Kẻ Ngoại Tộc Trên Đoạn Đầu Đài
Bóng tối ở Vực Thẳm không phải là sự thiếu vắng ánh sáng thông thường. Đó là một thực thể đặc quánh, lạnh lẽo, mang theo mùi của đá ẩm, sắt rỉ và sự mục rữa của hàng vạn linh hồn đã khuất.
Thẩm An Nhiên tỉnh dậy trên nền đá buốt giá của Ngục tối Vực Thẳm. Cơn đau buốt từ đỉnh đầu chạy thẳng xuống dọc xương sống khiến nàng phải rên khẽ. Nàng cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng tiếng xích sắt loảng xoảng nặng nề vang lên, kéo ghì cổ tay nàng sát xuống mặt đất. Những chiếc cùm bằng thép hắc ám nặng trịch, lạnh buốt, đã hằn sâu vào làn da tuyết trắng của nàng những vết hằn đỏ tấy.
Nàng đang mặc bộ âu phục luật sư màu đen lịch lãm quen thuộc từ nhân giới, nhưng giờ đây nó đã lấm lem bụi đất và rách một vài đường ở gấu áo. Mái tóc đen dài vốn được buộc cao gọn gàng giờ xõa tung, lòa xòa che nửa khuôn mặt thanh mảnh nhưng sắc sảo.
"Đây là đâu?"
An Nhiên thầm hỏi, đôi mắt xám tro nhanh chóng thích nghi với bóng tối gô-tích tăm tối xung quanh. Những bức tường đá đen khổng lồ rêu phong vây quanh nàng, cao vút lên tận khoảng không mờ mịt. Từ những kẽ đá, từng luồng khí đen nhạt – ma khí của Vực Thẳm – không ngừng rò rỉ ra ngoài, lẩn khuất như những con rắn độc nhỏ. Mỗi lần hít thở, lồng ngực nàng lại bỏng rát như có lửa đốt. Thể chất nhân loại bình thường của nàng đang bị tàn phá nhẹ bởi thứ không khí độc địa này.
Nàng nhớ lại. Một vụ tai nạn kỳ lạ trong văn phòng khảo cổ của cha nàng, Thẩm Đình Phong. Chiếc chìa khóa đồng cổ mở chiếc hộp gỗ gia tộc họ Diệp phát sáng. Một vết nứt không gian khổng lồ hiện ra, nuốt chửng nàng vào dòng xoáy ma lực điên cuồng. Và khi tỉnh dậy, nàng đã ở nơi địa ngục trần gian này.
"Cạch. Cạch. Cạch."
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía hành lang tối tăm. Mặt đất dưới chân An Nhiên khẽ rung chuyển theo từng nhịp bước.
Một bóng đen khổng lồ bước ra từ góc tối, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc ma pháp treo trên tường ngục. Đó là Cai ngục tàn bạo Lôi Thiết. Hắn cao hơn hai mét rưỡi, là một ác quỷ thuộc Quỷ tộc với làn da xám xịt cứng như đá, gương mặt dữ tợn đầy những vết sẹo rạch ngang dọc. Hắn mặc bộ giáp sắt gai đen kịt bốc mùi máu rỉ sét nồng nặc. Trên tay phải của hắn, chiếc roi điện ma thuật "Lôi Phạt" đang không ngừng rít lên những tiếng "bép bép" ghê rợn, tỏa ra luồng ánh sáng xanh lam chết chóc.
"Ồ, vật tế nhỏ bé đã tỉnh rồi sao?"
Giọng nói của Lôi Thiết ồm ồm như tiếng đá tảng va vào nhau, chấn động màng nhĩ của An Nhiên đau nhói. Hắn nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy thú tính và sự khinh miệt tột cùng.
"Một nhân loại thấp kém, không có một chút ma lực nào, lại dám xâm nhập bất hợp pháp vào Thánh địa Vực Thẳm. Theo sắc lệnh của Trưởng lão viện tối cao, tội nhân nhân loại chỉ có một kết cục duy nhất: Hành quyết lập tức để làm phân bón cho Cây thế giới!"
Lôi Thiết cười lên sằng sặc, nụ cười lộ ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt bám đầy mảng bám đen đúa. Hắn nâng chiếc roi điện Lôi Phạt lên. Luồng điện xanh lam lập tức bùng cháy dữ dội, xé rách không khí, sẵn sàng giáng xuống cơ thể mảnh mai của nàng.
Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề, bản năng sinh tồn của một người bình thường sẽ là gào thét, khóc lóc hoặc cầu xin sự tha thứ vô vọng. Nhưng Thẩm An Nhiên thì không.
Nỗi sợ hãi ban đầu nhanh chóng bị dập tắt bởi bộ óc thiên tài và tư duy lý trí tuyệt đối của một luật sư xuất sắc. Đôi mắt xám tro của nàng không hề dao động, ngược lại còn trở nên sắc lạnh như dao mổ. Nàng ép bản thân phải bình tĩnh, hít một hơi thật sâu dù lồng ngực đau nhói vì ma khí, và bắt đầu quan sát đối thủ.
