Thề Ước Trăng Máu
Khói bụi hắc ám cuồn cuộn như những xúc tu của ác quỷ khổng lồ từ cửa thần điện bị nổ tung tràn vào, nhanh chóng nuốt chửng ánh sáng bạc dịu nhẹ của Bia Đá Thề Ước Cổ. Tiếng vó ngựa rền vang của Thiết Huyết Chấp Pháp Đội dậm mạnh lên nền đá đen rêu phong, tạo nên những tiếng động khô khốc, lạnh lẽo bao vây toàn bộ sảnh đường thề ước sâu dưới lòng đất.
Dạ Thiên Hằng đứng đó, chiếc vương miện Trưởng lão tối cao thêu hình mắt quỷ khổng lồ trên trường bào đen tuyền của lão khẽ lay động dưới luồng gió hắc ám. Gương mặt lão nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra luồng ánh sáng âm mưu tột cùng. Lão vung cao cây trượng nguyền rủa bằng xương thú cổ đại, những ký tự hắc ám xung quanh đầu trượng phát ra tiếng rít chói tai như hàng vạn linh hồn đang gào thét.
"Toàn quân nghe lệnh! Tiêu diệt tội nhân nhân loại Thẩm An Nhiên ngay tại chỗ! Phế truất năm vị thẩm phán tối cao phản nghịch liên minh! Kẻ nào cản đường... giết không tha!" Giọng nói khàn khàn của lão vang dội khắp thần điện, mang theo một sức ép ma lực khổng lồ khiến không khí xung quanh đông đặc lại.
Hàng trăm kỵ sĩ Thiết Huyết với giáp sắt gai đen kịt lập tức vung cao huyết đao, sát khí ngập tràn khóa chặt vào thân ảnh thanh mảnh của Thẩm An Nhiên đang đứng cô độc bên bệ đá.
Thể trạng của An Nhiên lúc này đã đạt đến giới hạn chịu đựng của một con người bình thường. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí Vực Thẳm suốt bốn ngày qua vẫn đang âm ỉ thiêu đốt bên trong kinh mạch, khiến đôi gò má nàng đỏ rực một cách bệnh lý, hai bên thái dương giật mạnh liên hồi. Lòng bàn tay phải của nàng – nơi vừa áp vào bia đá cổ – vẫn rỉ ra những vệt máu tươi đỏ rực mang huyết mạch Người gác cổng tinh khiết, thấm đẫm lớp băng vải xơ xác. Khóe môi nàng vương vệt máu tươi mới từ trận phản phệ của Thần ngôn trước đó, khiến gương mặt nhợt nhạt càng thêm vẻ u uất, bi tráng.
Thế nhưng, đôi mắt xám tro của nàng – giờ đây đã thức tỉnh thành Đôi mắt thấu thị lời nói dối – lại lấp lánh ánh bạc rực rỡ, lạnh lùng nhìn thẳng vào Đại trưởng lão mà không hề có lấy một tia sợ hãi.
"Dạ Thiên Hằng... ngài vội vã muốn giết tôi đến thế sao?" Giọng nói của An Nhiên khàn đặc do dư chấn bỏng cổ họng, nhưng từng chữ phát ra lại vô cùng rõ ràng, đanh thép lấn át cả tiếng gầm rú của kỵ binh Thiết Huyết. "Bản án của mẹ tôi mười năm trước là một vụ mưu sát chính trị do ngài dàn dựng. Và giờ đây, ngài lại muốn dùng bạo lực quân sự để chôn vùi sự thật ngay trước Bia Đá Thề Ước Cổ này?"
"Câm miệng! Một con kiến hôi nhân loại thấp kém không có tư cách chất vấn Trưởng lão viện!" Dạ Thiên Hằng giận dữ hét lên. Lão đột ngột gõ mạnh cây trượng nguyền rủa xuống đất.
"UỲNH!!!"
Một vòng tròn ma pháp hắc ám khổng lồ với những ký tự mắt quỷ rực đỏ bùng lên dưới chân lão, lan rộng ra khắp sảnh đường. Dạ Thiên Hằng đã kích hoạt trận pháp tự hủy của thần điện đá đen. Lão muốn chôn vùi toàn bộ sảnh đường này, tiêu diệt cả An Nhiên lẫn năm vị thẩm phán để xóa sạch mọi dấu vết phản nghịch.
"Hừ, lão già lẩm cẩm! Ngài nghĩ ngài có thể ra lệnh cho chúng ta sao?" Lục Diệp Sâm gầm lên một tiếng đầy kiêu lãnh vương giả. Thanh huyết kiếm trên tay hắn bùng phát luồng lửa đỏ rực vương giả, hắn hóa thành một vệt sáng đỏ lao vút về phía Dạ Thiên Hằng.
