Văn Phòng Luật Đầu Tiên
Dạ Vũ vừa dứt lời, cả sảnh chính biệt thự chung rơi vào trạng thái đóng băng chính trị tột độ. Năm vị chúa tể đồng loạt nhìn về phía Thẩm An Nhiên – người duy nhất có thể lách qua luật lệ tàn bạo của Vực Thẳm để minh oan cho Chúa tể Lang tộc.
Luồng ma khí hoang dã của Cố Hàn Dạ bùng lên như ngọn lửa cuồng nộ, khiến những sợi lông sói bạc trên vai hắn dựng đứng. Hắn bước một bước dài, mặt sàn đá đen dưới chân rạn nứt dưới sức nặng của cơn thịnh nộ. "Dạ Khương... gã khốn đó dám cấu kết với Hội đồng Trưởng lão Dạ Nguyệt để vu oan cho ta? Ta sẽ quay lại Lang Cốc và xé xác tất cả bọn chúng!"
"Bình tĩnh đi, con sói nóng nảy kia." Lục Diệp Sâm lạnh lùng bước lên chặn trước mặt Cố Hàn Dạ, huyết kiếm trong tay hắn khẽ ngân vang một tiếng trầm đục. "Ngươi nghĩ Trưởng lão viện và Dạ Khương dựng lên vở kịch này chỉ để ngươi quay về dùng nắm đấm sao? Ngay khi ngươi bước chân vào Lang Cốc mà không có bằng chứng ngoại phạm pháp lý, sắc lệnh phế truất sẽ lập tức kích hoạt ma pháp cưỡng chế của Bia Đá Thề Ước. Ngươi sẽ bạo tẩu, và họ sẽ có lý do chính đáng để xử tử ngươi trước toàn bộ liên minh."
"Lục Diệp Sâm nói đúng." Tạ Diệc Hàn khẽ vuốt cằm, nụ cười nửa miệng quỷ quyệt thường ngày biến mất, thay vào đó là ánh mắt thâm trầm tính toán. "Trưởng lão viện đang dùng luật pháp để bóp nghẹt chúng ta. Nếu Cố Hàn Dạ ngã xuống, thế cân bằng của năm đại tộc sẽ hoàn toàn sụp đổ. Hơn nữa, khế ước giám hộ chung vừa được ký kết, nếu một người trong chúng ta bị phế truất hoặc chết, ma lực của những người còn lại cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
An Nhiên đứng giữa sảnh đường, bàn tay phải băng bó cẩn thận khẽ tì lên thành ghế để giữ thăng bằng. Cơn sốt cao tuy đã giảm nhưng thể chất nhân loại yếu ớt của nàng vẫn đang biểu tình dữ dội. Trên xương quai xanh, ấn ký khế ước hình cán cân công lý khẽ phát ra luồng sáng bạc dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở vô hình về sợi dây sinh mệnh đang trói buộc nàng với năm vị chúa tể dị tộc.
Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc nhưng rành rọt át đi tiếng gầm gừ của Cố Hàn Dạ: "Muốn giải quyết vụ án này, tôi cần một nơi làm việc độc lập. Dạ Lăng!"
"Có tôi, thưa tiểu thư." Gã quản gia ác quỷ cổ đại bước ra từ bóng tối, cung kính cúi đầu.
"Hãy dọn dẹp thư viện cũ ở tầng hai của biệt thự. Từ hôm nay, nơi đó sẽ là Văn phòng Luật An Nhiên – nơi duy nhất tiếp nhận và xử lý các hồ sơ tư pháp của tôi tại Vực Thẳm này." An Nhiên lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt quét qua năm vị thẩm phán tối cao. "Và tôi cần toàn bộ hồ sơ vụ án mạng của trưởng lão Lang tộc ngay lập tức."
Dạ Vũ vội vàng dâng lên một cuộn da dê cổ kính chứa đầy các ký tự ma pháp của Lang tộc. An Nhiên đón lấy cuộn hồ sơ, bước thẳng lên tầng hai, bỏ lại sau lưng những ánh mắt kinh ngạc, nghi kỵ nhưng cũng đầy kỳ vọng của năm vị chúa tể.
