Bẫy Gương Biệt Thự
Cơn mưa phùn của Đô thị Sương Đêm về đêm càng lúc càng nặng hạt, phủ lên những mái ngói cổ kính của khu phố cổ một màn sương mù ẩm ướt và lạnh lẽo. Gió bấc rít qua khe cửa sổ gỗ sờn của căn gác mái văn phòng luật Gia Huy, làm ngọn nến tịnh hóa đặt trên bàn khẽ chao đảo, tỏa ra mùi hương trầm ấm áp nhưng không thể xua đi cái lạnh u minh đang chực chờ nuốt chửng căn phòng.
Lê Gia Huy ngồi lặng lẽ trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Chiếc Kính Râm Trấn Hồn vẫn đeo chặt trên mắt anh, che giấu đôi mắt mù không tiêu cự. Cánh tay phải của anh buông thõng vô lực, giấu gọn trong túi áo vest đen sờn cũ. Oán khí huyết ngải từ phiên tòa đầu tiên vẫn chưa tịnh hóa hết, từng cơn bỏng lạnh âm ỉ bò dọc theo kinh mạch đôi chân tê liệt, khiến anh không thể cảm nhận được bất kỳ cử động nào từ thắt lưng trở xuống. Tay trái anh nắm chặt cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh, cảm nhận luồng linh lực ấm áp nhè nhẹ truyền ra từ thân gỗ. Bên trong gậy, vong hồn em gái Lê Khánh Vy vẫn đang ngủ say để phục hồi linh thể rạn nứt.
Đối diện với anh, Vũ Quốc Nam đang kiểm tra lại khẩu súng lục rulo bùa chú bên hông. Khuôn mặt góc cạnh phong trần của gã đại úy hình sự hằn rõ vẻ kiên định, dù đôi mắt đã đỏ sọc vì thiếu ngủ. Bên cạnh gã, Chu Ngọc Mai đang cẩn thận xếp những lọ Linh Đan Tịnh Hồn và bộ Dao Pháp Y Tịnh Hóa vào chiếc túi da chuyên dụng. Mùi thuốc sát trùng nhạt nhòa từ người cô quyện vào hương trầm, tạo nên một cảm giác căng thẳng nghẹt thở.
"Mọi thứ đã chuẩn bị xong," Ngọc Mai trầm giọng, đôi kính gọng mảnh của cô phản chiếu ánh nến mờ nhạt. "Tôi đã tẩm nước tỏi tịnh hóa lên toàn bộ trang bị của Nam. Nhưng Huy này, kinh mạch của anh đang suy kiệt nghiêm trọng. Nếu đêm nay xảy ra biến cố, anh tuyệt đối không được cưỡng bức xuất hồn."
Huy khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lạnh lùng cực hạn: "Tôi tự biết giới hạn của mình. Nhưng hai người phải nhớ kỹ lời cảnh báo của Lý Gia Bảo. Biệt thự Trịnh Gia không phải là một dinh thự thông thường. Trận Pháp Hút Tinh Đoạt Mệnh của Ba Cụt đã biến nơi đó thành một vùng cấm địa oán khí. Đặc biệt là Chiếc Gương Cổ Nhà Trịnh Gia đặt trong phòng ngủ của Vạn. Đó là nơi ký sinh của Kính Quỷ. Tuyệt đối không được nhìn thẳng vào mặt gương ban đêm."
"Tao biết rồi," Vũ Quốc Nam dắt khẩu súng vào bao, vỗ mạnh lên vai Huy. "Tao là người thường, khí huyết dồi dào, dăm ba con quỷ nhỏ không làm gì được tao đâu. Mày cứ ở đây tịnh dưỡng. Tao và Mai sẽ mang khế ước da người cổ và hũ tro cốt của Tú Quỳnh về trước khi canh ba kết thúc."
Huy không nói gì, chỉ im lặng gật đầu. Anh biết lòng kiêu hãnh của một cảnh sát hình sự không cho phép Nam lùi bước, nhưng linh giác u minh của anh đang không ngừng gào thét về một điềm báo đẫm máu. Sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả quấn quanh tim anh đột ngột co thắt nhẹ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng cảnh báo nóng bỏng.
