Đêm Lạnh Thần Điện
Bóng tối trong ngục tối biệt lập của Tòa án Thẩm phán Tối cao không giống như bóng tối thông thường ở nhân giới. Nó đậm đặc, lạnh buốt và mang theo hơi thở dơ bẩn của ma khí rò rỉ từ Vực Sâu Vô Tận. Những bức tường đá đen gô-tích rêu phong vây quanh Thẩm An Nhiên như một chiếc lồng giam vĩnh cửu, cô lập nàng khỏi chút ánh sáng le lói cuối cùng của vầng trăng máu ngoài kia.
An Nhiên ngồi tựa lưng vào góc tường ẩm ướt, hai đầu gối co lên sát ngực. Cơn sốt cao do nhiễm ma khí suốt ba ngày qua vẫn chưa hề hạ nhiệt, khiến thái dương nàng giật mạnh liên hồi, đầu óc ong ong như có hàng ngàn tiếng chuông gõ vào đại não. Khóe môi nàng vẫn còn vương vệt máu khô nhạt – tàn dư của trận phản phệ Thần ngôn từ phiên tòa ban sáng. Cổ tay nàng, nơi cùm sắt hắc ám vừa được tháo bỏ, được quấn một lớp băng vải xơ xác do gã quỷ gác ngục Hắc Thiết lén lút dâng tặng, nhưng vết xước rách da vẫn rỉ ra những vệt máu nhạt, nhức nhối theo từng nhịp đập của trái tim.
Nàng khẽ đưa bàn tay run rẩy lên, chạm vào cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân đang được giấu kín dưới lớp áo vest đen lịch lãm. Hơi ấm mỏng manh từ lớp da dê cổ kính truyền qua lớp vải, khẽ xoa dịu kinh mạch đang bỏng rát của nàng. Trước ngực nàng, chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của người mẹ quá cố Diệp Hạ Vy vẫn nằm im lìm, nhưng vết nứt sâu hoắm trên bề mặt kim loại lạnh ngắt cho thấy lá chắn tinh thần này đã cạn kiệt ma lực sau khi chống đỡ luồng uy áp vương cấp của Lục Vạn Thừa.
"Lục Vạn Thừa đã bóp nát mã bài truyền tin..." An Nhiên khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc và yếu ớt vang lên trong không gian tĩnh mịch. Đôi mắt xám tro của nàng, dù mệt mỏi nhưng vẫn lấp lánh ánh bạc rực rỡ của Đôi mắt thấu thị lời nói dối, khẽ nheo lại trong bóng tối. "Trưởng lão viện chắc chắn sẽ không để mình sống sót đến phiên đối chất sau bảy ngày nữa. Đêm nay... sẽ là đêm quyết định."
Đột ngột, nhiệt độ trong phòng giam biệt lập hạ xuống một cách bất thường. Những dải ma khí đen nhạt đang lẩn khuất quanh các kẽ đá bỗng chốc đông cứng lại, hóa thành những tinh thể băng đen li ti rồi tan vỡ không một tiếng động. Sự im lặng bao trùm lấy không gian, một sự im lặng tuyệt đối, ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy trong huyết quản.
"Xoạt..."
Một tiếng động cực nhỏ, tựa như tiếng những chiếc lông vũ mềm mại cọ xát vào nhau, vang lên từ góc tối nhất của phòng giam.
An Nhiên không hề giật mình. Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt bạc thấu thị nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía trước. Từ trong bóng tối sâu thẳm, một thân ảnh từ từ hiển lộ.
Đó là một nam nhân mang vẻ đẹp thoát tục nhưng u uất đến nao lòng, tựa như một bức tượng tạc từ cẩm thạch trắng bị bỏ hoang trong nghĩa điện cổ kính. Mái tóc đen dài rủ xuống, che khuất nửa gương mặt thanh tú lạnh lùng. Phía sau lưng hắn, một đôi cánh đen khổng lồ rũ xuống, những chiếc lông vũ hắc hám thỉnh thoảng lại rụng xuống, tan biến vào không khí thành những làn khói đen nhạt.
Thẩm phán Đọa sứ – Phó Vô Ưu.
Hắn đứng đó, không hề phát ra một tiếng động hay luồng uy áp mạnh mẽ nào, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang theo một áp lực tinh thần khổng lồ, bóp nghẹt mọi giác quan của người đối diện. Đôi mắt đen sâu thẳm không một tia sáng của hắn lặng lẽ nhìn xuống Thẩm An Nhiên, như thể đang nhìn một sinh vật nhỏ bé, yếu ớt đang giãy giụa trước cái chết.