Thư viện cũ của biệt thự chung là một căn phòng rộng lớn mang đậm phong cách gô-tích tăm tối. Những giá sách bằng gỗ sồi đen cao vút chạm trần, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến ma pháp lơ lửng trên không trung vẽ nên những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo trên sàn đá. Dạ Lăng đã nhanh chóng dọn sạch một chiếc bàn làm việc lớn bằng đá thạch anh đen ở trung tâm phòng, đặt lên đó những chồng giấy da dê trống và mực viết đặc chế.
An Nhiên ngồi xuống ghế, trải cuộn hồ sơ vụ án ra mặt bàn. Đôi mắt xám tro của nàng lướt nhanh qua các dòng chữ cổ đại. Thế nhưng, chân mày nàng lập tức nhíu chặt lại.
Hơn một nửa nội dung trong báo cáo khám nghiệm tử thi và biên bản lời khai nhân chứng đã bị bôi đen hoàn toàn bởi một loại ma pháp hắc ám cứng nhắc. Đây là thủ đoạn phong tỏa thông tin quen thuộc của Trưởng lão viện hòng dồn Cố Hàn Dạ vào đường chết.
"Muốn dùng trò bôi đen hồ sơ để che mắt tôi sao?" An Nhiên khẽ cười lạnh. Nàng thọc tay vào túi áo vest, rút ra chiếc Bút lông chim phán xét màu đen cổ kính – di vật vô giá của người thầy Trần Quốc Kiệt.
Nàng tập trung ý thức, truyền một chút huyết lực từ ngón tay trỏ vào thân bút. Ngòi bút lông chim lập tức phát ra luồng ánh sáng đỏ rực như máu. Khi An Nhiên rà ngòi bút qua những khoảng đen ma pháp trên cuộn da dê, một hiện tượng kỳ dị xảy ra: những vết mực hắc hỏa của Trưởng lão viện bắt đầu bốc lên thành những làn khói xám nhạt, để lộ ra những dòng chữ cổ đại bị che giấu phía dưới.
Tuy nhiên, lượng ma lực tiêu hao để duy trì chiếc bút quá lớn khiến thái dương An Nhiên giật mạnh liên hồi, vệt máu rỉ nhẹ từ cổ tay trái khẽ thấm qua lớp băng gạc.
Nàng cần một trợ thủ đắc lực có thể giúp nàng xử lý khối lượng thông tin khổng lồ này. An Nhiên khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, kích hoạt trận pháp truyền tin ngầm liên kết với chợ đen Vực Thẳm.
Một lát sau, sương mù đen ngưng tụ giữa phòng, hiện ra thân ảnh lả lướt của Hắc Nguyệt. Gã Miêu quỷ ranh mãnh khẽ vẫy chiếc đuôi đen, đôi mắt hai màu vàng - xanh lục bảo híp lại đầy hứng thú: "Ồ, luật sư Thẩm tôn kính của ta, cô vừa tỉnh dậy đã muốn giao dịch sao? Ta nghe nói cả biệt thự chung này đang náo loạn vì vụ án của Cố Hàn Dạ đấy."
"Hắc Nguyệt, tôi cần ngài thực hiện một giao dịch xuyên giới." An Nhiên đặt lên bàn một túi nặng chứa đầy tiền vàng ma lực Abyss Coin. "Hãy dùng cổng dịch chuyển lậu của ngài tại chợ đen, lén đưa trợ lý tập sự của tôi – Lâm Uyển Nhi – từ nhân giới vào đây. Tôi cần trí nhớ hình ảnh tuyệt đối của cô ấy để đối chiếu hồ sơ."
