Khế Ước Giám Hộ Chung
Cột sáng bạc khổng lồ bùng phát từ Bia Đá Thề Ước Cổ từ từ thu nhỏ lại, nhưng luồng hơi ấm thanh khiết mang theo hương sen dịu nhẹ vẫn lẩn khuất giữa sảnh đường đá đen lạnh lẽo. Ma khí bạo tẩu đen kịt vừa rồi còn gào thét hung hãn trong linh hồn năm vị thẩm phán tối cao giờ đây đã bị dập tắt hoàn toàn, trả lại sự yên bình đến kinh ngạc cho kinh mạch của họ.
Giữa không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá cổ kính, Thẩm An Nhiên đứng thẳng bên cạnh bệ đá. Thể trạng của nàng lúc này vô cùng tồi tệ. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí suốt bốn ngày qua vẫn đang âm ỉ thiêu đốt bên trong, khiến đôi gò má nàng ửng hồng một cách bất thường, hai bên thái dương giật mạnh liên hồi. Lòng bàn tay phải của nàng – nơi vừa áp vào bia đá cổ – vẫn còn rách một vệt dài, những giọt máu tươi đỏ rực mang huyết mạch Người gác cổng tinh khiết khẽ lăn dài qua kẽ ngón tay nhợt nhạt, nhỏ xuống mặt đất đá đen rêu phong. Khóe môi nàng vương vệt máu khô từ trận phản phệ của Thần ngôn trước đó, khiến gương mặt thanh tú càng thêm vẻ u uất, bi tráng.
Thế nhưng, đôi mắt xám tro của nàng – giờ đây đã thức tỉnh thành Đôi mắt thấu thị lời nói dối – lại lấp lánh ánh bạc rực rỡ, lạnh lùng và kiêu hãnh lướt qua năm vị chúa tể đang đứng chôn chân trên vương tọa.
Năm vị thẩm phán tối cao – những kẻ mạnh nhất thế giới dị tộc – lúc này đều mang gương mặt chấn động khôn tả. Lục Diệp Sâm siết chặt thanh huyết kiếm, đôi mắt ruby đỏ rực nhìn chằm chằm vào vết máu bạc đang dần tan biến trên trán mình. Chúa tể Lang tộc Cố Hàn Dạ bàng hoàng nhìn xuống đôi bàn tay vuốt sắc đã hoàn toàn thu hồi sát khí dã tính, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc. Đọa thiên sứ Phó Vô Ưu khẽ rũ đôi cánh đen khổng lồ, những sợi lông vũ hắc ám không còn rụng xuống tử khí, ánh mắt u uất của hắn nhìn An Nhiên đầy vẻ dằn vặt phức tạp. Tinh linh Mộ Dung Từ đứng sững, mộc ma pháp kết giới của hắn đã tan rã hoàn toàn, gương mặt mỹ lệ thoát tục hiện lên sự kiêu kỳ bị đè bẹp. Và Hải vương Tạ Diệc Hàn, nụ cười nửa miệng quỷ quyệt thường trực trên môi hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ.
"Năm vị," Giọng nói của An Nhiên khàn đặc do dư chấn bỏng cổ họng, nhưng từng chữ phát ra lại vô cùng rõ ràng, đanh thép lấn át cả sự im lặng của sảnh đường. "Cơn bão trong linh hồn các ngài đã dịu lại. Nhưng đây mới chỉ là sự thanh tẩy tạm thời. Lời nguyền ma khí bạo tẩu của Vực Thẳm đã ăn sâu vào huyết mạch của các ngài ngàn năm qua. Nếu không có sự thanh lọc định kỳ từ dòng máu Người gác cổng của tôi, các ngài sẽ sớm phát điên và bị nuốt chửng bởi bóng tối."
Nàng khẽ nâng cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân rách nát trên tay lên, đặt nó ngay ngắn trên bệ đá thề ước.
