Pháp Đình Lang Nha
Bình minh tại Lang Cốc không mang theo hơi ấm của thái dương, mà chỉ có một màu xám xịt của sương muối và những bông tuyết cô độc rơi xuống từ vòm trời Vực Thẳm. Quảng trường Đá Đen – thánh địa phán quyết của bộ tộc Lang Nha – sáng hôm nay ngập tràn sát khí dã tính. Hàng vạn chiến binh sói đứng vây quanh những cột đá đen khổng lồ rêu phong, tiếng gầm rú trầm thấp của họ hòa vào tiếng gió rít qua khe núi, tạo nên một bản nhạc tang tóc đầy rẫy sự phẫn nộ. Giữa quảng trường, một bục đá lớn được dựng lên làm vành móng ngựa, nơi Chúa tể Lang tộc Cố Hàn Dạ đang đứng chịu xiềng xích hắc ám khóa chặt kinh mạch.
"Cộc. Cộc. Cộc."
Tiếng gậy gỗ sồi của các trưởng lão gõ xuống nền đá lạnh lẽo vang lên, nhưng âm thanh ấy nhanh chóng bị lấn át bởi sự xuất hiện của một bóng dáng thanh mảnh.
Thẩm An Nhiên bước vào quảng trường. Cơ thể nhân loại của nàng lúc này đang phải chịu đựng cơn sốt cao tàn phá. Đầu óc nàng ong ong, hai bên thái dương giật mạnh liên hồi, và vệt máu đỏ tươi từ mũi vừa chảy ra từ đêm qua vẫn còn vương nhẹ nơi khóe môi nhợt nhạt. Cổ tay trái của nàng, nơi có vết xước rỉ máu mảnh như sợi chỉ do luồng ma pháp biên giới đánh bật, đã được băng bó sơ sài bằng một lớp gạc trắng, giờ đây lại bắt đầu rỉ ra những giọt huyết dịch nhạt màu, thấm đỏ một góc băng vải. Lòng bàn tay phải của nàng cũng quấn một lớp gạc dày do vết rạch máu hiến tế từ Nghi thức Tuyên thệ trước đó.
Thế nhưng, khoác trên mình chiếc áo choàng lông gấu vĩ đại, ấm áp và nực mùi dã tính của Cố Hàn Dạ, nàng bước đi với phong thái điềm tĩnh, kiêu hãnh đến đáng sợ. Đôi mắt xám tro của nàng lấp lánh ánh bạc rực rỡ của Đôi mắt thấu thị lời nói dối, quét qua đám đông hung hãn. Nàng không có ma lực, không có thể chất dã thú, nhưng bộ óc thiên tài của nàng chính là vũ khí tối thượng lúc này.
"Kẻ ngoại tộc kia là ai? Tại sao một con người thấp kém lại được bước vào thánh địa của bầy sói?"
"Ả mang theo Huy hiệu đầu sói bằng vàng ròng của Trưởng lão Hắc Diệu! Ả là người đại diện pháp lý cho Cố Hàn Dạ!"
Tiếng xì xào nghi ngại vang lên như sóng triều. Trên bục cao của bồi thẩm đoàn, Dạ Cơ – mẹ kế của Cố Hàn Dạ – ngồi trên chiếc ghế bọc da thú sang trọng, khóe môi mỏng vẽ nên một nụ cười độc địa. Bên cạnh bà ta, Dạ Ma – kẻ mạo danh kích động bầy sói – đang khoác chiếc áo choàng chiến binh khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu đầy dã tâm nhìn chằm chằm vào An Nhiên như muốn xé xác nàng ngay lập tức.
"Phiên tòa phán quyết tội danh mưu sát trưởng lão của Cố Hàn Dạ chính thức bắt đầu!" Giọng nói của một trưởng lão bảo thủ vang lên trầm hùng. "Dạ Cơ phu nhân, ngài có nhân chứng gì để cáo buộc bị cáo?"
Dạ Cơ tao nhã đứng dậy, tà váy lông thú quét qua bục đá. Bà ta chỉ tay về phía một gã Quỷ tộc gầy gò, mang xiềng xích bước ra từ góc tối: "Đây là Mông Sát, một lính gác ngục tối đêm đó. Gã đã tận mắt chứng kiến Cố Hàn Dạ bộc phát ma lực bạo tẩu dưới trăng máu, dùng móng vuốt xé xác Trưởng lão ngay tại hang động thiêng!"
Gã nhân chứng Quỷ tộc run rẩy quỳ sụp xuống, giọng nói đầy vẻ sợ hãi được dàn dựng hoàn hảo: "Tôi... tôi thề trước Bia Đá Thề Ước! Đêm đó, tôi đang tuần tra gần hang động thiêng thì nghe tiếng gầm rú. Khi chạy vào, tôi thấy Chúa tể Cố Hàn Dạ đã hoàn toàn hóa sói khổng lồ, đôi mắt hắn rực lên sắc đỏ điên cuồng của trạng thái bạo tẩu. Hắn vung trảo xé nát lồng ngực của Trưởng lão! Tôi sợ hãi quá nên đã bỏ chạy!"