Hắc Nguyệt nhìn túi tiền vàng, đôi mắt sáng lên vẻ tham lam nhưng gã khẽ thở dài: "Giao dịch này cực kỳ mạo hiểm, tiểu thư ạ. Trưởng lão viện đã tăng cường ma pháp biên giới Thiết Huyết để chặn mọi luồng sóng dịch chuyển xuyên giới. Ta có thể đưa người vào, nhưng cái giá phải trả... không chỉ là tiền đâu."
"Tôi biết ngài đang tìm kiếm Huyết tinh thể Thượng phẩm để đột phá nghẽn mạch ma lực." An Nhiên lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt gã Miêu quỷ, đôi mắt bạc thấu thị lời nói dối của nàng khiến Hắc Nguyệt khẽ rùng mình. "Giúp tôi vụ này, tôi sẽ dùng danh nghĩa người bảo hộ của Lục Diệp Sâm để cấp cho ngài quyền tiếp cận kho dược liệu Huyết lâu ở Level 2."
Lời đề nghị quá hấp dẫn khiến Hắc Nguyệt không thể từ chối. Gã cúi người chào: "Thỏa thuận thành lập. Chờ ta nửa canh giờ."
An Nhiên tranh thủ thời gian cố gắng dùng trận pháp của Hắc Nguyệt để gửi một tin nhắn ngắn về cho cha nàng, Thẩm Đình Phong, ở nhân giới để báo bình an. Tuy nhiên, ngay khi luồng sóng ma pháp vừa chạm đến ranh giới không gian, một tiếng "KENG" chói tai vang lên. Ma pháp biên giới của Trưởng lão viện lập tức bẻ gãy luồng sóng, khiến An Nhiên bị phản phệ nhẹ, lồng ngực đau thắt lại.
"Chết tiệt, Trưởng lão viện đã phong tỏa hoàn toàn biên giới..." An Nhiên nghiến răng, lau vệt máu nhỏ nơi khóe môi.
Đúng lúc đó, sương mù đen lại bùng lên. Hắc Nguyệt bước ra, bên cạnh gã là một thiếu nữ mười tám tuổi, đeo kính cận dày cộm, hai tay ôm khư khư một tập tài liệu luật học nhân giới, gương mặt tròn trịa nhợt nhạt vì sợ hãi. Đó chính là Lâm Uyển Nhi.
"Sư... Sư phụ!" Lâm Uyển Nhi vừa nhìn thấy An Nhiên liền khóc nấc lên, vội vàng chạy đến nép sau lưng nàng, run rẩy nhìn quanh căn phòng gô-tích tăm tối. "Nơi này đáng sợ quá... Em tưởng mình đã bị quái vật ăn thịt rồi chứ!"
"Nín đi, Uyển Nhi. Em an toàn rồi." An Nhiên dịu dàng vỗ vai học trò, nhưng phong thái lập tức trở lại sự nghiêm khắc chuyên nghiệp. "Lau nước mắt đi. Chúng ta không có thời gian để khóc. Hãy mở cuốn sổ ghi chép vạn năng của em ra, tôi cần em đối chiếu bản đồ địa hình Lang Cốc và Đầm Lầy Tử Vong ngay lập tức."
Nhìn thấy sự kiên định của sư phụ, Lâm Uyển Nhi khẽ nấc một tiếng rồi nhanh chóng gật đầu. Cô bé đeo lại kính, mở cuốn sổ tay và kích hoạt trí nhớ hình ảnh tuyệt đối của mình. Đôi mắt cô bé quét qua cuộn hồ sơ Lang tộc mà An Nhiên đã dùng Bút lông chim phán xét để khôi phục chữ viết.
Trong khi đó, Hắc Nguyệt ghé sát tai An Nhiên, ngầm cung cấp một tin tình báo cực kỳ giá trị: "Luật sư Thẩm, ta vừa dò hỏi được từ mạng lưới chợ đen. Gần đây, Dạ Ma – kẻ đang cạnh tranh vương vị với Cố Hàn Dạ – đã bí mật mua một lượng lớn Bột sương rồng gai Hắc ám từ một dược sĩ ngầm Hải tộc. Hắn đã vận chuyển lậu số độc dược này qua ngả Đầm Lầy Tử Vong biên giới Lang tộc."
