Bẫy Rập Của Công Tố Viên
Bóng tối trong phòng giam biệt lập của Ngục tối Vực Thẳm dường như đậm đặc hơn sau mỗi tiếng rít gào của gió ma khí từ khe nứt hành lang dội vào. Thẩm An Nhiên ngồi tựa lưng vào bức tường đá obsidian lạnh buốt, hai tay khẽ siết chặt lấy vạt áo vest sờn cũ. Cổ tay nàng, nơi cùm sắt hắc ám vừa được nới lỏng phần nào nhờ sự ngầm giúp đỡ của Hắc Thiết, vẫn còn rát bỏng và rỉ ra những vệt máu mảnh. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí ngục tối vẫn chưa hoàn toàn lui bước, khiến tầm nhìn của nàng thỉnh thoảng lại nhòe đi dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đuốc ma pháp treo ngoài hành lang.
Nhưng lý trí của một luật sư thiên tài không cho phép nàng gục ngã. Nàng khẽ chạm tay vào lồng ngực, nơi chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ – di vật duy nhất của người mẹ quá cố Diệp Hạ Vy – đang tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, âm thầm che chở cho linh hồn nàng khỏi sự đồng hóa của bóng tối tăm tối.
"Cộp... Cộp... Cộp..."
Tiếng bước chân đột ngột vang lên từ phía lối vào hành lang biệt lập. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề, kéo lê xích sắt của gã quỷ gác ngục Hắc Thiết, cũng không phải tiếng bước chân thô bạo của cai ngục Lôi Thiết.
Đây là một nhịp điệu vô cùng thanh lịch, nhẹ nhàng nhưng mỗi lần đế giày chạm xuống nền đá lại phát ra một luồng chấn động ma lực âm ỉ, khiến những dải ma khí đang lẩn khuất quanh phòng giam lập tức co rúm lại như gặp phải thiên địch.
Cánh cửa sắt dày nặng của phòng giam biệt lập từ từ rít lên một tiếng chói tai rồi mở toang.
Một bóng người bước vào. Đó là một nam nhân Huyết tộc trung niên mang phong thái kiêu lãnh tột cùng. Hắn khoác trên mình bộ áo choàng công tố màu đen viền đỏ máu tinh xảo, mái tóc đỏ sẫm vuốt ngược gọn gàng lộ ra vầng trán cao đầy dã tâm. Đôi mắt đỏ rực như đá ruby của hắn quét qua phòng giam ẩm ướt, dừng lại trên thân ảnh thanh mảnh của An Nhiên với sự khinh miệt lộ rõ.
Công tố viên tối cao của Huyết tộc – Lục Vạn Thừa.
Đi sau hắn là hai hộ vệ Huyết tộc mặc giáp sắt đen bó sát, tay lăm lăm những thanh huyết kiếm rực sắc đỏ. Và trên tay một tên hộ vệ chính là chiếc Hộp gỗ gia tộc họ Diệp – chiếc hộp sồi cổ phong ấn bằng máu mà An Nhiên đã mang theo từ nhân giới, thứ mà Lục Vạn Thừa đã thèm khát ngay khi nàng rơi xuống Vực Thẳm.
"Nhân loại thấp kém," Lục Vạn Thừa cất giọng, âm điệu lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao cạo. "Ngươi dường như rất tận hưởng những ngày cuối cùng của cuộc đời mình trong vũng bùn này nhỉ?"
An Nhiên không hề đứng dậy. Nàng khẽ ngước mắt, đôi mắt xám tro điềm tĩnh đến đáng sợ đối diện thẳng với ánh nhìn rực lửa của vị Công tố viên tối cao.
"Thưa Công tố viên trưởng Lục Vạn Thừa, ngài ghé thăm một tù nhân chưa được xét xử vào giờ này... liệu có đúng với Quy tắc Tố tụng của Tòa án Thẩm phán Tối cao? Tôi nhớ không lầm thì việc gặp gỡ riêng tư không có sự chứng kiến của thư ký tư pháp là bất hợp pháp."