"Một nhân loại bình thường, không có một tấc ma lực, lại có thể khiến Huyết lâu náo loạn, ép Lục Diệp Sâm phải hoãn binh." Giọng nói của Phó Vô Ưu trầm thấp, lạnh lẽo và mang theo tiếng vang vọng từ cõi u minh, trực tiếp truyền vào thẳng tâm thức của An Nhiên. "Ngươi... rốt cuộc là thứ gì?"
An Nhiên khẽ ho một tiếng, vệt máu tươi lại rỉ ra nơi khóe môi nhợt nhạt. Nàng không hề né tránh ánh mắt của hắn, khàn giọng đáp: "Tôi chỉ là một luật sư nhân loại đang đi tìm công lý, Thẩm phán Phó Vô Ưu."
"Công lý?" Khóe môi Phó Vô Ưu khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng đầy mỉa mai. "Ở Vực Thẳm này, kẻ mạnh là luật pháp, kẻ yếu là vật tế. Con người các ngươi chỉ là nô lệ thấp kém, lấy tư cách gì để đòi hỏi hai chữ 'công lý'?"
Hắn bước lên một bước. Đôi cánh đen khổng lồ đột ngột xòe rộng, che phủ hoàn toàn chút ánh sáng đỏ rực yếu ớt từ vầng trăng máu ngoài cửa sổ. Luồng ma pháp tinh thần hắc ám tối cổ bùng phát, khóa chặt toàn bộ không gian phòng giam biệt lập. An Nhiên lập tức cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, hô hấp trở nên cực kỳ khó khăn dưới áp lực tinh thần khổng lồ của Đọa thiên sứ.
"Giao ra cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân." Phó Vô Ưu lạnh lùng ra lệnh, đôi mắt đen của hắn chợt lóe lên một luồng sáng hắc ám. "Và để ta lục lọi ký ức của ngươi. Ta muốn biết làm thế nào ngươi có được nó, và kẻ nào ở nhân giới đã chỉ đường cho ngươi đến đây."
Nói rồi, hắn đưa bàn tay thon dài, nhợt nhạt của mình ra, hướng thẳng về phía trán của An Nhiên. Luồng ma lực tinh thần hắc ám hóa thành những sợi tơ đen kịt, quấn chặt lấy đầu nàng, cưỡng chế xâm nhập vào đại não.
"Trật tự...!" An Nhiên nghiến chặt răng, cố gắng kích hoạt Thần ngôn phán quyết sơ cấp để cưỡng chế đóng băng hành động của hắn. Thế nhưng, ngay khi từ ngữ vừa chuẩn bị thoát ra khỏi cổ họng, luồng ma pháp hắc ám của Phó Vô Ưu đã lập tức ập tới, nuốt chửng hoàn toàn âm thanh của nàng. Cổ họng nàng bỏng rát như có than hồng thiêu đốt, tiếng hét bị nghẹn lại trong lồng ngực. Ma lực tinh thần của Đọa thiên sứ Thần cấp quá mạnh mẽ, hoàn toàn đè bẹp khả năng phát ngôn vượt cấp của nàng lúc này.
"Vô ích thôi." Giọng Phó Vô Ưu vang lên trong đầu nàng. "Trước mặt một Đọa thiên sứ, mọi lời nói của ngươi đều vô nghĩa. Hãy dâng hiến ký ức của ngươi cho ta."
Trong chớp mắt, ý thức của An Nhiên rơi vào một khoảng không hỗn loạn. Bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn của nàng, rồi đột ngột, một ảo ảnh hắc ám hiện ra rực rỡ.
Nàng thấy mình đang đứng trước Tế Đàn Huyết Tế Cổ Đại mười năm trước. Ngọn lửa oán khí màu đỏ máu bốc cao ngùn ngụt. Giữa tế đàn, người mẹ quá cố Diệp Hạ Vy với tà áo dài trắng loang lổ máu đang bị xích sắt hắc ám trói chặt. Gương mặt bà đầy vết thương, đôi mắt u uất rướm máu nhìn chằm chằm vào An Nhiên, gào thét trong đau đớn:
"An Nhiên... Tại sao con không cứu mẹ? Tại sao con lại để bọn chúng hành quyết mẹ? Con là kẻ phản bội!"
Nỗi đau đớn, sự tội lỗi và oán hận từ ảo ảnh tràn ngập vào tâm trí An Nhiên, cố gắng xé rách rào cản lý trí cuối cùng của nàng. Nàng cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo tuột xuống vực sâu của sự điên loạn.
"Không... Đây chỉ là ảo ảnh..." An Nhiên tự nhủ thầm trong tâm thức, nhưng ngọn lửa oán khí kia quá thật, tiếng gào thét của mẹ nàng quá đau đớn.