Tiếng gầm rú phẫn nộ của bầy sói bùng lên dữ dội. Hàng ngàn chiến binh sói vung vũ khí đòi hành quyết Cố Hàn Dạ ngay lập tức để rửa sạch nỗi nhục nhã của bộ tộc.
Cố Hàn Dạ đứng trên bục đá, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên khiến sợi xích hắc ám rít lên chói tai. Hắn không sợ cái chết, nhưng danh dự của một chúa tể bị chà đạp khiến lồng ngực vạm vỡ của hắn phập phồng thở dốc, đôi mắt vàng dã thú nhìn về phía An Nhiên đầy sự tin tưởng tuyệt đối.
An Nhiên khẽ ho nhẹ, nén cơn đau thắt nơi lồng ngực do nhiễm độc khí tử thi nhẹ từ đêm qua. Nàng bước lên bục biện hộ, giơ cao tờ giấy bảo lãnh rực sáng ánh vàng kim nhạt của Trưởng lão Hắc Diệu. Giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng, đanh thép của nàng vang lên, át đi tiếng gió tuyết gầm rú:
"Thưa bồi thẩm đoàn Lang tộc kiêu hãnh! Tôi là Thẩm An Nhiên, người đại diện pháp lý hợp pháp của Cố Hàn Dạ. Hôm nay, tôi đứng đây để vạch trần một tấn trò hề bỉ ổi được dàn dựng bằng những lời dối trá rẻ tiền!"
Nàng quay ngoắt sang nhìn gã nhân chứng Quỷ tộc, đôi mắt bạc lấp lánh ánh sáng thấu thị lời nói dối. Nàng nhìn thấy luồng tơ ma lực xung quanh gã đang biến đổi sang màu tím đen hỗn loạn – biểu hiện của sự dối trá cực độ.
"Mông Sát," An Nhiên lạnh lùng cất tiếng, sử dụng kỹ năng Hùng biện đảo ngược thế cờ và Phân tích kẽ hở ngôn từ. "Ngươi nói đêm đó ngươi nhìn thấy Cố Hàn Dạ hóa sói khổng lồ, đôi mắt rực lên sắc đỏ điên cuồng của trạng thái bạo tẩu trong bóng tối của hang động thiêng, đúng không?"
"Đúng... đúng thế! Ánh mắt đỏ rực đó tôi cả đời không quên được!" Gã Quỷ tộc khẳng định chắc nịch.
"Thật là một trí nhớ tuyệt vời," An Nhiên cười lạnh, khóe môi nhợt nhạt cong lên một đường sắc sảo. "Nhưng theo Báo cáo khám nghiệm tử thi Lang tộc do trợ lý Lâm Uyển Nhi của tôi cất giữ, Trưởng lão bị sát hại vào lúc nửa đêm, trước khi cơn bão ma lực Vực Thẳm bùng phát hai tiếng. Đêm đó, trăng máu bị sương mù độc bao phủ hoàn toàn, hang động thiêng không hề có một tia sáng. Hơn thế nữa, hang động thiêng chứa đầy tàn dư của Bột sương rồng gai Hắc ám – loại độc dược cực độc của Hải tộc có khả năng hấp thụ hoàn toàn quang năng vật lý."
Nàng bước sát về phía nhân chứng, từng bước đi của nàng tuy yếu ớt do sốt cao nhưng khí thế lại áp đảo hoàn toàn công đường: "Trong một môi trường tối đen tuyệt đối, không có bất kỳ nguồn sáng nào, và bị bột sương rồng gai hấp thụ ánh sáng, cấu trúc võng mạc của Quỷ tộc các ngươi chỉ có thể nhìn thấy hai màu trắng và đen. Ngươi lấy tư cách gì để nhìn thấy đôi mắt của Cố Hàn Dạ rực lên sắc đỏ? Trừ khi... ngươi có một nguồn sáng ma pháp cực mạnh, hoặc chính ngươi là kẻ đã mang độc tố vào hang để sát hại Trưởng lão!"
"A... tôi..." Gã nhân chứng Quỷ tộc bàng hoàng, gương mặt xám tro cắt không còn giọt máu. Gã loạng choạng lùi lại, đôi mắt cầu cứu hướng về phía Dạ Cơ.
"Câm miệng! Con mụ nhân loại xảo trá này!" Dạ Ma đứng bật dậy gầm lên, sát khí vương cấp bộc phát mạnh mẽ hòng đè bẹp An Nhiên. "Ngươi chỉ đang dùng những lập luận ngớ ngẩn để trì hoãn thời gian! Nhân chứng của chúng ta đã thề trước Bia Đá Thề Ước! Lời thề của gã được bảo chứng bằng linh hồn!"
"Lời thề được bảo chứng bằng một linh hồn đã bị xóa ký ức và thôi miên sao?"
