Nhạc nềnAfternoon_Garden

Hành Trình Vào Lang Cốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

An Nhiên khẽ gập cuộn hồ sơ lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía cửa sổ hướng về phía rặng núi tuyết hoang dã của Lang Cốc.


Bên ngoài, bầu trời Vực Thẳm đã chuyển sang sắc tím sẫm của buổi hoàng hôn tăm tối. Gió rít qua những khe đá gô-tích của Biệt thự Giám hộ Chung, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của phương Bắc. An Nhiên khẽ chỉnh lại cổ áo chiếc măng tô dạ đen lịch lãm. Lớp ren thêu tinh xảo che đi chiếc quai xương xanh mảnh mai, nơi ấn ký khế ước hình cán cân công lý vẫn đang phát ra luồng sáng bạc mờ ảo, ấm nóng.


"Sư phụ, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi." Lâm Uyển Nhi rụt rè bước vào phòng, tay ôm khư khư chiếc túi da đựng đầy hồ sơ đã được khôi phục. Cô bé vẫn chưa hết run rẩy khi phải đối mặt với không khí ngột ngạt của thế giới dị tộc, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm đầy vẻ lo âu.


An Nhiên khẽ gật đầu, bước đi có chút lảo đảo. Cơn sốt nhẹ từ trận phản phệ ma pháp truyền tin chiều nay vẫn chưa dứt, khiến trán nàng hâm hấp nóng. Cổ tay trái của nàng, nơi có vết xước rỉ máu mảnh như sợi chỉ do luồng ma pháp biên giới đánh bật, đã được băng bó sơ sài. Lòng bàn tay phải của nàng cũng quấn một lớp gạc trắng dày do vết rạch máu hiến tế từ Nghi thức Tuyên thệ trước đó. Nhưng đôi mắt xám tro của nàng vẫn lạnh lùng, sắc bén như một lưỡi dao mổ.


"Đi thôi. Chúng ta không có nhiều thời gian trước khi bồi thẩm đoàn Lang tộc khai mạc." An Nhiên lạnh nhạt nói, bước thẳng xuống sảnh chính.


Dưới sảnh, chúa tể Lang tộc Cố Hàn Dạ đã đứng đợi sẵn. Hắn mặc một bộ giáp da thú hoang dã sờn cũ, để lộ cơ bụng tám múi rắn chắc và làn da ngăm đầy những vết sẹo chiến tranh. Mái tóc bạc hoang dã của hắn khẽ lay động theo luồng khí lạnh rò rỉ từ cửa chính. Đôi mắt vàng kim dã thú của hắn quét qua dáng vẻ thanh mảnh, có phần yếu ớt của An Nhiên, lồng ngực vạm vỡ khẽ phập phồng thở dốc.


"Nữ nhân loài người, ngươi thực sự muốn đi với thể trạng như thế này sao?" Cố Hàn Dạ khoanh tay trước ngực, giọng nói trầm đục vang lên đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. "Lang Cốc không phải là cái biệt thự ấm áp này. Bão tuyết ở đó có thể thổi bay bộ xương khô của ngươi trong vòng một nốt nhạc."


An Nhiên dừng bước trước mặt hắn, ngước đôi mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt dã thú của chúa tể Lang tộc: "Thẩm phán Cố, nếu tôi không đi, ngài nghĩ ngài có thể tự mình bước vào hang động thiêng của bộ tộc mà không bị phế truất lập tức bởi sắc lệnh của Trưởng lão viện sao? Không có bộ óc của tôi, ngài chỉ là một con sói hữu dũng vô mưu chờ lên đoạn đầu đài."


"Ngươi..." Cố Hàn Dạ nghiến răng, nanh vuốt sói khẽ nhô ra từ các đầu ngón tay. Nhưng khi nhìn thấy vệt máu nhạt thấm qua lớp băng gạc trên cổ tay trái của nàng, sát khí của hắn đột ngột dịu đi một cách kỳ lạ. Khế ước giám hộ chung đang rung động, truyền đến tâm trí hắn nỗi đau âm ỉ và sự kiệt quệ của nàng. Hắn hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi thẳng ra cửa: "Lang Nhất! Chuẩn bị xe ngựa chống lạnh tốt nhất. Nếu nàng ta chết dọc đường, ta sẽ lột da ngươi."


Chiến binh hộ vệ Lang Nhất – gã khổng lồ cao lớn mặc giáp da thô – cung kính cúi đầu, lập tức dắt cỗ xe ngựa đá đen khổng lồ được kéo bởi bốn con dị thú móng vuốt sắc bén tiến lại gần.


