Nhạc nềnAfternoon_Garden

Pháp Đình Phán Quyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cỗ xe ngựa đá đen lăn bánh xé toạc sương mù, đưa Thẩm An Nhiên hướng thẳng về phía pháp đình tối cao rực rỡ sắc đỏ vương quyền.


Tiếng bánh xe nghiến lên những phiến đá hắc thạch gồ ghề vang lên đều đặn, nặng nề như tiếng đập của chiếc búa gõ tòa định mệnh. Qua khe hở nhỏ của khung cửa sổ bọc sắt, Thẩm An Nhiên có thể nhìn thấy bóng tối gô-tích tăm tối của Thánh địa Vực Thẳm đang lùi dần phía sau, nhường chỗ cho một công trình kiến trúc khổng lồ, sừng sững giữa ranh giới của bầu trời đêm trăng máu. Tòa án Thẩm phán Tối cao hiện ra như một pháo đài rêu phong rực rỡ, những đỉnh tháp nhọn hoắt đâm thẳng vào tầng mây đỏ rực, xung quanh là những dải sương mù ma khí cuộn xoáy không ngừng.


Cơn sốt cao từ việc nhiễm ma khí suốt ba ngày qua vẫn đang tàn phá cơ thể nhân loại mảnh mai của An Nhiên. Thái dương nàng giật mạnh liên hồi, từng cơn đau buốt nhói chạy dọc theo mạch máu lên tận đại não. Trên cổ tay thanh mảnh, vết rách do chiếc cùm sắt hắc ám cứa vào vẫn rỉ ra những vệt máu nhạt, thấm qua lớp băng vải xơ xác mà Hắc Thiết đã ngầm quấn cho nàng. Khóe môi nàng vương vệt máu khô từ trận phản phệ của Thần ngôn sơ cấp trước đó, khiến gương mặt nhợt nhạt của nàng càng thêm vẻ bi tráng, u uất.


Thế nhưng, đôi mắt xám tro của nàng – giờ đây đã thức tỉnh thành Đôi mắt thấu thị lời nói dối – lại lấp lánh ánh bạc rực rỡ, lạnh lùng và kiêu hãnh đến đáng sợ. Nàng khẽ vuốt ve bề mặt da dê sần sùi của cuốn Cổ Luật Pháp Phi Nhân đang được giấu kín dưới lớp áo vest đen lịch lãm, cảm nhận hơi ấm mỏng manh nhưng kiên định chạy từ trang sách vào thẳng tim mình. Nàng không có ma lực, không có sức mạnh thể chất của dị tộc, nhưng bộ óc thiên tài của nàng chính là vũ khí tối thượng.


"Cộc!"


Cỗ xe dừng lại. Cánh cửa xe bằng đá nặng nề bị giật mạnh ra ngoài. Ánh sáng đỏ rực từ vầng trăng máu cùng luồng sát khí ngột ngạt từ Quảng trường Đá Đen lập tức tràn vào bên trong cabin.


"Bước xuống, tội nhân nhân loại!" Giọng nói máy móc của Đội trưởng chấp pháp Lục Phong vang lên đầy uy hiếp. Hắn đứng bên cạnh cỗ xe, bàn tay phải vẫn còn quấn băng vải rướm máu – vết thương do ma lực phản phệ của kết giới Cổ Luật để lại từ nghĩa địa cổ. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn An Nhiên với sự kiêng dè và căm hận sâu sắc.


An Nhiên không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái. Nàng vịn tay vào thành xe, chậm rãi bước xuống. Dù cơ thể đang run rẩy vì sốt cao, nhưng mỗi bước đi của nàng đều thẳng tắp và đoan trang, phong thái lịch lãm của một nữ luật sư nhân loại đứng trước pháp đình không hề bị lung lay bởi xiềng xích hay áp lực xung quanh.


Ngay khi bước chân nàng chạm vào quảng trường, hàng vạn tiếng gào thét phẫn nộ của đám đông dị tộc tụ tập tại Quảng trường Đá Đen lập tức bùng nổ như sóng thần.


"Kẻ xâm nhập nhân loại thấp kém!"


"Thiêu sống cô ta!"


"Hỏa hình! Làm vấy bẩn Thánh địa, tội chết không thể dung thứ!"


Những tiếng la ó, những đôi mắt khát máu của ác quỷ, huyết tộc, lang tộc và vô số dị tộc khác đang nhìn chằm chằm vào nàng như muốn xé xác con mồi yếu ớt trước mắt. An Nhiên bình tĩnh bước đi giữa vòng vây của kỵ sĩ Thiết Huyết, tiến thẳng vào đại sảnh của Tòa án tối cao.