An Nhiên nheo mắt: "Bột sương rồng gai Hắc ám... Loại độc dược cực kỳ quý hiếm chỉ mọc tại Đầm Lầy Tử Vong?"
"Đúng vậy. Loại độc này không màu không mùi, có khả năng làm tê liệt ma lực và gây ảo giác bạo tẩu cực mạnh đối với Lang tộc thượng lưu." Hắc Nguyệt khẽ thì thầm trước khi biến mất vào bóng tối.
An Nhiên quay lại bàn làm việc, cùng Lâm Uyển Nhi mổ xẻ từng chi tiết nhỏ trong hồ sơ.
"Sư phụ!" Lâm Uyển Nhi đột ngột kêu lên, ngón tay run rẩy chỉ vào một dòng chữ nhỏ trong báo cáo khám nghiệm tử thi vừa được phục hồi. "Nhìn vào đây! Báo cáo ghi nhận trưởng lão Lang tộc tử vong vào giờ Tý đêm mùng ba. Nhưng hãy nhìn vào biểu đồ biến động ma lực thời gian thực của khu vực thần điện do ám vệ ghi lại... Luồng ma lực của Cố Hàn Dạ lúc đó đang ở trạng thái cân bằng hoàn mỹ tại biệt thự chung nhờ khế ước giám hộ của cô!"
An Nhiên lập tức đứng dậy, ánh mắt rực sáng ánh bạc của Đôi mắt thấu thị lời nói dối: "Đúng vậy! Cơn bão ma lực Vực Thẳm bùng phát vào giờ Sửu. Kẻ ngụy tạo chứng cứ muốn đổ lỗi cho Cố Hàn Dạ bạo tẩu sát hại trưởng lão trong cơn bão. Nhưng thực chất, nạn nhân đã bị sát hại trước thời điểm bão ma lực bùng phát hai tiếng đồng hồ! Tại thời điểm đó, Cố Hàn Dạ có chứng cứ ngoại phạm tuyệt đối dựa trên biến động ma lực thời gian thực được khế ước ghi nhận!"
Nàng đã tìm ra lỗi logic thời gian thực chí mạng để minh oan cho Cố Hàn Dạ. Thế nhưng, để bẻ gãy hoàn toàn lời buộc tội của Trưởng lão viện trước pháp đình, nàng cần một bằng chứng vật lý không thể chối cãi.
Lâm Uyển Nhi tiếp tục dùng kính thấu quang soi vào hình ảnh vết thương của nạn nhân được vẽ lại trong hồ sơ. Cô bé đột ngột hét lên một tiếng kinh hãi, suýt nữa làm rơi chiếc kính:
"Sư phụ! Nhìn kỹ vào phần rìa vết thương bị ăn mòn này đi! Nó không phải do móng vuốt sói xé rách... Vết thương của nạn nhân chứa tàn dư của Bột sương rồng gai Hắc ám!"
An Nhiên cúi rạp người xuống mặt bàn, đôi mắt bạc khóa chặt vào vệt đen li ti trên hình vẽ vết thương. Đúng là Bột sương rồng gai Hắc ám – loại độc dược cấm chỉ mọc tại Đầm Lầy Tử Vong. Kẻ thủ ác đã dùng độc để làm tê liệt trưởng lão trước khi ngụy tạo vết móng vuốt giả hòng đổ tội cho Cố Hàn Dạ.
Nàng đã xác định được loại độc dược cấm, nhưng để chứng minh điều này trước tòa án dị tộc cứng nhắc, nàng không thể chỉ dùng một hình vẽ. Nàng phải trực tiếp đến hiện trường nguy hiểm nhất – Đầm Lầy Tử Vong – để thu thập mẫu độc gốc và đối chiếu khí tức ma pháp.
Một chuyến hành trình đầy rẫy cạm bẫy và sát khí của phản quân Lang tộc đang chờ đợi nàng ở phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!