Chuyến hành trình tiến vào Lang Cốc bắt đầu trong sự im lặng ngột ngạt.


Càng đi sâu về phía ranh giới Lang Cốc, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những vách đá dựng đứng phủ đầy băng tuyết vĩnh cửu hiện ra giữa màn sương mù dày đặc. Gió tuyết bắt đầu gầm rú dữ dội, đập liên hồi vào thành xe ngựa bằng đá đen. Cái lạnh cắt da cắt thịt luồn qua các khe hở, khiến Lâm Uyển Nhi co rúm người lại, hàm răng đánh vào nhau lập cập.


An Nhiên khẽ tựa lưng vào thành xe, lồng ngực phập phồng khó nhọc. Cơn sốt đang hành hạ nàng, khiến hơi thở của nàng nóng rực giữa không gian băng giá.


Một bóng đen khổng lồ đột ngột ngồi xuống bên cạnh nàng. Cố Hàn Dạ không nói một lời, hắn thô bạo giật chiếc áo choàng lông gấu vĩ đại trên vai mình, ném thẳng lên người An Nhiên. Sức nặng và hơi ấm dã tính từ chiếc áo choàng lập tức bao bọc lấy cơ thể nàng, xua đi phần nào cái lạnh buốt.


"Đừng có hiểu lầm." Cố Hàn Dạ quay mặt đi hướng khác, đôi tai sói trên mái tóc bạc khẽ giật giật đầy vẻ bối rối. "Chỉ là nếu ngươi chết lạnh ở đây, khế ước sẽ cưỡng chế rút đi phân nửa ma lực của ta. Ta không muốn bị Dạ Khương cười nhạo."


An Nhiên khẽ kéo sát chiếc áo choàng lông thú ấm áp, khóe môi nhợt nhạt hơi cong lên: "Cảm ơn sự thực dụng của ngài, Thẩm phán Cố."


"Hừ."


Đột ngột, cỗ xe ngựa đá đen chấn động dữ dội. Tiếng dị thú kéo xe gầm rú đầy hoảng loạn vang lên bên ngoài.


"Chủ nhân! Có phục kích!" Tiếng hét vang dội của Lang Nhất vang lên giữa tiếng bão tuyết gầm rú.


An Nhiên lập tức mở to mắt. Đôi mắt xám của nàng chuyển sang sắc bạc lấp lánh của Đôi mắt thấu thị lời nói dối. Nàng nhìn xuyên qua cửa sổ xe ngựa.


Một trận pháp bão tuyết ma pháp khổng lồ màu xanh lam thẫm đã được kích hoạt từ trước, khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh đèo núi biên giới. Những bông tuyết sắc nhọn như dao cạo xoay tròn điên cuồng, đóng băng hoàn toàn các bánh xe ngựa đá đen chỉ trong vài giây.


Từ những rặng thông đá phủ đầy tuyết, hàng chục sát thủ bóng đêm – những gián điệp tinh nhuệ của Trưởng lão viện – lao ra như những bóng ma hắc ám. Cùng lúc đó, dưới lòng đầm lầy nửa đông cứng bên cạnh đèo, những con quái thú đầm lầy khổng lồ cấu thành từ bùn độc và oán khí bắt đầu trồi lên, gầm rú kinh hoàng.


"Lâm Uyển Nhi! Bám chặt lấy thành xe!" An Nhiên ra lệnh, tay phải nàng đã thọc vào túi áo vest, nắm chặt cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân.


Lang Nhất nhảy xuống khỏi bục lái, vung chiếc rìu chiến bằng thép ròng khổng lồ. Một luồng huyết khí bộc phá từ cơ thể gã quỷ khổng lồ, chém đôi một con quái thú đầm lầy đang lao lên định nuốt chửng cỗ xe. Nhưng số lượng quái vật và sát thủ quá đông, trận pháp bão tuyết đang liên tục hút đi nhiệt độ và ma lực của họ.


"Sư phụ! Chúng ta đang bị chìm!" Lâm Uyển Nhi hét lên kinh hoàng. Bánh xe ngựa bị đóng băng đang dần sụp xuống một hố bùn lún độc hại ẩn giấu dưới lớp tuyết dày.


