Nhạc nềnAfternoon_Garden

Dấu Vết Dưới Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi rìu chiến khổng lồ của Dạ Khương xé toạc không khí mang theo sát khí ngập tràn, nhưng một thân ảnh vạm vỡ đột ngột chắn ngang trước mặt Thẩm An Nhiên.


"KENG!!!"


Tiếng kim khí va chạm chói tai vang dội khắp hang động thiêng, tạo ra một luồng chấn động ma lực mạnh mẽ quét qua vách đá. Những tia lửa hắc ám bắn ra tung tóe, soi sáng gương mặt góc cạnh đầy phẫn nộ của Cố Hàn Dạ. Dù cơ thể vừa mới thoát khỏi trạng thái bạo tẩu và còn vô cùng mệt mỏi, vị chúa tể Lang tộc vẫn dùng đôi vuốt sắc nhọn găm chặt lấy lưỡi rìu chiến của gã em trai phản nghịch, không để nó tiến thêm một phân nào về phía nữ luật sư nhân loại đứng sau lưng hắn.


"Dạ Khương... Ngươi dám ra tay sát hại khách nhân của ta ngay tại hang động tổ tiên sao?" Giọng Cố Hàn Dạ trầm thấp, khàn đặc nhưng mang theo uy áp vương giả dã tính khiến những con sói phản quân đứng phía sau Dạ Khương phải khẽ lùi lại một bước vì sợ hãi.


Dạ Khương nghiến răng, cơ bắp trên cánh tay gã gồ lên cuồn cuộn để chống lại sức mạnh của Cố Hàn Dạ. Gương mặt gã thiếu chủ biến đổi từ đắc ý sang kinh hoàng khi nhận ra Cố Hàn Dạ đã hoàn toàn tỉnh táo. Gã không thể tin được một con người yếu ớt không có ma pháp như An Nhiên lại có thể thuần hóa được cơn cuồng hóa trăng máu tối cổ của tộc người sói.


"Hừ, tỉnh táo lại thì đã sao?" Dạ Khương cười lạnh, đôi mắt dã thú của gã lóe lên tia tàn độc. "Cố Hàn Dạ, ngươi đã bị Trưởng lão viện phế truất! Trưởng lão đã chết, và mọi chứng cứ đều chỉ thẳng vào ngươi. Hôm nay, cho dù ta không giết được ngươi ở đây, ta cũng sẽ khiến mọi dấu vết phản tội của ngươi biến thành tro bụi!"


Dứt lời, Dạ Khương đột ngột xoay chuyển lực rìu. Gã không tiếp tục giằng co với Cố Hàn Dạ nữa mà mượn lực đẩy của đối phương, vung chiếc rìu chiến bằng xương quái thú khổng lồ chém mạnh về phía vách đá ẩm ướt bên trái hang động – nơi lưu giữ những dấu vết hiện trường chưa được khám nghiệm. Gã muốn dùng bạo lực vật lý để tiêu hủy hoàn toàn chứng cứ ngoại phạm của Cố Hàn Dạ!


"Dừng tay!" Cố Hàn Dạ gầm lên, vội vàng vung trảo cản lại.


Nhưng vết thương bạo tẩu cũ trong kinh mạch chưa kịp lành hẳn khiến hắn bị chậm một nhịp. Sức mạnh bộc phá từ cú va chạm trước đó dội ngược lại khiến Cố Hàn Dạ phải lùi lại hai bước, lồng ngực phập phồng thở dốc, không kịp ngăn cản đường rìu đang lao vút về phía vách đá.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thẩm An Nhiên vẫn đứng thẳng, được bao bọc dưới chiếc áo choàng lông gấu vĩ đại của Cố Hàn Dạ. Cơ thể nàng đang run rẩy dữ dội do cơn sốt cao tàn phá, vệt máu đỏ tươi từ mũi vừa chảy ra vẫn còn vương nhẹ nơi khóe môi nhợt nhạt, và cổ tay trái quấn băng gạc trắng vẫn rỉ ra những giọt máu nhạt do phản phệ ma pháp biên giới trước đó. Nhưng đôi mắt xám tro của nàng đột ngột chuyển sang màu bạc lấp lánh rực rỡ.