Nàng nhìn vào bộ giáp của Lôi Thiết. Ở phần ngực giáp, có khắc một huy hiệu hình đầu chó ba đầu bằng đồng thau, viền ngoài sứt sẹo. Bộ óc siêu phàm của nàng lập tức lục lọi trong ký ức những ghi chép cổ luật pháp phi nhân loại mà người thầy Trần Quốc Kiệt từng truyền dạy.
Huy hiệu đồng thau viền sứt sẹo. Hắn không phải là Thẩm phán, càng không phải là Chấp pháp viên cao cấp của Trưởng lão viện. Hắn chỉ là một cai ngục cấp trung của ngục tối Vực Thẳm.
Một quân cờ nhỏ nhoi, tàn bạo nhưng máy móc và đầy nỗi sợ hãi kỷ luật.
An Nhiên khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và tự tin xuất hiện trên gương mặt lấm lem bùn đất. Nàng đã tìm thấy kẽ hở đầu tiên để giữ mạng.
"Dừng tay lại, cai ngục Lôi Thiết."
Giọng nói của An Nhiên vang lên. Nó không lớn, nhưng vô cùng rõ ràng, đĩnh đạc và mang một nhịp điệu đều đặn kỳ lạ. Giọng nói ấy như một dòng nước lạnh dội thẳng vào cơn cuồng bạo của gã khổng lồ ác quỷ.
Lôi Thiết khựng lại, chiếc roi điện dừng lại giữa không trung. Hắn nhướng mày, tỏ vẻ kinh ngạc trước sự bình tĩnh đến điên rồ của con mồi nhỏ bé dưới chân mình.
"Ngươi vừa gọi tên ta? Và ngươi bảo ta dừng tay? Một con kiến hôi nhân loại dám ra lệnh cho ta sao?" Hắn gầm lên đầy giận dữ.
"Ta không ra lệnh cho ngươi. Ta đang cảnh báo ngươi để cứu cái mạng hèn mọn của ngươi khỏi án tử hình của Tòa án Thẩm phán Tối cao." An Nhiên ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn.
"Ngươi nói cái gì?" Lôi Thiết cười lớn, nhưng trong tiếng cười đã thoáng một chút nghi hoặc.
An Nhiên bắt đầu vận dụng "Quy pháp tự vệ bằng ngôn từ" – kỹ thuật dùng luật pháp làm tấm khiên bảo vệ bản thân mà nàng đã rèn luyện suốt mười năm qua. Nàng lớn tiếng trích dẫn:
"Theo Điều 45, Khoản 2 của Bộ luật Hình sự tối cổ Vực Thẳm, được khắc trên Bia Đá Thề Ước Cổ dưới sự chứng kiến của các vị thần sáng lập: 'Bất kỳ cuộc hành quyết nào đối với sinh vật có trí tuệ mà chưa qua xét xử công khai và chưa có phán quyết cuối cùng bằng văn bản của Hội đồng Thẩm phán tối cao đều bị coi là tội mưu sát phản quốc. Kẻ thi hành án lén lút sẽ phải chịu hình phạt phản phệ linh hồn, bị xé xác và giam giữ vĩnh viễn dưới Vực Sâu Vô Tận'."
Lôi Thiết biến sắc. Gương mặt xám xịt của hắn thoáng hiện lên sự sợ hãi tột độ khi nghe nhắc đến "phản phệ linh hồn" và "Vực Sâu Vô Tận". Những điều luật tối cổ của Vực Thẳm mang sức mạnh cưỡng chế ma pháp tuyệt đối, bất kỳ kẻ nào vi phạm lời thề luật pháp đều phải trả giá bằng mạng sống.
Tuy nhiên, hắn nhanh chóng lấy lại vẻ hung tàn, tiến lên một bước, dí sát gương mặt gớm ghiếc của mình vào An Nhiên:
"Lũ nhân loại các ngươi chỉ là gia súc, là nô lệ thấp kém không có quyền công dân tại Vực Thẳm! Điều luật đó chỉ áp dụng cho dị tộc thượng lưu chúng ta. Giết một con gia súc thì cần gì xét xử?"
"Sai lầm chí mạng của ngươi nằm ở chính chỗ đó, Lôi Thiết." An Nhiên không hề lùi bước, giọng nói của nàng càng thêm đanh thép, từng chữ từng câu như những mũi kim đâm thẳng vào điểm yếu của hắn.
"Ngươi hãy tự hỏi bản thân xem, văn bản luật pháp tối cổ viết bằng chữ gì? Đó là ngôn ngữ ký tự cổ đại của các vị thần sáng lập. Trong nguyên bản khắc trên Bia Đá Thề Ước, điều luật cấm hành quyết chưa qua xét xử sử dụng từ 'sinh vật có trí tuệ' (intelligent beings), chứ hoàn toàn không dùng từ 'dị tộc' hay 'nhân loại'. Ngươi dám đứng trước Bia Đá Thề Ước và tuyên bố rằng ta – một con người có khả năng tư duy logic và hùng biện luật pháp – không phải là một sinh vật có trí tuệ hay không?"
