Nhạc nềnAfternoon_Garden

Áp Lực Từ Trưởng Lão Viện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của phòng giam biệt lập vẫn còn vương vấn những sợi khói đen nhạt từ đôi cánh của Phó Vô Ưu khi gã biến mất vào hư vô. Thẩm An Nhiên tựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn sốt cao do ma khí Vực Thẳm ăn mòn suốt bốn ngày qua khiến hai thái dương nàng giật lên đau đớn, nhưng lý trí của nàng thì chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế. Trong lòng bàn tay nàng, chiếc kim bạc định hồn vẫn găm sâu, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm ấm áp, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo gô-tích tăm tối của ngục tối.


"Cộp! Cộp! Cộp!"


Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía hành lang đá đen. Đó không phải là tiếng bước xích kéo lê của Hắc Thiết, cũng không phải nhịp điệu lười biếng của bất kỳ ác quỷ nào. Đó là tiếng kim loại va chạm vào nhau một cách máy móc, lạnh lùng và tàn nhẫn.


Cánh cửa sắt dày nặng của phòng giam biệt lập bị một lực lượng khổng lồ giật phăng ra ngoài. Ánh sáng đỏ rực từ vầng trăng máu rọi thẳng vào phòng, kéo theo bóng đen của một toán kỵ sĩ Thiết Huyết. Dẫn đầu bọn chúng là Lục Phong – Đội trưởng chấp pháp của Huyết tộc. Gã mặc bộ đồng phục chấp pháp màu đen cứng cáp, gương mặt nhợt nhạt không một chút cảm xúc, đôi mắt xám ngoét như tro tàn nhìn chằm chằm vào An Nhiên.


"Tội nhân nhân loại Thẩm An Nhiên," Giọng Lục Phong lạnh băng, vang lên như tiếng kim khí va chạm. "Theo lệnh của Đại trưởng lão Dạ Thiên Hằng, ngươi bị khép vào tội chết vì xâm nhập bất hợp pháp và đánh cắp cổ vật Vực Thẳm. Lệnh hành quyết khẩn cấp sẽ được thi hành ngay lập tức."


Gã vung tay, một sợi huyết xích giam cầm ma lực màu đỏ máu, rực cháy những ký tự hắc ám, lao vút về phía cổ An Nhiên như một con rắn độc.


"KENG!"


Một luồng áp lực đỏ rực vương giả đột ngột giáng xuống từ trần nhà, chém đôi sợi huyết xích của Lục Phong ngay giữa không trung. Những tia lửa máu bắn tung tóe, ăn mòn những phiến đá dưới đất thành những vệt đen xì khói.


Lục Diệp Sâm bước ra từ bóng tối, chiều cao một mét tám mươi tám đầy áp đảo che khuất thân ảnh nhỏ bé của An Nhiên. Mái tóc đen vuốt ngược kiêu lãnh của hắn khẽ bay trong luồng ma lực dao động, đôi mắt ruby đỏ rực tỏa ra sát khí vương cấp ngột ngạt. Trên tay hắn, thanh huyết kiếm ngưng tụ từ tinh huyết hoàng gia đang rung lên những tiếng rền rĩ khát máu.


"Lục Phong," Giọng Lục Diệp Sâm trầm thấp, mang theo uy quyền tối cao của một Chánh án. "Ngươi dám mang binh lính Thiết Huyết vào ngục tối biệt lập của ta? Tù nhân này đang thuộc quyền điều tra trực tiếp của Chánh án tối cao để làm rõ vụ án mạng ngụy tạo chứng cứ. Kẻ nào cho phép ngươi hành quyết nàng?"


Lục Phong không hề tỏ ra hoảng sợ trước uy áp vương cấp của Lục Diệp Sâm. Gã lạnh lùng đứng thẳng, rút từ trong ngực áo choàng ra một cuộn giấy da dê màu đen, trên đó đóng dấu ấn mắt quỷ khổng lồ rực sáng ma khí tối cổ.


"Chánh án Lục Diệp Sâm," Lục Phong dâng cao cuộn giấy. "Đây là Sắc lệnh tối cao của Trưởng lão viện, có chữ ký trực tiếp của Đại trưởng lão Dạ Thiên Hằng. Sắc lệnh tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia, tước đoạt toàn bộ quyền điều tra lâm thời của Tòa án tối cao đối với tội nhân nhân loại. Trưởng lão viện có quyền tối thượng vượt lên trên quyền phán quyết của Chánh án. Xin ngài tránh đường, nếu không sẽ bị khép vào tội phản nghịch."


