Đồng Minh Trong Bóng Tối
Cơn bão tuyết hoang dã của Lang Cốc gầm rú bên ngoài vách đá, trút xuống những trận gió buốt lạnh như muốn xé toạc mọi sinh vật sống. Giữa màn đêm gô-tích tăm tối, doanh trại của bộ tộc Lang Nha hiện ra như một pháo đài bằng gỗ cổ thụ và đá đen khổng lồ, được thắp sáng bởi những ngọn đuốc dầu thông rực lửa hắc ám.
Cố Hàn Dạ bước đi phăm phăm giữa bão tuyết, thân hình vạm vỡ của vị chúa tể Lang tộc sải những bước dài dứt khoát qua cổng trại. Trên tay hắn, Thẩm An Nhiên nằm gọn dưới lớp áo choàng lông gấu vĩ đại ấm áp. Cơ thể nàng run rẩy dữ dội do cơn sốt cao tàn phá kinh mạch. Vết thương rỉ máu ở cổ tay trái của An Nhiên do ma pháp biên giới đánh bật từ trước vẫn rỉ ra những giọt huyết dịch nhạt màu, thấm qua lớp băng gạc trắng thành một vệt đỏ sẫm mỏng manh nhưng chói mắt. Cổ họng nàng bỏng rát, lồng ngực phập phồng đau đớn sau khi nhiễm phải độc khí tử thi nhẹ trong hang động thiêng. Thế nhưng, đôi mắt xám tro của nàng vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng và lý trí đến tột cùng.
"Chủ nhân! Ngài đã về!"
Lang Nhất và toán chiến binh hộ vệ nhanh chóng vây quanh, gương mặt họ đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy vết thương trên người Cố Hàn Dạ và trạng thái suy kiệt của nữ luật sư nhân loại.
"Tránh ra." Cố Hàn Dạ gầm nhẹ một tiếng trầm thấp, khàn đặc. Ánh mắt vàng kim dã thú của hắn lóe lên tia sát khí lạnh lẽo, bảo vệ An Nhiên một cách cực đoan. "Đưa ta đến lều của Trưởng lão Hắc Diệu. Ngay lập tức."
Lều của Trưởng lão Hắc Diệu nằm ở khu vực trung tâm doanh trại, được dựng từ da dị thú cổ đại và gia cố bằng những khúc xương sườn của cựu quái thú biển sâu. Bên trong lều, ngọn lửa từ đống củi thông thánh cháy bập bùng, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ xua đi cái lạnh thấu xương của rặng núi tuyết.
Hắc Diệu – vị trưởng lão phản chiến và là người bảo trợ tiến bộ duy nhất của Lang tộc – đang ngồi trầm mặc trước một tấm bản đồ da thú cổ kính. Ông có dáng người tráng kiện dù râu tóc đã muối tiêu, mặc chiếc áo khoác lông thú thô ráp, đôi mắt màu hổ phách uy nghiêm chứa đựng sự trải nghiệm ngàn năm chính trị. Khi nhìn thấy Cố Hàn Dạ bế An Nhiên bước vào, đôi lông mày rậm của ông khẽ nhíu lại.
"Cố Hàn Dạ, ngươi đang mang một tội nhân nhân loại vào thánh địa của bộ tộc sao? Ngươi có biết hội đồng trưởng lão bảo thủ, dẫn đầu bởi Dạ Cơ và Dạ Khương, đang điên cuồng kích động bầy sói đòi lấy đầu ngươi vào phiên tòa sáng mai không?" Giọng nói của Hắc Diệu vang lên trầm hùng, đầy sức nặng uy áp.
Cố Hàn Dạ đặt An Nhiên ngồi xuống chiếc ghế đá phủ da sói mềm mại bên cạnh đống lửa. Hắn không hề run sợ trước uy áp của trưởng lão, dứt khoát bước lên phía trước chắn ngang tầm mắt của Hắc Diệu: "Trưởng lão Hắc Diệu, ta bị vu oan. Kẻ sát hại trưởng lão không phải ta, mà là một âm mưu được dàn dựng bởi Dạ Khương và thế lực ngầm đứng sau. Nữ nhân này... nàng là người duy nhất có thể lách qua luật lệ tàn bạo của Vực Thẳm để minh oan cho ta."
Hắc Diệu khẽ chuyển ánh mắt hổ phách sắc lẹm về phía Thẩm An Nhiên. Ông nhìn lướt qua cơ thể mỏng manh đang sốt cao, khóe môi vương vệt máu khô của nàng, rồi thở dài đầy hoài nghi: "Một nhân loại yếu ớt, ngay cả hơi lạnh của Lang Cốc còn không chịu nổi, lấy tư cách gì để đứng trước hội đồng tối cao của tộc ta? Luật pháp Lang tộc được viết bằng máu và móng vuốt, không phải bằng những lời hùng biện xảo trá của loài người."