Bên trong pháp đình, không gian rộng lớn như một thánh đường cổ kính rêu phong. Những hàng cột đá đen khổng lồ chống đỡ mái vòm cao vút, rực rỡ ánh sáng từ những bức tranh kính màu gô-tích phản chiếu ánh trăng đỏ máu. Sự im lặng ngột ngạt lấn át hoàn toàn tiếng ồn ào bên ngoài ngay khi cánh cửa lớn bọc đồng khép lại.


Tại vị trí cao nhất của pháp đình, Hội đồng năm vị thẩm phán tối cao đã tề tựu đông đủ trên những chiếc ngai đá đen vương giả. Họ ngồi đó, tỏa ra luồng uy áp thần cấp đậm đặc khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.


Ngồi ở vị trí trung tâm chính là Thẩm phán tối cao Huyết tộc – Lục Diệp Sâm. Hắn khoác trên mình chiếc áo choàng chánh án thêu chỉ vàng vương giả, mái tóc đen vuốt ngược kiêu lãnh, đôi mắt đỏ rực như ruby lười biếng nhìn xuống vành móng ngựa. Bên cạnh hắn là Chúa tể Lang tộc Cố Hàn Dạ với thân hình vạm vỡ đầy dã tính; Thẩm phán Đọa sứ Phó Vô Ưu mang vẻ u uất lạnh lẽo dưới đôi cánh đen khổng lồ; Thẩm phán Tinh linh Mộ Dung Từ mỹ lệ thoát tục; và Thẩm phán Hải vương Tạ Diệc Hàn với nụ cười nửa miệng quỷ quyệt thường trực.


An Nhiên đứng vững trên vành móng ngựa gỗ sồi đen, đôi tay đan chéo đặt trước ngực, che giấu vết nứt sâu trên chiếc Huy hiệu Thẩm phán bạc cổ của mẹ đeo trước ngực.


"Phiên tòa xét xử tội nhân nhân loại Thẩm An Nhiên chính thức khai mạc!" Thư ký tòa án Tả Thừa cất giọng tốc ký ma thuật vang dội.


Công tố viên tối cao của Huyết tộc – Lục Vạn Thừa bước lên phía trước bục công tố. Hắn mặc chiếc áo choàng đen viền đỏ máu, gương mặt trung niên kiêu lãnh lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng sau khi trốn thoát khỏi cơn bão ma lực ngục tối. Hắn nhìn An Nhiên bằng ánh mắt khinh miệt, như thể nàng đã là một cái xác không hồn.


"Thưa Hội đồng Thẩm phán tối cao và bồi thẩm đoàn," Lục Vạn Thừa cất giọng khàn đặc nhưng đầy uy áp lực lượng. "Tội nhân nhân loại Thẩm An Nhiên đã xâm nhập bất hợp pháp vào Thánh địa Vực Thẳm, cố tình tiếp cận nghĩa địa cổ để đánh cắp các tài liệu mật của Trưởng lão viện tối cao. Đây là bằng chứng ma pháp được trích xuất từ hiện trường."


Hắn vung tay lên, một luồng ma lực huyết dịch đỏ rực bùng phát, chiếu lên không trung một màn ảnh huyễn thuật. Trên màn ảnh, hình ảnh một bóng người mảnh mai đang lén lút lục lọi các ngôi mộ đá cổ kính hiện rõ mồn một.


"Cô ta không chỉ là một kẻ xâm nhập thông thường, mà là gián điệp được phái đến từ nhân giới hòng phá hoại trật tự tư pháp của chúng ta!" Lục Vạn Thừa gầm lên, giọng nói kích động bồi thẩm đoàn dị tộc phía dưới. "Theo Điều 45 Luật an ninh Vực Thẳm, hình phạt duy nhất cho tội danh này là hỏa hình lập tức tại Quảng trường Đá Đen!"


"Thiêu sống! Thiêu sống cô ta!" Bồi thẩm đoàn dị tộc phía dưới đồng loạt đứng dậy gào thét phẫn nộ, luồng sát khí hỗn loạn dâng cao như muốn nuốt chửng phòng xét xử.


Lục Diệp Sâm khẽ nhíu mày trước sự ồn ào. Hắn vung chiếc búa gõ tòa bằng gỗ sồi đen khắc gia huy họ Lục xuống bệ đá.


"ẦM!!!"


Một tiếng nổ ma pháp vang dội chấn động cả pháp đình, cưỡng chế đóng băng toàn bộ âm thanh hỗn loạn của đám đông. Luồng uy áp vương cấp tỏa ra từ người Lục Diệp Sâm khiến ngay cả Lục Vạn Thừa cũng phải cúi đầu kiêng dè.


