Nhạc nềnTatari

Cân Bằng Ánh Sáng Và Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phòng xử án dân sự thành phố vào một ngày mưa phùn Đô thị Sương Đêm luôn khoác lên mình vẻ ảm đạm, lạnh lẽo đến gai người. Những hạt sương muối li ti bám chặt vào lớp kính cường lực mờ đục của phòng xử án, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Ánh sáng từ những dãy đèn tuýp trên trần nhà tỏa xuống thứ ánh sáng trắng bệch, phản chiếu lên những khuôn mặt mệt mỏi, căng thẳng của những người tham gia tố tụng.


Lê Gia Huy ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ ở hàng ghế dành cho luật sư bào chữa. Anh mặc một bộ vest đen sờn cũ nhưng phẳng phiu, đôi kính râm Trấn Hồn che khuất hoàn toàn đôi mắt mù không tiêu cự. Cánh tay phải của anh — cánh tay phàm trần bị liệt hoàn toàn sau vụ phản phệ oán khí kinh hoàng đêm qua — buông thõng vô lực, được giấu kín đáo trong túi áo vest. Dưới lớp áo sơ mi trắng, vết sẹo hình cán cân cổ xưa trên ngực Huy đang âm ỉ cháy bỏng. Cơn đau như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm vào da thịt khiến trán anh lấm tấm mồ hôi hột, nhưng khuôn mặt anh vẫn duy trì một vẻ điên cuồng lý trí, điềm tĩnh đến đáng sợ.


Bên cạnh anh, Trần Thanh Phong — cậu luật sư tập sự mới hai mươi ba tuổi — đang run rẩy lật giở từng trang hồ sơ. Phong không hề biết về thế giới bóng tối u minh của thầy mình. Cậu chỉ biết rằng thầy Huy vừa bị ngã cầu thang trơn trượt dẫn đến liệt chân tạm thời, và cậu tự hứa với lòng mình sẽ phải dốc toàn lực để làm đôi chân, làm cánh tay cho thầy trong phiên tòa phàm trần này.


"Thầy... thầy ổn chứ? Sắc mặt thầy kém quá." Phong ghé sát tai Huy, thì thầm với giọng lo lắng.


"Tôi ổn. Tập trung vào hồ sơ đi." Huy trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng sắc bén. Thính giác tâm linh của anh lúc này đang hoạt động hết công suất, lọc bỏ tiếng xì xào của đám đông dự khán để tập trung vào những nhịp tim bất thường trong phòng xử án.


Ở phía đối diện, Trần Quốc Đạt ngồi ngạo nghễ trên ghế bị cáo. Gã nhà giàu trung niên béo ú, mặc bộ vest trắng sang trọng nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền, đang khinh khỉnh nhìn về phía chiếc xe lăn của Huy. Bên cạnh gã là Vương Sĩ Phú — trưởng văn phòng luật sư sừng sỏ nhất thành phố, kẻ được Trịnh Bá Vạn chống lưng. Phú khẽ đẩy gọng kính vàng, nở một nụ cười giả tạo đầy mưu mô.


Nhưng người khiến Huy cảnh giác nhất lại ngồi ở hàng ghế dự khán phía sau: Thích Thông Thiên. Kẻ giả danh tu sĩ mặc chiếc áo cà sa vàng lộng lẫy, tay cầm cây thiền trượng đồng sáng loáng, đôi mắt ti hí liên tục đảo quanh đầy mưu mô. Gã đang âm thầm quay những hạt chuỗi bồ đề, miệng lẩm nhẩm chú ngữ che mắt.


"Phiên tòa bắt đầu!" Tiếng gõ búa của vị thẩm phán phàm trần vang lên, kéo căng bầu không khí phòng xử án.