An Nhiên khẽ ho nhẹ, nén cơn đau thắt nơi lồng ngực. Nàng dùng bàn tay phải quấn băng gạc dày tì lên thành ghế để giữ thăng bằng, dứt khoát gạt bỏ lớp áo choàng lông gấu che phủ. Đôi mắt xám tro của nàng đột ngột chuyển sang màu bạc lấp lánh rực rỡ dưới ánh lửa bập bùng – Đôi mắt thấu thị lời nói dối đã được thức tỉnh hoàn toàn.
"Tôi không dùng sự xảo trá để biện hộ, thưa Trưởng lão Hắc Diệu," An Nhiên khàn giọng nói, nhưng từng chữ phát ra đều đanh thép và rõ ràng. Nàng đưa bàn tay run rẩy nhưng kiên định vào túi áo vest đen lịch lãm, rút ra chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ nàng. Chiếc huy hiệu rạn nứt sâu hoắm khẽ phát ra một vầng sáng bạc dịu nhẹ, mang theo tàn niệm tinh khiết của Diệp Hạ Vy. "Tôi dùng danh nghĩa của Người gác cổng Cổ luật, và di sản của mẹ tôi – Diệp Hạ Vy – để yêu cầu một phiên tòa công bằng."
Hắc Diệu nhìn thấy chiếc huy hiệu bạc cổ thì đồng tử co rụt lại dữ dội. Ông đứng phắt dậy, luồng khí thế Lang tộc Vương cấp bộc phát mạnh mẽ khiến đống lửa trung tâm khẽ chao đảo: "Huy hiệu của Thần Phán... Ngươi thực sự là con gái của học giả Diệp Hạ Vy mười năm trước?"
"Đúng vậy," An Nhiên nhìn thẳng vào mắt trưởng lão, không hề né tránh uy áp vương cấp. "Mẹ tôi từng bị Tòa án Vực Thẳm kết án oan sai, và hôm nay, tôi sẽ không để tấn bi kịch đó lặp lại trên người Cố Hàn Dạ. Trưởng lão Hắc Diệu, ông là người duy nhất trong hội đồng còn giữ được sự chính trực. Ông biết rõ, nếu Cố Hàn Dạ bị xử tử vào sáng mai, ai sẽ là kẻ được lợi nhiều nhất?"
Nàng bắt đầu sử dụng kỹ năng Phân tích tâm lý cực đoan, đánh thẳng vào chấn thương tâm lý và nỗi sợ hãi ẩn giấu về sự sinh tồn của bộ tộc trong tâm trí vị trưởng lão già nua.
"Dạ Cơ – mẹ kế của Cố Hàn Dạ – đang ngầm cấu kết với Hải tộc phản nghịch Tạ Thiên Độc," An Nhiên lạnh lùng phân tích, giọng nói sắc bén như dao mổ đâm sâu vào cục diện chính trị. "Chính bà ta đứng sau vụ đầu độc trưởng lão bằng Bột sương rồng gai Hắc ám – một loại độc dược cấm cực kỳ quý hiếm của Hải tộc mà chúng tôi vừa tìm thấy tàn dư tại hiện trường hang động thiêng. Mục đích của họ là đẩy Dạ Khương lên ngôi vị chúa tể bù nhìn, biến Lang Cốc thành một thuộc địa giao thương lậu độc dược."
Hắc Diệu chấn động sâu sắc. Gương mặt muối tiêu của ông hằn lên những nếp nhăn căng thẳng: "Ngươi có bằng chứng cho lời cáo buộc điên rồ này không? Dạ Cơ là người của bộ tộc ta, làm sao bà ta dám phản bội?"
"Dấu chân vảy cá ma pháp của Tạ Thiên Độc đã được chúng tôi thu thập tại hiện trường bằng chất xúc tác bột sương rồng gai," An Nhiên chỉ tay về phía Lâm Uyển Nhi đang đứng khép nép ở góc lều, người đang ôm khư khư cuốn sổ báo cáo khám nghiệm tử thi. "Nhưng Dạ Khương và Dạ Cơ nắm giữ bồi thẩm đoàn đa số. Nếu tôi không có tư cách đại diện pháp lý hợp pháp tại phiên tòa ngày mai, Dạ Khương sẽ dùng bạo lực quân sự để tiêu hủy toàn bộ chứng cứ của chúng tôi ngay khi phiên tòa vừa khai mạc."
An Nhiên bước lên một bước, áp sát bàn đàm phán bằng kỹ năng Cân bằng thế lực vương quyền: "Một khi Lang Cốc rơi vào tay kẻ bù nhìn của Hải tộc phản nghịch, thế cân bằng ngũ đại tộc sẽ sụp đổ. Ngài nghĩ Huyết tộc của Lục Diệp Sâm sẽ bỏ qua cơ hội này để phát động chiến tranh thôn tính Lang tộc sao? Lang tộc kiêu hãnh sẽ trở thành nô lệ săn bắn của ma cà rồng. Đó là tương lai mà ngài muốn thấy sao, thưa Trưởng lão?"
