Nhạc nềnAfternoon_Garden

Huyết Nguyệt Cuồng Sói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm của Cố Hàn Dạ không còn là tiếng gầm của một vị Thẩm phán tối cao kiêu hãnh, mà là tiếng gào rú của một dã thú bị dồn vào đường cùng, bị tước đoạt hoàn toàn lý trí bởi thứ ma khí tăm tối của Vực Thẳm. Luồng sóng âm nghẹt thở dội thẳng vào vách đá hang động thiêng, làm rơi rụng vô số mảnh đá nhọn hoắt và lớp bụi tuyết đóng băng từ hàng thế kỷ.


Thẩm An Nhiên đứng đó, thân hình thanh mảnh hoàn toàn lọt thỏm dưới chiếc áo choàng lông gấu vĩ đại mà Cố Hàn Dạ đã khoác lên người nàng trước đó. Chiếc áo choàng nặng nề, mang theo hơi ấm dã tính và mùi hương hoang dã nồng đậm của hắn, là thứ duy nhất giúp nàng không bị đóng băng giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của Lang Cốc. Nhưng lúc này, hơi ấm ấy lại đi kèm với một áp lực săn mồi kinh hoàng nhất mà một con người có thể đối mặt.


Cơ thể nàng đang ở trạng thái tồi tệ nhất. Cơn sốt nhẹ do nhiễm ma khí từ trận phản phệ ma pháp truyền tin chiều nay vẫn đang âm ỉ thiêu đốt bên trong, khiến hai gò má nàng ửng hồng một cách bệnh lý. Cổ họng nàng bỏng rát, lồng ngực phập phồng đau đớn, thỉnh thoảng lại rỉ ra vị máu tanh nồng do dư chấn của Thần ngôn sơ cấp trước đó chưa hoàn toàn tiêu tán. Tệ hơn nữa, vết xước rỉ máu nhẹ ở cổ tay trái của nàng do ma pháp biên giới đánh bật vẫn tiếp tục rỉ ra những giọt máu nhạt qua lớp băng gạc trắng, thấm ra ngoài thành một vệt đỏ sẫm mỏng manh nhưng chói mắt. Lòng bàn tay phải của nàng cũng quấn băng gạc dày, nhức nhối theo từng nhịp đập gấp gáp của trái tim.


"Cố... Hàn... Dạ..."


An Nhiên khẽ khàn giọng gọi, nhưng âm thanh yếu ớt của nàng lập tức bị nuốt chửng bởi tiếng thở dốc nặng nề như sấm rền của con sói khổng lồ trước mặt. Cố Hàn Dạ trong trạng thái Sơ cấp bạo tẩu đã hoàn toàn biến đổi. Thân hình vạm vỡ của hắn giờ đây là một con sói khổng lồ cao hơn hai mét, bộ lông màu bạc hoang dã dựng đứng, bao phủ bởi những luồng ma khí đen kịt rò rỉ ra từ các thớ cơ bắp nứt nẻ rực lửa dung nham. Đôi mắt vàng kim vốn sắc sảo giờ đây đã bị nhuộm thành một màu đỏ ngầu điên loạn, phản chiếu ánh sáng tà ác của vầng trăng máu đang rọi xuống qua khe nứt trên vòm đá.


Ở phía ngoài cửa hang, Dạ Khương cùng đám phản quân Lang tộc đang đứng quan sát. Gương mặt góc cạnh của gã thiếu chủ dã tâm hiện rõ một nụ cười đắc ý, tàn bạo. Hắn khoanh tay trước ngực, chiếc rìu chiến khổng lồ gác bên hông, đôi mắt híp lại đầy mong chờ. Hắn đang chờ đợi. Chờ đợi con sói điên cuồng kia xé xác nữ luật sư nhân loại bẩn thỉu này thành trăm mảnh. Khi đó, hắn vừa tiêu diệt được kẻ ngoại tộc phiền phức, vừa có thể hợp thức hóa tội danh mưu sát trưởng lão và bạo tẩu tàn sát của Cố Hàn Dạ, đường đường chính chính bước lên ngôi vị chúa tể Lang Cốc.


"Sư phụ! Chạy mau!" Tiếng hét thất thanh của Lâm Uyển Nhi vang lên từ phía xa, nhưng cô bé đã bị hai tên chiến binh sói của Dạ Khương giữ chặt, không thể tiến lại gần.


