Nhạc nềnTatari

Đập Vỡ Kính Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong Gương giới nhà Trịnh Bá Vạn, không gian không có bầu trời, cũng chẳng có mặt đất phẳng lặng. Tất cả chỉ là một mê cung khổng lồ được kiến tạo từ hàng vạn mảnh vỡ gương phản chiếu, lơ lửng giữa một khoảng không trung tối tăm và lạnh lẽo vô tận. Luồng sương mù oán khí màu xám xịt cuồn cuộn trôi nổi, mang theo thứ mùi tanh nồng của máu và chất tẩm liệm xác chết lạnh ngắt. Nhiệt độ nơi đây đã giảm sâu xuống dưới mức đóng băng của cõi trần, khiến linh thể của Chu Ngọc Mai đông cứng lại thành một màu xanh lam nhạt nhòa, mờ ảo như một ngọn nến sắp tắt trước gió.


Đối diện với cô, tà linh Kính Quỷ đã hoàn thành việc mượn tướng. Thân ảnh mờ ảo của nó co rút rồi nở ra, hóa thành một bản sao hoàn hảo của chính Chu Ngọc Mai. Bản sao tà ác ấy khoác trên mình chiếc áo blouse trắng nhưng đã bị nhuộm đen bởi những vệt máu khô loang lổ. Đôi mắt nó không có tròng đen, chỉ là hai hốc tối hoắm sâu hoắm đang không ngừng rỉ ra thứ huyết lệ sền sệt, đen kịt như bùn loãng. Khóe miệng nó kéo xếch tận mang tai, nở một nụ cười mị hoặc đầy tàn nhẫn. Trên tay nó, con dao mổ bằng bạc rỉ sét — bản sao phản chiếu từ bộ Dao Pháp Y Tịnh Hóa của Ngọc Mai — lóe lên những tia sáng xanh lục tà ác.


"Mày muốn cứu nó sao, gã mù gác cổng?" Kính Quỷ cất tiếng cười rú lên, âm thanh chói tai va đập vào các mảnh gương xung quanh tạo thành hàng ngàn tiếng vọng điên cuồng. "Linh hồn của con bé này ngọt ngào lắm. Sinh khí của nó sẽ giúp ta hoàn toàn thoát thai hoán cốt, bước ra ngoài thế giới thực!"


Ngay khi tiếng cười chưa dứt, Kính Quỷ vung con dao mổ đâm thẳng vào lồng ngực linh thể của Ngọc Mai.


"Nghịch tặc u minh, phiên tòa canh ba chưa mở, ngươi lấy quyền gì phán quyết mạng người?"


Linh hồn Lê Gia Huy bước ra từ một khoảng bóng tối phản chiếu. Khác với thể xác phàm trần đang tàn phế gục ngã trên chiếc xe lăn gỗ ở căn nhà cổ phố cổ, linh thể u minh của anh lúc này khoác trên mình chiếc áo bào thẩm phán dệt từ sợi chỉ oán khí đen bóng, bay phần phật trong luồng gió lạnh thấu xương. Vết sẹo hình cán cân trên ngực linh thể anh phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, tạm thời đẩy lùi màn sương đen đang bao vây Ngọc Mai.


Huy vung tay trái, cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh trong tay anh hóa thành một luồng ánh sáng tịnh hóa rực rỡ. Anh không dùng tay phải — cánh tay phàm trần bị liệt hoàn toàn ở dương thế vẫn dội ngược một cảm giác tê dại, lạnh buốt vào tận sâu trong thần thức linh thể anh. Nhưng chỉ với một tay, Huy vẫn đủ uy nghiêm để áp chế tà quỷ. Anh gõ mạnh chuôi gậy xuống không gian gương dưới chân.


*BOONG!*


Một tiếng động trầm hùng vang lên như tiếng chuông đồng cổ đại. Huy cưỡng bức triệu hồi Búa Xương Phán Quyết từ hư không. Chiếc búa rèn từ xương sườn của tổ tiên dòng họ Lê xuất hiện, tỏa ra luồng chính khí trắng bạc cực hạn. Huy dồn Nghiệp Lực Tịnh Hóa vào cánh tay trái, vung búa gõ mạnh xuống không trung, kích hoạt kỹ năng Búa Gõ Khai Phiên.


