Hiện Trường Đẫm Máu
Gió tuyết gầm rú qua vòm đá cổ kính của biên giới Lang Cốc, rít lên những âm thanh bén nhọn như muốn xé rách màng nhĩ của bất kỳ sinh vật nào dám bén mảng đến vùng đất thánh. Trên mặt đất phủ đầy tuyết trắng xóa, hàng trăm chiến binh sói thuộc Bộ tộc Lang Nha Hoang Dã đang dàn trận, đôi mắt rực lên sắc đỏ dã tính dưới ánh trăng mờ ảo. Những tiếng gầm gừ trầm đục vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng.
Dẫn đầu bầy sói là Thiếu chủ Dạ Khương. Hắn đứng sừng sững, chiếc rìu chiến bằng xương quái thú khổng lồ găm chặt xuống nền tuyết lạnh giá, gương mặt góc cạnh đầy sát khí và dã tâm không hề che giấu.
Đối diện với hắn, chúa tể Lang tộc Cố Hàn Dạ đang đứng vững vàng, đôi tay vạm vỡ siết chặt, che chắn cho Thẩm An Nhiên ở phía sau. Lúc này, An Nhiên đang khoác trên mình chiếc áo choàng lông gấu vĩ đại của Cố Hàn Dạ. Chiếc áo quá rộng so với vóc dáng thanh mảnh của nàng, gấu áo quét trên mặt tuyết lạnh buốt, nhưng hơi ấm dã tính và mùi hương hoang dã của hắn tỏa ra từ lớp lông thú dày đã giúp nàng chống chọi lại cái lạnh cắt da cắt thịt của Lang Cốc.
Tuy nhiên, thể trạng của An Nhiên lúc này đã cực kỳ suy kiệt. Cơn sốt nhẹ từ trận phản phệ ma pháp truyền tin chiều nay vẫn đang âm ỉ thiêu đốt bên trong, khiến hai gò má nàng ửng hồng một cách bệnh lý. Cổ họng nàng bỏng rát, thỉnh thoảng rỉ ra vị máu tanh nồng do dư chấn của Thần ngôn sơ cấp trước đó. Tệ hơn nữa, vết xước rỉ máu nhẹ ở cổ tay trái của nàng do ma pháp biên giới đánh bật vẫn tiếp tục rỉ máu nhạt qua lớp băng gạc trắng, thấm ra một vệt đỏ sẫm mỏng manh nhưng chói mắt. Lòng bàn tay phải của nàng cũng quấn băng gạc dày, nhức nhối theo từng nhịp đập của trái tim.
"Cố Hàn Dạ! Ngươi đã bị phế truất vương vị!" Dạ Khương chỉ thẳng rìu chiến vào mặt Cố Hàn Dạ, giọng nói vang dội đầy kiêu ngạo lấn át cả tiếng gió rít. "Trưởng lão viện đã ban lệnh truy nã tối cao đối với ngươi vì tội mưu sát trưởng lão và phản quốc! Đầu hàng đi, hoặc ta sẽ xé xác cả ngươi lẫn con điếm nhân loại bẩn thỉu này ngay tại biên giới này!"
Cố Hàn Dạ nghiến răng, nanh vuốt sói nhô dài ra khỏi các đầu ngón tay, đôi mắt vàng kim dã thú hừng hực sát khí: "Dạ Khương, ngươi nghĩ bản thân có đủ tư cách phán xét ta trước khi bồi thẩm đoàn chính thức tuyên án sao? Sắc lệnh của Trưởng lão viện chỉ là một trò hề do lũ ngụy quân tử các ngươi dàn dựng!"
"Trò hề?" Dạ Khương cười lớn, tiếng cười hoang dã và tàn bạo dội vào vách đá. "Ở Lang Cốc hoang dã này, sức mạnh chính là luật pháp! Trưởng lão đã chết dưới móng vuốt của ngươi, đó là sự thật mà bầy sói đã chứng kiến. Con người không được phép bước chân vào vùng đất thánh. Tránh ra, hoặc ta sẽ thi hành lệnh hành quyết ngay tại chỗ!"
Bầy sói xung quanh gầm rú dữ dội, tiến lên một bước, thu hẹp vòng vây xung quanh hai người. Lâm Uyển Nhi đứng phía sau Lang Nhất, sợ hãi ôm chặt chiếc túi da đựng báo cáo khám nghiệm tử thi, hai chân run rẩy không ngừng.
Giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm An Nhiên khẽ đẩy nhẹ chiếc áo choàng lông gấu sang một bên, bước lên một bước, đứng song song với Cố Hàn Dạ. Gương mặt nàng nhợt nhạt vì sốt, nhưng đôi mắt xám tro – lúc này lấp lánh ánh bạc rực rỡ của Đôi mắt thấu thị lời nói dối – không hề có lấy một tia dao động hay sợ hãi. Nàng đưa bàn tay phải quấn băng gạc lên, rút chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ đeo trước ngực ra, giơ cao trước mặt Dạ Khương.
"Dạ Khương thiếu chủ," giọng nói của An Nhiên khàn đặc nhưng rành rọt, mang theo một sự uy nghiêm pháp lý kỳ lạ khiến bầy sói xung quanh đột ngột im bặt. "Tôi là Đại diện Nhân quyền lâm thời của liên minh nhân loại và dị tộc, được bảo chứng bởi chữ ký của Đại sứ Lê Hoài Nam. Theo Điều 14 của Luật Liên minh, tôi có toàn quyền điều tra và khám nghiệm hiện trường bất kỳ vụ án mạng nào có liên quan đến các thành viên của Tòa án tối cao. Ngài đang có ý định cản trở công lý sao?"
Dạ Khương nhìn chiếc huy hiệu bạc cổ đang phát sáng nhạt, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống tuyết: "Đại diện Nhân quyền? Luật liên minh? Con người yếu ớt kia, ngươi có lầm không? Lang Cốc hoang dã này chưa bao giờ thừa nhận những điều luật rác rưởi của loài người các ngươi. Ở đây, chỉ có luật của bầy sói!"
"Ngài nói đúng, Lang Cốc hoạt động dựa trên sức mạnh và sự sinh tồn của bầy đàn." An Nhiên khẽ ho nhẹ một tiếng, vệt máu nhạt nơi khóe môi càng làm nổi bật nụ cười lạnh lùng, sắc sảo của nàng. "Nhưng ngài có biết về Khế ước Giám hộ tối cao vừa được ký kết giữa tôi và năm vị thẩm phán tối cao, trong đó có Cố Hàn Dạ không?"
Dạ Khương nhíu mày, đôi mắt dã thú nheo lại đầy vẻ nghi kỵ.
An Nhiên tiến thêm một bước, chiếc măng tô dạ đen khẽ bay trong gió tuyết. Nàng nhìn thẳng vào mắt Dạ Khương, từng câu chữ thốt ra sắc bén như một lưỡi dao mổ tâm lý:
"Khế ước Giám hộ tối cao được bảo chứng bởi Bia Đá Thề Ước Cổ. Nếu ngài cưỡng chế bắt giữ hoặc làm tổn thương Cố Hàn Dạ trước khi phiên tòa công khai diễn ra, khế ước sẽ tự động kích hoạt điều khoản trừng phạt cưỡng chế: thu hồi ngay lập tức 50% ma lực hiện tại của hắn để duy trì lá chắn bảo vệ tôi. Ngài muốn lật đổ Cố Hàn Dạ để cướp ngôi vị chúa tể Lang tộc, tôi hiểu dã tâm đó. Nhưng ngài nghĩ xem, nếu Cố Hàn Dạ bị mất đi một nửa sức mạnh thần cấp, ai sẽ là người đứng ra gánh vác việc phòng ngự Lang Cốc trước cơn bão ma lực Vực Thẳm đang chuẩn bị bùng phát trong ba ngày tới?"
Dạ Khương khựng lại, gương mặt biến sắc. Sát khí cuồng bạo của hắn đột ngột bị dập tắt bởi một nỗi sợ hãi chính trị thực tế. Hắn biết rõ sức mạnh của bão ma lực Vực Thẳm khủng khiếp đến mức nào. Nếu bộ tộc mất đi chiến binh mạnh nhất, Lang Cốc sẽ bị san phẳng, và ngôi vị chúa tể mà hắn khao khát sẽ chỉ còn là một đống tro tàn hoang phế.
"Ngươi... ngươi dám đe dọa ta?" Dạ Khương nghiến răng, chiếc rìu chiến run lên bần bật.
"Tôi không đe dọa, tôi đang phân tích luật pháp và lợi ích thực tế cho ngài." An Nhiên lạnh nhạt nói, Đôi mắt thấu thị của nàng nhìn thấu dòng chảy ma lực hoang mang đang dao động dữ dội quanh cơ thể Dạ Khương. "Cho tôi vào hang động thiêng để thực hiện khám nghiệm hiện trường vụ sát hại trưởng lão. Nếu Cố Hàn Dạ thực sự là hung thủ, tôi sẽ tự tay dâng hiến hắn cho bồi thẩm đoàn của ngài vào ngày mai. Nhưng nếu ngài cản trở tôi lúc này, ngài sẽ là kẻ trực tiếp đẩy toàn bộ Bộ tộc Lang Nha Hoang Dã vào diệt vong. Hậu quả chính trị này, Dạ Khương thiếu chủ có gánh nổi không?"