Thế nhưng, ngay khi huyết kiếm của Lục Diệp Sâm vừa chạm vào vòng phòng ngự hắc ám của Dạ Thiên Hằng, luồng ma khí tối cổ từ trượng nguyền rủa bùng lên, tạo ra một lực đẩy khổng lồ hất văng Lục Diệp Sâm lùi lại vài chục bước. Mặt đất dưới chân hắn nứt toác, hắn khẽ rên rỉ, một vệt máu đỏ tươi tràn ra nơi khóe môi.
"Lục Diệp Sâm! Trận pháp tự hủy này được đúc bằng máu của các vị thần sáng lập, ma lực của các ngươi không thể phá vỡ nó!" Dạ Thiên Hằng cười lớn điên cuồng.
"Khốn kiếp!" Cố Hàn Dạ gầm lên dũng mãnh, cơ bắp cuồn cuộn siết chặt, luồng sát khí dã thú vàng kim bùng lên. Hắn cùng Phó Vô Ưu, Mộ Dung Từ và Tạ Diệc Hàn đồng loạt giải phóng ma lực vương cấp cực hạn của mình.
Năm luồng hào quang ma pháp ngũ sắc – đỏ rực của Huyết lâu, vàng kim dã tính của Lang cốc, hắc ám u uất của Đọa sứ, xanh lục lấp lánh của Tinh linh và xanh thẳm của Hải vương – đồng loạt bùng nổ, đan xen vào nhau tạo thành một lá chắn ma pháp khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ bệ đá thề ước để chống đỡ sức ép hủy diệt đang sụp đổ từ trần điện.
"Rắc... rắc..."
Lá chắn ngũ sắc bắt đầu rạn nứt dưới sức ép khổng lồ của trận pháp tự hủy. Năm vị thẩm phán tối cao mặt biến sắc, kinh mạch của họ căng phồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới áp lực quá tải ma lực.
Giữa cơn bão năng lượng cuồng bạo đang xé rách không gian, Thẩm An Nhiên chịu đựng áp lực ma khí bóp nghẹt lồng ngực. Nàng quỳ rạp xuống đất, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu, dùng chút sức lực cuối cùng của cơ thể nhân loại để bò từng chút một về phía bệ đá Bia Đá Thề Ước Cổ.
"An Nhiên! Đừng di chuyển!" Phó Vô Ưu hét lên đau đớn, đôi cánh đen khổng lồ của hắn rũ xuống cố gắng che chắn những mảnh đá đang rơi xuống đầu nàng, nhưng hắn không thể rời vị trí duy trì lá chắn phòng ngự.
Đầu óc An Nhiên ong ong, tầm nhìn của nàng bắt đầu nhòe đi trong cơn sốt cao và sự kiệt sức. Ngay trong giờ khắc sinh tử ấy, trước mắt nàng bỗng hiện lên một ảo ảnh mờ ảo.
Một luồng sáng màu bạc nhạt thanh khiết ngưng tụ thành hình dáng một người phụ nữ mặc áo dài trắng thanh nhã. Đó là Linh hồn Diệp Hạ Vy – tàn niệm cuối cùng của người mẹ quá cố ẩn giấu trong cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân. Bà nhìn nàng bằng đôi mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định, bàn tay ảo ảnh của bà khẽ chạm vào trán nàng, truyền vào một hơi ấm xoa dịu kinh mạch đang bỏng rát.
"An Nhiên... con gái của mẹ..." Giọng nói dịu dàng như gió xuân thoảng qua tâm thức nàng. "Máu của con mang thiên chức của Người gác cổng. Hãy nhỏ máu vào rãnh đá trung tâm... Cổ Luật sẽ bảo vệ con."
Ý thức của An Nhiên bừng tỉnh. Đôi mắt bạc của nàng rực sáng trở lại. Nàng nhìn thấy trên bệ đá Bia Đá Thề Ước Cổ có năm rãnh máu cổ xưa đang lơ lửng năm giọt máu huyết mạch của năm vị thẩm phán chưa kịp hòa quyện.
Nàng dùng chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ bị nứt sâu trước ngực, tự cứa mạnh vào lòng bàn tay trái vốn đã bị thương. Cơn đau vật lý sắc lẹm cắt đứt mọi ảo giác. Dòng máu màu bạc nhạt lấp lánh huyết mạch Người gác cổng nguyên thủy tuôn trào, nhỏ thẳng vào rãnh đá trung tâm của Bia Đá Thề Ước Cổ.
"ẦM!!!"
Bia Đá Thề Ước Cổ lập tức cộng hưởng dữ dội, những ký tự cổ đại màu vàng kim trên bề mặt đá đen rực sáng rực rỡ.
An Nhiên quay đầu lại nhìn năm vị thẩm phán đang chật vật duy trì lá chắn phòng ngự. Nàng tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, giọng nói vang lên mang theo uy nghiêm tối cao của Thần ngôn phán quyết sơ cấp:
"Nhỏ máu thề ước, hoặc cùng chết!"