*ẦM!*


Một làn sóng xung kích màu trắng bạc tinh khiết bùng phát, càn quét khắp phạm vi năm mét xung quanh. Luồng sóng xung kích tịnh hóa va chạm mạnh với con dao mổ của Kính Quỷ, phát ra những tiếng nổ đanh thép. Sức mạnh chấn nhiếp từ xương cốt tổ tiên dòng họ gác cổng địa phủ khiến Kính Quỷ rú lên đau đớn, con dao mổ trên tay nó rạn nứt rồi vỡ vụn thành những đốm sáng đen. Thân thể bản sao của nó bị đánh văng ra xa mười thước, đập mạnh vào những mảnh gương lơ lửng.


Nhưng Kính Quỷ là một tà linh không gian phản chiếu cấp trung, lại được nuôi dưỡng bởi oán khí của Biệt thự Trịnh Gia hàng chục năm qua. Nó không dễ dàng bị tiêu diệt như vậy. Mặt gương nơi nó vừa đập vào đột ngột nứt toác, nhưng thay vì vỡ tan, nó hút lấy thân xác Kính Quỷ vào trong.


*RĂNG RẮC!*


Hàng trăm mảnh gương lơ lửng xung quanh Huy đồng loạt xoay chuyển, phản chiếu khuôn mặt của Kính Quỷ đang cười điên dại. Chỉ trong một nhịp thở, tà linh đã phân thân thành hàng trăm bản thể khói đen, lao ra từ khắp các hướng trong mê cung gương.


Chưa dừng lại ở đó, mỗi mảnh gương bắt đầu biến đổi hình ảnh phản chiếu. Huy không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng Nhãn Quan Vô Diện sơ khởi của anh bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi của dòng chảy năng lượng nghiệp lực. Những mảnh gương không còn phản chiếu phòng ngủ của Vạn, mà tái hiện lại một khung cảnh hừng hực lửa đỏ: Ngôi nhà cổ dòng họ Lê ngoại ô bị bao vây bởi ngọn lửa tà thuật màu xanh lục, tiếng gào thét thảm thiết của cha mẹ anh trong đám cháy, tiếng khóc xé lòng của em gái Khánh Vy lúc mười tuổi khi bị xích sắt u minh khóa chặt kéo đi.


"Nhìn đi, gã mù!" Tiếng nói của Kính Quỷ vang lên từ khắp nơi, rót vào tai Huy thứ độc dược của sự tuyệt vọng. "Gia tộc của mày đã chết thảm thế nào? Cha mẹ mày đã quỳ lạy van xin thế nào? Mày chỉ là một kẻ bất lực, một gã mù tàn phế ngồi xe lăn phàm trần! Mày lấy tư cách gì đòi thực thi công lý?"


Ảo ảnh của vụ thảm sát dòng họ Lê năm xưa dội thẳng vào thần thức của Huy với một lực lượng oán hận khổng lồ. Sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả quấn quanh tim thể xác anh ở nhà cổ đột ngột co thắt mạnh, rạn nứt thêm một sợi. Cơn đau đớn nóng bỏng như bị thiêu đốt từ lồng ngực dội ngược vào linh thể u minh, khiến Huy khuỵu gối xuống không gian gương. Khóe miệng linh thể anh rỉ ra thứ huyết lệ màu vàng nhạt.


Huy cố gắng tịnh hóa Kính Quỷ bằng bùa chú minh văn xương trắng thông thường, anh ném ra ba lá bùa viết bằng máu gà trống. Nhưng ngay khi bùa chú vừa bay vào không trung, Kính Quỷ đã mượn luồng oán khí khổng lồ từ bức tượng trấn yểm dưới hầm ngầm biệt thự dội ngược lại, ăn mòn hoàn toàn linh tính của bùa chú, biến chúng thành tro đen rụng xuống.


*Hự!*


Linh thể Huy bị những mảnh vỡ gương bén ngót bay lượn trong không khí cứa rách nhiều đường trên vai và cánh tay. Ở thế giới thực bên ngoài, thể xác phàm trần của anh đang ngồi trên xe lăn gỗ đột ngột giật nẩy lên, nôn ra một ngụm máu đen kịt xuống nền nhà cổ.