Trong giờ khắc sinh tử, khi ý thức sắp sửa bị đồng hóa hoàn toàn, An Nhiên cắn chặt môi đến mức bật máu. Nàng dùng chút sức lực vật lý cuối cùng, luồn tay vào túi áo vest, rút ra một chiếc kim bạc định hồn – forensic needle – mà nàng luôn mang theo bên mình. Không một chút do dự, nàng đâm mạnh mũi kim bạc vào lòng bàn tay bị thương cũ của mình.
"A...!"
Cơn đau vật lý sắc nhọn, buốt giá lập tức truyền thẳng lên đại não, tạo ra một chấn động kích thích cực mạnh cắt đứt luồng ảo ảnh hắc ám (Đề phòng ảo ảnh tinh thần). Sự tỉnh táo quay trở lại trong tích tắc. An Nhiên lập tức tập trung toàn bộ ý chí tinh thần còn sót lại, nhắm mắt, điều hòa nhịp thở theo phương pháp "Thiền định bảo vệ linh hồn" mà người thầy Trần Quốc Kiệt đã truyền dạy.
Trong tâm thức của nàng, hình ảnh một Cán cân công lý bằng vàng kim rực rỡ hiện lên, xoay tròn và tỏa ra một luồng sáng xám bạc bán trong suốt. Luồng sáng ấy lan tỏa ra ngoài, dệt nên một màng bảo vệ bao bọc lấy đại não nàng – Lá chắn tinh thần liên kết được hình thành từ sự cộng hưởng giữa huyết mạch Người gác cổng và ma lực khế ước tiềm ẩn.
Luồng ma pháp tinh thần hắc ám của Phó Vô Ưu va chạm mạnh mẽ vào lá chắn màu bạc xám, tạo ra những tiếng rít chói tai như tiếng kim loại cọ xát. Những sợi tơ đen kịt bị đánh bật ra ngoài, không thể xâm nhập thêm một tấc nào vào ký ức của nàng.
Phó Vô Ưu khẽ biến sắc. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn co rút lại trước sự kinh ngạc tột độ. Hắn chưa từng thấy một nhân loại nào, đặc biệt là một nữ nhân đang bị sốt cao và suy kiệt thể chất, lại có thể dùng ý chí tự tổn thương để thoát khỏi ảo ảnh tinh thần của hắn, thậm chí còn dựng lên một lá chắn tinh thần kiên cố đến vậy.
"Ngươi tự hủy hoại thể xác để bảo vệ ký ức?" Giọng Phó Vô Ưu mang theo một tia dao động hiếm hoi. "Ý chí của ngươi... thật đáng sợ. Nhưng để xem ngươi chống đỡ được bao lâu."
Hắn khẽ rũ cánh, chuẩn bị tăng cường ma lực tinh thần để nghiền nát lá chắn của nàng.
Thế nhưng, Thẩm An Nhiên đã mở mắt ra. Đôi mắt xám tro của nàng giờ đây rực sáng ánh bạc của Đôi mắt thấu thị lời nói dối. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen u uất của vị Thẩm phán Đọa sứ, nhìn thấu qua luồng ma lực hắc ám để thấy sự giằng xé, nỗi đau đớn và cả sự hoài nghi về công lý đang ẩn giấu sâu kín trong linh hồn hắn.
Nàng khẽ nhếch môi, giọng nói khàn đặc nhưng đanh thép vang lên, mang theo uy nghiêm của luật pháp:
"Thẩm phán Phó Vô Ưu, ngài muốn cưỡng chế trích xuất ký ức của tôi? Ngài nghĩ tôi không biết luật lệ của tộc ngài sao?"
Nàng khẽ vuốt cuốn Cổ Luật dưới lớp áo, dõng dạc trích dẫn điều khoản:
"Theo Điều 4 Sắc lệnh Tối cổ của Thánh điện Đọa Thiên: 'Mọi thông tin liên quan đến bí mật tri thức cổ đại được bảo hộ bởi dòng máu Người gác cổng đều thuộc phạm vi bảo mật vĩnh viễn. Không một Đọa thiên sứ nào, kể cả Thẩm phán tối cao, được phép dùng ma pháp cưỡng chế để trích xuất hoặc xóa bỏ ký ức của họ. Kẻ vi phạm sẽ bị phản phệ bởi luật thề, vĩnh viễn bị tước đoạt tiếng nói và đày vào cõi câm lặng.'"
