Nhạc nềnAfternoon_Garden

Cơn Bão Ma Lực Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong phòng giam biệt lập của Ngục tối Vực Thẳm đột ngột bị xé rách bởi tiếng cười gằn tàn nhẫn của Lục Vạn Thừa. Hai tên hộ vệ Huyết tộc tiến lên, bàn tay lạnh buốt như băng của chúng bóp chặt lấy hai bả vai mảnh dẻ của Thẩm An Nhiên, ghim chặt nàng xuống chiếc giường đá lạnh lẽo. Vết thương cũ ở cổ tay nàng do cùm sắt hắc ám cứa rách lại một lần nữa rỉ máu, thấm đỏ cả cổ tay áo vest đen sờn cũ. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí vẫn đang âm ỉ đốt cháy huyết quản nàng, nhưng đôi mắt xám tro của nàng vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không hề lộ ra một tia sợ hãi.


"Ký vào đây, hoặc ta sẽ bẻ gãy từng đốt ngón tay của ngươi để lấy máu vẽ ấn ký!" Lục Vạn Thừa rít lên, gương mặt vặn vẹo đầy tàn bạo. Hắn giơ cao cuộn giấy da dê chứa đơn tự thú tội chết giả mạo, ngón tay sắc nhọn gõ mạnh lên mặt giấy.


An Nhiên khẽ thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn dưới uy áp vương cấp của hắn. Nàng nhìn lướt qua tên hộ vệ đang ôm chiếc Hộp gỗ gia tộc họ Diệp – bảo vật chứa đựng cuốn Cổ Luật rách nát mà mẹ nàng để lại. Trí não thiên tài của nàng xoay chuyển cực tốc, phân tích từng kẽ hở cuối cùng để kéo dài thời gian.


"Thưa Công tố viên trưởng Lục Vạn Thừa..." Giọng nàng khàn đặc nhưng rành rọt, vang lên giữa không gian ẩm ướt. "Nếu ngài cưỡng chế lấy máu của tôi lúc này, vết máu cưỡng bức sẽ để lại tàn dư ma lực bạo lực của Huyết tộc ngài trên giấy da dê. Ngài nghĩ Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm sẽ không nhận ra dấu vết của sự cưỡng chế tư pháp này sao? Khi đó, tội danh ngụy tạo chứng cứ của ngài sẽ lập tức bị phơi bày."


Lục Vạn Thừa khựng lại một nhịp, đôi mắt ruby rực đỏ của hắn lóe lên sự hoảng loạn ngầm. Hắn biết nàng nói đúng. Ma pháp huyết dịch của Huyết tộc luôn để lại khí tức đặc trưng của kẻ thi triển. Nếu hắn cưỡng chế bẻ tay nàng lấy máu, Lục Diệp Sâm – vị thẩm phán tối cao nổi tiếng nghiêm minh và tàn nhẫn – chắc chắn sẽ phát hiện ra sự bất thường ngay khi rà soát bản án.


"Con nhóc xảo quyệt!" Lục Vạn Thừa thẹn quá hóa giận, hắn giơ tay định giáng một cái tát xuống gương mặt nhợt nhạt của nàng. "Ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi sao?"


"ẦM!!!"


Đột ngột, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ sâu thẳm lòng đất Vực Thẳm. Toàn bộ ngục tối rung chuyển dữ dội như vừa trải qua một trận động đất ma pháp khổng lồ. Những bức tường đá obsidian kiên cố nứt toác ra những khe hở lớn, từ đó, một luồng ma khí hắc ám đậm đặc, rực sắc đỏ của trăng máu phun trào ra như những vòi rồng điên cuồng.


"Cái gì?!" Lục Vạn Thừa biến sắc, hắn suýt nữa ngã nhào xuống đất.


Tiếng còi báo động ma pháp vang lên dồn dập khắp các hành lang ngục tối. Tiếng xích sắt loảng xoảng, tiếng gào thét rùng rợn của hàng ngàn tù nhân dị tộc bị ma khí kích động thú tính vang lên như sấm truyền.


"Cơn bão ma lực Vực Thẳm..." Một tên hộ vệ Huyết tộc kinh hoàng hét lên. "Hệ thống phòng thủ ngục tối bị rò rỉ ma khí rồi! Kết giới bảo vệ sắp vỡ!"