Vương Sĩ Phú lập tức đứng dậy, phong thái tự tin áp đảo hoàn toàn Trần Thanh Phong trẻ tuổi. Phú cầm xấp tài liệu, dõng dạc trình bày trước hội đồng xét xử:


"Kính thưa Hội đồng xét xử, đại diện cho bị cáo Trần Quốc Đạt, chúng tôi xin trình tòa hồ sơ bệnh án tâm thần của nguyên đơn — bà Nguyễn Thị Hương, vợ cũ của thân chủ tôi. Hồ sơ được cấp bởi Bệnh viện Tâm thần thành phố, xác nhận bà Hương bị chứng hoang tưởng tự sát và tâm thần phân liệt thể hoang tưởng nặng từ ba năm trước. Do đó, toàn bộ lời khai của bà Hương về việc bị thân chủ tôi nguyền rủa, bạo hành hay cưỡng bức ký hợp đồng ly hôn từ bỏ tài sản hoàn toàn không có giá trị pháp lý. Bản hợp đồng ly hôn và phân chia tài sản được ký kết hoàn toàn tự nguyện và hợp pháp dưới sự chứng kiến của văn phòng công chứng."


Phú mỉm cười, đưa mắt nhìn về phía Huy đầy thách thức. Đây là đòn phủ đầu hoàn hảo. Một hồ sơ bệnh án giả được chuẩn bị kỹ lưỡng bằng tiền tài và quyền lực của Đạt, biến nạn nhân thực sự thành một kẻ điên loạn trước ánh sáng pháp luật phàm trần.


Trần Thanh Phong lập tức đứng dậy phản bác, giọng cậu run lên vì giận dữ:


"Phản đối! Kính thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi có bằng chứng về các giao dịch tài chính bất thường của bị cáo Trần Quốc Đạt. Chỉ trong vòng một tháng trước khi bà Hương hóa điên, bị cáo Đạt đã liên tục chuyển khoản tổng cộng hơn năm tỷ đồng vào một tài khoản ma được lập tại ngân hàng ngoại thương. Chúng tôi nghi ngờ đây là khoản tiền giao dịch ngầm nhằm mua chuộc các thế lực hắc ám hãm hại nạn nhân!"


"Phản đối cắt ngang không căn cứ!" Vương Sĩ Phú lập tức cắt lời Phong bằng giọng lạnh lùng. "Luật sư bào chữa đang đưa ra những suy đoán vô căn cứ mang tính chất mê tín dị đoan. Giao dịch tài chính của công ty thân chủ tôi hoàn toàn là hoạt động kinh doanh hợp pháp. Hơn nữa, những tài liệu tài chính này được thu thập mà không có lệnh của cơ quan điều tra, vi phạm nghiêm trọng quy trình tố tụng hình sự phàm trần. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử bác bỏ hoàn toàn tư cách vật chứng của xấp tài liệu này!"


Thẩm phán gật đầu nghiêm nghị: "Ý kiến của luật sư Phú có cơ sở. Vật chứng của phía nguyên đơn không hợp lệ. Đề nghị luật sư Phong tập trung vào các chứng cứ trực tiếp."


Phong tái mặt, run rẩy ngồi xuống. Cậu bất lực nhìn Huy. Vương Sĩ Phú đã dùng kẽ hở pháp lý phàm trần để chặn đứng mọi nỗ lực của họ ngay từ bước đầu tiên.


Không dừng lại ở đó, Phú tiếp tục tung đòn hiểm. Gã đưa mắt ra hiệu cho Thích Thông Thiên ở phía dưới. Thông Thiên khẽ nhếch mép, tay xoay mạnh hạt chuỗi bồ đề.


Phong cố gắng cứu vãn tình thế: "Kính thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi xin triệu tập nhân chứng là bà Tư — người giúp việc cũ của gia đình bị cáo Đạt. Bà Tư là người trực tiếp chứng kiến bị cáo Đạt nhốt bà Hương vào phòng tối và thực hiện các hành vi kỳ quái."


Bà Tư được đưa lên bục nhân chứng. Người phụ nữ gầy gò, run rẩy bước đi dưới sự bảo vệ của hai cảnh sát phàm trần. Nhưng ngay khi bà vừa đứng lên bục, ánh mắt bà vô tình chạm phải Thích Thông Thiên ở hàng ghế dự khán.


