Cạm Bẫy Bát Tự Ngược
Răng nanh rỉ độc xanh của con rết ngải khổng lồ chỉ còn cách yết hầu Lê Gia Huy chưa đầy ba tấc. Luồng hơi thở tanh nồng, ngọt lịm vị huyết ngải phả thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của gã luật sư mù. Thể xác phàm trần của Huy ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ gác hai, đôi chân cứng đờ như đá, cánh tay phải tê liệt hoàn toàn giấu trong túi áo vest sờn cũ. Từng thớ cơ trên mặt anh co rút dữ dội dưới áp lực của cái chết cận kề, nhưng thần thức anh vẫn lạnh lùng đến tột cùng. Anh không thể né tránh bằng cơ thể vật lý. Cách duy nhất là xuất hồn.
"Xuất!"
Huy âm thầm gầm lên trong tâm tưởng, dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại để cưỡng bức linh hồn thoát ly khỏi xác thịt phàm trần. Anh muốn dùng linh thể u minh để vung Búa Xương Phán Quyết, đập tan con quái vật ngải độc này trước khi nó kịp cắn nát cổ họng anh.
Nhưng ngay khi linh hồn Huy vừa nhấc lên khỏi đỉnh đầu nửa tấc, một luồng lực hút kinh hoàng từ sâu dưới lòng đất bỗng chốc bùng phát. Nó không đưa anh đến Tòa Án Xương Trắng uy nghiêm dưới lòng đất nghĩa trang hoang phế, cũng không đưa anh vào vùng không gian xám quen thuộc của canh ba. Luồng lực hút ấy lạnh buốt, mang theo tiếng cười khúc khích, man dại của Thầy pháp Ba Cụt dội thẳng vào màng nhĩ u minh. Linh hồn Huy bị kéo tuột xuống, rơi tự do xuyên qua các tầng địa mạch tối tăm, thẳng vào một khoảng không gian xám xịt, ngột ngạt không lối thoát.
Đây là Trận đồ bát tự ngược.
Không gian xung quanh Huy đặc quánh sương mù màu lục độc hại. Dưới chân anh không phải là đất đá, mà là một trận đồ khổng lồ được vẽ bằng máu khô, với các ký tự thiên can địa chi bị đảo ngược hoàn toàn. Huy bàng hoàng nhận ra, trận đồ này được xây dựng dựa trên chính bát tự sinh mệnh của anh — ngày, giờ, tháng, năm sinh mà Ba Cụt đã thu thập và khóa chặt từ trận chiến Gương giới trước đó.
*Xoảng! Xoảng!*
Từ bốn góc trận đồ, bốn sợi xích sắt oán khí đen kịt, gai góc trồi lên như những con rắn độc. Chúng lao vút đến, quấn chặt lấy cổ cổ tay, cổ chân và thắt lưng linh thể của Huy, kéo căng anh ra giữa không trung. Từng cái gai sắt u minh cắm sâu vào linh thể, phóng ra luồng tà lực ăn mòn kinh mạch tâm linh dữ dội. Linh thể Huy run lên bần bật, hơi lạnh u minh từ vết sẹo hình cán cân trên ngực bốc lên nghi ngút như khói trắng để chống đỡ, nhưng vô dụng. Trận đồ bát tự ngược này giống như một tấm gương phản chiếu đảo nghịch: Huy càng vận dụng linh lực để phản kháng, trận đồ càng hấp thụ năng lượng của anh để siết chặt xích sắt hơn.
"Anh hai!"
Một tiếng khóc nghẹn ngào vang lên. Linh thể mờ nhạt, nửa trong suốt của Lê Khánh Vy thoát ra từ cây gậy gỗ đào đang gài bên hông xe lăn ở dương thế. Cô bé cảm nhận được linh hồn anh trai đang bị giam cầm tiêu biến hằng giây. Dù linh lực bảo mệnh chỉ còn chưa đầy mười phần trăm sau đêm dệt Chỉ Đỏ bảo vệ phòng thờ, Vy vẫn điên cuồng lao xuống địa giới. Cô bé dùng cả hai tay linh thể bám chặt lấy sợi xích sắt đang siết cổ Huy, dùng răng cắn vào những mắt xích đen kịt.
"Vy! Mau lùi lại! Không được chạm vào xích!" Huy gầm lên, giọng nói u minh vỡ vụn vì đau đớn.
Nhưng đã quá muộn. Ngay khi Vy chạm vào xích sắt, luồng lửa oán khí màu xanh lục từ trận đồ lập tức bùng lên, thiêu đốt linh thể thiếu nữ. Vy hét lên một tiếng thảm thiết, hai tay bị bỏng oán khí đen kịt, linh thể rạn nứt thêm nhiều đường nghiêm trọng. Cô bé bị luồng tà lực thô bạo đánh bật văng ra ngoài, ngã gục xuống sàn trận đồ, tàn hồn mờ nhạt đến mức gần như tan biến vĩnh viễn vào sương mù.