Lục Vạn Thừa khẽ biến sắc, nhưng ngay lập tức hắn nhếch môi cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ tàn bạo và ngạo mạn.
"Luật pháp? Ở Vực Thẳm này, ý chí của Trưởng lão viện và lời buộc tội của ta chính là luật pháp! Ngươi nghĩ một con gia súc nhân loại không có ma lực lại có quyền dùng luật lệ của giới phi nhân để chất vấn ta sao?"
Ngay khi dứt lời, Lục Vạn Thừa đột ngột giải phóng uy áp Huyết tộc vương cấp của mình.
Một luồng áp lực khổng lồ, mang theo mùi máu tanh nồng và cái lạnh buốt giá của hầm mộ, lập tức đổ ập xuống phòng giam nhỏ hẹp. Không khí xung quanh An Nhiên như đặc quánh lại, đè nặng lên đôi vai gầy của nàng. Phổi nàng bỏng rát, lồng ngực thắt chặt khiến nàng không thể hít thở, tầm nhìn bắt đầu tối sầm lại dưới sức ép khủng khiếp từ ma lực của một thực thể siêu nhiên.
Lục Vạn Thừa nhìn nàng đầy đắc ý, hắn muốn nhìn thấy con nhóc nhân loại này phải quỳ gối, dập đầu cầu xin sự khoan dung dưới chân hắn. Hắn muốn dùng uy áp để bẻ gãy ý chí của nàng, ép nàng phải mở chiếc Hộp gỗ gia tộc họ Diệp kia.
Nhưng ngay khi đầu gối của An Nhiên suýt chạm đất, chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ ẩn dưới lớp áo vest của nàng đột ngột phát sáng. Một vầng hào quang màu xám bạc bán trong suốt dạng cán cân công lý cổ đại khẽ hiện lên quanh thân thể nàng. Luồng sáng dịu nhẹ nhưng kiên cường này lập tức trung hòa luồng sát khí đỏ máu của Lục Vạn Thừa, tạo ra một khoảng không gian nhỏ giúp An Nhiên thở dốc, lấy lại sự tỉnh táo.
"Rắc..."
Một tiếng nứt cực nhỏ vang lên từ chiếc huy hiệu bạc cổ. Áp lực vương cấp của Lục Vạn Thừa quá mạnh, khiến bảo vật bảo mệnh của mẹ nàng xuất hiện một vết rạn mảnh như sợi tóc.
An Nhiên nén cơn đau nhói trong lồng ngực, dùng mu bàn tay lau đi vệt máu nhỏ rỉ ra từ khóe môi. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can của kẻ đối diện.
"Di vật của Diệp Hạ Vy..." Lục Vạn Thừa híp mắt nhìn vầng sáng bạc nhạt vừa biến mất, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia tham lam tột độ. "Nó quả nhiên nằm trong tay ngươi. Nhưng một món đồ chơi rách nát của kẻ đã chết không cứu được ngươi mãi đâu."
Hắn vung tay ra hiệu. Tên hộ vệ lập tức tiến lên, ném chiếc Hộp gỗ gia tộc họ Diệp và một cuộn giấy da dê viền đen xuống nền đá ẩm ướt trước mặt An Nhiên.
"Nhỏ máu của ngươi vào rãnh khóa để mở chiếc hộp này ra, sau đó ký tên vào đơn tự thú tội chết kia." Lục Vạn Thừa lạnh lùng ra lệnh. "Khai nhận ngươi là phù thủy tà ác đột nhập vào Vực Thẳm để đánh cắp di vật tối cổ. Làm theo lời ta, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng, không đau đớn. Bằng không..."
Hắn khẽ vuốt ve móng tay sắc nhọn của mình, tỏa ra sát khí đầy đe dọa.