"Vì vậy, tôi đề xuất một bản khế ước công bằng. Một Khế ước Giám hộ Chung. Năm vị thẩm phán tối cao sẽ luân phiên bảo vệ mạng sống của tôi khỏi sự truy quét của Trưởng lão viện. Mỗi người sẽ chịu trách nhiệm giám hộ tôi một ngày trong tuần. Trong thời gian giám hộ, các ngài phải chia sẻ một phần ma lực để duy trì lá chắn bảo vệ tôi, đổi lại, tôi sẽ dùng máu của mình để thanh tẩy kinh mạch cho các ngài."
"Nực cười!" Mộ Dung Từ là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói thanh tao của hắn rít lên đầy vẻ kiêu kỳ bị xúc phạm. Hắn bước lên một bước, mái tóc bạch kim óng ả lay động trong luồng gió lạnh. "Sự thuần khiết của tộc Tinh Linh bóng đêm không cho phép chúng ta ở gần một con người thấp kém, chứ đừng nói đến việc phải làm hộ vệ luân phiên cho ngươi! Việc này là sự sỉ nhục đối với thần linh rừng thánh!"
An Nhiên không hề nao núng. Nàng lạnh lùng lật mở một trang trong cuốn Cổ Luật, ngón tay thanh mảnh chỉ vào những ký tự cổ đại đang tự động dịch nghĩa phát sáng bạc trước mắt nàng.
"Thẩm phán Mộ Dung Từ, ngài nói về sự thuần khiết sao?" Khóe môi An Nhiên cong lên một nụ cười mỉa mai, sắc bén. "Điều 412 của Cổ Luật quy định rõ: 'Linh hồn cộng sinh với Người gác cổng sẽ gia tăng ba mươi phần trăm hiệu suất mộc ma pháp tự nhiên, đồng thời có khả năng thanh lọc hoàn toàn độc tố hắc hóa của Cây thế giới'. Ngài muốn từ chối cơ hội cứu lấy Cây thế giới đang héo úa của tộc mình chỉ vì lòng kiêu ngạo huyễn hoặc đó sao? Ngài nghĩ bồi thẩm đoàn Tinh linh sẽ tôn sùng một kẻ thủ cựu để mặc rừng thánh lụi tàn?"
Mộ Dung Từ khựng lại, gương mặt mỹ lệ của hắn thoắt xanh thoắt trắng. Lập luận của An Nhiên đánh thẳng vào điểm yếu chính trị lớn nhất của hắn. Tộc Tinh linh bóng đêm đang đứng trước nguy cơ diệt vong do Cây thế giới bị hắc hóa, và đề xuất của nàng chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
"Nếu đã vậy," Tạ Diệc Hàn khẽ bước lên, nụ cười nửa miệng quỷ quyệt lại xuất hiện trên môi hắn. Đôi mắt xanh thẳm như đại dương của hắn khóa chặt thân ảnh thanh mảnh của An Nhiên, tỏa ra luồng ma lực thủy hệ mát lạnh đầy dụ hoặc. "Để tránh sự tranh chấp giữa năm tộc, hãy để tôi độc quyền bảo hộ cô tại Hải thành đen. Hải tộc có thừa tài nguyên và nước biển sâu tinh khiết để nuôi dưỡng cô bé yếu ớt như cô. Chúng ta không cần một khế ước chung phức tạp làm gì."
Hắn khẽ vung tay, một cuộn giấy da dê ngầm ngưng tụ từ thủy ma pháp lơ lửng bay đến trước mặt An Nhiên, mang theo luồng ý niệm tinh thần hòng thôi miên nàng ký vào khế ước độc quyền của Hải tộc.
Thế nhưng, ngay khi cuộn giấy da dê vừa chạm vào phạm vi của Bia Đá Thề Ước Cổ, cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân trên bệ đá bỗng nhiên bùng phát một luồng lửa vàng kim nhạt.
"XÈO!"
Cuộn giấy da dê của Tạ Diệc Hàn lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi ngay giữa không trung.
An Nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của Hải vương, đôi mắt bạc của nàng lấp lánh ánh sáng thấu thị lời nói dối.
