Đối Đầu Ngũ Đại Thẩm Phán
Bình minh của ngày thứ tư tại Thánh địa Vực Thẳm không mang theo ánh thái dương rực rỡ, mà chỉ có một quầng sáng màu huyết dụ lờ mờ xuyên qua màn sương mù độc dày đặc.
Sâu dưới lòng đất của Tòa án Thẩm phán Tối cao, sảnh đường dẫn đến Bia Đá Thề Ước Cổ chìm trong một bầu không khí gô-tích tăm tối, ẩm ướt và ngột ngạt đến mức cực hạn. Những bức tường đá đen khổng lồ rêu phong vây quanh, cao vút lên tận khoảng không mờ mịt, nơi những dải ma khí hắc ám không ngừng rò rỉ, uốn lượn như những con rắn độc nhỏ.
Thẩm An Nhiên bước đi giữa hai hàng kỵ sĩ Thiết Huyết Chấp Pháp Đội. Thể trạng của nàng lúc này vô cùng tồi tệ. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí suốt bốn ngày qua vẫn đang thiêu đốt kinh mạch bên trong cơ thể nhân loại yếu ớt, khiến hai bên thái dương nàng giật lên từng cơn đau đớn dữ dội. Trên cổ tay thanh mảnh, vết xước sâu hoắm do chiếc cùm sắt hắc ám cứa rách vẫn rỉ ra những vệt máu nhạt, thấm đỏ cả lớp băng vải xơ xác mà gã gác ngục Hắc Thiết đã ngầm quấn cho nàng đêm qua. Lòng bàn tay nàng nhức nhối tột cùng, vết thương từ chiếc kim bạc định hồn tự đâm vẫn chưa khép miệng, và khóe môi nàng vẫn còn vương nhẹ vệt máu khô từ trận phản phệ của Thần ngôn sơ cấp trước đó.
Thế nhưng, đôi mắt xám tro của nàng – giờ đây đã thức tỉnh thành Đôi mắt thấu thị lời nói dối – lại lấp lấp ánh bạc rực rỡ, lạnh lùng và kiêu hãnh đến đáng sợ. Nàng ôm chặt cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân rách nát dưới lớp áo vest đen lịch lãm, chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của người mẹ quá cố Diệp Hạ Vy đeo trước ngực khẽ va chạm vào khuy áo phát ra những tiếng lách cách thanh mảnh.
"Bước nhanh lên, kẻ ngoại tộc!" Gã kỵ sĩ Thiết Huyết phía sau thúc mạnh báng giáo vào vai An Nhiên.
Nàng không hề loạng choạng. Bước chân của nàng vẫn vững vàng, thẳng tắp tiến vào trung tâm của sảnh đường thề ước.
Tại đó, sừng sững một tấm bia đá khổng lồ màu xám đen, khắc đầy những ký tự cổ đại đang tỏa ra luồng ánh sáng đỏ sẫm như máu khô – Bia Đá Thề Ước Cổ. Và vây quanh bia đá ấy, trên năm chiếc ghế vương tọa bằng đá đen thêu dệt những trận pháp nguyên tố phức tạp, năm vị chúa tể dị tộc vĩ đại nhất của Vực Thẳm đã tề tựu đông đủ.
Sự xuất hiện đồng thời của cả năm vị Thẩm phán tối cao tạo nên một luồng uy áp vương cấp ngột ngạt đến mức không khí xung quanh như đông cứng lại thành một khối băng vô hình, đè nặng lên lồng ngực của An Nhiên, khiến nàng phải hít thở một cách khó khăn.
Ở vị trí trung tâm, Lục Diệp Sâm ngồi kiêu lãnh, mái tóc đen vuốt ngược gọn gàng lộ ra vầng trán cao đầy dã tâm, đôi mắt ruby đỏ rực lạnh lùng nhìn xuống nàng. Bên phải hắn là Chúa tể Lang tộc Cố Hàn Dạ, thân hình vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp lộ dưới lớp giáp da rách hoang dã, mái tóc bạc rũ rượi và đôi mắt vàng kim dã thú đang tỏa ra sát khí đậm đặc. Bên trái là Đọa thiên sứ Phó Vô Ưu, gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng u uất lạnh lẽo, đôi cánh đen khổng lồ khẽ khép lại sau lưng, rụng xuống những sợi lông vũ hắc ám đầy tử khí. Kế bên là Tinh linh bóng đêm Mộ Dung Từ, mỹ lệ thoát tục với mái tóc bạch kim óng ả, tai nhọn đeo khuyên bạc cổ, khoác chiếc cẩm y thêu hoa văn tinh xảo đầy vẻ kiêu kỳ. Và cuối cùng là Hải vương Tạ Diệc Hàn, mái tóc màu xanh đại dương gợn sóng khẽ lay động, đôi mắt xanh thẳm như vực sâu không đáy cùng nụ cười nửa miệng quỷ quyệt luôn thường trực trên môi.