Cố Hàn Dạ vung móng vuốt khổng lồ rực sát khí hắc ám, cào nát vách đá bên cạnh. Những tia lửa ma pháp và mảnh đá bắn ra tung tóe, cắt rách một góc chiếc áo choàng lông gấu của An Nhiên. Áp lực từ thú tính hoang dã khiến nàng nghẹt thở, hai chân run rẩy do thể trạng suy kiệt, buộc nàng phải lùi lại, lưng chạm sát vào vách đá lạnh buốt của hang động thiêng. Nàng đã bị dồn vào góc chết.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, lý trí thiên tài của nữ luật sư không hề bị dập tắt. An Nhiên biết, nếu nàng hoảng loạn bỏ chạy, bản năng săn mồi của con sói sẽ lập tức kích hoạt và xé nát nàng trong vòng một tích tắc. Nàng phải hành động bằng vũ khí duy nhất của mình: ngôn từ và huyết mạch.


An Nhiên hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt nơi lồng ngực. Nàng tập trung ma lực huyết mạch Người gác cổng còn sót lại vào giọng nói, cố gắng kích hoạt Thần ngôn phán quyết sơ cấp để cưỡng chế đóng băng hành động của hắn.


"Nhân danh Cổ Luật... Cố Hàn Dạ, dừng lại!"


Những ký tự ma pháp màu vàng kim nhạt vừa mới xuất hiện lơ lửng trong không trung lập tức bị luồng ma khí trăng máu cuồng bạo xung quanh Cố Hàn Dạ đập tan nát. Tiếng rít hắc ám gầm vang, bẻ gãy hoàn toàn lời nói của nàng. Sự phản phệ của ma lực vượt cấp khiến An Nhiên thốt lên một tiếng rên rỉ đau đớn, khóe môi nàng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ rực, gò má càng thêm nóng bỏng vì sốt.


Thất bại! Sức mạnh của trăng máu và độc tố bột sương rồng gai hắc ám trong cơ thể Cố Hàn Dạ lúc này quá lớn, vượt xa giới hạn khống chế của Thần ngôn sơ cấp mà nàng có thể thi triển trong tình trạng suy kiệt.


Không thể dùng vũ lực cưỡng chế, nàng phải dùng tâm lý chiến. An Nhiên nhanh chóng chuyển sang Quy tắc giao tiếp tội phạm bạo tẩu. Nàng không hét lên, không cầu xin, mà bắt đầu phát ngôn bằng một giọng nói đều đặn, trầm thấp, sử dụng các câu hỏi logic ngắn để điều hòa nhịp thở và tác động vào phần lý trí mỏng manh còn sót lại của dã thú.


"Cố Hàn Dạ. Nhìn ta." Giọng nàng vang lên, mang theo một nhịp điệu thôi miên kỳ lạ giữa tiếng gió tuyết rít gào. "Ngươi là ai? Ngươi là Thẩm phán tối cao của Lang Cốc, hay chỉ là một con thú hoang bị Dạ Khương dắt mũi?"


Con sói khổng lồ khựng lại một nhịp, móng vuốt đang giơ lên giữa không trung khẽ run nhẹ. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn hiện lên một tia giằng xé đau đớn.


"Ngươi có ngửi thấy mùi máu của trưởng lão trên chiếc rìu chiến của Dạ Khương ngoài kia không?" An Nhiên tiếp tục bước lên một bước nhỏ, bất chấp khoảng cách nguy hiểm. "Ngươi muốn chết như một kẻ giết người hèn nhát dưới âm mưu của kẻ khác, hay muốn đứng dậy phán xét kẻ đã đầu độc bộ tộc của ngươi?"


"GÀO!!!"


Cố Hàn Dạ gầm lên một tiếng đau đớn, hai chân trước cào mạnh xuống nền đất ẩm ướt, tạo ra những rãnh sâu hoắm. Lời nói của nàng như những mũi kim logic đâm xuyên qua màn sương mù điên loạn trong não bộ hắn, khơi dậy bản năng kiêu hãnh của một vị chúa tể. Nhưng ngay sau đó, một luồng sáng đỏ rực từ vầng trăng máu lại chiếu thẳng xuống đầu hắn, kích hoạt độc tố cuồng hóa đạt đến đỉnh điểm.


