Luật Sắt Ngục Tối
Bóng tối trong phòng giam biệt lập của Ngục tối Vực Thẳm không chỉ là sự vắng bóng của ánh sáng, mà là một thứ vật chất hữu hình, nhớp nháp và nặng trịch. Từ bốn bức tường đá obsidian đen bóng, ma khí rò rỉ ra mỗi lúc một đậm đặc, kết lại thành những dải sương mù xám ngoét, lẩn khuất quanh gấu áo của Thẩm An Nhiên như những xúc tu vô hình của một loài quái thú đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi kiệt sức.
An Nhiên ngồi tựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt, hai chân co lại sát lồng ngực để giữ chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại. Cổ tay nàng, nơi cùm sắt hắc ám khóa chặt, đã rách da rướm máu. Mỗi cử động nhỏ nhất cũng khiến xích sắt loảng xoảng vang lên, kéo theo cơn đau nhói thấu xương. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí bắt đầu hành hạ cơ thể nhân loại của nàng. Đầu nàng đau như búa bổ, cổ họng khô khát đến bỏng rát. Cai ngục tàn bạo Lôi Thiết đã thực hiện đúng mưu đồ hèn hạ của hắn: cắt hoàn toàn nguồn nước và thức ăn, bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt trong góc tối này để tránh việc trực tiếp vi phạm luật thề hành quyết.
"Không được gục ngã..." An Nhiên tự nhủ thầm, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu.
Nàng biết, nếu nàng nhắm mắt lúc này, những ảo giác do ma khí tạo ra sẽ lập tức nuốt chửng ý thức của nàng. Trong bóng tối chập chờn, nàng như nhìn thấy bóng dáng người mẹ quá cố Diệp Hạ Vy với tà áo dài trắng loang lổ máu, đứng nhìn nàng bằng đôi mắt u uất đầy oán hận. Nàng nhìn thấy cha mình, Thẩm Đình Phong, đang gào thét trong bất lực giữa đống đổ nát của văn phòng khảo cổ.
"Tập trung lại, An Nhiên! Đó chỉ là ảo ảnh."
Nàng nhắm nghiền hai mắt, ép bản thân phải thực hiện phương pháp "Thiền định bảo vệ linh hồn" – bài học vỡ lòng nhưng khắc nghiệt nhất mà người thầy Trần Quốc Kiệt đã truyền dạy cho nàng suốt mười năm học luật ở nhân giới. Nàng hít thở thật chậm, điều hòa nhịp tim đang đập hỗn loạn. Trong tâm thức tăm tối của mình, An Nhiên bắt đầu vẽ nên hình ảnh một chiếc cán cân công lý bằng bạc cổ xoay tròn. Chiếc cán cân ấy tỏa ra luồng ánh sáng xám bạc bán trong suốt, chậm rãi lan tỏa từ não bộ xuống lồng ngực, dựng lên một lá chắn tinh thần vững chắc, đẩy lùi mọi dải sương mù ảo giác đang vây hãm ý thức của nàng.
Đây không phải là ma pháp, mà là sức mạnh của kỷ luật tinh thần cực hạn. Một con người bình thường không có ma lực chỉ có thể dùng lý trí tuyệt đối để bảo vệ linh hồn khỏi sự đồng hóa của bóng tối.
"Cộp... Cộp... Cộp..."
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía hành lang đá đen cắt đứt sự tĩnh lặng của ngục tối. Tiếng xích sắt nặng nề kéo lê trên mặt đất báo hiệu kẻ đến là một thực thể khổng lồ.
An Nhiên mở mắt. Ánh sáng từ ngọn đuốc ma pháp rọi vào phòng giam, kéo theo một bóng đen khổng lồ che khuất lối ra vào. Đó là Hắc Thiết, gã quỷ khổng lồ gác ngục. Hắn cao tới hai mét rưỡi, làn da màu xám tro xù xì như vỏ cây khô, mặc bộ giáp sắt gỉ sét nặng nề. Trên tay hắn lăm lăm cây búa xích khổng lồ, bên hông treo một cuốn sổ trực ca bằng da thú viền đồng.