***
Nửa đêm. Chiếc taxi cũ kỹ của Đỗ Văn Tám lặng lẽ dừng lại bên lề đường đất đỏ ngoại ô, cách Biệt thự Trịnh Gia khoảng năm trăm mét. Bóng tối nơi đây đậm đặc như mực đổ, sương mù oán khí từ lòng đất bốc lên cuồn cuộn, che khuất hoàn toàn ánh trăng khuyết trên đỉnh đầu.
Nam và Ngọc Mai bước xuống xe, bước chân nhẹ nhàng ẩn vào bóng tối của những hàng cây long não trồng dọc lối đi. Biệt thự Trịnh Gia hiện ra trước mắt họ như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say. Kiến trúc kiểu Pháp xa hoa với những vòm mái nhọn hoắt chĩa thẳng lên trời, nhưng xung quanh không hề có một ánh đèn nào ngoài chiếc đèn bão rỉ sét treo ở cổng bảo vệ.
"Hệ thống an ninh phàm trần ở đây rất nghiêm ngặt," Nam thì thầm, mắt quét nhanh qua hàng rào sắt cao hơn ba mét có dây kẽm gai điện. "Nhưng Thùy Linh đã hack toàn bộ camera giám sát vòng ngoài trong vòng mười lăm phút. Chúng ta có một khoảng thời gian trống rất ngắn để đột nhập."
Ngọc Mai rút chiếc La Bàn Dò Oán Khí ra khỏi túi. Ngay khi nắp la bàn vừa mở, cây kim sắt u minh bên trong lập tức xoay điên cuồng ba vòng rồi chỉ thẳng về phía tầng hai của tòa biệt thự. Làn sương mù màu xanh lục nhạt rỉ ra từ mặt kính rạn nứt của la bàn, tỏa ra mùi tanh nồng của máu khiến Ngọc Mai phải khẽ nhíu mày.
"Oán khí đậm đặc quá. Trận Pháp Hút Tinh Đoạt Mệnh đang vận hành ở mức cực đại dưới hầm ngầm. Chúng ta phải nhanh lên," cô thì thầm.
Nam gật đầu. Với kỹ năng điều tra hình sự điêu luyện, gã nhanh chóng dùng kìm cộng lực cắt đứt một khoảng xích sắt nhỏ ở góc khuất hàng rào bảo an phàm trần, tạo lối đi vừa đủ cho hai người lách qua. Họ nhanh chóng băng qua sân vườn rộng lớn, né tránh những vòi phun nước tự động đang rỉ ra thứ nước lạnh lẽo mang theo mùi bùn đất u minh.
Họ tiếp cận bức tường phía sau tòa nhà. Nam bám vào đường ống thoát nước, leo lên ban công tầng hai một cách nhẹ nhàng như một con mèo đêm, rồi thả một sợi dây thừng xuống kéo Ngọc Mai lên. Cánh cửa kính dẫn vào phòng ngủ phụ không khóa. Họ lách người bước vào bên trong.
Không gian bên trong biệt thự im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít qua các khe cửa kính và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cổ ở hành lang. Không khí lạnh buốt, mang theo một mùi hương trầm tà ác pha lẫn mùi da thịt thối rữa nhạt nhòa — thứ mùi đặc trưng của huyết ngải đoạt mệnh.
Nam dẫn đường, bước đi trên tấm thảm lông dày để triệt tiêu tiếng động. Họ tiến về phía phòng ngủ chính của Trịnh Bá Vạn ở cuối hành lang tầng hai. Cánh cửa gỗ mun nặng nề từ từ hé mở dưới bàn tay đeo găng của Nam.
Căn phòng ngủ rộng lớn hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua rèm cửa sổ. Giữa phòng là chiếc giường lớn phủ ga trải giường màu đỏ sậm như máu khô. Và ngay sát bức tường đối diện giường, Chiếc Gương Cổ Nhà Trịnh Gia đang đứng sừng sững.
