Nhạc nềnAfternoon_Garden

Biệt Thự Giám Hộ Chung

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ý thức của Thẩm An Nhiên quay trở lại giữa một mùi hương trầm ấm và dịu nhẹ. Đó không phải là thứ ma khí lạnh lẽo, tanh nồng mùi rỉ sét của ngục tối Vực Thẳm, mà là hương gỗ đàn hương hòa quyện với mùi oải hương thanh khiết.


Nàng khẽ chớp mắt. Ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua những ô cửa kính màu gô-tích cổ kính, vẽ lên trần nhà cao vút những vệt sáng ngũ sắc lung linh. Nàng đang nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại, phủ lớp ga trải giường bằng lụa satin màu xanh sẫm tinh xảo.


"Ưm..."


An Nhiên khẽ rên rỉ khi định ngồi dậy. Toàn thân nàng đau nhức như bị xe nghiền qua. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí suốt bốn ngày qua tuy đã lùi bước, nhưng sự suy kiệt thể chất vẫn để lại một cảm giác rã rời trong từng thớ thịt. Nàng nhìn xuống bàn tay phải của mình. Vết thương rách da do nhỏ máu vào bệ đá thề ước cổ đã được băng bó cẩn thận bằng lớp gạc trắng tinh, thoang thoảng mùi thảo dược thanh mát.


"Tiểu thư, cô tỉnh rồi! Thật là may quá!"


Một giọng nói trong trẻo, tràn đầy lo lắng vang lên bên cạnh giường. An Nhiên quay đầu lại. Đó là một cô gái nhỏ nhắn khoảng mười sáu tuổi, mặc bộ trang phục hầu gái cổ điển màu đen trắng. Gương mặt tròn trịa dễ thương của cô bé lộ rõ vẻ vui mừng khôn tả, dù trên cánh tay vẫn còn vương vài vết sẹo đòn roi cũ nhạt màu.


"Em là..." Giọng An Nhiên khàn đặc, cổ họng bỏng rát như có cát ma sát.


"Em tên là Tiểu Mai!" Cô hầu gái vội vàng đỡ An Nhiên ngồi dậy, xếp những chiếc gối êm ái phía sau lưng nàng. "Em là người hầu nhân loại được giao nhiệm vụ chăm sóc cô. Cô đã hôn mê suốt ba ngày ba đêm rồi. Các vị Thẩm phán tối cao đã ra lệnh, nếu cô không tỉnh lại, tất cả người hầu trong biệt thự này đều phải bồi táng theo!"


An Nhiên khẽ nheo mắt. Đôi mắt xám tro của nàng – giờ đây mang theo Đôi mắt thấu thị lời nói dối – lướt qua Tiểu Mai. Không có sợi tơ ma lực biến đổi màu sắc nào xung quanh cô bé. Lời nói hoàn toàn chân thực. Sự sợ hãi và lòng biết ơn của cô bé đối với nàng là thật.


"Đây là đâu?" An Nhiên đón lấy ly nước ấm từ tay Tiểu Mai, khẽ nhấp một ngụm để làm dịu cổ họng bỏng rát.


"Thưa tiểu thư, đây là Biệt thự Giám hộ Chung."


Một giọng nói trầm thấp, lịch lãm và lạnh lùng vang lên từ phía cửa phòng.


An Nhiên ngẩng đầu. Đứng ở lối vào là một nam tử trung niên tóc bạc vuốt ngược gọn gàng, khoác trên mình bộ tuxedo quản gia hoàn hảo không một nếp nhăn. Điểm kỳ dị duy nhất là đôi mắt của ông ta – một màu đen tuyền hoàn toàn không có lòng trắng, tỏa ra luồng khí tức ác quỷ cổ đại thâm trầm.


"Tôi là Dạ Lăng, tổng quản gia của lâu đài này." Ác quỷ cúi người chào nàng một góc bốn mươi lăm độ hoàn hảo theo nghi thức hoàng gia. "Biệt thự này nằm ở ranh giới giao thoa của năm đại tộc, được xây dựng khẩn cấp theo điều khoản của Khế ước Giám hộ sơ cấp mà cô đã kích hoạt tại Bia Đá Thề Ước Cổ ba ngày trước. Từ nay về sau, đây sẽ là nơi ở thường trú của cô dưới sự giám sát và bảo vệ luân phiên của năm vị Thẩm phán tối cao."


An Nhiên đặt ly nước xuống bàn cạnh giường, khẽ khép tà áo lụa rộng. Chiếc váy gô-tích màu xanh sẫm do Mộ Dung Từ thiết kế rất vừa vặn, cổ áo ren tinh xảo khéo léo che đi ấn ký khế ước hình cán cân công lý đang phát sáng nhạt trên xương quai xanh của nàng.