An Nhiên nhìn chiếc hộp gỗ sồi cổ kính của gia tộc mình, rồi chậm rãi chuyển ánh mắt sang cuộn giấy da dê – tờ đơn tự thú tội chết được soạn thảo sẵn. Nàng khẽ nhếch môi, phong thái hoàn toàn không giống một tù nhân đang bị dồn vào đường cùng, mà giống như một vị chánh án đang chuẩn bị xét xử một vụ án nực cười.
"Theo Luật Tố tụng hình sự của liên minh, bất kỳ tù nhân nào trước khi ký vào đơn tự thú đều có quyền đọc và rà soát nội dung để đảm bảo tính chân thực của lời khai." An Nhiên bình tĩnh nói, ngón tay thanh mảnh của nàng vươn ra, nhặt cuộn giấy da dê lên trước ánh mắt ngạc nhiên của Lục Vạn Thừa.
"Ngươi cứ việc đọc." Lục Vạn Thừa cười khẩy. "Để xem một con chữ nào trong đó có thể cứu được mạng ngươi."
An Nhiên mở rộng cuộn giấy. Bằng kỹ năng "Ghi nhớ hình ảnh tuyệt đối", đôi mắt xám của nàng quét nhanh qua từng dòng chữ cổ viết bằng mực đỏ máu. Trí não thiên tài của nàng lập tức hệ thống hóa toàn bộ văn bản luật lệ, mổ xẻ từng câu chữ dưới lăng kính của "Phân tích kẽ hở ngôn từ".
Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây, một nụ cười lạnh lùng, sắc bén xuất hiện trên gương mặt nhợt nhạt của nữ luật sư nhân loại.
Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Công tố viên tối cao:
"Thưa Công tố viên trưởng Lục Vạn Thừa, bản đơn tự thú này do chính tay ngài soạn thảo đúng không? Ngài cáo buộc tôi đột nhập bất hợp pháp vào Vĩnh Hằng Các của Vực Thẳm để đánh cắp cuốn Cổ Luật vào 'ngày thứ ba của kỳ trăng tròn ba tháng trước'."
"Đúng vậy." Lục Vạn Thừa hất cằm kiêu ngạo. "Chứng cứ rành rành, ngươi còn muốn chối cãi sao?"
"Tôi không chối cãi, tôi chỉ muốn chỉ ra một lỗi logic tư pháp sơ đẳng mà ngay cả một luật sư tập sự ở nhân giới cũng không bao giờ mắc phải." An Nhiên dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang dội khắp phòng giam biệt lập. "Vào đúng ngày thứ ba của kỳ trăng tròn ba tháng trước, tôi đang đứng trước Tòa án Tối cao Thành phố S ở Nhân giới để bào chữa cho một vụ án kinh tế lớn. Hồ sơ phiên tòa, camera giám sát và chữ ký của tôi trên văn bản tố tụng nhân giới vẫn còn nguyên vẹn. Khoảng cách địa lý và thời gian giữa Nhân giới và Vực Thẳm vào thời điểm đó hoàn toàn bị ngăn cách bởi kết giới của Trưởng lão viện."
Nàng ném cuộn giấy da dê xuống đất, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt:
"Nói cách khác, bản cáo trạng này phạm phải lỗi 'bất khả thi về mặt vật lý'. Tôi không thể vừa đứng ở tòa án nhân giới, vừa phân thân đến Vĩnh Hằng Các của các người để ăn cắp sách. Nếu ngài trình bản đơn tự thú có lỗi logic sơ đẳng này lên Hội đồng Thẩm phán tối cao, đặc biệt là trước mặt Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm... ngài nghĩ danh tiếng và chiếc ghế Công tố viên trưởng của ngài có còn giữ được không? Ngài sẽ bị khép vào tội ngụy tạo chứng cứ, sỉ nhục pháp đình!"
Lục Vạn Thừa sững sờ. Gương mặt kiêu ngạo của hắn thoáng chốc cứng đờ. Hắn chưa từng nghĩ một con người bình thường lại có thể ghi nhớ chính xác mốc thời gian và dùng chính luật lệ tố tụng để bẻ gãy bản cáo trạng hoàn hảo của hắn chỉ trong vài giây.