Hắn hoàn toàn mất kiểm soát. Con sói khổng lồ chồm lên, móng vuốt sắc nhọn mang theo luồng ma khí đen kịt xé rách không khí, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Thẩm An Nhiên với tốc độ kinh hoàng.


An Nhiên không né tránh. Nàng biết mình không thể né. Đôi mắt xám tro của nàng lấp lánh ánh bạc rực rỡ, nhìn thẳng vào tử thần đang cận kề.


Nàng đưa tay trái lên, dùng ngón tay của bàn tay phải đang quấn băng gạc dày, dứt khoát giật phăng lớp băng gạc ở cổ tay trái, để lộ vết xước đang rỉ máu nhạt. Không hề do dự, nàng dùng móng tay tự bấm mạnh vào vết thương cũ, khiến dòng máu Người gác cổng màu đỏ rực pha lẫn ánh bạc tinh khiết phun ra, chảy dọc theo lòng bàn tay thanh mảnh.


"Khống chế ma khí bằng máu!"


An Nhiên hét lên một tiếng đanh thép, lấy toàn bộ sức lực còn sót lại, bước thẳng vào phạm vi tấn công của con sói. Nàng không lùi mà tiến, giơ bàn tay đẫm máu Người gác cổng lên, dứt khoát áp mạnh lòng bàn tay vào giữa trán của Cố Hàn Dạ, ngay tại vị trí nhãn trận ma khí đang bốc lên dữ dội nhất.


"XÈO!!!"


Một luồng khói đen kịt rít lên chói tai khi tiếp xúc với máu của nàng. Dòng máu Người gác cổng mang năng lượng thanh tẩy nguyên thủy va chạm với ma khí Vực Thẳm, bùng phát ra một vầng sáng bạc thanh khiết khổng lồ, tỏa ra hương hoa sen dịu nhẹ lấn át hoàn toàn mùi máu tanh nồng trong hang động.


Cố Hàn Dạ run rẩy dữ dội. Luồng ma khí đen kịt bọc quanh cơ thể hắn bị thiêu cháy như gặp phải lửa thiêng, nhanh chóng co rụt lại rồi tan biến vào hư không. Đôi mắt đỏ ngầu điên loạn của con sói khổng lồ dần dần phai nhạt, trả lại sắc vàng kim dã thú nhưng trong trẻo và tràn đầy lý trí.


Sức nặng khổng lồ của con sói đổ sụp xuống. Cố Hàn Dạ từ từ thu nhỏ lại, hóa trở lại nhân dạng vạm vỡ của mình. Hắn quỳ sụp dưới chân An Nhiên, đầu tựa sát vào vai nàng, lồng ngực trần phập phồng thở dốc đầy mệt mỏi. Luồng dã tính cuồng bạo đã hoàn toàn bị thuần hóa dưới dòng máu thanh tẩy ấm áp đang chảy từ cổ tay nàng.


An Nhiên đứng đó, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Việc mất đi một lượng máu lớn trong tình trạng sốt cao và suy kiệt khiến đầu óc nàng quay cuồng, cơ thể run rẩy suýt ngã quỵ. Nàng phải bám chặt vào vai Cố Hàn Dạ để giữ thăng bằng.


Ở phía ngoài, Dạ Khương chứng kiến cảnh tượng Cố Hàn Dạ dần lấy lại lý trí dưới dòng máu thanh tẩy ấm áp thì gương mặt lập tức biến đổi từ đắc ý sang kinh hoàng, rồi nhanh chóng chuyển thành một sự tàn bạo điên cuồng. Hắn nhận ra âm mưu của mình đã hoàn toàn bị bại lộ, và nếu để Cố Hàn Dạ bước ra khỏi hang động này vào ngày mai, kẻ bị treo cổ trên cây thế giới sẽ chính là hắn.


"Lũ ăn hại! Giết chết bọn chúng cho ta!"


Dạ Khương gầm lên, đẩy văng hai tên lính gác biên giới sang một bên. Hắn vung chiếc rìu chiến bằng xương quái thú khổng lồ, ma lực cuồng bạo của Lang tộc Vương cấp bùng phát rực lửa hắc ám xung quanh cơ thể. Hắn lao thẳng vào trong hang động thiêng, hướng lưỡi rìu chí mạng về phía Cố Hàn Dạ và Thẩm An Nhiên đang suy kiệt hoàn toàn, quyết tâm giết chết cả hai để bịt đầu mối ngay tại hiện trường đẫm máu này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!