Lời phân tích logic chính trị tàn nhẫn của An Nhiên hoàn toàn bẻ gãy sự bảo thủ của tộc quy trong tâm trí Hắc Diệu. Ông nhìn chằm chằm vào nữ nhân loại yếu ớt trước mặt, cảm thấy một sự kính nể và sợ hãi ngầm trước bộ óc thiên tài của nàng.
"Được... Ta sẽ ký giấy bảo lãnh tối cao cho tư cách biện hộ của ngươi trước hội đồng," Hắc Diệu thở dài, rút ra chiếc Huy hiệu đầu sói bằng vàng ròng – biểu tượng cho quyền lực bảo lãnh tối cao của ông. Ông dứt khoát nhỏ một giọt máu của mình lên tờ giấy da dê khế ước đại diện pháp lý. "Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, luật Lang tộc nghiêm cấm trì hoãn bất kỳ phiên tòa mưu sát trưởng lão nào. Ta không thể giúp ngươi hoãn phiên tòa sáng mai tại Quảng trường Đá Đen. Ngươi chỉ có một đêm duy nhất để chuẩn bị chiến thuật."
An Nhiên nhận lấy tờ giấy khế ước bảo lãnh rực sáng ánh vàng kim nhạt, khẽ gật đầu: "Một đêm là quá đủ để lật mặt kẻ phản bội."
Để chuẩn bị cho đòn đánh quyết định, An Nhiên cần thông tin tình báo chính xác nhất về nguồn cung cấp độc dược của Dạ Ma từ Hải tộc. Nàng quay sang Lâm Uyển Nhi, khẽ ra hiệu. Nàng rút từ trong túi áo vest ra những đồng tiền Ma Lực Vực Thẳm (Abyss Coin) cuối cùng của mình, dứt khoát đặt lên bàn đá.
"Triệu gọi Hắc Thử," An Nhiên lạnh lùng ra lệnh.
Lâm Uyển Nhi nhanh chóng lấy ra một mẩu phô mai ma pháp đặc chế, nhỏ lên đó một giọt Nước biển sâu Tinh khiết để kích hoạt hương thơm dẫn dụ. Chỉ trong vài giây, một tiếng động lách cách nhỏ vang lên từ góc tối của lều da thú. Một con yêu quái chuột nhỏ bằng nắm tay, lông màu đen mượt như nhung, đôi mắt hạt nhãn tinh anh phát sáng màu hổ phách khẽ bò ra. Trên vai nó đeo một chiếc túi da nhỏ xíu chéo qua người.
Hắc Thử – yêu quái đưa thư của giới ngầm – hít hà mùi hương phô mai, nhanh chóng ngậm lấy những đồng Abyss Coin của An Nhiên rồi biến mất vào lòng đất thông qua một khe nứt không gian ngắn.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, đất dưới chân An Nhiên khẽ rung nhẹ. Hắc Thử trở lại, thả từ trong miệng ra một cuộn giấy da dê nhỏ được niêm phong bằng sáp đen mang ký hiệu mèo bóng đêm của Hắc Nguyệt.
An Nhiên nhanh chóng mở cuộn giấy ra. Ngay khi dòng chữ ma thuật hiện lên dưới ánh lửa, đôi mắt xám của nàng đột ngột co rút lại dữ dội.
Bức thư mật của Hắc Nguyệt viết gấp gáp bằng nét mực đỏ rực:
"An Nhiên khẩn cấp! Mạng lưới tình báo ngầm vừa phát hiện Tạ Thiên Độc đã âm thầm tuồn một lượng lớn Bột sương rồng gai Hắc ám vào Lang Cốc thông qua Dạ Ma. Hắn không định dùng nó để đối phó với Cố Hàn Dạ nữa. Dạ Cơ đã ra lệnh cho Dạ Ma chuẩn bị kích hoạt trận pháp độc tố ngầm ngay dưới bục bồi thẩm đoàn tại Quảng trường Đá Đen vào sáng mai. Chúng định đầu độc toàn bộ bồi thẩm đoàn trung lập ngay tại phiên tòa để đổ tội cho Cố Hàn Dạ bạo tẩu diệt khẩu, đồng thời xóa sổ mọi thế lực phản kháng trong Lang tộc!"
Không khí trong lều của Trưởng lão Hắc Diệu lập tức đóng băng chính trị tột độ. Cố Hàn Dạ gầm lên một tiếng đầy sát khí dã tính, đôi mắt vàng kim rực lửa phẫn nộ hướng thẳng về phía vách đá Lang Cốc u tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!