"Giám sát... và bảo vệ luân phiên?" Khóe môi nhợt nhạt của An Nhiên khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, sắc sảo. "Nói cách khác, họ không muốn chia sẻ tài nguyên thanh tẩy là tôi, nên quyết định gom chung vào một chỗ để dễ bề tranh giành?"


Dạ Lăng im lặng. Đôi mắt đen tuyền của gã ác quỷ khẽ lóe lên một tia chấn động ngầm. Gã vốn coi thường nhân loại, coi họ như những món đồ chơi thấp kém. Nhưng phong thái điềm tĩnh, lý trí tột cùng của cô gái mười chín tuổi này khi đối mặt với sự tồn tại của ác quỷ vương cấp khiến gã bắt đầu nảy sinh lòng kính phục ngầm.


"Cô đoán không sai, tiểu thư Thẩm." Dạ Lăng cúi đầu sâu hơn một chút. "Sự hiện diện của cô đã phá vỡ sự cân bằng quyền lực ngàn năm của Vực Thẳm. Khế ước cưỡng chế bắt buộc họ phải bảo vệ cô, nhưng bản năng chiếm hữu lãnh thổ của các chúa tể dị tộc... không dễ dàng thỏa hiệp như vậy."


"ẦM!!!"


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía hành lang bên ngoài, khiến những ô cửa kính màu của phòng ngủ rung lên bần bật. Luồng ma lực cuồng bạo mang theo sát khí lạnh thấu xương tràn qua khe cửa, khiến Tiểu Mai sợ hãi hét lên một tiếng, vội vã nép sau lưng An Nhiên.


An Nhiên nhíu mày. Nàng cảm nhận được ấn ký khế ước trên xương quai xanh đột ngột nóng ran lên, nhịp tim nàng đập dồn dập theo sự cộng hưởng năng lượng bên ngoài. Bí mật về sự liên kết giữa ma khí và cảm xúc của năm vị thẩm phán lập tức hiện rõ trong tâm trí nàng: sự ghen tuông lãnh thổ cực đoan đang kích thích ma khí bạo tẩu trong cơ thể họ bộc phát.


"Dạ Lăng, bên ngoài có chuyện gì?" An Nhiên lạnh lùng hỏi.


"Thưa tiểu thư..." Dạ Lăng khẽ thở dài, gương mặt ác quỷ hiện lên vẻ bất lực hiếm hoi. "Hôm nay là ngày đầu tiên phân chia ca trực giám hộ. Và... cả năm vị chúa tể đều đang có mặt ở hành lang."


An Nhiên không nói hai lời, vén chăn bước xuống giường. Dù bước chân còn hơi lảo đảo do suy kiệt thể chất, nàng vẫn đứng thẳng lưng, chỉnh lại tà váy lụa một cách trang nghiêm. Nàng là một luật sư nhân loại, không có ma pháp chiến đấu, nhưng bộ óc thiên tài và cuốn cổ luật trong tay chính là vũ khí tối thượng giúp nàng chế ngự lũ quái vật kiêu ngạo này.


Nàng đẩy cửa bước ra hành lang.


Cảnh tượng trước mắt khiến không khí hành lang gô-tích rộng lớn đông đặc lại như băng giá.


Lục Diệp Sâm – Thẩm phán tối cao của Huyết tộc – đang đứng tựa lưng vào bức tường đá cổ kính. Hắn mặc chiếc áo choàng chánh án thêu chỉ vàng vương giả, đôi mắt ruby đỏ rực tỏa ra luồng sát khí đỏ ngầu lạnh lẽo. Hắn khẽ vuốt ve chuôi thanh huyết kiếm, giọng nói trầm thấp đầy kiêu lãnh:


"Ta là người giữ khế ước đầu tiên, căn phòng sát vách phòng của nàng phải thuộc về Huyết lâu. Lũ dã thú các ngươi không có tư cách chen chân vào đây."


"Bớt giỡn đi, dơi hút máu!" Cố Hàn Dạ – Chúa tể Lang tộc hoang dã – đập mạnh bàn tay vuốt sắc xuống thành lan can bằng đá, khiến nó vỡ vụn thành những mảnh nhỏ. Hắn để trần nửa thân trên vạm vỡ đầy những vết sẹo chiến tranh, mái tóc bạc hoang dã dựng ngược, đôi mắt vàng kim dã thú rực cháy sát khí. "Lang tộc tụi ta không bao giờ chấp nhận sự bóc lột và áp đặt của lũ Huyết tộc kiêu ngạo các ngươi. Nàng là người đã minh oan cho ta, ta có quyền túc trực bên cạnh nàng vĩnh viễn!"