Hắc Thiết đứng trước cửa phòng giam, nhìn An Nhiên bằng đôi mắt một màu vàng đục đầy vẻ khinh miệt dã thú. Hắn khạc nhổ một bãi nước bọt đen đúa xuống nền đá, giọng ồm ồm như tiếng đá tảng va chạm:
"Ồ, con nhóc nhân loại vẫn chưa chết sao? Ta tưởng ma khí ngục tối đã biến cái xác không ma lực của ngươi thành một vũng bùn thối rữa rồi chứ. Đúng là thứ sinh vật dai nhách."
An Nhiên không trả lời ngay. Nàng chịu đựng cơn đau buốt từ cổ tay, chậm rãi ngẩng đầu lên. Dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đuốc, đôi mắt xám tro của nàng không có lấy một tia sợ hãi, ngược lại còn rực lên một thứ ánh sáng lạnh lùng, thấu suốt đến đáng sợ. Nàng nhìn lướt qua Hắc Thiết, từ bộ giáp gỉ sét, chiếc búa xích, cho đến cuốn sổ trực ca treo ở thắt lưng của hắn.
Bằng kỹ năng "Ghi nhớ hình ảnh tuyệt đối", An Nhiên chụp lại hình ảnh cuốn sổ trực ca đang mở hé ở trang hiện tại. Nàng nhìn thấy những ký tự chữ viết thô kệch của Quỷ tộc được ghi chép bằng mực đỏ.
"Hắc Thiết." Giọng nói của An Nhiên khô khốc, khàn đặc vì thiếu nước, nhưng âm điệu lại vô cùng điềm tĩnh và đĩnh đạc, vang lên giữa phòng giam ẩm ướt.
"Ngươi dám gọi thẳng tên ta?" Hắc Thiết gầm lên, vung cây búa xích đập mạnh xuống thanh sắt cửa ngục tạo ra những tiếng nổ chói tai. "Một con gia súc nhân loại sắp chết mà dám vô lễ với lính gác ngục tối tối cao!"
"Ta gọi tên ngươi vì ta đang nhìn thấy cái chết của ngươi đang cận kề, lính gác ngục Hắc Thiết hèn mọn." An Nhiên khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt trên gương mặt nhợt nhạt của nàng mang một sự uy nghiêm kỳ lạ.
"Ngươi nói cái gì?" Hắc Thiết khựng lại, đôi mắt vàng đục híp lại đầy nghi hoặc.
"Ngươi vừa ký biên bản bàn giao ca trực vào 'giờ thứ ba của chu kỳ trăng khuyết' đúng không?" An Nhiên chậm rãi lên tiếng, giọng nói đều đặn mang theo sức mạnh của sự phân tích logic cực hạn. "Nhưng chốt cửa ma pháp của cổng ngục số bốn phía sau lưng ngươi lại được hệ thống tự động đăng ký đóng vào 'giờ thứ tư'. Có nghĩa là, trong hồ sơ tư pháp của Tòa án, có một khoảng trống thời gian dài đúng một tiếng đồng hồ mà ngục tối hoàn toàn không có người canh gác hợp pháp."
Hắc Thiết biến sắc, làn da xám xịt của hắn thoáng chốc tái bợt đi. Hắn vội vàng giật cuốn sổ trực ca bên hông ra, thô bạo lật các trang giấy da thú để kiểm tra. Ngón tay khổng lồ của hắn run rẩy khi đối chiếu các con số.
"Làm sao... làm sao ngươi biết được?" Hắc Thiết lắp bắp, nhìn An Nhiên như nhìn thấy một con quỷ thực sự trong nhân dạng một cô gái yếu ớt.