"Huy! Cẩn thận!" Từ cửa phòng ngủ ở thế giới thực, Vũ Quốc Nam hét lên qua mặt gương đồng. Cổ tay phải của gã đã bị gãy lìa, gã phải dùng bàn tay trái run rẩy để cầm khẩu súng lục rulo bùa chú, nổ súng liên tục vào đám bảo vệ biệt thự đang điên cuồng lao lên hành lang. Tiếng súng phàm trần chát chúa vang vọng qua mặt gương, tạo áp lực thời gian cực hạn cho Huy.


Huy biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu bảo vệ xông vào phòng ngủ và đập vỡ Chiếc Gương Cổ Nhà Trịnh Gia từ bên ngoài trước khi anh cứu được Ngọc Mai, tất cả linh hồn đang kẹt bên trong Gương giới sẽ bị xé rách thành trăm mảnh và kẹt lại trong không gian xám vĩnh viễn.


Anh nhắm chặt đôi mắt mù trống rỗng lại.


*Ngũ quan phàm trần có thể bị đánh lừa bởi ảo ảnh, nhưng thính giác tâm linh đọc vị di cốt thì không.* Huy hít một hơi thật sâu, gạt bỏ hoàn toàn nỗi đau đớn từ mối thù gia tộc ra khỏi tâm trí, đưa thần thức về trạng thái lý trí cực hạn của một thẩm phán vô tư.


Trong khoảng không gian tĩnh lặng của tâm thức, tiếng gào thét của ngọn lửa giả tạo biến mất. Tiếng cười ngạo mạn của hàng trăm phân thân Kính Quỷ bị lọc bỏ. Huy tập trung lắng nghe tần số rung động của oán khí hắc ám.


*Két... két...*


Đó là tiếng ma sát cực nhỏ của một vật thể đồng thau cổ. Và ngay bên góc trái của mê cung gương, cách vị trí của anh khoảng bốn mét, có một tiếng thì thầm thở dốc đầy mệt mỏi của một thực thể đang liên tục hút oán khí từ dưới mạch đất để duy trì ảo ảnh.


"Bản thể của ngươi... ở đây!"


Huy mở bừng mắt dưới lớp kính râm u minh. Anh vung tay trái, quăng mạnh xích sắt ra ngoài. Kỹ năng Xích Sắt Trói Hồn được kích hoạt. Sợi xích sắt rỉ sét tước đoạt từ Ngưu Đầu sa đọa bay vút đi như một con hắc long u minh, lao thẳng về phía mảnh gương ở góc trái tầng cao.


*XOẢNG!*


Mảnh gương vỡ vụn. Sợi xích sắt quấn chặt lấy một thực thể khói đen đang ẩn nấp bên trong. Kính Quỷ rú lên một tiếng kinh hoàng khi các vòng xích xích sắt minh văn xương trắng tự động siết chặt lấy tứ chi của nó, khóa chặt toàn bộ tà lực và ngăn chặn khả năng phân thân phản chiếu của nó lập tức. Hàng trăm phân thân ảo ảnh xung quanh Huy biến mất như bong bóng xà phòng.


Khi Kính Quỷ bị kéo tuột xuống đất, Huy bỗng nhận ra luồng oán khí màu đỏ máu đang liên tục truyền vào cơ thể tà linh này phát ra từ một bệ thờ đá tối tăm đặt ở trung tâm Gương giới.


Trên bệ thờ là Bức tượng cổ phong ấn Lê Tú Quỳnh — một bức tượng gốm cổ phong thủy tạc hình một cô gái trẻ đang quỳ sụp, khuôn mặt rạn nứt như đất nung đang không ngừng rỉ ra huyết lệ u minh.


Nhờ Thính Giác Tâm Linh, Huy nghe thấy một tiếng khóc yếu ớt, quen thuộc phát ra từ sâu bên trong lõi đất nung của bức tượng: "Huy... cứu chị... dưới hầm ngầm lạnh quá... Trịnh Bá Vạn đang hút thọ mệnh của chị..."