"Thẩm phán Tạ Diệc Hàn," Giọng nàng lạnh như băng tuyết biên giới. "Đừng dùng trò vặt của Hải tộc trước mặt Cổ Luật tối cao. Khế ước độc quyền của ngài thực chất chứa điều khoản phong ấn linh hồn Người gác cổng, biến tôi thành vật sở hữu riêng để ngài khống chế bốn vị còn lại. Đôi mắt này của tôi có thể nhìn thấu mọi sự dối trá của ngài. Nếu ngài còn cố tình dùng huyễn thuật thôi miên, Cổ Luật sẽ lập tức phản phệ tước đoạt mười phần trăm ma lực thủy hệ của ngài vĩnh viễn."
Tạ Diệc Hàn thu hồi nụ cười giả tạo, ánh mắt hắn lóe lên một tia kinh ngạc tột độ xen lẫn sự say mê điên cuồng. Nữ nhân loại này không chỉ nhìn thấu mưu kế của hắn, mà còn biết cách dùng Cổ Luật để đe dọa ngược lại hắn. Hắn khẽ liếm môi, lùi lại một bước đầy thú vị.
"Người gác cổng thuộc về Huyết lâu!" Lục Diệp Sâm đột ngột lên tiếng, luồng uy áp vương cấp đỏ rực bùng phát mạnh mẽ quanh người hắn, khiến nhiệt độ sảnh đường giảm xuống mức đóng băng. Hắn siết chặt thanh huyết kiếm, đôi mắt ruby đỏ rực đầy dã tâm. "Huyết tộc có quyền ưu tiên đối với nàng. Khế ước giám hộ phải do ta làm chủ!"
"Nanh sói không bao giờ để lũ hút máu các ngươi độc chiếm nguồn máu thanh tẩy!" Cố Hàn Dạ gầm lên dũng mãnh, cơ bắp cuồn cuộn siết chặt, luồng sát khí dã thú vàng kim bùng lên đối kháng trực diện với uy áp của Lục Diệp Sâm. Hai luồng sức mạnh vương cấp va chạm tạo ra những tiếng nổ ma pháp đôm đốp giữa không trung.
"Im lặng!"
Giọng nói của Thẩm An Nhiên tuy nhỏ bé nhưng mang theo sức mạnh cưỡng chế của Bia Đá Thề Ước Cổ đang cộng hưởng huyết mạch, lập tức dập tắt hai luồng uy áp đang tranh chấp. Nàng bước lên giữa hai vị chúa tể, gương mặt nhợt nhạt vì sốt cao nhưng thần thái lại uy nghiêm như một vị hoàng đế thực sự.
Nàng áp dụng nghệ thuật *Cân bằng thế lực vương quyền*, nhìn thẳng vào năm người bọn họ:
"Các ngài nghi kỵ lẫn nhau, thù hận ngàn năm giữa năm đại gia tộc chưa từng nguôi ngoai. Nếu Lục Diệp Sâm độc chiếm tôi, Cố Hàn Dạ sẽ phát động chiến tranh toàn diện. Nếu Tạ Diệc Hàn mang tôi xuống Hải thành đen, Mộ Dung Từ sẽ phong tỏa hoàn toàn rừng thánh. Bất kỳ sự độc chiếm nào cũng sẽ châm ngòi cho cuộc thánh chiến tự hủy diệt giữa ngũ tộc. Chỉ có Khế ước Giám hộ Chung mới giữ được thế cân bằng quyền lực mong manh này."
Nàng khẽ dừng lại một nhịp, đôi mắt bạc lướt qua gương mặt u uất của Phó Vô Ưu, rồi dừng lại trên Lục Diệp Sâm. Nàng tung ra quân bài tẩy quyết định:
"Và quan trọng nhất... các ngài có muốn mãi mãi bị xỏ mũi bởi Trưởng lão viện? Đại trưởng lão Dạ Thiên Hằng dùng nguồn cung cấp Linh thạch bóng tối Thượng phẩm bị tẩm độc tố kiểm soát tinh thần để ép buộc năm vị thẩm phán tối cao phải phục tùng sắc lệnh cũ. Với dòng máu thanh tẩy của tôi, các ngài không cần đến linh thạch của lão ta nữa. Các ngài sẽ tự do khỏi sự khống chế của Trưởng lão viện. Nhưng điều đó chỉ khả thi nếu các ngài cùng nhau bảo vệ tôi, biến biệt thự giám hộ chung thành một pháo đài bất khả xâm phạm mà Trưởng lão viện không dám động vào."