"Ta không cần ma pháp để nhìn thấy sai lầm của ngươi, Hắc Thiết. Ta dùng bộ óc của mình." An Nhiên lạnh lùng nói tiếp, từng lời nói của nàng như một lưỡi dao mổ xẻ thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của gã lính gác. "Ngươi có biết Lôi Thiết đang vô cùng giận dữ vì chiếc roi điện Lôi Phạt của hắn bị đóng băng ngày hôm qua không? Hắn đang điên cuồng tìm kiếm một kẻ thế mạng để đổ lỗi trước Trưởng lão viện. Và sai phạm hành chính của ngươi chính là chiếc thòng lọng hoàn hảo nhất mà hắn cần."
"Không... Lôi Thiết đại nhân sẽ không..." Hắc Thiết cố gắng dùng giọng gầm rú để che giấu sự hoảng loạn đang dâng trào trong lòng.
"Hắn sẽ làm." An Nhiên cắt đứt lời hắn một cách tàn nhẫn. "Theo Điều 74, Khoản 3 của Luật Chấp pháp Ngục tối Vực Thẳm: 'Lính gác tự ý rời bỏ vị trí canh gác trong ca trực dẫn đến lỗ hổng an ninh ma pháp sẽ bị khép vào tội lơ là nhiệm vụ, chịu hình phạt chặt bỏ hai tay và đày ải vào Vực Sâu Vô Tận'. Nếu đêm nay có bất kỳ một tù nhân ác quỷ nào bạo tẩu hoặc xổng ngục, Lôi Thiết chỉ cần trình biên bản này lên Tòa án tối cao, ngươi sẽ là kẻ duy nhất bước lên đoạn đầu đài để bảo vệ chiếc ghế Cai ngục trưởng của hắn."
Hắc Thiết hoàn toàn sụp đổ. Hắn khuỵu một gối xuống trước cửa ngục, cây búa xích nặng nề rơi xuống đất tạo ra tiếng va chạm chát chúa. Hắn biết rất rõ sự tàn bạo của Lôi Thiết và luật lệ khắc nghiệt của Trưởng lão viện đối với dị tộc cấp thấp. Hắn chỉ là một quỷ tộc sơ cấp, nếu bị chặt tay và đày xuống Vực Sâu, hắn sẽ làm mồi cho lũ quái vật dưới đó trong vòng chưa đầy một ngày.
"Cứu... Cứu ta!" Hắc Thiết thò bàn tay khổng lồ qua khe sắt cửa ngục, giọng nói run rẩy cầu xin. "Ngươi là luật sư nhân loại... ngươi hiểu rõ luật pháp phi nhân! Ngươi có thể cứu ta đúng không?"
An Nhiên nhìn bàn tay khổng lồ đang run rẩy trước mặt, ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng lạnh lùng của kẻ đi săn đã bẫy được con mồi. Nàng cố gắng ngồi thẳng dậy, dù cơ thể đang run lên vì cơn sốt, ngồi tựa lưng vào tường đá để giữ vững phong thái chủ động tuyệt đối.
"Ta có thể cứu ngươi, Hắc Thiết. Nhưng luật pháp không có sự ban ơn miễn phí."
"Ta sẽ đưa nước cho ngươi! Thức ăn nữa! Ta sẽ lén mang đến mỗi ngày!" Hắc Thiết vội vã khẩn cầu, nỗi sợ hãi hình phạt chặt tay đã hoàn toàn đè bẹp sự khinh miệt chủng tộc của hắn dành cho nàng.