An Nhiên không hề hoảng loạn. Nàng rút chiếc la bàn ma thuật ranh giới từ trong túi ra, nhỏ một giọt nước biển sâu tinh khiết còn sót lại lên mặt kính. Chiếc la bàn lập tức phát ra những luồng sáng xanh lục, vẽ nên sơ đồ dòng chảy ma lực của đầm lầy trước mắt nàng.


Bằng kỹ năng Khám nghiệm hiện trường không dấu vết, An Nhiên quét nhanh qua địa hình xung quanh. Những điểm sáng ma lực của bẫy rập hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng.


"Lang Nhất! Đừng đánh trực diện nữa! Điều khiển dị thú rẽ trái bốn mươi độ! Chỗ đó có bệ đá ngầm cổ đại, đó là lối thoát duy nhất qua bãi bùn lún!" An Nhiên hét lớn qua cửa sổ xe.


Lang Nhất không hề nghi ngờ, gã dùng hết sức mạnh quật mạnh dây cương, ép bốn con dị thú kéo cỗ xe băng qua lớp bùn lún nguy hiểm, đáp thẳng lên bệ đá ngầm vững chắc ngay trước khi cỗ xe bị nuốt chửng.


Nhưng trận pháp bão tuyết vẫn đang siết chặt. Những mũi băng nhọn hoắt từ trên không trung liên tục giáng xuống như mưa rào, đâm thủng nóc xe ngựa đá đen.


"Trận pháp này hoạt động dựa trên một trận nhãn cố định." An Nhiên nhắm nghiền hai mắt, Đôi mắt thấu thị của nàng quét qua vách đá dựng đứng phía trên. Nàng nhìn thấy một luồng ma lực màu xanh lam đậm đặc đang xoay tròn bên trong một tảng băng cổ đại khổng lồ nhô ra khỏi vách núi. "Cố Hàn Dạ! Ba mươi mét phía trên bên phải! Trận nhãn nằm bên trong tảng băng xanh hình nanh sói! Đập nát nó!"


Cố Hàn Dạ gầm lên một tiếng dũng mãnh. Sức mạnh dã thú của chúa tể Lang tộc bộc phát hoàn toàn. Hắn đạp mạnh vào thành xe, lao vút lên không trung như một mũi tên bạc. Đôi bàn tay hắn hóa thành móng vuốt sói khổng lồ rực sáng ánh vàng kim, giáng một đòn chí mạng thẳng vào tảng băng xanh.


"ẦM!!!"


Tảng băng cổ đại vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Trận pháp bão tuyết lập tức sụp đổ, gió lạnh ngừng rít, để lộ ra khoảng không tăm tối của đèo núi.


Nhưng đòn bộc phá của Cố Hàn Dạ đã kích hoạt một tai biến mới. Dư chấn từ vụ nổ trận nhãn khiến toàn bộ vách đá dựng đứng bị sạt lở. Hàng vạn tấn tuyết và đá khổng lồ đổ ập xuống từ đỉnh núi, tạo ra một trận lở tuyết kinh hoàng.


"Sư phụ!" Lâm Uyển Nhi khóc thét lên khi cỗ xe ngựa đá đen bị một tảng đá khổng lồ đập nát vụn.


Lang Nhất nhanh chóng ôm lấy Lâm Uyển Nhi nhảy ra xa, nhưng An Nhiên bị chấn động ma lực hất văng ra sát mép vực thẳm đang sạt lở. Đất đá dưới chân nàng vỡ vụn, cơ thể thanh mảnh của nàng rơi tự do xuống vực sâu tối tăm.


Giữa khoảnh khắc sinh tử, một luồng ánh sáng bạc khổng lồ bùng lên rực rỡ.


Cố Hàn Dạ hóa thân thành một con sói khổng lồ cao hơn ba mét, bộ lông màu bạc lấp lánh dưới ánh trăng mờ. Hắn lao vút xuống vực sâu với tốc độ cực hạn, dùng chiếc lưng rộng lớn đỡ lấy cơ thể An Nhiên ngay giữa không trung.


"Hự!" An Nhiên va chạm mạnh vào bộ lông mềm mại nhưng săn chắc của hắn, hai tay nàng ôm chặt lấy cổ con sói khổng lồ.


Cố Hàn Dạ dùng móng vuốt sắc nhọn bám chặt vào vách đá dựng đứng, găm sâu vào lòng đá để ngăn đà rơi. Hắn thở dốc, đôi mắt vàng kim khổng lồ quay lại nhìn nàng đầy vẻ lo lắng xen lẫn giận dữ: "Nữ nhân loài người! Ngươi có biết ngươi vừa suýt biến ta thành kẻ vi phạm khế ước không?"