Thông Thiên khẽ gõ nhẹ thiền trượng đồng xuống nền gạch phòng xử án.


*Cộc!*


Một tiếng động rất khẽ, người thường không ai chú ý. Nhưng thính giác tâm linh của Huy lập tức nghe thấy một tiếng rít u minh sắc lẹm, giống như tiếng một con rết đang bò trườn trong không khí. Nhãn quan u minh dưới lớp kính râm của anh nhìn thấy một luồng hắc khí màu xanh lục nhạt bay ra từ đầu gậy của Thông Thiên, lao thẳng vào cổ họng bà Tư.


Bà Tư há miệng định nói, nhưng cổ họng bà đột ngột co thắt dữ dội. Khuôn mặt bà đỏ bừng, mắt trợn ngược lên đầy kinh hoàng. Bà cố gắng phát ra âm thanh nhưng chỉ có những tiếng ọc ọc nghẹn ngào, giống như một người đang bị bóp cổ dưới nước. Bà hoàn toàn bị câm lặng bởi bùa mê tà thuật của Thông Thiên ngay tại tòa.


"Nhân chứng... bà Tư, đề nghị bà trả lời câu hỏi của luật sư!" Thẩm phán nhắc nhở.


Bà Tư chỉ biết ôm cổ họng, lắc đầu quầy quậy trong nước mắt và sự hoảng loạn tột độ.


Vương Sĩ Phú đứng dậy, thở dài đầy tiếc nuối giả tạo: "Kính thưa Hội đồng xét xử, rõ ràng nhân chứng của phía nguyên đơn đang gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe hoặc tâm lý, không thể cung cấp lời khaicoherent. Việc kéo dài phiên tòa chỉ làm lãng phí thời gian của Hội đồng xét xử. Tôi đề nghị tuyên án ngay lập tức."


Dư luận ở hàng ghế khán giả bắt đầu xôn xao. Những phóng viên phàm trần được Đạt mua chuộc đang nhanh chóng gõ những dòng tin bôi nhọ văn phòng luật Gia Huy lên mạng xã hội, cáo buộc họ là những kẻ lừa đảo chuyên nhận những vụ án hoang tưởng để trục lợi từ người điên.


Áp lực nghẹt thở bao trùm lấy Trần Thanh Phong. Cậu luật sư trẻ gục đầu xuống bàn, hai tay đan chặt vào nhau. Công lý phàm trần đang bị tiền bạc và tà thuật bẻ cong một cách trắng trợn ngay trước mắt họ.


Huy ngồi im lặng trên xe lăn. Anh nhận ra không thể thắng Vương Sĩ Phú trên sân nhà phàm trần này khi nhân chứng bị tà thuật khống chế hoàn toàn. Muốn phá vỡ bùa chú che mắt của Thông Thiên, anh bắt buộc phải đưa linh hồn của Đạt và Thiên ra Tòa Án Xương Trắng ban đêm để xét xử bằng luật nhân quả. Nhưng trước đó, anh cần một bằng chứng u minh tuyệt đối để định vị khế ước đổi mệnh trên người Đạt ban ngày.


Anh phải dùng đến kỹ năng Xúc Giác Khế Ước.


"Kính thưa Hội đồng xét xử," Huy cất tiếng. Giọng nói của anh tuy nhỏ nhưng mang một nội lực kỳ lạ, át đi tiếng xì xào trong phòng xử án. "Tôi là luật sư trưởng Lê Gia Huy. Do tình trạng thể chất hạn chế, tôi xin phép được tiếp cận bị cáo Trần Quốc Đạt để làm rõ một số câu hỏi trực tiếp."


Thẩm phán nhìn chiếc xe lăn và cánh tay phải liệt của Huy, khẽ gật đầu: "Cho phép luật sư tiếp cận bị cáo."