An Nhiên khẽ gật đầu. "Thỏa thuận thành lập. Bây giờ, hãy lắng nghe giải pháp lách luật của ta. Theo Điều 89 của Luật Quản lý Ngục tối, có một quy định đặc biệt về 'Thời gian hiệu chuẩn ma pháp'. Nếu ngươi ghi thêm một dòng ghi chú bằng mực xanh ở góc dưới biên bản: 'Ca trực kéo dài thêm một giờ để hiệu chuẩn chốt ma pháp cổng số bốn dưới sự giám sát thụ động', biên bản của ngươi sẽ hoàn toàn hợp pháp và không kẻ nào có thể khép ngươi vào tội lơ là nhiệm vụ."
"Hiệu chuẩn... ma pháp thụ động?" Hắc Thiết ngơ ngác, hắn chưa từng nghe đến điều khoản này.
"Đó là một kẽ hở luật pháp cổ đại đã bị Trưởng lão viện cố tình lãng quên, nhưng nó vẫn chưa hề bị bãi bỏ trong cuốn Cổ Luật." An Nhiên giải thích, giọng nói đanh thép đầy tự tin. "Hãy viết chính xác những chữ đó. Lôi Thiết sẽ không bao giờ dám nghi ngờ một điều khoản luật cổ vì hắn quá ngu ngốc và sợ hãi phản phệ."
Hắc Thiết vội vàng rút chiếc bút lông vũ thô kệch, chấm mực xanh và cẩn thận nắn nót viết từng chữ theo lời chỉ dẫn của An Nhiên lên góc cuốn sổ trực ca. Khi dòng chữ hoàn thành, một vầng sáng ma pháp nhạt màu xanh lam khẽ rực lên trên trang giấy da thú, biểu thị điều khoản lách luật đã được hệ thống tư pháp của ngục tối tự động chấp nhận và đồng bộ hóa.
Hắc Thiết thở phào nhẹ nhõm, nhìn An Nhiên bằng ánh mắt kính sợ tột độ. Hắn nhận ra, cô gái nhân loại yếu ớt này sở hữu một thứ sức mạnh đáng sợ hơn cả ma pháp hủy diệt – đó là trí tuệ điều khiển luật pháp.
Hắn nhìn quanh hành lang tối tăm để đảm bảo không có ai tuần tra, sau đó lén lút thò tay vào trong giáp ngực, rút ra một mẩu bánh mì khô bọc trong vải sạch và một túi nước da dê nhỏ, đẩy nhẹ qua khe sắt phòng giam.
"Đây... đây là phần ăn của ta hôm nay. Ngươi cầm lấy đi." Hắc Thiết thì thầm.
An Nhiên nhanh chóng đón lấy túi nước, ngụm từng ngụm nhỏ để làm dịu đi cổ họng đang bỏng rát. Hơi ấm từ mẩu bánh mì khô và dòng nước mát lành như hồi sinh cơ thể đang suy kiệt của nàng. Nàng cẩn thận giấu mẩu bánh mì vào trong túi áo vest.
Tuy nhiên, ngay khi An Nhiên vừa kịp thở phào, Hắc Thiết bỗng tiến sát lại gần khe sắt, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, đôi mắt vàng đục lộ rõ sự kinh hoàng:
"Nhân loại... ngươi phải cẩn thận. Ta vừa nghe lén được cuộc trò chuyện của Lôi Thiết với thuộc hạ của Công tố viên tối cao Lục Vạn Thừa ở sảnh chấp pháp."
Tim An Nhiên thắt lại. Nàng nhướng mày: "Họ nói gì?"
"Lục Vạn Thừa không muốn đợi đến ngày phiên tòa công khai khai mạc." Hắc Thiết run rẩy nói, giọng nói đầy sự sợ hãi. "Hắn đang tự tay chuẩn bị một hồ sơ hành quyết đặc biệt, khép ngươi vào tội 'phù thủy tà ác đánh cắp di vật tối cổ'. Hắn định dùng quyền hạn tối cao của công tố viên để cưỡng chế thi hành án tử hình ngươi ngay tại phòng giam biệt lập này trong vòng ba ngày tới, trước khi Hội đồng Thẩm phán tối cao kịp can thiệp."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!