Đó chính là linh hồn của Lê Tú Quỳnh — người chị họ mất tích của anh. Cô đã bị Ba Cụt và Vạn bắt hồn, phong ấn vào bức tượng gốm cổ này để làm vật trấn yểm long mạch hầm ngầm, cưỡng bức hấp thụ oán khí để chuyển hóa thành tài lộc và thọ mệnh cho Trịnh Gia. Kính Quỷ chỉ là kẻ ký sinh trên nỗi đau đớn của Tú Quỳnh để tồn tại.


Lòng Huy dâng lên một sự phẫn nộ chính nghĩa tột cùng. Trịnh Bá Vạn đã dùng chính máu thịt và linh hồn của người thân anh để xây dựng nên đế chế tài chính dơ bẩn của hắn.


"Trịnh Gia phạm thiên luật, dùng linh hồn người sống trấn trạch hại nhân. Hôm nay, Tòa Án Xương Trắng tuyên bố vô hiệu hóa phong thủy nghịch thiên này!"


Huy vung cao Búa Xương Phán Quyết. Luồng ánh sáng hoàng kim từ vết sẹo nứt rách trên ngực anh dồn thẳng vào thân búa xương cốt tinh. Anh không tấn công Kính Quỷ, mà nhắm thẳng vào bức tượng gốm cổ trấn yểm của Tú Quỳnh.


*XOẢNG!*


Nhát búa giáng xuống với sức mạnh của luật nhân quả tối cao. Bức tượng gốm cổ phong ấn Lê Tú Quỳnh vỡ tan tành thành trăm mảnh. Một luồng linh lực màu vàng nhạt ấm áp thoát ra từ mảnh vỡ, hóa thành linh thể yếu ớt của Lê Tú Quỳnh. Cùng lúc đó, một viên đá thạch anh màu đỏ máu, tỏa ra sinh khí thuần khiết cực kỳ quý hiếm rơi bộp xuống đất — Huyết Linh Thạch bảo vật của hầm ngầm biệt thự.


Khi trận nhãn trấn yểm bị đập vỡ, nguồn oán khí cung cấp cho Kính Quỷ lập tức bị cắt đứt vĩnh viễn. Sợi xích sắt trói hồn tự động siết chặt, Nghiệp Lực Tịnh Hóa từ Búa Xương tràn vào thiêu rụi linh thể Kính Quỷ thành những làn khói xám tịnh hóa.


Huy nhanh tay chụp lấy viên Huyết Linh Thạch cho vào túi áo bào, đồng thời vung gậy gỗ đào tạo ra một dải lụa sương mù trắng bao bọc lấy linh hồn của Chu Ngọc Mai và Lê Tú Quỳnh.


"Nam! Đập vỡ cái gương ngay lập tức!"


Huy hét lớn qua mặt gương đang rạn nứt dữ dội.


Ở thế giới thực, Vũ Quốc Nam dùng báng súng bằng tay trái đập mạnh vào mặt Chiếc Gương Cổ Nhà Trịnh Gia đã mất đi tà lực bảo hộ. Mặt gương đồng cổ vỡ vụn thành trăm mảnh rơi loảng xoảng xuống sàn nhà.


Ngay khi gương vỡ, linh thể của Huy, Ngọc Mai và Tú Quỳnh bị hút mạnh ra ngoài, dội ngược về phòng ngủ biệt thự. Linh hồn Ngọc Mai nhập vào xác phàm, cô hít một hơi thật sâu rồi mở mắt, thần trí đã hồi phục hoàn toàn dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì lạnh.


Nhưng ngay khi Huy vừa thu hồi linh thể chuẩn bị dùng Di Chuyển Bóng Tối đưa cả nhóm thoát thân, một tiếng gầm rú giận dữ, khàn đặc đầy tà ác bỗng vang dội từ khoảng không hư vô qua địa mạch oán khí rạn nứt dưới nền nhà:


"Kẻ nào dám phá trận kính của ta?! Bát tự u minh của ngươi đã bị khóa chặt! Dù trốn xuống địa ngục, ta cũng sẽ lột da nấu xương nhà ngươi!"


Đó là tiếng gầm của Thầy pháp Ba Cụt từ khoảng cách hàng chục cây số qua đàn trớ chú, báo hiệu một cuộc truy sát tâm linh kinh hoàng sắp sửa giáng xuống đầu Lê Gia Huy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!