Từ bên ngoài hành lang biệt lập, tiếng gầm rú của những ác quỷ bạo tẩu vang lên ngày một gần. Luồng ma khí hỗn loạn tràn ngập không khí, bóp nghẹt mọi cảm quan ma pháp. Lục Vạn Thừa cảm thấy ma lực trong cơ thể mình bắt đầu hỗn loạn, run rẩy dữ dội. Trong trạng thái bão ma lực bộc phát, việc thi triển ma pháp cấp cao của Huyết tộc sẽ cực kỳ nguy hiểm, có thể dẫn đến phản phệ tự hủy vĩnh viễn.


"Chết tiệt!" Lục Vạn Thừa nhìn An Nhiên bằng ánh mắt căm hận tột độ. Hắn liếc nhìn ra ngoài hành lang, nơi sương mờ hắc ám đang cuồn cuộn dâng cao, mang theo sát khí của những tù nhân xổng ngục. Hắn biết, nếu còn nán lại đây, chính hắn cũng sẽ bị nuốt chửng bởi cơn bão ma lực hoặc bị bầy quái vật bạo tẩu xé xác.


"Rút lui!" Lục Vạn Thừa ra lệnh khẩn cấp cho hai tên hộ vệ. Hắn giật lấy chiếc Hộp gỗ gia tộc họ Diệp từ tay tên lính, rồi quay sang nhìn An Nhiên với nụ cười độc địa. "Cứ việc giữ lại mạng sống rẻ rách của ngươi thêm vài phút đi, nhân loại thấp kém. Cơn bão này và những tù nhân ngoài kia sẽ giúp ta dọn dẹp ngươi mà không để lại bất kỳ dấu vết nào!"


Hắn giật mạnh cuộn giấy da dê, ra lệnh khóa chặt cửa sắt phòng giam biệt lập rồi cùng thuộc hạ điên cuồng tháo chạy, bỏ mặc An Nhiên bị xích chặt trên giường đá.


"RẦM!"


Cánh cửa sắt dày nặng đóng sập lại. Không gian rơi vào bóng tối tăm tối, chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực đầy rẫy sát khí của luồng ma khí rò rỉ từ các vết nứt trên tường.


An Nhiên bị bỏ lại cô độc trong căn phòng giam khóa chặt. Ma khí đậm đặc tràn vào phổi khiến nàng ho sặc sụa, lồng ngực bỏng rát như bị thiêu đốt. Cơn sốt cao càng lúc càng dữ dội, tầm nhìn của nàng bắt đầu nhòe đi.


"Không được ngất lúc này..." Nàng cắn chặt môi đến bật máu, dùng cơn đau vật lý để duy trì sự tỉnh táo cuối cùng.


Từ phía bên kia bức tường đá, tiếng đổ nát hoang tàn vang lên dồn dập. Đó là tiếng đập phá của Ma Sát – con ác quỷ khổng lồ bị giam ở tầng sâu nhất ngục tối. Ma khí bộc phát đã nuốt chửng hoàn toàn lý trí của hắn, biến hắn thành một cỗ máy giết chóc điên cuồng. Hắn đang dùng cơ thể khổng lồ bốc cháy dung nham đen để đập nát từng phòng giam dọc hành lang, hướng thẳng về phía phòng giam biệt lập của nàng.


An Nhiên nhìn xuống chiếc cùm sắt hắc ám đang khóa chặt cổ tay mình. Nàng nhận ra đây chính là "Xích sắt Vực Thẳm" – loại xích sắt được đúc từ thép hắc ám có khả năng phong tỏa ma lực của dị tộc. Nhưng nàng là một con người bình thường, hoàn toàn không có ma lực. Điều đó có nghĩa là, cơ chế phong tỏa ma pháp của chiếc cùm này hoàn toàn vô hiệu đối với nàng. Nó chỉ hoạt động như một chiếc khóa cơ khí thông thường.


Nàng nhớ lại những lời gã lính gác ngục Hắc Thiết từng vô tình để lộ khi sửa đổi sổ trực ca ở tập trước: *"Cơ chế khóa của xích sắt hắc ám luôn có một kẽ hở ở chốt cơ học phía dưới để phòng trường hợp khẩn cấp."*


Ngón tay An Nhiên run rẩy vươn vào túi áo vest trong. Nàng tìm thấy một chiếc ghim kẹp tài liệu nhỏ bằng kim loại mà nàng đã lén giữ lại khi nghiên cứu hồ sơ ở nhân giới.