"Tôi biết ngài sẽ cứu tôi mà, Thẩm phán Cố." An Nhiên khàn giọng nói, lồng ngực nàng đau nhói vì va chạm.


Đột ngột, từ trong bóng tối của vách đá phía trên, thủ lĩnh toán sát thủ – một ác quỷ bóng đêm vương cấp – lao ra với thanh đoản kiếm tẩm độc tố cực mạnh, nhắm thẳng vào gáy của Cố Hàn Dạ lúc hắn đang bị kẹt trên vách đá.


Khoảng cách quá gần, Cố Hàn Dạ không thể né tránh hay vung vuốt cản phá mà không làm rơi An Nhiên.


An Nhiên nghiến răng, lồng ngực nàng bùng lên một ý chí công lý mãnh liệt. Nàng giơ cao cuốn sách Cổ Luật rách nát, máu từ lòng bàn tay phải thấm đỏ các trang sách da dê. Nàng tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào cổ họng đang bỏng rát:


"Nhân danh Cổ Luật Pháp tối cao... ĐÓNG BĂNG!"


Một vòng tròn ma pháp luật lệ màu vàng kim nhạt đột ngột hình thành dưới chân tên sát thủ. Luồng sức mạnh cưỡng chế của Thần ngôn phán quyết sơ cấp lập tức khóa chặt toàn bộ cơ thể hắn giữa không trung.


Tên sát thủ trợn tròn mắt kinh hoàng, toàn thân cứng đờ như tượng đá, không thể di chuyển dù chỉ một milimet.


Ba giây.


Đó là tất cả những gì Cố Hàn Dạ cần. Con sói khổng lồ gầm rú điên cuồng, hắn đạp mạnh vào vách đá, phóng vút lên cao, há to chiếc miệng đầy răng nanh sắc nhọn, cắn nát hoàn toàn nửa thân trên của tên sát thủ vương cấp ngay giữa không trung.


Máu đen phun trào như mưa rào, bị gió tuyết thổi bay đi mất.


Cố Hàn Dạ đáp xuống đỉnh đèo một cách vững vàng. Hắn từ từ thu hồi thân xác khổng lồ, trở lại nhân dạng. Hắn thở dốc, nhìn An Nhiên lúc này đã kiệt sức nằm rạp trên mặt đất, cổ họng nàng rỉ máu tươi do phản phệ của Thần ngôn.


Hắn im lặng bước lại gần, cúi xuống bế xốc nàng lên bằng đôi tay vạm vỡ của mình. Sự thô lỗ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự cẩn trọng, nâng niu đầy dã tính. Hắn dùng tấm thân to lớn của mình để chắn hoàn toàn những cơn gió lạnh đang thổi tới, đảm bảo nàng không bị lạnh thêm một chút nào.


"Ngươi đúng là một con quái vật điên rồ nhất mà ta từng gặp, luật sư nhân loại." Cố Hàn Dạ khẽ thì thầm bên tai nàng, đôi mắt vàng kim lộ rõ sự quy phục và lòng trung thành dã tính không thể lay chuyển.


Họ tiếp tục đi bộ vượt qua đèo núi, hướng về phía cổng biên giới Lang Cốc.


Tuy nhiên, ngay khi họ vừa đặt chân đến vòm đá cổ kính đánh dấu ranh giới của bộ tộc, một tiếng hú dài đầy sát khí đột ngột vang dội khắp núi rừng.


Từ trong bóng tối của rừng thông tuyết, hàng trăm chiến binh sói với đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ lao ra, vây chặt lấy lối đi. Dẫn đầu bọn chúng là Thiếu chủ Dạ Khương – kẻ cạnh tranh vương vị đầy dã tâm. Hắn mặc bộ giáp xương quái thú khổng lồ, tay lăm lăm chiếc rìu chiến rỉ máu, gương mặt góc cạnh đầy vẻ đắc ý và tàn nhẫn.


"Cố Hàn Dạ! Ngươi đã bị phế truất vương vị!" Dạ Khương chỉ thẳng rìu chiến vào mặt Cố Hàn Dạ, gầm lên đầy kiêu ngạo. "Trưởng lão viện đã ban lệnh truy nã tối cao đối với ngươi vì tội mưu sát trưởng lão và phản quốc! Đầu hàng đi, hoặc ta sẽ xé xác cả ngươi lẫn con điếm nhân loại bẩn thỉu này ngay tại biên giới này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!