Lục Diệp Sâm nghiến chặt răng, sát khí trong mắt hắn bùng lên dữ dội. Hắn cố gắng giải phóng uy áp vương cấp cực hạn để đè bẹp toán kỵ sĩ, nhưng ngay khi luồng ma lực đỏ rực vừa chạm vào sắc lệnh mắt quỷ, trận pháp Thiết Huyết xung quanh Lục Phong lập tức kích hoạt, tạo ra một luồng hắc khí phản phệ mạnh mẽ dội ngược lại. Lục Diệp Sâm bị đẩy lùi nửa bước, lồng ngực chấn động, một ngụm máu tươi suýt tràn ra khóe môi. Quyền lực chính trị của Trưởng lão viện và trận pháp Thiết Huyết cổ xưa thực sự có thể áp chế pháp lý đối với một Thẩm phán tối cao.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi Lục Phong một lần nữa nâng tay chuẩn bị ra lệnh cho kỵ sĩ xông vào, một giọng nói khàn đặc nhưng rành rọt, kiêu hãnh vang lên từ phía sau Lục Diệp Sâm:


"Trưởng lão viện có quyền tối thượng? Thật nực cười."


Thẩm An Nhiên dõng dạc bước ra từ bóng tối phòng giam. Dù gương mặt nàng nhợt nhạt vì sốt cao, khóe môi vẫn vương vệt máu khô nhạt, nhưng đôi mắt xám tro của nàng lại lấp lánh ánh bạc rực rỡ của Đôi mắt thấu thị lời nói dối. Nàng ôm chặt cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân trước ngực bằng bàn tay đẫm máu.


Lục Phong nheo mắt nhìn nàng đầy khinh bỉ: "Một nhân loại thấp kém, ngươi thì biết cái gì về luật pháp Vực Thẳm?"


An Nhiên không hề nao núng. Nàng dùng ngón tay đẫm máu của mình miết mạnh lên trang bìa da dê cổ kính của cuốn Cổ Luật. Dòng máu Người gác cổng tinh khiết lập tức thấm vào lớp da dê, kích hoạt ý thức thư tịch cổ đại. Cuốn sách rách nát bỗng chốc phát ra một vầng sáng vàng kim rực rỡ, những ký tự cổ tự động lơ lửng bay lên không trung xung quanh nàng.


"Theo Chương 4, Điều 12 của Cổ Luật Pháp Phi Nhân nguyên thủy được các vị thần sáng lập thiết lập," An Nhiên đọc to, giọng nói của nàng mang theo uy nghiêm của luật pháp, vang dội khắp ngục tối biệt lập. "'Mọi tù nhân mang trên mình di vật của Thần Phán tối cổ đều thuộc danh mục bảo vật quốc gia, nghiêm cấm mọi hình thức hành quyết lén lút hoặc cưỡng chế tư pháp khi chưa có sự đồng thuận của hội đồng năm vị thẩm phán tối cao.'"


Nàng chỉ tay vào chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ đang đeo trước ngực, vệt nứt sâu hoắm trên bề mặt bạc cổ bỗng chốc rực sáng ánh bạc dịu nhẹ, cộng hưởng hoàn hảo với cuốn Cổ Luật.


"Chiếc huy hiệu này là di vật hợp pháp của mẹ tôi, Diệp Hạ Vy – người từng được vinh danh là học giả Thần Phán. Tôi, với tư cách là người thừa kế huyết mạch, đang mang trên mình di vật Thần Phán. Sắc lệnh của Dạ Thiên Hằng hoàn toàn vi hiến vì nó can thiệp trái phép vào điều khoản bảo hộ tối cổ này!"


Lục Phong kinh hoàng nhìn cuốn Cổ Luật rách nát trên tay An Nhiên tự động phát sáng rực rỡ. Luồng ánh sáng vàng kim nhạt hình thành một vòng tròn ma pháp luật lệ dưới chân nàng (Quy pháp tự vệ bằng ngôn từ). Khi gã cố gắng bước lên, một luồng ma lực phản phệ vô hình từ kết giới bùng nổ, đánh mạnh vào lồng ngực gã, khiến gã loạng choạng lùi lại, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm.


"Ngươi... làm sao ngươi có thể kích hoạt được Cổ Luật?" Lục Phong run rẩy, đôi mắt xám ngoét đầy sự sợ hãi trước sức mạnh cưỡng chế của lời thề tối cổ.


An Nhiên nhìn thẳng vào gã, lạnh lùng đưa ra đề xuất quyết định:


"Lục Phong, nếu ngài tiếp tục cưỡng chế thi hành án, luật thề của Vực Thẳm sẽ lập tức tước đoạt toàn bộ ma lực chấp pháp của ngài và đày ngài vào cõi câm lặng vĩnh viễn. Để duy trì sự cân bằng lực lượng và tránh một cuộc xung đột đẫm máu, tôi đề xuất kích hoạt Khế ước Giám hộ sơ cấp. Tôi sẽ chịu sự giám sát chung của hội đồng năm vị thẩm phán tối cao tại một địa điểm trung lập, cho đến khi phiên tòa công khai diễn ra. Đây là giải pháp pháp lý hợp pháp duy nhất lúc này."


Lục Phong đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay cầm sắc lệnh của Dạ Thiên Hằng run rẩy dữ dội. Gã nhận ra mình hoàn toàn bị khóa chặt bởi kết giới pháp lý của Người gác cổng cổ đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!