Bên ngoài, tiếng gầm rú của Ma Sát đã sát sạt ngay trước cửa. Tiếng móng vuốt sắt bén cào rách cửa sắt phòng giam bên cạnh vang lên chói tai.


"Bình tĩnh lại..." An Nhiên tự nhủ thầm. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm vầng trán nóng hổi của nàng.


Nàng cúi đầu, luồn chiếc ghim nhỏ vào khe hở dưới chốt khóa của cùm sắt hắc ám. Nàng cảm nhận cấu trúc cơ khí bên trong bằng xúc giác nhạy bén của một thám tử. Từng giây trôi qua như một thế kỷ. Tiếng búa xích khổng lồ của Ma Sát nện mạnh vào cánh cửa sắt phòng giam của nàng vang lên dồn dập.


"ẦM! ẦM!"


Cánh cửa sắt dày nặng bắt đầu biến dạng, những vết nứt lớn xuất hiện trên bề mặt kim loại. Luồng khí nóng hổi nực mùi lưu huỳnh và dung nham đen tràn vào phòng.


Nàng xoay nhẹ chiếc ghim.


"Cạch!"


Một tiếng động giòn giã vang lên. Chiếc cùm sắt hắc ám bên tay phải mở toang. Không chút chậm trễ, nàng dùng bàn tay phải tự do nhanh chóng bẻ khóa chiếc cùm bên trái.


"Cạch!"


Ngay khoảnh khắc chiếc cùm thứ hai rơi xuống nền đá ẩm ướt, cánh cửa sắt phòng giam biệt lập bị một lực lượng khổng lồ đập nát hoàn toàn, bắn tung tóe những mảnh vụn kim loại sắc nhọn.


Ma Sát bước vào.


Đó là một con ác quỷ khổng lồ cao hơn hai mét rưỡi. Cơ thể nứt nẻ của hắn chảy ra từng dòng dung nham đen kịt, bốc khói nghi ngút. Đôi mắt hắn không còn lòng đen, chỉ còn hai hốc mắt rực lửa bạo tẩu điên cuồng. Hơi thở của hắn mang theo oán khí ngút trời, gầm rú khiến không gian ngục tối chấn động.


An Nhiên nhanh chóng lùi lại sát vách tường đá. Lối thoát duy nhất của phòng giam đã bị thân hình đồ sộ của Ma Sát chặn đứng. Nàng hoàn toàn bị dồn vào đường cùng, không có vũ khí, không có lối thoát.


Nàng khẽ chạm tay vào túi áo, rút ra chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ. Nàng cố gắng dồn chút tinh thần lực ít ỏi để kích hoạt lá chắn bảo vệ. Một vầng hào quang màu xám bạc hình cán cân công lý mờ nhạt hiện lên quanh cơ thể nàng.


Ma Sát gầm lên một tiếng điên cuồng, hắn vung bàn tay khổng lồ bọc dung nham đen giáng một cú đấm sấm sét xuống.


"XOẢNG!!!"


Lá chắn tinh thần của Huy hiệu bạc cổ vỡ tan tành ngay lập tức trước sức mạnh cuồng bạo của ác quỷ vương cấp. Chiếc huy hiệu bạc trong tay An Nhiên xuất hiện thêm một vết rạn nứt sâu hơn, tỏa ra một luồng khói xám nhạt rồi nguội lạnh.


Lực chấn động khủng khủng khiếp hất văng An Nhiên vào góc tường đá. Lưng nàng đập mạnh vào vách đá obsidian, cơn đau nhói truyền đến tận xương tủy khiến nàng khuỵu xuống, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi đỏ rực. Thể chất nhân loại yếu ớt của nàng đã đạt đến giới hạn chịu đựng.


Ma Sát bước thêm một bước lớn, mặt đất rung chuyển dưới chân hắn. Hắn giơ cao móng vuốt dung nham đen rực lửa, chuẩn bị xé nát con mồi nhân loại nhỏ bé trước mắt.