Dạ Khương nhìn chằm chằm vào An Nhiên, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két. Sức mạnh quân sự của hắn hoàn toàn bị đè bẹp bởi đòn bẩy chính trị và luật khế ước tối cao mà nữ nhân loại yếu ớt này vừa đưa ra. Sau một hồi giằng co tâm lý căng thẳng, hắn hằn học vung rìu chiến lên vai, quay lưng lại:
"Được! Ta cho ngươi vào! Nhưng nếu ngày mai ngươi không đưa ra được bằng chứng thuyết phục trước bồi thẩm đoàn, ta sẽ treo cổ ngươi cùng Cố Hàn Dạ lên cành cây thế giới để làm mồi cho quạ! Toàn quân, nhường đường!"
Bầy sói gầm gừ đầy tiếc nuối, từ từ giãn ra tạo thành một lối đi nhỏ dẫn thẳng vào vòm hang đá cổ kính tối tăm phía sau.
An Nhiên khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể nàng lập tức lảo đảo do kiệt sức. Cố Hàn Dạ nhanh chóng bước tới, một tay đỡ lấy eo nàng, dìu nàng bước đi. Hơi ấm từ bàn tay to lớn của hắn truyền qua lớp áo choàng lông gấu, khẽ xoa dịu kinh mạch đang run rẩy của nàng.
"Cảm ơn, Thẩm phán Cố." An Nhiên khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt.
"Im lặng đi, nữ nhân loài người." Cố Hàn Dạ hừ lạnh, nhưng đôi mắt vàng kim của hắn nhìn nàng đầy vẻ phức tạp, tôn kính và có cả một chút xót xa ẩn giấu. "Ngươi đúng là một kẻ điên. Nếu vừa rồi Dạ Khương mất trí ra tay, ngươi đã biến thành một vũng máu rồi."
"Luật pháp không có chỗ cho sự giả định, chỉ có sự tính toán chính xác." An Nhiên lạnh lùng đáp, đôi mắt xám lướt qua vách đá tối tăm của hang động thiêng.
Họ bước vào bên trong hang động. Không khí bên trong ẩm ướt, lạnh lẽo và nồng nặc mùi máu tanh nồng đã bắt đầu phân hủy. Lâm Uyển Nhi rụt rè bước theo sau, vội vàng mở túi da lấy ra tập báo cáo khám nghiệm tử thi Lang tộc đã được giải mã một phần.
"Sư phụ, đây là báo cáo khám nghiệm sơ bộ mà y sĩ Thất Nhạc đã ngầm cung cấp." Lâm Uyển Nhi khẽ nói, đưa cuộn giấy da dê cho An Nhiên. "Vết thương trên ngực trưởng lão có tàn dư của Bột sương rồng gai Hắc ám – một loại độc dược cấm cực kỳ quý hiếm của Hải tộc, có khả năng làm tê liệt ma lực và gây ảo giác cuồng bạo cho Lang tộc trước khi chết."
An Nhiên khẽ gật đầu, nàng quỳ một gối xuống nền đất ẩm ướt của hang động, bất chấp cái lạnh buốt thấu xương. Nàng rút chiếc kính thấu quang từ trong túi áo vest ra, đeo lên mắt phải, đồng thời mở chiếc lọ nhỏ chứa bột sương rồng gai hắc ám thanh tẩy do Mạc Ly chế tạo.
"Khám nghiệm hiện trường không dấu vết... bắt đầu." An Nhiên lẩm bẩm thầm.
Nàng khẽ rắc một lớp bột mỏng màu đen lên khu vực xung quanh phiến đá nơi trưởng lão từng nằm gục. Bột sương rồng gai hắc ám khi tiếp xúc với tàn dư ma lực và độ ẩm của hang động lập tức phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ, tỏa ra một làn khói xám nhạt mang hương thơm thảo dược dịu nhẹ.
An Nhiên tập trung ý thức vào kính thấu quang. Dưới ánh sáng đặc biệt của thấu kính, những vết tích ma pháp ẩn giấu bắt đầu hiện rõ mồn một. Nền đất ẩm ướt vốn không có bất kỳ dấu vết vật lý nào, giờ đây lại xuất hiện những sợi tơ ma lực màu xanh lam nhạt phát sáng lấp lánh.
Nàng bò rạp người xuống, tỉ mỉ quan sát từng chi tiết nhỏ. Vết thương rỉ máu nhạt ở cổ tay trái của nàng khẽ chạm vào thành đá, khiến nàng khẽ nhíu mày vì đau đớn, nhưng sự tập trung của nàng không hề giảm bớt.