Nhưng đòn phản công của An Nhiên chưa dừng lại ở đó. Nàng khẽ hạ thấp giọng, nhưng từng chữ thốt ra lại nặng tựa ngàn cân:
"Hơn nữa, thưa Công tố viên trưởng... một bản báo cáo cẩu thả và vội vàng thế này, liệu có phải là để ngài nhanh chóng hành quyết tôi nhằm bịt đầu mối? Để che giấu khoảng trống thâm hụt khổng lồ trong kho Linh thạch bóng tối Thượng phẩm và nguồn cung Huyết tinh thể mà ngài đã bí mật chuyển ra chợ đen Vô Pháp suốt một năm qua?"
"Cái gì?!"
Lục Vạn Thừa gầm lên, đôi mắt đỏ rực như muốn nứt ra vì chấn động và giận dữ.
Bí mật lớn nhất của hắn – vụ tham nhũng nguồn cung Huyết tinh thể thượng phẩm để trục lợi cá nhân, thứ mà hắn đã dùng quyền lực công tố để bưng bít suốt bấy lâu nay – lại bị một con nhóc nhân loại vạch trần ngay trong ngục tối này. Hắn không thể biết rằng, thông tin này chính là nhờ những ghi chép rò rỉ từ sổ trực ca của Hắc Thiết và mạng lưới tin đồn mà gã lính gác đã vô tình tiết lộ cho nàng.
"Ngươi... ngươi ngậm miệng!" Lục Vạn Thừa điên cuồng hét lên, ma lực trong cơ thể hắn bộc phát dữ dội, khiến những bức tường đá xung quanh rạn nứt. Sát khí của hắn đã chuyển từ đe dọa sang ý định giết người thực sự để diệt khẩu.
An Nhiên vẫn không hề nao núng, nàng nghiêng đầu nhìn hắn:
"Nếu tôi phải bước lên đoạn đầu đài một cách oan uổng, tôi tin rằng toàn bộ hồ sơ giao dịch Huyết tinh thể của ngài ở chợ đen sẽ tự động được gửi đến bàn làm việc của Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm thông qua một tay trong đáng tin cậy. Đến lúc đó, người bị xích sắt kéo lê trên quảng trường đá đen sẽ là ngài, chứ không phải tôi."
Lục Vạn Thừa thở dốc, lồng ngực phập phồng vì giận dữ và hoảng sợ. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn đánh giá thấp con nhóc nhân loại này. Nàng không phải là một vật tế yếu ớt, mà là một con rắn độc cực kỳ thông minh đang quấn chặt lấy tử huyệt của hắn.
Hắn không thể để nàng sống sót đến ngày xét xử công khai. Hắn cũng không thể thuyết phục nàng ký tên tự nguyện nữa.
Sự kiêu ngạo của Huyết tộc thượng lưu bị chà đạp, nỗi sợ hãi bị vạch trần tội ác trước Thẩm phán tối cao đã khiến Lục Vạn Thừa hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh giả tạo. Hắn thẹn quá hóa giận, gương mặt vặn vẹo đầy tàn bạo.
"Ngươi nghĩ ngươi có quyền đàm phán với ta sao, con nhóc xảo quyệt?" Lục Vạn Thừa gầm lên qua kẽ răng, giọng nói rít lên đầy sát khí. "Quy tắc tố tụng? Để xem cái miệng lanh lợi của ngươi có còn nói được khi xương ngón tay bị nghiền nát hay không!"
Hắn đột ngột quay sang hai tên hộ vệ Huyết tộc đứng sau, ra lệnh bằng giọng điệu tàn nhẫn, bất chấp mọi quy tắc tố tụng tối thiểu của Tòa án:
"Bắt lấy nó! Bẻ gãy tay nó, dùng vũ lực ép nó phải nhỏ máu mở hộp và ấn dấu vân tay đẫm máu vào tờ đơn tự thú này cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!