Một giọng nói trầm mặc, u uất và lạnh lẽo như băng vĩnh cửu đột ngột vang lên từ phía sau bục biện hộ.
Thẩm phán Đọa sứ Phó Vô Ưu từ từ bước ra từ bóng tối. Đôi cánh đen khổng lồ của hắn rũ xuống, những sợi lông vũ hắc ám khẽ lay động tỏa ra luồng ma lực tinh thần nhạy bén áp đảo toàn bộ quảng trường. Hắn nhìn An Nhiên bằng đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sự dằn vặt tội lỗi về cái chết của mẹ nàng mười năm trước. Hắn đứng bên cạnh nàng, như một cái bóng bảo hộ trung thành vĩnh viễn.
"Phó Vô Ưu Thẩm phán! Ngài định can thiệp vào công việc nội bộ của Lang tộc sao?" Dạ Cơ nghiến răng, gương mặt xinh đẹp biến đổi vì giận dữ.
"Ta đứng đây với tư cách là Thẩm phán giám hộ hợp pháp của Thẩm An Nhiên theo khế ước," Phó Vô Ưu lạnh lùng đáp, giọng nói mang theo uy nghiêm thần cấp. "Ta phát hiện linh hồn của gã nhân chứng này có dấu vết của thuật xóa ký ức ngầm của Trưởng lão viện. Để đảm bảo công lý, ta sẽ dùng Khóa linh hồn Đọa sứ để ổn định tâm trí gã, ngăn chặn mọi sự thao túng tinh thần từ bên ngoài!"
Dứt lời, Phó Vô Ưu vung tay, một chiếc khóa ma pháp màu đen cổ kính, tỏa ra luồng sáng hắc ám dịu nhẹ bay vút đến, găm chặt vào giữa trán gã nhân chứng Quỷ tộc. Gã Mông Sát hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó, đôi mắt đờ đẫn của gã dần lấy lại sự tỉnh táo thực sự.
"Bây giờ, Thẩm An Nhiên," Phó Vô Ưu khẽ liếc nhìn nàng, giọng nói dịu đi một chút. "Nàng có thể bắt đầu."
An Nhiên khẽ gật đầu, ánh mắt đầy lòng biết ơn ngầm dành cho hắn. Nàng bước lên, áp bàn tay phải quấn băng gạc đẫm máu của mình vào trán gã nhân chứng, kích hoạt kỹ năng Trích xuất chứng cứ ký ức thông qua sự cộng hưởng ma lực tinh thần của Phó Vô Ưu.
"Trích xuất ký ức thực tế! Hiện hình!" An Nhiên dõng dạc tuyên bố.
Một màn sương mù tinh thần màu tím thẫm khổng lồ đột ngột bùng lên từ Khóa linh hồn Đọa sứ, bay vút lên không trung Quảng trường Đá Đen, tạo thành một tấm màn chiếu khổng lồ trước sự kinh hoàng của hàng vạn dị tộc.
Trong màn sương ký ức, hiện trường hang động thiêng đêm đó hiện lên rõ nét. Trưởng lão Lang tộc đang quỳ gối cầu nguyện thì một bóng đen to lớn bước vào. Đó không phải là Cố Hàn Dạ! Bóng đen ấy vung rìu chiến tẩm độc tố tử thi chém mạnh vào Trưởng lão, rồi nhanh chóng rời đi. Khi gã bước qua vũng máu ẩm ướt bên vách đá, dưới ánh sáng phát quang của Bột sương rồng gai Hắc ám, những dấu chân vảy cá ma pháp của Hải tộc rực lên sắc xanh lam nhạt không thể chối cãi!
"Đó... đó là dấu vết vảy cá của Hải tộc!"
"Trời đất ơi! Hung thủ thực sự là người của Hải tộc phản nghịch! Cố Hàn Dạ bị vu oan!"
Hàng vạn chiến binh sói đồng loạt xôn xao phẫn nộ, những tiếng gầm rú đòi công lý cho Chúa tể bùng lên như sấm sét. Dạ Cơ mặt cắt không còn giọt máu, ngã sụp xuống ghế vương tọa.
Nhìn thấy mưu đồ lật đổ vương vị bị vạch trần hoàn toàn trước công chúng, Dạ Ma điên cuồng gầm lên một tiếng dã thú. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí điên cuồng, gã không còn màng đến luật pháp hay phiên tòa nữa:
"Con khốn nhân loại! Ngươi phải chết! Toàn bộ chứng cứ phải biến thành tro bụi!"
Dạ Ma đột ngột giẫm mạnh chân xuống đất, kích hoạt trận pháp độc tố ngầm bằng san hô đen cực độc mà gã đã chôn giấu dưới bục biện hộ từ trước. Một luồng khói độc màu tím đen đậm đặc bốc lên cuồn cuộn, ăn mòn lớp đá đen dưới chân An Nhiên và lao vút về phía nàng với sức mạnh hủy diệt tuyệt đối!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!