Lời phân tích chính trị sắc bén, tàn nhẫn của An Nhiên như một chiếc đinh đóng chặt vào tâm trí của cả năm vị thẩm phán. Họ im lặng. Sự lý trí tuyệt đối của một nữ luật sư nhân loại đã bóc trần toàn bộ dã tâm, nỗi sợ hãi và khao khát tự do lớn nhất của họ.
Lục Diệp Sâm nhìn chằm chằm vào An Nhiên, huyết kiếm trên tay hắn từ từ tiêu biến thành những hạt sáng đỏ. Hắn nhận ra, nàng không phải là một con mồi yếu ớt để săn đuổi, mà là một kỳ thủ thiên tài đang điều khiển cả năm vị chúa tể như những quân cờ trung thành dưới trướng.
"Được," Lục Diệp Sâm trầm giọng tuyên bố, phong thái kiêu lãnh vương giả khẽ cúi đầu trước bệ đá. "Ta chấp nhận khế ước chung. Huyết tộc sẽ là người đầu tiên ký kết."
Hắn bước lên, ngón tay thon dài rạch nhẹ một đường, một giọt tinh huyết hoàng gia đỏ rực ngưng tụ, lơ lửng bay về phía Bia Đá Thề Ước Cổ.
Cố Hàn Dạ nghiến răng, danh dã dã tính bị khuất phục trước lợi ích sinh tồn của bộ tộc. "Lang tộc chấp nhận!" Hắn cũng nhỏ một giọt máu vàng kim.
Mộ Dung Từ, Tạ Diệc Hàn và Phó Vô Ưu lần lượt bước lên, dâng hiến giọt máu huyết mạch của mình. Năm giọt máu của năm vị thẩm phán tối cao lơ lửng giữa không trung, chuẩn bị hòa quyện vào dòng máu Người gác cổng của An Nhiên trên Bia Đá Thề Ước Cổ để hoàn tất nghi thức ký kết Khế ước Giám hộ sơ cấp.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc quyết định ấy...
"OÀNG!!!"
Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ tòa án đá đen dưới lòng đất. Cánh cửa thần điện bằng đá dày nặng phía sau bị đánh nát thành hàng vạn mảnh vụn bay tứ tung.
Khói bụi hắc ám cuồn cuộn tràn vào sảnh đường thề ước, mang theo luồng sát khí tối cổ, tàn bạo gấp trăm lần bão ma lực bình thường.
Từ trong màn khói đen kịt, một thân ảnh gầy trơ xương, khoác chiếc trường bào đen tuyền thêu hình mắt quỷ khổng lồ bước ra. Gương mặt lão nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra luồng ánh sáng âm mưu tột cùng. Trên tay lão, cây trượng nguyền rủa bằng xương thú cổ đại đang rung lên những tiếng rền rĩ đầy oán hận.
Đại trưởng lão Dạ Thiên Hằng của Trưởng lão viện tối cao đã đích thân xuất hiện, phía sau lão là hàng trăm kỵ sĩ Thiết Huyết Chấp Pháp Đội áp đảo hoàn toàn sảnh đường.
Lão vung trượng nguyền rủa chỉ thẳng vào Thẩm An Nhiên, giọng nói khàn khàn như tiếng quỷ gào thét vang dội khắp thần điện:
"Toàn quân nghe lệnh! Tiêu diệt tội nhân nhân loại Thẩm An Nhiên ngay tại chỗ! Phế truất năm vị thẩm phán tối cao phản nghịch liên minh! Kẻ nào cản đường... giết không tha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!