"Vy..." Huy trừng mắt dưới đôi kính râm u minh, lòng căm phẫn tột cùng dâng lên như sóng cuộn.
Anh cố gắng triệu hồi Búa Xương Phán Quyết. Nhưng xích sắt bát tự ngược đã khóa chặt mọi đường kinh mạch u minh của anh. Thần chức Thẩm Phán Tập Sự bị áp chế hoàn toàn. Búa Xương nằm trên bàn thờ tổ tiên gác hai dương thế liên tục rung lên bần bật nhưng không thể phá vỡ khoảng cách không gian để bay vào tay chủ nhân.
Cùng lúc đó, mối liên kết định mệnh giữa linh hồn và thể xác phàm trần truyền về cho Huy một cảm giác kinh hoàng.
Ở phòng thờ tổ tiên gác hai, con rết ngải khổng lồ đã bò lên đến đầu gối thể xác bất động của Huy. Những chiếc chân xương rỉ máu của nó cào cấu rách nát lớp quần áo vest đen sờn cũ. Răng nanh độc của nó đang há rộng ngay trước yết hầu anh. Nhịp tim của thể xác phàm trần bắt đầu chậm dần, rồi ngưng đập hằng nhịp. Máu ở các đầu ngón tay phàm trần của Huy bắt đầu chuyển sang màu đen, tê dại và thối rữa dưới tác động của độc ngải từ xa.
Dưới tầng một, tiếng gầm rú của Đỗ Văn Cường và tiếng đổ vỡ loảng xoảng vẫn vang lên. Đại úy Vũ Quốc Nam đang nằm gục trong góc tối, vai phải trật khớp hoàn toàn, ho ra máu đầy bất lực dưới chân Cường. Không ai có thể cứu Huy lúc này. Thần chết đang đếm ngược từng tích tắc.
*Ba Cụt đã tính toán quá hoàn hảo.* Huy cay đắng nhận ra. Hắn dùng bát tự u minh của anh để lập trận đồ ám sát này. Vì trận đồ được xây dựng trên chính tần số linh hồn của Huy, nên mọi đòn tấn công bằng linh lực u minh của anh đều nằm trong sự kiểm soát và triệt tiêu của trận pháp. Nó giống như việc dùng kiếm tự đâm vào cái bóng của chính mình.
*Muốn phá vỡ một phương trình toán học hoàn hảo, ta phải đưa vào một biến số hỗn loạn ngoài tầm kiểm soát của nó.*
Biến số đó không thể là linh lực u minh. Nó phải là lực lượng phàm trần cực đoan nhất: nỗi đau thể xác phàm nhân và máu tim của người sống. Bát tự ngược chỉ khóa được linh thể gác cổng, không thể khóa được huyết thống phàm trần của dòng họ Lê.
Huy dồn toàn bộ thần thức còn sót lại, cưỡng bức dòng suy nghĩ dội ngược về thể xác phàm trần đang bất động trên xe lăn. Cánh tay phải bị liệt hoàn toàn, đôi chân hóa đá không thể cử động. Nhưng bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn giữ được chút sinh khí phàm nhân — khẽ run lên.
Huy dùng ý chí sắt đá cưỡng chế bàn tay trái phàm trần cử động. Anh không dùng nó để gạt con rết ngải, bởi một đòn vật lý yếu ớt của người phàm không thể làm tổn hại đến thực thể oán khí. Anh đưa bàn tay trái run rẩy tìm đến ngón tay út của chính bàn tay đó.
*Ta phải tự bẻ gãy xương cốt của mình.*
Nỗi đau vật lý cực hạn sẽ tạo ra một cú sốc tinh thần khổng lồ, đánh thức lồng ngực phàm trần và giải phóng máu tim tươi — thứ duy nhất có thể kích hoạt phong ấn cán cân tối cổ do cha anh, Lê Hoài Nam, thiết lập năm xưa.
Huy dùng ngón cái tay trái, móc chặt lấy ngón út, rồi dùng toàn bộ sức lực bẻ ngược nó về phía sau.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong phòng thờ tĩnh mịch.
Cơn đau đớn kinh hoàng, buốt nhói tận xương tủy lập tức bùng phát từ bàn tay trái, dội thẳng lên đại não phàm trần, rồi truyền thẳng xuống linh hồn đang bị giam cầm dưới Trận đồ bát tự ngược. Cơn đau vật lý ấy thô bạo, hỗn loạn và không tuân theo bất kỳ quy luật u minh nào. Nó giống như một tia sét khổng lồ đánh thẳng vào trận đồ hoàn hảo của Ba Cụt, làm lung lay các mắt xích sắt oán khí.
"A... A... A..." Huy gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng ở cả hai cõi âm dương.
Nhờ cú sốc đau đớn đó, lồng ngực phàm trần của Huy đột ngột phập phồng trở lại. Tim anh đập mạnh liên hồi, đẩy dòng máu tươi nóng hổi lên cổ họng. Huy dùng bàn tay trái gãy ngón út đang rỉ máu tươi phàm trần, run rẩy áp chặt lên vết sẹo hình cán cân trên ngực áo sơ mi.