Trần Thanh Phong vội vàng đứng dậy, đẩy chiếc xe lăn gỗ của Huy tiến về phía bục bị cáo của Trần Quốc Đạt. Vương Sĩ Phú khẽ nhíu mày nhưng không thể phản đối quy trình tố tụng hợp pháp này.


Khi chiếc xe lăn dừng lại cách Đạt khoảng một mét, Huy khẽ vịn tay trái vào thành xe. Với một nghị lực phi thường, anh cưỡng bức đôi chân phàm trần đang tê liệt của mình đứng dậy. Trần Thanh Phong vội vàng đỡ lấy nách thầy mình. Huy đứng run rẩy, tay trái cầm cây gậy dẫn đường bằng gỗ đào sét đánh tì mạnh xuống đất để làm điểm tựa. Hành động cố gắng đứng dậy đầy tôn nghiêm của gã luật sư mù khuyết tật khiến cả phòng xử án im lặng phăng phắc.


"Bị cáo Trần Quốc Đạt," Huy trầm giọng nói, bước một bước ngắn về phía trước. Anh cố tình vờ như bị vấp chân vào bục gỗ, thân người hơi nghiêng đi.


"Thầy!" Phong hốt hoảng kêu lên.


Trong khoảnh khắc mất thăng bằng giả vờ đó, Huy đưa bàn tay trái ra, bám hờ lấy cổ tay của Trần Quốc Đạt để lấy lại thăng bằng.


"Xin lỗi, tôi mù nên bước đi không vững," Huy khẽ nói.


"Tránh ra, gã mù bẩn thỉu!" Đạt giận dữ quát, định gạt tay Huy ra.


Nhưng chỉ trong một phần mười giây tiếp xúc ngắn ngủi đó, Huy đã âm thầm kích hoạt kỹ năng Xúc Giác Khế Ước.


Linh lực u minh từ vết sẹo hình cán cân trên ngực Huy dồn thẳng xuống cánh tay trái, truyền qua đầu ngón tay anh chạm vào da thịt của Đạt. Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, hôi thối như mùi xác chết phân hủy dội ngược vào thần thức của Huy. Trong nhãn quan u minh của anh dưới lớp kính râm, một vết sẹo khế ước bằng máu màu đỏ rực, chằng chịt những ký tự tà thuật của Mụ Sáu hiện rõ mồn một dưới lớp da cổ tay của Đạt. Đó là khế ước đổi mệnh bằng máu: Đạt đã dâng hiến sinh khí và thọ mệnh của người vợ cũ Nguyễn Thị Hương cho Mụ Sáu để đổi lấy vận may tài lộc khổng lồ.


Cái giá phải trả cho đòn bắt mạch khế ước ban ngày này là cực lớn. Luồng oán khí huyết ngải từ người Đạt phản phệ trực tiếp vào kinh mạch Huy, khiến cánh tay trái của anh tê buốt lạnh giá như chạm vào băng đá u minh. Vết sẹo trên ngực anh rách thêm một đường nhỏ, rỉ ra một giọt máu vàng nóng bỏng thấm đẫm lớp áo sơ mi trong.


Huy buông tay, ngồi sụp xuống chiếc xe lăn gỗ, hơi thở khẽ dồn dập nhưng khóe miệng anh ẩn hiện một nụ cười lạnh lùng. Anh đã có được chứng cứ u minh tuyệt đối. Khế ước đổi mệnh đang nằm trên người gã.


Anh điều chỉnh lại nhịp thở, ngẩng đầu lên đối diện với Đạt:


"Bị cáo Đạt, vào đêm ngày 14 tháng 10 năm ngoái — đêm trăng khuyết, cũng là đêm đầu tiên vợ cũ của ông phát bệnh điên — ông đã mua một bức tượng gỗ nguyền rủa từ một bà đồng ở ngoại ô và đặt nó trực tiếp dưới gầm giường của bà Hương. Ông có nhớ việc đó không?"