Lục Diệp Sâm chuyển ánh mắt ruby lạnh lùng về phía vành móng ngựa, giọng nói trầm thấp, kiêu lãnh vang lên: "Tội nhân Thẩm An Nhiên. Ngươi có lời biện hộ cuối cùng nào trước khi bản án tử hình được thi hành?"


Đứng trước mũi nhọn của cái chết, Thẩm An Nhiên khẽ hít một hơi thật sâu để nén cơn sốt đang thiêu đốt lồng ngực. Nàng kích hoạt Đôi mắt thấu thị lời nói dối. Đôi mắt xám tro của nàng lập tức chuyển sang màu bạc lấp lánh rực rỡ dưới ánh tranh kính gô-tích.


Trước tầm nhìn thấu thị của nàng, toàn bộ không gian xung quanh bỗng chốc biến đổi. Nàng nhìn thấy những sợi tơ ma lực dối trá màu đỏ rực, đậm đặc như máu đang tỏa ra cuồn cuộn từ cơ thể của Công tố viên Lục Vạn Thừa khi hắn trình bày bằng chứng ma pháp giả mạo.


Nàng khẽ nhếch khóe môi nhợt nhạt vương vệt máu khô, tạo nên một nụ cười lạnh lùng, sắc sảo đến cực điểm. Nàng không hề biện hộ cho tội danh xâm nhập của mình. Nàng biết, trong một tòa án dị tộc tàn bạo coi con người như cỏ rác, việc bào chữa thông thường là vô ích. Nàng phải chơi một quân bài lớn hơn – một quân bài chính trị có thể bẻ gãy hoàn toàn uy thế của kẻ thù và buộc Thẩm phán tối cao phải đứng ra bảo vệ nàng.


Nàng bước lên một bước, xích sắt dưới chân kêu lên những tiếng leng keng thanh tao. Giọng nói của nàng vang dội, đanh thép và tràn đầy uy nghiêm lý trí vượt lên trên cơ thể yếu ớt:


"Thưa Hội đồng Thẩm phán tối cao. Tôi từ chối đưa ra lời biện hộ cho bản thân mình. Bởi vì... phiên tòa này hoàn toàn vô hiệu lực pháp lý khi được chủ trì bởi một kẻ không đủ tư cách phán xét tôi!"


Lời tuyên bố của An Nhiên như một tia sét đánh thẳng vào giữa pháp đình cổ kính. Toàn bộ vạn dân dị tộc và bồi thẩm đoàn câm nín trong sự bàng hoàng tột độ. Chưa từng có một nhân loại nào dám đứng trước Hội đồng tối cao và tuyên bố Thẩm phán không đủ tư cách.


Lục Vạn Thừa gương mặt biến sắc, lập tức gầm lên: "Láo xược! Đồ nhân loại thấp hèn, ngươi dám sỉ nhục Thẩm phán tối cao ngay tại công đường! Đội tuần tra Thiết Huyết, lập tức kéo cô ta ra ngoài hành quyết khẩn cấp!"


"Câm miệng, Lục Vạn Thừa!"


Lục Diệp Sâm đột ngột cất tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng giá ngàn năm của Huyết lâu khiến gã Công tố viên trưởng phải khựng lại rùng mình. Lòng tự trọng vương giả tối cao của vị Thẩm phán Huyết tộc đã bị chạm tự ái sâu sắc trước lời tuyên bố của nữ chính. Hắn chống cằm lên bàn tay đeo nhẫn ngọc, đôi mắt đỏ rực híp lại nhìn An Nhiên đầy nguy hiểm:


"Nhân loại. Ngươi nói ta không đủ tư cách phán xét ngươi? Nếu ngươi không đưa ra được một lý do hợp pháp, ta sẽ tự tay xé xác ngươi ngay tại vành móng ngựa này."


An Nhiên đứng thẳng người dưới luồng uy áp tinh thần khổng lồ từ cả năm vị thẩm phán đang ép tới. Sức ép ma lực mạnh đến mức khiến ngực nàng đau thắt, khóe môi nhợt nhạt rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, nhưng ánh mắt bạc của nàng vẫn rực sáng kiêu hãnh không hề lùi bước. Nàng giơ cao cuốn sách Cổ Luật Pháp Phi Nhân rách nát trước ngực, dõng dạc tuyên bố:


"Tôi nói ngài không đủ tư cách, Thẩm phán Lục Diệp Sâm, vì chính ngài là một 'kẻ phạm tội' đang đồng lõa với bản án oan sai và hành vi ngụy tạo chứng cứ của Công tố viên Lục Vạn Thừa mười năm trước!"