Lời nói của nàng như một mệnh lệnh cưỡng chế tối cao của Cổ Luật, vang dội thẳng vào linh hồn của năm vị chúa tể. Ấn ký khế ước hình cán cân công lý màu đỏ rực trên xương quai xanh của An Nhiên bùng sáng, đồng thời mu bàn tay của năm vị thẩm phán cũng hiện lên ấn ký tương tự rực cháy đau đớn.
Năm giọt máu huyết mạch lơ lửng của họ lập tức bị hút mạnh vào năm rãnh đá xung quanh vệt máu bạc của An Nhiên.
"VÙNG!!!"
Một cột sáng khổng lồ hai màu vàng kim và bạc thanh khiết từ Bia Đá Thề Ước Cổ bùng lên xé toạc bóng tối của sảnh đường, lao thẳng lên bầu trời Vực Thẳm. Luồng ma lực phòng ngự tối cao của thề ước cổ đại bộc phát, tạo ra một kết giới bảo vệ bất tử bao bọc lấy sáu người.
Trận pháp tự hủy của Dạ Thiên Hằng chạm vào kết giới bạc liền bị dập tắt hoàn toàn như tuyết gặp lửa mặt trời. Luồng năng lượng phản phệ khổng lồ từ Bia đá thề ước đánh thẳng vào lồng ngực Dạ Thiên Hằng.
"HỰ!!!"
Lão nhân gầy gò hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể bị hất văng đập mạnh vào bức tường đá đen phía sau. Chiếc vương miện Trưởng lão tối cao trên đầu lão bị nứt vỡ một đường sâu, rơi xuống đất vỡ vụn. Sắc lệnh mắt quỷ trên tay lão bị ma lực phản phệ làm mờ đi hoàn toàn dấu ấn quyền lực.
"Khốn kiếp... Khế ước Giám hộ tối cổ đã được kích hoạt cưỡng chế..." Dạ Thiên Hằng ôm ngực ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và phẫn nộ nhìn cột sáng bạc đang bảo vệ An Nhiên. Lão biết, một khi khế ước này được Bia đá thừa nhận, bất kỳ đòn tấn công nào nhắm vào An Nhiên lúc này sẽ bị phản phệ ngược lại toàn bộ liên minh.
"Rút lui!" Dạ Thiên Hằng nghiến răng ra lệnh đầy nhục nhã. Lão vung trượng nguyền rủa tạo ra một vết nứt không gian, cùng quân đội Thiết Huyết chấp pháp vội vã tháo lui vào bóng tối, nhưng ánh mắt lão trước khi đi vẫn găm chặt vào An Nhiên đầy sát cơ: "Thẩm An Nhiên... ta thề sẽ dùng mọi cách để phá vỡ khế ước này! Ngươi không thể sống sót rời khỏi Vực Thẳm!"
Khi bóng tối của Trưởng lão viện hoàn toàn biến mất, cột sáng bạc dịu nhẹ cũng từ từ thu nhỏ lại rồi tắt hẳn.
Khế ước Giám hộ sơ cấp chính thức được ký kết thành công dưới sự chứng giám của Cổ Luật tối cao. Năm vị thẩm phán tối cao từ nay bị trói buộc sinh mệnh vĩnh viễn với một nữ nhân loại, họ không thể làm hại nàng và bắt buộc phải bảo vệ nàng để bảo toàn ma lực của chính mình.
An Nhiên đứng vững được đến giây phút cuối cùng, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười kiêu hãnh của kẻ chiến thắng pháp lý. Nhưng ngay sau đó, toàn bộ sức lực của nàng hoàn toàn cạn kiệt. Mất máu quá lớn kết hợp với cơn sốt cao nhiễm ma khí khiến tầm mắt nàng tối sầm lại.
Cơ thể thanh mảnh của nàng lảo đảo rồi đổ gục xuống.
"An Nhiên!"
Một bóng đen nhanh như chớp lao đến. Lục Diệp Sâm kịp thời vươn cánh tay vạm vỡ, ôm trọn lấy thân thể lạnh ngắt, mềm nhũn của nàng vào lồng ngực rộng lớn của mình. Đôi mắt ruby đỏ rực của hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của nàng, lồng ngực hắn phập phồng thở dốc vì một cảm giác lo lắng, chiếm hữu chưa từng có đang len lỏi vào tim.
Bốn vị thẩm phán còn lại cũng nhanh chóng vây quanh bệ đá, ánh mắt của họ nhìn nàng đầy vẻ phức tạp, chấn động sâu sắc trước ý chí thép của nữ luật sư nhân loại vừa cưỡng chế cả năm vị chúa tể vào thế liên minh sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!