An Nhiên nén cơn đau xé lòng, dũng cảm đứng thẳng dậy. Nàng không lùi bước, không khóc lóc cầu xin. Đôi mắt xám tro của nàng nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của con quái vật bạo tẩu.


Nàng vươn tay vào túi vest, chạm vào cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân rách nát. Cuốn sách bằng da dê cổ kính khẽ rung lên, tỏa ra một luồng hơi lạnh thấu xương chạy thẳng vào huyết quản nàng, như thể đang cộng hưởng với ý chí sinh tồn cực hạn của dòng máu Người gác cổng.


Nàng nhận ra, Ma Sát dù mạnh mẽ nhưng hiện tại đang hoạt động hoàn toàn dựa trên bản năng hỗn loạn của ma khí bạo tẩu. Hệ thần kinh của hắn đang bị quá tải bởi những luồng năng lượng không theo quy luật. Nếu nàng có thể sử dụng một tần số âm thanh có tính trật tự và uy nghiêm cao của luật pháp, nàng có thể gây nhiễu loạn luồng ma khí trong não hắn, cưỡng chế đóng băng hành động của hắn lâm thời.


Đây chính là "Quy tắc giao tiếp tội phạm bạo tẩu" mà người thầy Trần Quốc Kiệt từng dạy nàng.


An Nhiên hít một hơi thật sâu, nén cơn bỏng rát trong lồng ngực. Nàng cất giọng, giọng nói của nàng không hề run rẩy, mà vang lên với một nhịp điệu đều đặn, trầm ấm nhưng mang theo uy áp lý trí tuyệt đối, át đi cả tiếng gầm rú của cơn bão ma lực ngoài hành lang:


"Nhân danh Cổ Luật Pháp Phi Nhân, Điều 44 về Trật tự Ngục tối Vực Thẳm: Mọi sinh vật bạo tẩu xâm phạm vùng giam giữ biệt lập..."


Nàng tập trung toàn bộ ý chí vào cuốn sách cổ, nhỏ một giọt máu từ vết thương ở cổ tay lên trang sách da dê.


"BĂNG PHONG!!!"


Một luồng ánh sáng vàng kim lấp lánh đột ngột bùng lên từ cuốn sách Cổ Luật rách nát. Những ký tự cổ đại phát sáng rực rỡ bay lơ lửng trong không trung, xoay tròn quanh cơ thể khổng lồ của Ma Sát, tạo thành những xiềng xích ánh sáng vô hình nhưng mang uy nghiêm tối cao của pháp luật nguyên thủy.


Ngay lập tức, móng vuốt dung nham đen rực lửa của Ma Sát khựng lại giữa khoảng không, chỉ cách đỉnh đầu An Nhiên vỏn vẹn vài tấc.


Toàn bộ cơ thể khổng lồ của con ác quỷ bạo tẩu bị đóng băng hoàn toàn trong trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Luồng ma khí hỗn loạn xung quanh hắn bị áp chế cưỡng chế bởi quy luật trật tự của Thần ngôn phán quyết sơ cấp.


Một...


Hai...


Ba...


Sức mạnh của Thần ngôn tối cao đã cưỡng chế đóng băng ác quỷ vương cấp trong đúng ba giây.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. An Nhiên cảm thấy cổ họng mình bỏng rát như bị đổ chì nóng, huyết quản trong người sôi sục do phản phệ của việc thi triển Thần ngôn vượt cấp khi cơ thể hoàn toàn không có ma lực. Nàng khuỵu một gối xuống đất, ho dữ dội, những giọt máu tươi loang lổ trên nền đá xám xịt. Tầm nhìn của nàng nhòe đi, cơ thể run rẩy vì kiệt sức tinh thần cực hạn.


"Rắc... Rắc..."


Tiếng nứt vỡ của những ký tự vàng kim vang lên. Ba giây đóng băng cưỡng chế đã kết thúc.


Ma Sát trợn trừng đôi mắt rực lửa, sự đóng băng đột ngột càng làm bùng lên cơn điên loạn tột cùng trong linh hồn hắn. Hắn gầm lên một tiếng chấn động cả ngục tối, bẻ gãy hoàn toàn những xiềng xích ánh sáng vàng kim.


Móng vuốt khổng lồ rực lửa dung nham đen của Ma Sát mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối, một lần nữa giáng thẳng xuống đỉnh đầu Thẩm An Nhiên...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!