Nàng đã kích hoạt Đôi mắt thấu thị lời nói dối.


"Dạ Khương!" Giọng nói khàn đặc nhưng đanh thép của An Nhiên vang lên, đóng băng không khí trong hang động. "Ngươi vội vàng phá hủy vách đá đó để làm gì? Có phải vì ngươi biết rõ, trên phiến đá ẩm ướt kia không chỉ có máu của trưởng lão, mà còn lưu lại dấu chân vảy cá ma pháp của kẻ đồng lõa đến từ Hải tộc?"


Dạ Khương khựng lại một nhịp cực ngắn. Lưỡi rìu chiến khổng lồ dừng lại cách vách đá chỉ vài centimet, luồng gió mạnh từ đường rìu thổi bay những mảnh rêu phong cổ kính. Gã quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào nữ luật sư nhân loại bằng ánh mắt đầy hoài nghi và giận dữ, cố gắng che giấu sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng.


"Hải tộc? Nhảm nhí!" Dạ Khương lớn tiếng phủ nhận, giọng gã vang dội đầy khinh bỉ. "Lang Cốc hoang dã quanh năm tuyết phủ làm sao có chỗ cho lũ cá tanh tưởi dưới đáy biển sâu? Con điếm nhân loại như ngươi đang hoang tưởng để tìm đường sống sao? Không một kẻ nào của Hải tộc có thể bước chân vào hang động thiêng của bộ tộc ta mà không bị phát hiện!"


Thế nhưng, trước Đôi mắt thấu thị lời nói dối của An Nhiên, mọi sự ngụy trang đều trở nên vô nghĩa. Nàng nhìn thấy rõ ràng một sợi tơ ma lực dối trá màu đỏ rực, dày đặc và uốn lượn như một con rắn độc, đột ngột hiện lên quanh cổ họng của Dạ Khương ngay khi gã vừa dứt lời. Sợi tơ đỏ ấy phát sáng rực rỡ giữa bóng tối gô-tích của hang động, chứng minh lời phủ nhận của gã là một sự dối trá hoàn toàn.


"Ngươi đang nói dối," An Nhiên khẽ ho nhẹ, khóe môi rỉ thêm một vệt máu tươi do phản phệ tinh thần lực khi nhìn thấu ma lực của Lang tộc Vương cấp. Nàng lạnh lùng chỉ tay về phía vách đá ẩm ướt. "Sợi tơ dối trá của ngươi rực đỏ như máu, Dạ Khương. Ngươi biết rõ kẻ đã dùng độc tố biển sâu để sát hại trưởng lão và gài bẫy Cố Hàn Dạ chính là Tạ Thiên Độc của Hải tộc!"


"Câm miệng! Giết chết nó cho ta!" Dạ Khương hoảng loạn tột độ, gầm lên ra lệnh cho phản quân xông lên.


"Lang Nhất!" An Nhiên không hề lùi bước, nàng quay sang ra lệnh cho vị hộ vệ Lang tộc đang đứng phân vân ở góc hang. "Rắc Bột sương rồng gai Hắc ám lên nền đất ẩm dưới vách đá bên trái ngay! Đó là mệnh lệnh của Thẩm phán tối cao!"


Lang Nhất giật mình. Nhìn thấy chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ An Nhiên đang phát sáng nhẹ trước ngực nàng, kết hợp với uy áp của Cố Hàn Dạ đang khóa chặt xung quanh, vị chiến binh sói trung thành không còn do dự nữa. Anh ta nhanh chóng rút túi bột xương rồng gai đen – loại độc dược cấm cực kỳ nhạy cảm với ma lực thủy hệ – và dứt khoát rắc đều lên nền đất ẩm ướt dưới vách đá.


"Ngăn hắn lại!" Dạ Khương điên cuồng vung rìu chiến lao đến.


Nhưng Cố Hàn Dạ đã kịp thời hồi phục. Hắn gầm lên một tiếng chấn động vách đá, vung trảo tạo ra một luồng khí thế dã thú khổng lồ, va chạm trực diện với rìu chiến của Dạ Khương, cưỡng chế đẩy lui gã em trai phản nghịch và đám phản quân lùi lại ba bước về phía cửa hang.