"Nhân loại thấp kém," Cố Hàn Dạ là người lên tiếng trước. Hắn đột ngột đứng bật dậy khỏi vương tọa, luồng sát khí dã thú bùng phát mạnh mẽ hóa thành hình ảnh một con sói khổng lồ vô hình gầm rú, ép thẳng vào An Nhiên. "Ngươi dám dùng tà thuật của cuốn cổ luật rách nát kia để cưỡng chế đóng băng Đội tuần tra Thiết Huyết của ta đêm qua? Ngươi có biết, chỉ cần một cái vung trảo của bản tọa, cái đầu nhỏ bé của ngươi sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức không?"
Áp lực dã tính khổng lồ dội thẳng vào lồng ngực An Nhiên, khiến nàng nghẹt thở, một ngụm máu tươi nhạt rỉ ra từ khóe môi nhợt nhạt. Nàng loạng choạng lùi lại nửa bước, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, đôi mắt bạc không hề né tránh mà nhìn thẳng vào đôi mắt vàng kim của Chúa tể Lang tộc.
"Thẩm phán Cố Hàn Dạ," Giọng nói của An Nhiên khàn đặc do dư chấn bỏng cổ họng, nhưng từng chữ phát ra lại đanh thép, rõ ràng lấn át cả tiếng gầm rú của dã thú. "Tôi không dùng tà thuật. Tôi chỉ thực thi đúng quyền hạn bảo hộ tối cổ của Cổ Luật đối với di vật Thần Phán. Ngài là người phán xét tối cao, lẽ nào lại muốn tự tay chà đạp lên hiến pháp do các vị thần sáng lập Vực Thẳm thiết lập? Ngài muốn chứng minh trước bồi thẩm đoàn rằng Lang tộc chỉ biết dùng nanh vuốt thay vì lý trí?"
"Ngươi...!" Cố Hàn Dạ gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn siết chặt, nhưng lập luận của nàng đánh trúng vào lòng tự trọng và danh dự chiến binh của hắn, buộc hắn phải kìm nén sát cơ, nghiến răng ngồi xuống.
"Thật là một cái miệng sắc sảo," Mộ Dung Từ khẽ cười mỉa mai, giọng nói thanh tao nhưng lạnh buốt như sương muối. Hắn khẽ búng nhẹ ngón tay thon dài đeo nhẫn ngọc cổ. "Nhưng ở Vực Thẳm này, kẻ yếu không có quyền nói lý lẽ. Để ta xem, ý chí của một con người bình thường có thể chịu đựng được bao lâu trước huyễn thuật của rừng thánh."
Ngay lập tức, mộc ma pháp kết giới của Mộ Dung Từ kích hoạt. Không gian xung quanh An Nhiên bỗng chốc biến đổi, mặt đất nứt nẻ mọc lên hàng vạn dây leo gai độc đen kịt, quấn chặt lấy chân nàng, đâm sâu vào da thịt qua lớp vải quần tây. Một cơn đau đớn tinh thần cực hạn, mô phỏng lại ảo ảnh người mẹ Diệp Hạ Vy bị hành hình đẫm máu mười năm trước oán hận gào thét, lập tức dội thẳng vào tâm thức nàng hòng đánh sụp ý chí của nàng.
Đầu óc An Nhiên ong ong, ảo ảnh gào thét của mẹ khiến nàng suýt nữa quỳ sụp xuống. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ranh giới ấy, nàng nghiến chặt răng, dứt khoát dùng ngón tay cái nhấn thật mạnh vào vết thương kim châm vẫn còn rỉ máu tươi trong lòng bàn tay phải.
Cơn đau vật lý sắc lạnh, chân thực tột cùng lập tức kéo lý trí nàng trở lại từ bờ vực ảo giác. Cơn đau cắt đứt dòng chảy huyễn thuật tinh thần của Tinh linh bóng đêm. Kết giới gai độc vỡ vụn thành những đốm sáng xanh nhạt rồi tiêu biến.
