Trận Chiến Ở Văn Phòng
Cơn mưa phùn của Đô thị Sương Đêm về đêm càng lúc càng nặng hạt, phủ lên những mái ngói rêu phong của khu phố cổ một màn nước bẩn lạnh buốt. Trong căn nhà cổ hai tầng nằm sâu dưới đáy Ngõ Sương Mù, không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng từng giọt nước mưa gõ nhịp đều đặn lên bậu cửa sổ gỗ mục nát. Văn phòng Luật sư Gia Huy ban ngày vốn là nơi đón tiếp những mảnh đời nghèo khổ, giờ đây khi bóng tối canh ba bao phủ, lại mang một vẻ âm u, lạnh lẽo dị thường.
Trên gác hai, căn phòng thờ tổ tiên dòng họ Lê nghi ngút khói hương. Lê Gia Huy ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi mắt anh nhắm nghiền sau lớp kính râm Trấn Hồn đen đặc. Thể xác phàm trần của anh lúc này đang phải gánh chịu một cái giá khủng khiếp: đôi chân hoàn toàn mất cảm giác, cứng đờ như hai khúc gỗ khô, còn cánh tay phải tê liệt hoàn toàn được giấu sâu trong túi áo vest sờn cũ. Vết sẹo hình cán cân cổ xưa trên ngực anh đang không ngừng co thắt, rỉ ra những giọt máu vàng u minh nóng bỏng, thấm đẫm lớp vải sơ mi trắng bên trong. Cơn đau từ vết rách phong ấn dội thẳng vào thần thức, khiến từng thớ thịt trên mặt anh giật liên hồi, nhưng Huy vẫn cắn chặt răng, duy trì hơi thở thiền định sâu để tịnh hóa luồng oán khí phản phệ.
Dưới gầm xe lăn, ngăn bí mật khẽ mở. Viên Huyết Linh Thạch thu giữ được từ lõi bức tượng cổ nhà Trịnh Bá Vạn đang nằm im lìm bên trong. Nó liên tục phát ra những luồng tà khí màu đỏ máu nhạt nhòa, kèm theo những tiếng thì thầm oán hận, khóc lóc thảm thiết của những vong linh trẻ mồ côi bị tước đoạt thọ mệnh. Huy đặt bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn cử động được — lên thân cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh đặt gài bên hông xe. Linh thể của em gái anh, Lê Khánh Vy, đang ngủ say bên trong thân gỗ đào để phục hồi linh thể rạn nứt.
"Vy... ráng chịu đựng thêm chút nữa. Đêm nay, sau khi tịnh hóa xong viên đá này, anh sẽ khâu lại linh hồn cho em," Huy âm thầm truyền thần thức vào gậy.
Đột nhiên, thính giác tâm linh của Huy bắt giữ một tần số rung động bất thường từ ngoài ngõ. Tiếng gió rít qua các khe cửa sổ không còn là tiếng gió mưa tự nhiên, mà mang theo một âm thanh rợn người — tiếng rào rào của hàng vạn chân rết đang bò trườn trên mặt đất ướt nhầy. Mùi hương trầm thanh khiết trong phòng thờ lập tức bị lấn át bởi một mùi ngọt lịm nhưng tanh nồng đến lợm giọng. Mùi của máu tươi và huyết ngải.
"Đến rồi," Huy khẽ mở mắt dưới lớp kính râm.
Cách văn phòng luật hơn hai cây số, tại một nghĩa trang bỏ hoang ngoại ô, Thầy pháp Ba Cụt đang ngồi kiết già trước một đàn trớ chú đầy đầu lâu và hũ sành rỉ máu. Gã nguyền sư hắc ám gầy đét, bàn tay trái mất ngón út đang điên cuồng kết thủ ấn, đôi mắt ti hí tỏa ra luồng tà khí xanh lục cực độc. Hắn rống lên một tiếng, phun một ngụm máu tim vào chậu cây Huyết Ngải Đoạt Mệnh trước mặt:
"Gã mù dòng họ Lê! Ngươi dám đập vỡ Kính Quỷ, cướp đi Huyết Linh Thạch của Trịnh Gia, phá hỏng đại trận của ta! Hôm nay, ta sẽ dùng chính bát tự u minh đã khóa của ngươi để san bằng cái văn phòng rách nát đó!"
Theo tiếng gầm của Ba Cụt, luồng oán khí huyết ngải màu xanh độc từ đàn trớ chú phóng vút vào địa mạch, theo mạch nước ngầm chảy thẳng vào Ngõ Sương Mù. Chỉ trong chớp mắt, sương mù màu xanh lục đậm đặc bao vây toàn bộ căn nhà cổ hai tầng. Những lá bùa phong thủy do sư thầy Phổ Giác yểm quanh ngõ Sương Mù bắt đầu tự bốc cháy, hóa thành những tàn tro đen kịt dưới cơn mưa phùn.