Đó là một chiếc gương đồng cổ đại cao hơn hai mét, khung gương được chạm khắc bằng những đồ hình u minh kỳ dị — hình ảnh những khuôn mặt người đang gào thét đau đớn, những sợi xích sắt quấn quanh những khúc xương khô. Mặt gương bằng đồng không hề phản chiếu ánh sáng phàm trần, mà mờ đục như được phủ một lớp sương mù đen kịt, tỏa ra một luồng hơi lạnh thấu xương khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm sâu xuống dưới mức đóng băng.
"Nó kia rồi," Nam thì thầm, tay nắm chặt khẩu súng rulo. "Lối vào hầm ngầm nằm ngay dưới gầm giường của Vạn. Mai, cô tìm cơ chế mở cửa, tao sẽ canh giữ cái gương này."
Ngọc Mai gật đầu, cô quỳ xuống bên cạnh gầm giường, rút bộ Dao Pháp Y Tịnh Hóa ra để dò tìm các đường chỉ đồng phong thủy chôn ngầm dưới sàn gỗ. Nhưng ngay khi cô vừa cúi xuống, một luồng gió lạnh buốt đột ngột thổi bùng lên từ phía sau, hất tung rèm cửa sổ.
Chu Ngọc Mai giật mình. Theo bản năng của một bác sĩ pháp y thường xuyên tiếp xúc với tử thi, cô cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo, tà ác đang nhìn chằm chằm vào gáy mình. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trước mặt cô, Chiếc Gương Cổ Nhà Trịnh Gia đột ngột phát ra những tiếng *răng rắc* khô khốc. Lớp sương mù đen mờ đục trên mặt gương từ từ giãn ra, lộ ra một khoảng không gian sâu thẳm, tối tăm vô tận bên trong — Gương giới nhà Trịnh Bá Vạn.
Ngọc Mai nhìn vào gương. Cô bàng hoàng phát hiện hình ảnh phản chiếu bên trong không phải là căn phòng ngủ tối tăm, mà là một mê cung gương vô tận với hàng vạn mảnh vỡ lơ lửng. Và ngay tâm gương, hình ảnh phản chiếu của chính cô đang đứng đó.
Nhưng hình ảnh phản chiếu của Ngọc Mai không hề đeo kính. Khuôn mặt của "Ngọc Mai trong gương" nhợt nhạt không một giọt máu, đôi mắt trống rỗng đen kịt, và khóe miệng gã khẽ nhếch lên một nụ cười tà ác, mị hoặc cực hạn.
"Mai! Đừng nhìn vào gương!" Vũ Quốc Nam hét lên khi phát hiện ra sự bất thường.
Nhưng đã quá muộn. Ánh mắt của Ngọc Mai đã bị khóa chặt vào đôi mắt đen kịt của hình ảnh phản chiếu. Thần thức của cô lập tức bị tê liệt hoàn toàn bởi mị thuật tâm linh của Kính Quỷ. Cô đứng bất động như một bức tượng đá, đôi mắt mất đi tiêu cự, toàn thân run rẩy dữ dội.
Từ mặt gương đồng cổ, một luồng sương mù phản chiếu màu đen kịt cuồn cuộn phun trào ra ngoài, hóa thành những cánh tay khói khổng lồ quấn chặt lấy cơ thể Ngọc Mai. Những cánh tay khói kéo mạnh, một tiếng *xoạt* vô hình vang lên trong không gian u minh.
Linh hồn của Chu Ngọc Mai — một linh thể nửa trong suốt tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt — bị giật phăng ra khỏi thể xác phàm trần, kéo tuột vào bên trong Gương giới nhà Trịnh Bá Vạn.
"MAI!"
Vũ Quốc Nam gầm lên một tiếng giận dữ. Gã lao đến đỡ lấy thể xác phàm trần của Ngọc Mai ngay khi cô ngã quỵ xuống sàn nhà gỗ. Thể xác của cô lạnh ngắt như một xác chết vừa rút khỏi nhà xác, hơi thở yếu ớt dần, nhịp tim đập chậm một cách đáng sợ. Kính Quỷ đã hút mất 10% sinh khí lực của cô chỉ trong vòng một hơi thở, và nếu không cứu kịp thời, cô sẽ chết não vĩnh viễn.
