụng kỹ năng *Khống chế ma khí bằng máu*.
Nàng không ấn tay vào ngực hắn để đẩy ra. Thay vào đó, nàng chủ động áp lòng bàn tay đầy máu tươi của mình vào vầng trán nóng hổi đang bốc khói đen của Lục Diệp Sâm.
Nàng dùng ngón tay đẫm máu vẽ một đường ấn ký thanh tẩy thẳng lên trán hắn, ngay giữa hai hàng lông mày đang nhíu chặt.
"Hãy tỉnh lại... Lục Diệp Sâm!" An Nhiên thầm ra lệnh trong tâm trí, dồn toàn bộ ý chí và tinh thần lực ít ỏi vào dòng máu đang chảy ra.
Ngay khoảnh khắc răng nanh sắc nhọn của Lục Diệp Sâm chuẩn bị đâm thủng làn da cổ mỏng manh của nàng, dòng máu Người gác cổng trên trán hắn chạm vào huyết quản.
"XOÀNG!!!"
Một luồng ánh sáng bạc thanh khiết, rực rỡ và ấm áp đột ngột bùng lên từ vết thương trên cổ tay An Nhiên và ấn ký máu trên trán Lục Diệp Sâm. Luồng sáng bạc ấy mang theo năng lượng thanh tẩy nguyên thủy tối cao, chạy thẳng vào hệ thần kinh và linh hồn đang bị ma khí bóp méo của hắn.
"GẦO!!!"
Lục Diệp Sâm đột ngột rú lên một tiếng đau đớn dữ dội. Luồng ma khí đen kịt đang bao phủ cơ thể hắn bị ánh sáng bạc thiêu cháy rít lên chói tai.
Cơn khát máu điên cuồng trong não hắn bị trung hòa hoàn toàn bởi đặc tính thanh tẩy nguyên thủy của huyết mạch gác cổng. Những sợi tơ hắc ám trên mặt hắn nhanh chóng tan biến. Đôi mắt đỏ ngầu điên dại của hắn đột ngột co rút lại, dần lấy lại sắc ruby trong vắt đầy lý trí.
Hắn bàng hoàng nhìn gương mặt nhợt nhạt, khóe môi rỉ máu nhưng ánh mắt lạnh lùng, kiêu hãnh của nữ luật sư nhân loại ngay trước mắt.
Sợi tơ máu đầu tiên đã được kết nối, trói buộc định mệnh của vị thẩm phán tối cao vào tay kẻ yếu thế nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!