"Ồ, vậy thì cả hai đừng hòng chạm tới một sợi tóc của nàng."


Mộ Dung Từ bước ra từ bóng tối của hành lang. Thẩm phán Tinh linh bóng đêm mỹ lệ thoát tục vượt lên ranh giới giới tính, mái tóc bạch kim óng ả lay động dưới luồng gió ma pháp. Hắn khẽ phất tay, những sợi dây leo gai độc màu xanh thẫm phát sáng bỗng chốc mọc lên từ các khe đá, phong tỏa hoàn toàn hành lang dẫn đến phòng của An Nhiên.


"Mấy vị thật là ồn ào." Tạ Diệc Hàn – Thẩm phán Hải vương quỷ quyệt – nở nụ cười nửa miệng đầy giả tạo. Đôi mắt xanh thẳm như vực sâu Mariana của hắn híp lại, những dòng hải lưu ma pháp nhỏ luân chuyển quanh các ngón tay thon dài. "Chi bằng để ta dùng thủy triều dọn dẹp bớt lũ rác rưởi ồn ào này?"


Phía cuối hành lang, Phó Vô Ưu – Thẩm phán Đọa thiên sứ u uất – đứng lặng lẽ trong bóng tối. Đôi cánh đen khổng lồ của hắn rũ xuống, tỏa ra luồng ma khí hắc ám đậm đặc từ Vực Sâu Vô Tận, khiến áp lực tinh thần trong không gian tăng lên gấp bội. Hắn không nói một lời, nhưng luồng sát khí tinh thần của hắn đang âm thầm khóa chặt ba người còn lại.


Sự va chạm ma lực của năm vị chúa tể vương cấp khiến kết giới bảo vệ biệt thự chung rung chuyển dữ dội, bụi đá từ trần nhà rơi xuống lả tả.


"ĐỦ RỒI!"


Một giọng nói thanh mảnh nhưng lạnh lùng, chứa đựng một uy quyền không thể chối cãi vang lên từ đầu hành lang.


Năm vị chúa tể đồng loạt khựng lại. Họ quay đầu nhìn về phía Thẩm An Nhiên đang đứng thẳng lưng dưới ánh sáng kính màu gô-tích. Gương mặt nàng vẫn còn nhợt nhạt vì sốt cao, nhưng đôi mắt xám lấp lánh ánh bạc của nàng lại sắc bén như dao mổ, nhìn thẳng vào năm kẻ săn mồi tàn bạo nhất thế giới dị tộc.


An Nhiên khẽ nâng bàn tay trái lên, để lộ vết thương rỉ máu nhạt dưới lớp băng gạc trắng.


"KENG!!!"


Một tiếng ngân vang như tiếng chuông cổ đại vang lên từ Bia Đá Thề Ước Cổ sâu dưới lòng đất Tòa án tối cao, cộng hưởng trực tiếp vào linh hồn của họ. Ngay lập tức, ấn ký khế ước hình cán cân công lý trên mu bàn tay của năm vị thẩm phán bùng cháy đau đớn, phát ra ánh sáng đỏ rực cảnh báo.


Sức mạnh cưỡng chế của Khế ước Giám hộ sơ cấp bộc phát. Luồng ma lực chiến đấu cuồng bạo của năm người họ lập tức bị dập tắt cưỡng chế, ép họ phải thu hồi sát khí dã tính nếu không muốn chịu nỗi đau linh hồn xé rách.


Lục Diệp Sâm khẽ rên rỉ một tiếng, huyết kiếm trong tay thu hồi vào vỏ. Cố Hàn Dạ lùi lại một bước, hai tay ôm ngực thở dốc. Mộ Dung Từ vội vã phất tay dập tắt những sợi dây leo gai độc, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ kinh ngạc sâu sắc.


"Thẩm An Nhiên... nàng dám dùng khế ước để áp chế chúng ta?" Lục Diệp Sâm nghiến răng, đôi mắt ruby đỏ rực đầy vẻ kiêu ngạo bị tổn thương nhưng cũng ngập tràn sự chiếm hữu điên cuồng.


"Tại sao tôi lại không dám?" An Nhiên bước từng bước vững vàng về phía họ, tà váy xanh sẫm lay động nhẹ nhàng. Giọng nói của nàng đanh thép, rõ ràng vang vọng khắp hành lang biệt thự. "Các ngài ký khế ước giám hộ chung để bảo toàn ma lực và giữ mạng sống cho tôi. Nhưng nếu các ngài phá hủy tòa lâu đài này trước khi tôi kịp hồi phục, khế ước sẽ tự sụp đổ do tôi chết vì dư chấn ma lực của các ngài. Khi đó, ai trong số các ngài sẽ gánh chịu án phạt giảm năm mươi phần trăm ma lực vĩnh viễn từ Bia đá thề ước?"