Cảm nhận được mối đe dọa chí mạng đang áp sát thể xác anh trai, linh hồn Lê Khánh Vy bên trong gậy gỗ đào đột ngột thức tỉnh. Linh thể thiếu nữ mười sáu tuổi mặc bộ đồng phục học sinh trắng nhạt nhòa, nửa trong suốt hiện hình ngay giữa phòng thờ. Khuôn mặt cô bé tái nhợt, đôi mắt to tròn tràn đầy sự lo sợ nhưng cực kỳ kiên cường.
"Anh hai! Oán khí của Ba Cụt quá mạnh, hắn đang dùng bát tự của anh để dẫn lộ! Em sẽ chặn hắn lại!"
Khánh Vy không đợi Huy trả lời, cô bé lập tức vung hai tay, dùng toàn bộ tàn lực linh hồn để dệt nên những sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả rực sáng. Những sợi chỉ đỏ quấn quanh các khe cửa sổ, dọc theo khung cửa phòng thờ tổ tiên, tạo thành một màng sương tịnh hóa màu trắng bạc, cố gắng đẩy lùi luồng oán khí xanh lục đang len lỏi qua các kẽ gạch.
Cùng lúc đó, thông qua thính giác tâm linh, Huy nghe thấy một tiếng động u minh khác vang lên từ hướng phòng xử án phàm trần của thành phố. Thầy cúng Thích Thông Thiên đang lập đàn từ xa, dùng bùa câm u minh để nguyền rủa, hòng tịnh hóa diệt khẩu linh hồn người vợ hóa điên của Trần Quốc Đạt ngay trong đêm nay.
Lòng căm hận chính nghĩa bùng phát, Huy không thể khoanh tay đứng nhìn nhân chứng bị sát hại. Dù thể xác đang bất động, anh vẫn vận dụng thần thức, kích hoạt kỹ năng Bào Chữa Đảo Nghịch. Một vòng tròn bảo hộ màu vàng nhạt hiện ra trong tâm trí Huy, xuyên qua không gian để bao bọc lấy linh hồn người vợ điên loạn, tạm thời trì hoãn và đẩy lùi sự phát tác của bùa câm từ Thích Thông Thiên. Việc duy trì kỹ năng này ban đêm, cộng thêm việc chống chọi với oán khí của Ba Cụt, khiến Huy kiệt quệ tinh thần lực nghiêm trọng. Anh hộc ra một ngụm máu đen ngay trên xe lăn, vết sẹo trên ngực rách thêm một đường dài.
*Rầm!*
Tiếng kính vỡ tan tành ở tầng một cắt đứt bầu không khí u minh.
Gã giang hồ sừng sỏ Đỗ Văn Cường, mặt đầy sẹo ngang dọc, mặc chiếc áo ba lỗ đen khoe cơ bắp dữ tợn, đang dẫn theo năm tên đàn em cầm mã tấu và gậy sắt xông vào đập phá văn phòng phàm trần bên dưới. Chúng đập nát bàn ghế làm việc của Trần Thanh Phong, ném vỡ các tủ hồ sơ tài liệu vụ án oan khuất.
"Đập nát cái ổ lừa đảo này cho tao! Đại ca Vạn đã có lệnh, đêm nay phải lấy được cái đầu của gã luật sư mù đem về!" Cường gầm lên, vung cây gậy bóng chày bằng sắt đập nát chiếc máy tính trên bàn.
"Đứng yên! Cảnh sát đây!"
Đại úy Vũ Quốc Nam từ trong bóng tối của phòng tiếp khách bước ra. Cổ tay phải của anh đang phải bó bột trắng xóa do bị gãy hoàn toàn từ trận chiến Gương giới đêm qua. Vai phải chấn thương khiến anh không thể cử động linh hoạt, nhưng tay trái anh đang cầm chắc khẩu súng lục rulo bùa chú đã được Huy khắc ấn tịnh hóa lên đạn.
"Đỗ Văn Cường! Mày dám ngang nhiên đột nhập gia cư bất hợp pháp, hủy hoại tài sản và đe dọa giết người? Nằm xuống đất ngay!" Nam dõng dạc quát, giọng nói cương trực của người chiến sĩ công an vang dội trong căn phòng đổ nát.
Cường nhìn cổ tay gãy của Nam, khẽ nhếch mép cười đầy tàn nhẫn: "Một thằng cảnh sát phế nhân mà cũng đòi cản đường tao sao? Tụi bây, chém chết nó cho tao!"
Hai tên đàn em của Cường mắt đỏ sọc đầy sát khí — rõ ràng đã bị Ba Cụt dùng ngải độc khống chế thần trí — điên cuồng vung mã tấu lao thẳng về phía Nam. Chúng không còn biết sợ hãi, bước đi nhanh nhẹn và mạnh mẽ như những con thú dữ.
Nam không chút do dự, dùng tay trái bóp cò.