An Nhiên đứng thẳng, đôi mắt bạc lấp lánh nhìn thẳng vào gương mặt hoàn mỹ đang thoáng hiện vẻ chấn động của Mộ Dung Từ. Nàng khẽ lau vệt máu trên khóe môi, dõng dạc nói:
"Thẩm phán Mộ Dung Từ, huyễn thuật của ngài rất đẹp, nhưng nó không thể che giấu được sự thật. Ngài đang dùng sức mạnh để thử thách tôi, hay thực chất là đang lo sợ? Ngài lo sợ tôi sẽ vạch trần việc tộc Tinh linh bóng đêm của ngài đang bị Trưởng lão viện ngầm cắt giảm đến ba mươi phần trăm nguồn cung cấp Linh thạch bóng tối thượng phẩm mỗi năm để ưu ái cho Huyết tộc của Lục Diệp Sâm? Mâu thuẫn lợi ích này, ngài định dùng huyễn thuật để giải quyết sao?"
Lời nói của An Nhiên như một quả bom dội thẳng vào sảnh đường thề ước.
Mộ Dung Từ lập tức thu hồi nụ cười kiêu kỳ, đôi mắt xanh lục bảo co rút dữ dội, liếc nhìn về phía Lục Diệp Sâm với sự nghi kỵ sâu sắc. Lục Diệp Sâm cũng nheo mắt, sát khí đỏ rực quanh người hắn dao động nhẹ. Kỹ năng *Phân tích tâm lý cực đoan* và sự thấu hiểu mâu thuẫn chính trị giữa các tộc của An Nhiên đã lập tức phân hóa sự đồng thuận của họ.
"Thú vị, thực sự quá thú vị," Hải vương Tạ Diệc Hàn khẽ vỗ tay, nụ cười nửa miệng quỷ quyệt càng thêm đậm nét. Hắn chống cằm, đôi mắt xanh thẳm như vực sâu khóa chặt thân ảnh thanh mảnh của nàng. "Một nhân loại không có ma lực lại có thể nhìn thấu bàn cờ chính trị của Vực Thẳm chỉ bằng một cuốn sách rách. Cô bé à, thay vì đứng đây chịu khổ và đối đầu với Trưởng lão viện, tại sao không ký vào khế ước này?"
Hắn khẽ vung tay, một cuộn giấy da dê màu xanh nước biển sâu lơ lửng bay đến trước mặt An Nhiên, tỏa ra những luồng ma lực thủy hệ mát lạnh, dịu ngọt đầy dụ hoặc.
"Chỉ cần cô nhỏ một giọt máu đồng ý làm nô lệ cá nhân của hoàng gia Hải tộc, bản tọa hứa sẽ mang cô xuống Hải thành đen bảo vệ tuyệt đối, cung cấp cho cô nguồn Nước biển sâu Tinh khiết nhất để chữa lành cơn sốt này. Thế nào? Đừng cố chấp nữa."
An Nhiên nhìn cuộn giấy da dê đang lơ lửng. Trong Đôi mắt thấu thị lời nói dối của nàng, những sợi tơ ma lực xung quanh lời nói của Tạ Diệc Hàn không phải màu xanh đại dương thanh khiết, mà là một màu đỏ rực dối trá, quấn quanh những ký tự khế ước nô lệ ẩn giấu điều khoản tước đoạt linh hồn vĩnh viễn.
"Thẩm phán Tạ Diệc Hàn," An Nhiên khẽ cười lạnh, giọng nói đầy sự khinh bỉ. "Nụ cười của ngài rất ngọt ngào, nhưng lời nói dối của ngài thì quá lộ liễu dưới mắt tôi. Khế ước nô lệ này một khi ký kết, linh hồn tôi sẽ bị dòng hải lưu của ngài nuốt chửng, biến tôi thành một con rối vô tri để ngài dùng làm quân cờ đe dọa bốn vị thẩm phán còn lại. Tôi thẳng thừng từ chối sự 'nhân từ' giả tạo này."
Nụ cười của Tạ Diệc Hàn cứng lại trong một phần mười giây, ánh mắt hắn lóe lên một tia kinh ngạc xen lẫn sự say mê điên cuồng trước khả năng nhìn thấu dối trá của nàng.