"Nhìn xem, Uyển Nhi." An Nhiên khẽ chỉ tay vào một điểm sáng ma lực trên nền đất. "Đây không phải là dấu chân của Lang tộc. Cấu trúc của dấu chân này rất mảnh, các ngón chân thon dài và có những đường vân sọc ngang đặc trưng của vảy cá."
Lâm Uyển Nhi vội vàng ghé mắt nhìn qua kính thấu quang, kinh ngạc thốt lên: "Đây... đây là dấu chân ma pháp vảy cá của Hải tộc!"
"Chính xác, cụ thể là của tộc nhân thuộc hoàng gia Hải tộc dòng thứ – những kẻ có khả năng sử dụng độc tố biển sâu." An Nhiên đứng dậy, đôi mắt xám tro lấp lánh ánh bạc đầy vẻ tự tin. "Hung thủ thực sự đã lẻn vào đây, sử dụng Bột sương rồng gai Hắc ám để làm tê liệt trưởng lão, sau đó dùng móng vuốt giả lập của Lang tộc để tạo ra vết thương chí mạng hòng đổ tội cho Cố Hàn Dạ. Dạ Ma và Dạ Khương đã cấu kết với Hải tộc phản nghịch Tạ Thiên Độc để thực hiện âm mưu này."
Cố Hàn Dạ đứng bên cạnh, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội khi nghe những lời phân tích của An Nhiên. Danh dự chiến binh và sự trong sạch của hắn cuối cùng đã được vạch trần bằng những chứng cứ vật lý không thể chối cãi dưới bộ óc thiên tài của nữ nhân loại này.
"Ngươi đã tìm ra hung thủ thực sự..." Cố Hàn Dạ khẽ nói, giọng nói trầm đục mang theo một sự xúc động sâu sắc.
"Đây là bằng chứng thép giúp ngài trắng án trước bồi thẩm đoàn ngày mai, Thẩm phán Cố." An Nhiên quay lại nhìn hắn, khẽ mỉm cười nhợt nhạt.
Thế nhưng, ngay khi nụ cười của nàng vừa xuất hiện, một dị biến kinh hoàng bất ngờ xảy ra.
Từ khe nứt khổng lồ trên vòm đá của hang động thiêng, ánh sáng của vầng trăng máu đột ngột rực sáng, rọi thẳng một cột sáng đỏ rực như máu tươi xuống trung tâm hang động, bao phủ hoàn toàn lấy cơ thể của Cố Hàn Dạ.
Cùng lúc đó, luồng ma khí hắc ám tích tụ từ đầm lầy tử vong xung quanh Lang Cốc bỗng nhiên bùng phát dữ dội, rò rỉ qua các kẽ đá, tràn ngập không gian hang động. Độc tố ma khí và tàn dư của Bột sương rồng gai Hắc ám còn sót lại trong không khí lập tức phản ứng mạnh mẽ với ánh trăng máu, kích thích trực tiếp vào lời nguyền ma khí bạo tẩu trong cơ thể Cố Hàn Dạ.
"HỰ... AAAAA!!!"
Cố Hàn Dạ đột ngột ôm lấy đầu gầm rú lên đau đớn. Luồng ma lực dã tính màu vàng kim xung quanh cơ thể hắn bỗng chốc bị nhuộm đen kịt bởi ma khí hỗn loạn. Đôi mắt vàng kim hoang dã của hắn co rút dữ dội, rồi nhanh chóng chuyển sang một sắc đỏ ngầu đầy sát khí và điên cuồng.
Trạng thái Sơ cấp bạo tẩu (Lang tộc cuồng hóa) chính thức bộc phát!
Cơ thể vạm vỡ của hắn bắt đầu phình to, cơ bắp cuồn cuộn nứt nẻ chảy ra luồng khí thế cuồng bạo xé nát không gian xung quanh. Bộ lông sói màu bạc hoang dã dựng đứng, móng vuốt dài ra sắc nhọn như những lưỡi đao cào nát vách đá hang động thiêng tạo ra những tiếng rít chói tai.
"Sư phụ! Chạy mau! Ngài ấy bạo tẩu rồi!" Lâm Uyển Nhi hét lên kinh hoàng, vội vàng kéo An Nhiên lùi lại phía sau.
Nhưng đã quá muộn. Cố Hàn Dạ đã hoàn toàn mất đi lý trí dưới sự khống chế của ma khí bạo tẩu trăng máu. Hắn hóa thành một con sói khổng lồ đầy sát khí dã thú, đôi mắt đỏ rực điên cuồng khóa chặt vào thân ảnh thanh mảnh, yếu ớt của Thẩm An Nhiên đang đứng cô độc giữa hang động đẫm máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!