*Đoành! Đoành!*
Hai tiếng súng nổ vang lên trong không gian chật hẹp. Viên đạn khắc ấn tịnh hóa không bắn vào chỗ hiểm, mà găm thẳng vào đùi của hai tên tay sai. Ngay khi đạn chạm vào da thịt, một luồng ánh sáng trắng tịnh hóa bùng lên, trực tiếp đốt cháy và triệt tiêu luồng tà khí ngải độc đang khống chế kinh mạch của chúng. Hai tên giang hồ rú lên một tiếng đau đớn, tà khí xanh lục thoát ra khỏi vết thương rồi tan biến. Chúng lập tức ngã quỵ xuống sàn, ôm đùi rên rỉ khi thần trí phàm trần được khôi phục.
Thấy đàn em bị hạ gục dễ dàng, Đỗ Văn Cường gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã rút ra một lá bùa hộ mệnh màu đen do Ba Cụt luyện chế, dán thẳng lên ngực. Cơ thể Cường đột ngột phồng to lên, các mạch máu nổi cộm đen kịt dưới da, tỏa ra một luồng dương khí thô bạo kết hợp tà lực bất hoại. Gã lao thẳng về phía Nam với tốc độ kinh người, vung cây gậy sắt bổ xuống đầu gã đại úy.
Nam cố gắng dùng võ thuật cận chiến để tránh né. Anh lách người sang bên trái, vung chân đá mạnh vào sườn Cường. Nhưng cơ thể Cường lúc này giống như một bức tường thép, gã không hề hấn gì trước cú đá của Nam. Lợi dụng lúc Nam mất đà, Cường dùng tay trái tóm chặt lấy bả vai phải đang chấn thương của anh, giật mạnh.
"Rắc!"
Một cơn đau thấu xương truyền đến, vai phải của Nam bị trật khớp hoàn toàn. Anh cắn chặt môi để không phát ra tiếng hét, tay trái cố giơ súng lên bắn. Nhưng Cường đã nhanh hơn, gã vung cây gậy sắt quật mạnh vào hông Nam.
*Bốp!*
Cú đánh cực mạnh khiến Nam bị hất văng vào bức tường gạch cổ, khẩu súng lục rulo tuột khỏi tay trái, lăn vào góc tối. Nam ngã quỵ xuống đất, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, vai phải tê dại hoàn toàn, thể xác phàm trần bị trọng thương nghiêm trọng.
"Hết giờ chơi rồi, gã cảnh sát phiền phức," Cường cười gằn, giơ cao cây gậy sắt nhắm thẳng vào đầu Nam chuẩn bị kết liễu.
Trong lúc đó, trên gác hai, trận chiến tâm linh đã đi vào giai đoạn khốc liệt nhất.
Khánh Vy đã dệt đến sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả cuối cùng. Linh thể của cô bé mờ nhạt đến mức gần như trong suốt, hơi lạnh u minh tỏa ra từ người cô yếu ớt vô cùng. Vy đã tiêu hao hơn 80% linh lực bảo mệnh để chống lại luồng oán khí huyết ngải đang điên cuồng ăn mòn cửa phòng thờ.
"Anh hai... em... em không chịu nổi nữa rồi..." Vy khóc nghẹn, linh thể cô bé khẽ run rẩy rồi ngã khuỵu xuống sàn gỗ.
Sợi chỉ đỏ cuối cùng đứt đoạn.
*Phựt!*
Màn sương tịnh hóa biến mất. Luồng oán khí huyết ngải màu xanh độc của Ba Cụt tràn qua khe cửa như một cơn lũ dữ. Giữa làn khói độc hại đó, oán khí đột ngột ngưng tụ, biến dạng thành một con rết ngải khổng lồ dài hơn hai mét, cấu thành từ hàng vạn khớp xương đen kịt rỉ máu tà thuật. Con quái vật gớm ghiếc này chính là hiện thân của lời nguyền rủa mà Ba Cụt phóng ra để diệt khẩu Huy.
Con rết ngải khổng lồ bò xuyên qua khe cửa phòng thờ, hàng trăm chiếc chân xương của nó gõ lách cách ghê rợn trên nền gỗ mục nát: *Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!*
Nó ngẩng cao cái đầu búa rỉ sét, đôi răng nanh khổng lồ nhỏ giọt dịch độc màu xanh lục ăn mòn sàn gỗ bốc khói nghi ngút. Đôi mắt đỏ ngầu của con quái vật khóa chặt lấy thể xác bất động của Lê Gia Huy đang ngồi trên xe lăn gỗ.
Nam đang gục ngã dưới tầng một trước họng gậy sắt của Đỗ Văn Cường. Khánh Vy đang kiệt quệ linh lực nằm thoi thóp trên sàn gác mái. Con rết ngải khổng lồ rít lên một tiếng u uất xé lòng, lao thẳng về phía phòng thờ tổ tiên nơi đặt thể xác của Huy, nhắm thẳng vào cổ họng anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!