Máu tươi phàm trần của dòng họ gác cổng chạm vào phong ấn.
*Uỳnh!*
Vết sẹo hình cán cân trên ngực Huy đột ngột phát sáng hoàng kim rực rỡ, nóng bỏng như một lò than nung đỏ. Phong ấn thần chức cổ xưa do Sư thầy Phổ Giác và cha anh yểm lúc nhỏ chính thức được đánh thức bằng máu tim tươi. Luồng ánh sáng hoàng kim tối cổ bùng phát từ lồng ngực Huy, hóa thành một cột sáng khổng lồ xuyên thẳng từ phòng thờ gác hai xuống lòng đất u minh.
Tại Trận đồ bát tự ngược, bốn sợi xích sắt oán khí đang siết chặt Huy lập tức bị ánh sáng hoàng kim nung chảy như sáp gặp lửa. Trận đồ máu dưới chân anh rạn nứt, vỡ vụn thành trăm mảnh dưới sức mạnh của thần lực gác cổng tối cổ dòng họ Lê.
"Không! Không thể nào! Sức mạnh này..." Tiếng gào thét kinh hoàng đầy bất lực của Ba Cụt vang dội rồi tắt ngấm khi trận đồ hoàn toàn sụp đổ.
Linh hồn Huy thoát khỏi cạm bẫy, lập tức nhập về thể xác phàm trần trên xe lăn gỗ. Đôi mắt anh mở trừng dưới lớp kính râm Trấn Hồn.
Ngay khi ý thức vừa trở lại, Huy vung bàn tay trái đẫm máu chụp lấy cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh bên hông xe, gõ mạnh xuống sàn nhà gỗ phòng thờ:
"Tịnh!"
Sóng âm tịnh hóa màu trắng bạc từ gậy gỗ đào bùng phát, càn quét khắp phòng thờ gác hai. Con rết ngải khổng lồ đang chuẩn bị cắm răng nanh vào cổ Huy bị sóng tịnh hóa đánh trúng trực diện. Nó rít lên một tiếng đau đớn thảm thiết, toàn bộ cơ thể cấu thành từ oán khí huyết ngải bị phân rã, hóa thành những tàn tro đen kịt rơi rụng đầy sàn nhà rồi tan biến vào hư không.
Trận đồ bát tự ngược đã bị bẻ gãy hoàn toàn.
Huy thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt sũng cả mái tóc đen sờn cũ. Ngón tay út bàn tay trái của anh gãy gập sang một bên, sưng vù và rỉ máu đỏ tươi dữ dội. Nhưng anh không có thời gian để lo cho vết thương vật lý đó.
Anh cúi xuống, ôm chặt lấy cây gậy gỗ đào vào lòng. Bên trong gậy, linh thể của Khánh Vy đã mờ nhạt đến mức gần như vô hình, cô bé đã rơi vào trạng thái ngủ say sâu thẳm để bảo toàn tàn hồn ít ỏi còn lại.
"Vy... anh xin lỗi... anh sẽ tìm Huyết Linh Thạch cứu em bằng mọi giá..." Huy thì thầm, giọng run rẩy trong nước mắt u minh.
Đột nhiên, Huy cảm nhận được một cơn đau dữ dội khác bùng phát từ lồng ngực.
Anh run rẩy kéo khóa áo vest, mở bung cúc áo sơ mi đẫm máu ra. Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh — vốn là phong ấn bảo mạng thần chức — giờ đây đã bị rách toác ra một đường dài hơn ba thốn. Từ vết rách sâu hoắm đó, không phải máu đỏ phàm trần, mà là thứ máu vàng u minh sền sệt, tỏa ra ánh sáng hoàng kim nhạt đang rỉ ra liên tục, chảy dài xuống bụng.
Phong ấn bảo mạng đã bị tổn hại nghiêm trọng.
Huy bám chặt lấy thành xe lăn gỗ, cảm nhận rõ rệt hơi lạnh u minh đang từ vết rách thoát ra ngoài, gặm nhấm kinh mạch phàm trần của anh với tốc độ nhanh gấp mười lần trước đây. Thời gian sống phàm trần của anh đang bị rút ngắn lại một cách tàn nhẫn.
Nhưng tiếng gào thét của Đỗ Văn Cường dưới tầng một và tiếng rên rỉ đau đớn của Vũ Quốc Nam dội lên tai Huy, nhắc nhở anh rằng trận chiến đêm nay vẫn chưa kết thúc. Sương mù oán khí của Ba Cụt vẫn đang bao vây văn phòng, và thời gian canh ba đang trôi nhanh về phía sáng.
Anh phải lập tức triệu hồi và xét xử Thích Thông Thiên trước khi trời sáng để phá giải bùa câm cứu sống người nhân chứng oan khuất, dẫu cho cái giá phải trả bằng chính mạng sống của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!