An Nhiên nhìn thẳng vào gương mặt đang dần đông cứng của Phó Vô Ưu, gằn giọng từng chữ:
"Ngài là Thẩm phán tối cao, người bảo vệ luật lệ của Đọa sứ tộc. Ngài có dám đánh cược tiếng nói và ma lực của mình để tiếp tục xâm nhập vào ký ức của một Người gác cổng hợp pháp như tôi không? Ngài nghĩ... ai sẽ là kẻ bị luật thề phán xét trước?"
Lời trích dẫn đanh thép của An Nhiên như một tia sét đánh thẳng vào tâm thức của Phó Vô Ưu. Hắn khựng lại hoàn toàn. Luồng ma pháp tinh thần hắc ám đang bao phủ phòng giam bỗng chốc dao động dữ dội. Là một Đọa thiên sứ, hắn hiểu rõ hơn ai hết sự đáng sợ của phản phệ luật thề tối cổ. Cuốn sách Cổ Luật trên tay nàng chính là minh chứng cho việc nàng đã được thần khí tối cao công nhận tư cách Người gác cổng.
Sự kiên định và hiểu biết luật pháp đến kinh ngạc của một nữ nhân loại yếu ớt đã hoàn toàn bẻ gãy ý đồ cưỡng chế của vị Thẩm phán tối cao.
"Ngươi... thực sự biết rất nhiều." Phó Vô Ưu trầm mặc thu hồi đôi cánh đen khổng lồ, luồng ma lực tinh thần hắc ám dần co rụt lại. Đôi mắt đen của hắn nhìn nàng với một ánh nhìn phức tạp, chứa đựng sự kiêng dè và một nỗi tò mò sâu sắc. "Nhưng dù ngươi có lách được luật của ta, ngươi cũng không thể thoát khỏi số phận. Trưởng lão viện sẽ không để ngươi sống sót đến ngày đối chất."
Hắn khẽ bước lui một bước, chuẩn bị ẩn mình vào bóng tối. Thế nhưng, khi hắn bước lùi, tà áo choàng của hắn vô tình lướt qua lồng ngực của An Nhiên, nơi chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ đang đeo.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một sự kiện ngoài dự tính đã xảy ra.
Dòng máu Người gác cổng từ lòng bàn tay bị thương của An Nhiên, thấm qua lớp vải vest, vô tình chạm vào vết nứt sâu trên chiếc Huy hiệu bạc cổ. Sự cộng hưởng huyết mạch đột ngột được kích hoạt. Chiếc huy hiệu bạc bỗng chốc phát ra một vầng sáng bạc dịu nhẹ, tỏa ra hơi ấm mỏng manh và hương hoa sen thanh khiết quen thuộc mười năm trước.
Phó Vô Ưu đột ngột khựng lại. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn co rút dữ dội, gương mặt nhợt nhạt vốn lạnh lùng như đá cẩm thạch bỗng chốc tràn ngập sự bàng hoàng và đau đớn tột độ.
Hắn cảm nhận được luồng khí tức linh hồn ấm áp tỏa ra từ chiếc huy hiệu bạc. Đó là một tàn niệm tinh thần vô cùng tinh khiết, mang theo ấn ký bảo vệ linh hồn của một người phụ nữ mà hắn không bao giờ có thể quên.
"Khí tức này..." Phó Vô Ưu run rẩy, đôi cánh đen khổng lồ của hắn khẽ giật mạnh, những chiếc lông vũ hắc ám rụng rơi lả tả. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc huy hiệu bạc trên ngực An Nhiên, rồi nhìn lên gương mặt nhợt nhạt, kiêu hãnh của nàng. Nỗi đau đớn từ ký ức bị phong ấn mười năm trước bỗng chốc trỗi dậy, tàn phá đại não hắn như một cơn bão.
"Diệp Hạ Vy..." Giọng Phó Vô Ưu khàn đặc, chứa đựng một nỗi u uất và tội lỗi sâu thẳm đến xé lòng. Hắn loạng choạng lùi lại một bước, hai tay ôm lấy đầu khi phong ấn hắc ám trong linh hồn khẽ rạn nứt. "Ngươi... ngươi là con gái của Vy?"
Thẩm An Nhiên bàng hoàng nhìn phản ứng dữ dội của vị Thẩm phán tối cao. Đôi mắt bạc thấu thị của nàng nhìn thấy rõ ràng những sợi tơ ma lực tinh thần của hắn đang biến đổi màu sắc hỗn loạn, tỏa ra một nỗi đau khổ và tội lỗi chân thực không một chút giả dối.
Nàng nắm chặt cuốn Cổ Luật trước ngực, trái tim khẽ thắt lại trước nút thắt lịch sử vừa được hé mở. Người đàn ông u uất trước mặt nàng... có liên quan trực tiếp đến cái chết oan khuất của mẹ nàng mười năm trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!