Năm vị thẩm phán tối cao im lặng. Trí não thiên tài của nàng lập tức khóa chặt điểm yếu chí mạng của họ: sự ghen tuông lãnh thổ của họ đang làm hại chính lợi ích sinh tồn của họ.


"Thế nên, từ hôm nay, ở đây sẽ có nội quy của tôi." An Nhiên đứng giữa năm người đàn ông quyền lực nhất, phong thái tự tin làm chủ hoàn toàn thế trận. "Điều thứ nhất: Cấm tuyệt đối sử dụng ma lực chiến đấu trong phạm vi biệt thự chung. Kẻ vi phạm sẽ bị tôi cưỡng chế kích hoạt khế ước trừng phạt."


"Điều thứ hai: Phân chia lịch trực tuần hoàn nghiêm ngặt. Mỗi ngày chỉ có một người được phép túc trực giám hộ bên cạnh tôi. Những người còn lại phải quay về lãnh địa của mình, không tự ý xâm phạm lãnh thổ của nhau."


"Điều thứ ba: Tôi là chủ nhân duy nhất của không gian sinh hoạt chung này. Dạ Lăng!"


"Có tôi, thưa tiểu thư." Dạ Lăng bước lên, cúi người sâu kính cẩn. Trong đôi mắt đen tuyền của gã ác quỷ cổ đại giờ đây không còn một tia coi thường nào, chỉ có sự kính phục tuyệt đối trước uy quyền của nữ luật sư nhân loại.


"Ông hãy lập tức soạn thảo lịch trực giám hộ dựa trên ý kiến của tôi. Ai có ý kiến phản đối... có thể trực tiếp rời khỏi khế ước ngay bây giờ." An Nhiên lạnh lùng quét mắt qua năm người.


Không một ai bước ra. Sự thèm khát bản năng đối với dòng máu thanh tẩy Người gác cổng và lợi ích ma lực buộc họ phải cúi đầu chấp nhận kỷ luật của nàng.


Tạ Diệc Hàn khẽ cười khổ, nụ cười quỷ quyệt thường trực giờ đây mang thêm vẻ say mê trước trí tuệ của nàng: "Tiểu thư Thẩm quả thực là một kỳ thủ xuất sắc. Chúng ta chấp nhận nội quy của cô."


Dạ Lăng mỉm cười lịch lãm, dâng lên một khay trà bằng gốm thêu ren tinh xảo: "Thưa tiểu thư, đây là trà thanh lọc pha chế từ thảo dược ngục tối giúp cô phục hồi kinh mạch. Mời cô dùng thử."


An Nhiên đón lấy tách trà, khẽ nhấp một ngụm ấm áp. Trật tự biệt thự chung bước đầu được thiết lập tạm thời dưới sự trị vì lý trí của nàng.


Thế nhưng, ngay khi nàng chuẩn bị quay trở về phòng nghỉ ngơi, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng gầm rú hoang dã bất ngờ vang lên từ phía cổng lâu đài.


"UỲNH!!!"


Cánh cửa gỗ sồi dày nặng của biệt thự chung bị đẩy mạnh ra ngoài.


Dạ Vũ – ám vệ thân cận của Cố Hàn Dạ – hớt hải chạy xộc vào sảnh chính. Giáp da trên người gã rách nát loang lổ vết máu khô, gương mặt đầy vết sẹo ngang dọc cắt không còn giọt máu. Gã quỳ sụp xuống đất trước mặt Cố Hàn Dạ và Thẩm An Nhiên, giọng nói run rẩy dữ dội vì sợ hãi:


"Chúa tể! Tin dữ! Trưởng lão tối cao của Lang tộc... vừa bị sát hại dã man tại biên cảnh Lang cốc! Toàn bộ thi thể bị ăn mòn hoàn toàn bởi Bột sương rồng gai Hắc ám!"


Gã ngẩng đầu nhìn Cố Hàn Dạ bằng đôi mắt dã thú đầy tuyệt vọng:


"Hội đồng Trưởng lão Dạ Nguyệt cùng Thiếu chủ Dạ Khương đang bao vây thần điện... Họ đã đưa ra bằng chứng dấu chân ma pháp của ngài tại hiện trường, chính thức quy tội mưu sát cho ngài và phát lệnh phế truất vương vị!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!