Cả pháp đình chấn động dữ dội. Những tiếng thì thầm xôn xao bùng lên như ong vỡ tổ. Cố Hàn Dạ khẽ nhổm người dậy, đôi mắt vàng dã thú lóe lên tia sáng phấn khích; Phó Vô Ưu khẽ nheo mắt u uất; trong khi Mộ Dung Từ và Tạ Diệc Hàn đều chăm chú nhìn vào nữ chính với sự ngạc nhiên tột độ.


"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Lục Vạn Thừa hoảng loạn thật sự, trán hắn lấm tấm mồ hôi hột. Hắn vung tay giải phóng ma lực huyết dịch hòng cưỡng chế cắt lời nàng: "Đội tuần tra, thi hành Thiết lệnh lập tức!"


"Ai dám động vào cô ta?"


Lục Diệp Sâm vung tay, một dải huyết quang đỏ rực như xích sắt bùng nổ giữa không trung, đánh bật toàn bộ kỵ sĩ Thiết Huyết đang định bước lên. Gương mặt đẹp như tạc tượng của hắn giờ đây tràn đầy sát khí lạnh lẽo, không phải nhắm vào An Nhiên, mà là nhắm vào Lục Vạn Thừa. Lòng tự trọng và danh dự tối cao của hắn không cho phép bất kỳ vết nhơ nào tồn tại trên vương quyền tư pháp của mình.


"Để cô ta nói." Lục Diệp Sâm ra lệnh, giọng nói trầm thấp chứa đựng bão tố đang chực chờ bùng phát. "Nếu có nửa lời dối trá, ta sẽ khiến linh hồn ngươi tan biến vĩnh viễn."


An Nhiên mỉm cười lạnh lùng. Nàng lật nhanh các trang sách Cổ Luật bằng da dê cổ kính, hướng thẳng về phía Lục Diệp Sâm:


"Mười năm trước, bản án tử hình oan sai của học giả nhân loại Diệp Hạ Vy – mẹ tôi – được tuyên bố thi hành với chữ ký bằng máu của Thẩm phán tối cao Lục Diệp Sâm. Nhưng theo ghi chép bảo mật của Tòa án tối cổ lưu giữ trong cuốn Cổ Luật này, chữ ký bằng máu của ngài trên bản án đó có nét vẽ đứt đoạn ở phần đuôi ấn ký – một lỗi bất khả thi đối với ma pháp huyết dịch thuần chủng của hoàng gia Huyết tộc."


Nàng chỉ thẳng ngón tay đẫm máu từ cổ tay bị xước vào mặt Lục Vạn Thừa:


"Chân tướng thực tế là: Công tố viên Lục Vạn Thừa đã ngầm sử dụng huyết ma pháp ngụy tạo chữ ký của Thẩm phán tối cao để tự ý ban hành bản án tử hình, lách qua quyền phán quyết của ngài hòng chiếm đoạt các tài liệu cổ luật pháp của mẹ tôi! Lục Diệp Sâm, ngài tự xưng là người thực thi công lý tối cao, nhưng lại để một kẻ dưới quyền dắt mũi, dùng chữ ký giả của ngài để giết người suốt mười năm qua mà không hề hay biết! Ngài nói xem, ngài có đủ tư cách phán xét tôi khi danh dự vương quyền của chính ngài đang bị chà đạp bẩn thỉu dưới chân gã công tố viên tham nhũng này không?"


Lời phán quyết đanh thép của An Nhiên vang dội khắp pháp đình gô-tích rêu phong, dập tắt hoàn toàn mọi tiếng xì xào nghi ngờ.


Lục Diệp Sâm đứng phắt dậy khỏi ngai đá đen. Đôi mắt ruby đỏ rực của hắn co rút dữ dội, sát khí Huyết tộc bùng phát cực hạn làm nứt vỡ phiến đá dưới chân hắn. Danh dự vương giả tối cao của hắn đã bị chấn động mạnh mẽ trước bằng chứng thép mà nữ chính đưa ra. Hắn nhìn chằm chằm vào Lục Vạn Thừa, người đang run rẩy quỳ sụp xuống nền đất trước luồng uy áp kinh hoàng của Thẩm phán tối cao.


"Lục Vạn Thừa..." Lục Diệp Sâm cất giọng lạnh lẽo như thần chết gọi tên. "Những lời cô ta nói... có bao nhiêu phần là sự thật?"


Phiên tòa phán xét đầu tiên rơi vào trạng thái đóng băng chính trị tột độ ngay trước giờ hành hình, dọn đường cho cuộc lật ngược thế cờ vĩ đại của nữ luật sư nhân loại yếu ớt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!