"Vậy ngươi muốn gì?" Lục Diệp Sâm lên tiếng, giọng trầm thấp uy nghiêm vang lên như tiếng chuông cổ. Hắn siết chặt chiếc búa gõ tòa bằng đá đen. "Ngươi từ chối Hải tộc, đối đầu Lang tộc, bẻ gãy Tinh linh tộc. Ngươi nghĩ mình có thể sống sót rời khỏi Bia Đá Thề Ước Cổ này sao?"
"Tôi muốn một sự hợp tác công bằng," An Nhiên bước lên một bước, đứng sát cạnh Bia Đá Thề Ước Cổ. Nàng rút cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân từ trong ngực áo ra, đặt mạnh lên bệ đá cổ.
"Tôi đề xuất tất cả năm vị Thẩm phán tối cao ở đây cùng ký vào Khế ước Giám hộ Chung với tôi. Các ngài sẽ luân phiên chia sẻ thời gian và ma lực để duy trì kết giới bảo vệ tôi khỏi sự truy sát của Trưởng lão viện, đổi lại..."
"Nực cười!" Cố Hàn Dạ cắt ngang, tiếng gầm của hắn làm rung chuyển các phiến đá cổ. "Chúng ta là những chúa tể cai trị Vực Thẳm, tại sao phải chia sẻ ma lực để bảo vệ một con kiến nhân loại thấp kém như ngươi?"
Phó Vô Ưu, người nãy giờ vẫn im lặng trong bóng tối u uất, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chiếc Huy hiệu bạc cổ đang rạn nứt trước ngực An Nhiên, khẽ rủ đôi cánh đen run rẩy. Hắn cảm nhận được sự thật kinh hoàng đang chuẩn bị được phơi bày.
"Vì tôi nắm giữ sinh mệnh của các ngài," An Nhiên dõng dạc tuyên bố, giọng nói của nàng mang theo một sức nặng vô hình khiến cả sảnh đường im bặt.
Nàng dứt khoát đưa lòng bàn tay phải đẫm máu tươi của mình áp mạnh lên bề mặt xám đen của Bia Đá Thề Ước Cổ. Dòng máu mang huyết mạch Người gác cổng tinh khiết lập tức tuôn chảy, thấm sâu vào những khe nứt ký tự cổ đại.
"OÀNG!!!"
Một cột sáng màu bạc thanh khiết, khổng lồ bùng lên từ Bia Đá Thề Ước Cổ, xé rách màn sương mù độc tăm tối của sảnh đường. Luồng năng lượng thanh tẩy nguyên thủy vô biên vô hạn từ dòng máu của An Nhiên tỏa ra, hóa thành hương sen thanh khiết dịu nhẹ, len lỏi vào từng kẽ đá, bao phủ lấy cả năm vị thẩm phán tối cao.
Ngay trong khoảnh khắc đó, ma khí bạo tẩu đang âm thầm tàn phá, gặm nhấm kinh mạch của Lục Diệp Sâm, Cố Hàn Dạ, Phó Vô Ưu, Mộ Dung Từ và Tạ Diệc Hàn định kỳ bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn. Sự đau đớn, điên loạn và khát máu tích tụ ngàn năm trong linh hồn họ được xoa dịu một cách kỳ diệu, đưa ma lực của họ trở lại trạng thái cân bằng hoàn mỹ nhất từ trước đến nay.
Cả năm vị chúa tể dị tộc đồng loạt chấn động, đôi mắt họ co rút dữ dội, sững sờ cảm nhận sự thanh tẩy vĩ đại đang chạy trong huyết quản mình.
An Nhiên đứng giữa cột sáng bạc rực rỡ, mái tóc đen bay múa, gương mặt nhợt nhạt nhưng uy nghiêm như một vị thần phán quyết thực sự. Nàng nhìn thẳng vào năm gương mặt đang bàng hoàng của họ, lạnh lùng tuyên bố bài tẩy tối hậu:
"Dòng máu Người gác cổng của tôi... là liều thuốc duy nhất trên thế giới này có thể thanh tẩy hoàn toàn ma khí bạo tẩu đang tàn phá kinh mạch của các ngài định kỳ. Không có tôi, các ngài sẽ sớm phát điên và bị nuốt chửng bởi bóng tối của Vực Thẳm. Giờ thì, các ngài nghĩ mình có nên ký vào Khế ước Giám hộ Chung để giữ mạng sống cho tôi... và cho chính bản thân các ngài hay chưa?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!