Ngay khi Bột sương rồng gai Hắc ám tiếp xúc với nền đất ẩm chứa tàn dư ma lực thủy hệ, một phản ứng hóa học ma pháp lập tức xảy ra. An Nhiên nhanh chóng lấy chiếc kính thấu quang từ túi da của Lâm Uyển Nhi, soi thẳng vào vùng đất vừa được rắc bột.


Trong nháy mắt, dưới ánh sáng của kính thấu quang và chất xúc tác từ bột xương rồng gai, một dấu chân vảy cá ma pháp màu xanh lam nhạt, vô cùng tinh xảo và sắc nét, đột ngột hiện lên rực rỡ giữa lớp bùn đất tăm tối. Đó là dấu vết di chuyển đặc trưng của ma pháp thủy hệ biển sâu, hoàn toàn trùng khớp với cấu trúc vảy cá của Tạ Thiên Độc.


Khám nghiệm hiện trường không dấu vết đã thành công!


"Dấu chân vảy cá ma pháp của Hải tộc..." An Nhiên khẽ khàn giọng nói, lồng ngực nàng đột ngột thắt lại đau đớn. Nàng ho dữ dội, hít phải một lượng độc khí tử thi nhẹ tích tụ lâu ngày trong hang động thiêng do thể trạng đang suy kiệt và sốt cao. Gương mặt nàng nhợt nhạt đi trông thấy, nhưng ánh mắt bạc của nàng vẫn sáng quắc như đuốc.


"Trưởng lão không chết vì bạo tẩu của Cố Hàn Dạ," An Nhiên vừa thở dốc vừa tuyên bố, giọng nói vang dội khắp hang động. "Ông ấy bị sát hại bởi độc tố của Hải tộc, và kẻ đồng lõa đã dẫn đường cho chúng chính là ngươi, Dạ Khương! Dấu vết này chính là bằng chứng thép không thể chối cãi trước tòa án ngày mai!"


Dạ Khương nhìn thấy dấu chân phát sáng màu xanh lam dưới đất thì mặt xám ngoét như tro tàn. Gã biết, kế hoạch b bịt đầu mối của mình đã hoàn toàn thất bại trước bộ óc thiên tài của nữ luật sư nhân loại này. Nhưng nhìn thấy thể trạng suy kiệt, ho ra máu của An Nhiên và sự mệt mỏi của Cố Hàn Dạ, gã thiếu chủ nhanh chóng lấy lại vẻ tàn bạo, kiêu ngạo thường ngày.


"Hừ, có bằng chứng thì đã sao?" Dạ Khương thu hồi rìu chiến, cười lạnh đầy thâm độc. "Thẩm An Nhiên, ngươi nghĩ ngươi có thể mang thứ này ra khỏi Lang Cốc sao? Ngày mai, bồi thẩm đoàn của bộ tộc Lang tộc sẽ chính thức khai mạc phiên tòa xét xử tại Quảng trường Đá Đen. Toàn bộ hội đồng trưởng lão đều nằm dưới sự kiểm soát của ta và Dạ Cơ. Cố Hàn Dạ, ngày mai sẽ là ngày ngươi bị phế truất vương vị vĩnh viễn và bị treo cổ trên tế đàn! Ta sẽ chờ xem, một nữ nhân loại suy kiệt như ngươi làm cách nào để lật ngược bản án tử hình của hắn!"


Dứt lời, Dạ Khương vẫy tay ra lệnh cho phản quân rút lui khỏi hang động thiêng, để lại một bầu không khí ngột ngạt và áp lực nghẹt thở của phiên tòa ngày mai đang cận kề.


An Nhiên kiệt sức, lồng ngực phập phồng đau đớn, nàng ho ra một ngụm máu nhạt rồi ngã gục vào lồng ngực vạm vỡ của Cố Hàn Dạ. Vị chúa tể Lang tộc vội vàng ôm chặt lấy nàng, đôi mắt vàng kim của hắn ánh lên một sự xót xa và lòng trung thành tuyệt đối khi bóng tối của phiên tòa phán quyết đang dần bao phủ lấy toàn bộ Lang Cốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!