Khuôn mặt Trần Quốc Đạt lập tức biến sắc. Đôi mắt gã trợn trừng sau lớp kính râm gọng vàng, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán. Gã không ngờ gã luật sư mù này lại có thể biết chính xác ngày giờ và vật phẩm tà thuật mà gã đã giấu kín.


"Mày... mày nói bậy bạ gì đó! Tao không biết bức tượng nào hết!" Đạt lắp bắp, giọng nói run rẩy thấy rõ.


Thính giác tâm linh của Huy nghe thấy nhịp tim của Đạt đang đập liên hồi như trống dồn: *Thịch! Thịch! Thịch! Thịch!*


"Phản đối!" Vương Sĩ Phú vội vàng đứng dậy can thiệp để cứu nguy cho thân chủ. "Luật sư nguyên đơn đang cố tình dùng những câu hỏi mang tính chất mê tín, hoang đường để khủng bố tinh thần thân chủ tôi!"


"Tôi không khủng bố," Huy điềm tĩnh ngắt lời Phú, quay mặt về phía thẩm phán. "Kính thưa Hội đồng xét xử, bị cáo Đạt đã lộ rõ sự lúng túng và mâu thuẫn trong lời khai về khoảng thời gian bà Hương phát bệnh. Hơn nữa, nhân chứng bà Tư đột ngột gặp vấn đề về sức khỏe ngay tại tòa cần được giám định y khoa khẩn cấp. Tôi đề nghị hoãn phiên tòa trong vòng hai mươi bốn giờ để chúng tôi bổ sung hồ sơ giám định y tế hợp pháp của bà Tư và xác minh nguồn gốc bức tượng gỗ phong thủy mà bị cáo Đạt đã mua."


Thẩm phán phàm trần nhìn biểu cảm hoảng loạn, mồ hôi đầm đìa của Đạt, rồi nhìn bà Tư đang khóc nghẹn trên bục nhân chứng. Sau vài phút thảo luận với hội đồng xét xử, thẩm phán gõ búa:


"Chấp nhận yêu cầu của luật sư bào chữa. Phiên tòa tạm hoãn đến mười giờ sáng ngày mai. Yêu cầu cơ quan y tế tiến hành kiểm tra khẩn cấp cho nhân chứng bà Tư."


*Cộp!*


Phiên tòa phàm trần kết thúc trong sự ngỡ ngàng của Vương Sĩ Phú và sự thở phào nhẹ nhõm của Trần Thanh Phong. Họ đã mua thêm được hai mươi bốn giờ quý báu.


Phong nhanh chóng thu dọn hồ sơ, đẩy xe lăn đưa Huy ra khỏi phòng xử án. Khi chiếc xe lăn đi qua hàng ghế dự khán, Huy bảo Phong dừng lại một nhịp.


Anh khẽ nghiêng đầu về phía Thích Thông Thiên đang đứng cầm thiền trượng đồng.


Thích Thông Thiên không còn vẻ ung dung tự tại như trước. Gã giả tu nhìn chằm chằm vào đôi kính râm Trấn Hồn của Huy đầy nghi ngờ và cảnh giác. Đôi bàn tay gã siết chặt lấy cây thiền trượng đồng đến mức các khớp xương kêu răng rắc.


Là một nguyền sư sơ cấp, Thông Thiên nhạy cảm hơn người thường rất nhiều. Trong khoảnh khắc Huy bắt mạch Trần Quốc Đạt, gã đã cảm nhận được một luồng linh lực u minh vô cùng tinh khiết, mang theo uy nghiêm gác cổng tối cổ phát ra từ đầu ngón tay của gã luật sư mù. Luồng linh lực đó đã trực tiếp chấn động đến bùa chú che mắt của gã, khiến gã suýt nữa bị phản phệ.


Thông Thiên nheo mắt, sát khí âm thầm dâng lên trong lòng. Gã nhận ra, gã luật sư mù ngồi xe lăn này chính là mối đe dọa lớn nhất đối với kế hoạch của chúng trong đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!