Lôi Thiết cứng họng. Hắn lắp bắp, không thể đưa ra bất kỳ lời phản bác nào. Tư duy máy móc của quỷ tộc không thể nào đối phó được với sự sắc bén và khả năng lách luật đỉnh cao của nữ luật sư nhân loại.
"Nếu ngươi vung chiếc roi điện đó xuống," An Nhiên tiếp tục dồn ép, ánh mắt nàng rực sáng như hai ngọn đuốc bạc, "Sức mạnh thề ước khắc trên những bức tường ngục tối này sẽ lập tức nhận diện hành vi của ngươi là 'mưu sát sinh vật có trí tuệ chưa qua xét xử'. Trận pháp phòng ngự tự động của ngục tối sẽ kích hoạt. Ngươi có chắc rằng bộ giáp sắt gai kia có thể bảo vệ linh hồn ngươi khỏi ngọn lửa phản phệ tối cổ hay không?"
Như để chứng minh cho lời nói của An Nhiên, những ký tự cổ màu đỏ rực như máu khô khắc trên các bức tường đá của Ngục tối Vực Thẳm bất ngờ phát sáng nhẹ. Một luồng uy áp luật pháp vô hình nhưng nặng nề bao trùm lấy không gian phòng giam.
"Bép... xèo..."
Chiếc roi điện Lôi Phạt trên tay Lôi Thiết đột ngột tắt lịm. Luồng điện xanh lam biến mất hoàn toàn, ngòi roi bị cưỡng chế đóng băng bởi một lớp sương giá màu bạc nhạt – dấu hiệu của sự phản phệ luật thề nhẹ từ ngục tối.
Hắn hoảng sợ buông rơi chiếc roi xuống đất, ôm lấy bàn tay phải đang bị bỏng lạnh rướm máu. Hắn nhìn An Nhiên bằng ánh mắt không còn là sự khinh miệt, mà là sự kinh hoàng tột độ trước một quái vật trí tuệ trong nhân dạng một cô gái yếu ớt.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì? Tại sao một nhân loại lại có thể hiểu rõ Cổ Luật Pháp Phi Nhân đến thế?"
An Nhiên khẽ thở dốc. Việc sử dụng Quy pháp tự vệ bằng ngôn từ và đối mặt với uy áp của ác quỷ đã vắt kiệt chút sức lực ít ỏi còn lại của nàng. Ma khí xung quanh tiếp tục xâm nhập, khiến nàng cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến, lồng ngực đau nhói như bị kim châm. Nhưng nàng vẫn cố gắng đứng vững, giữ nguyên phong thái lạnh lùng, kiêu hãnh của mình.
"Ta là Thẩm An Nhiên. Và ta yêu cầu được xét xử công khai trước Hội đồng Thẩm phán tối cao."
Lôi Thiết nghiến răng kèn kẹt. Hắn nhặt chiếc roi điện đã bị hỏng lên, gương mặt dữ tợn vặn vẹo vì giận dữ và nhục nhã. Hắn biết mình không thể giết nàng lúc này nếu không muốn bị luật thề xé xác. Nhưng sự tàn bạo của hắn không dễ dàng bị dập tắt như vậy.
"Được... Được lắm! Con nhóc nhân loại xảo quyệt!" Lôi Thiết gầm gừ qua kẽ răng. "Ta không thể tự tay giết ngươi. Nhưng luật pháp không cấm ta giam giữ ngươi ở nơi khắc nghiệt nhất!"
Hắn tiến đến, thô bạo túm lấy xích sắt trên cổ tay An Nhiên, kéo mạnh nàng đi về phía cuối hành lang tối tăm.
"Ta sẽ giam ngươi vào Phòng giam biệt lập – nơi ma khí rò rỉ nặng nề nhất của ngục tối này! Để xem cái cơ thể nhân loại yếu ớt, không có ma lực kia của ngươi có thể chống chọi được mấy ngày trước khi bị ma khí gặm nhấm đến thối rữa xương tủy! Ngươi muốn xét xử công khai sao? Để xem ngươi có sống nổi đến ngày Hội đồng Thẩm phán tối cao khai mạc phiên tòa hay không!"
An Nhiên bị kéo lê đi trên nền đá buốt giá. Cơn đau từ cổ tay bị cùm sắt cứa rách rỉ máu, cùng sự ăn mòn của ma khí khiến ý thức của nàng bắt đầu mờ nhạt dần. Nhưng trong bóng tối, đôi mắt xám tro của nàng vẫn rực sáng một ý chí kiên định không thể lay chuyển.
Bước đi đầu tiên đã thành công. Nàng đã giữ được mạng sống trước đoạn đầu đài. Cuộc chiến sinh tồn tại Thánh địa Vực Thẳm chỉ mới bắt đầu, và nàng thề sẽ biến năm vị thẩm phán tối cao tàn bạo kia thành những quân cờ phục tùng dưới chân mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!