Nam đặt Ngọc Mai nằm xuống đất, gã điên cuồng rút từ trong túi ra một lá bùa tịnh hóa màu vàng do chính tay Ngọc Mai chế tạo, lao đến dán mạnh lên mặt gương đồng cổ:
"Trừ tà tịnh hóa! Mau thả người ra!"
*XÈO!*
Lá bùa vừa chạm vào mặt gương liền phát ra tiếng xèo xèo kinh hoàng. Luồng Hắc Oán Khí đen kịt từ bên trong gương phun ra, ăn mòn hoàn toàn lá bùa chỉ trong chớp mắt, biến nó thành một nắm tro bụi đen rụng xuống sàn nhà. Kính Quỷ bên trong gương cười rùng rợn, tiếng cười thì thầm vang vọng khắp bốn bức tường phòng ngủ, làm lung lay tinh thần lực của Nam.
"Chết tiệt!"
Nam nghiến răng, gã xoay báng khẩu súng rulo bùa chú, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp của một đại úy cảnh sát, đập mạnh vào mặt gương đồng cổ hòng phá hủy trận nhãn vật lý:
*BOONG!*
Một tiếng động kim loại vang lên chói tai. Nhưng mặt gương đồng không hề sứt mẻ một vết nhỏ. Ngược lại, một luồng lực tác động u minh dội ngược lại cực mạnh qua báng súng. Lực phản chiếu dội ngược bẻ gãy cổ tay Nam, hất văng gã ngã nhào ra phía sau, đập mạnh lưng vào thành giường gỗ mun. Khẩu súng lục rulo văng ra xa, rơi xuống gầm giường.
"Hự..." Nam rên rỉ đau đớn, cánh tay phải tê dại hoàn toàn, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng. Gã bàng hoàng nhận ra Kính Quỷ kiểm soát không gian phản chiếu tuyệt đối, mọi đòn tấn công vật lý từ bên ngoài đều bị phản chiếu ngược lại 100% sát thương lên người tấn công.
Từ trong gương cổ, luồng sương mù đen kịt lại tiếp tục ngưng tụ, hóa thành những sợi xích oán khí bò lết trên sàn nhà, nhắm thẳng về phía thể xác phàm trần đang bất động của Ngọc Mai hòng nuốt chửng phần sinh khí còn lại.
***
Cùng lúc đó, tại căn gác mái văn phòng luật Gia Huy.
Huy đang ngồi thiền định trên xe lăn gỗ bỗng mở trừng mắt dưới lớp kính râm đen. Sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả quấn quanh tim anh đột ngột đứt phăng một sợi, giải phóng một luồng oán khí huyết ngải nóng bỏng đốt cháy lồng ngực anh. Huy nôn ra một ngụm máu vàng u minh nhạt nhòa, cơ thể phàm trần run rẩy dữ dội.
"Nam... Ngọc Mai..." Huy thầm nghĩ, thính giác tâm linh của anh nghe thấy tiếng gào thét đau đớn của Nam và tiếng khóc yếu ớt của linh hồn Ngọc Mai vang vọng qua địa mạch phong thủy.
Không một chút do dự, Huy cầm lấy cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh đặt bên thành xe lăn. Anh nhắm mắt lại, cưỡng bức vận dụng toàn bộ Nghiệp Lực Tịnh Hóa tích lũy được từ bản án trước để thực hiện thuật xuất hồn khẩn cấp.
"Khánh Vy, bảo vệ xác phàm cho anh!"
Linh hồn của Lê Gia Huy — một thực thể u nghiêm khoác chiếc áo bào thẩm phán dệt từ sợi chỉ oán khí đen bóng — lập tức thoát ra khỏi thể xác phàm trần đang gục ngã trên xe lăn gỗ.
Sử dụng kỹ năng Di Chuyển Bóng Tối thực chiến lần đầu tiên ngoài phạm vi nghĩa trang hoang, linh hồn Huy tan vào màn sương đen kịt của căn gác mái, dịch chuyển tức thời xuyên qua mạng lưới bóng tối đô thị với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vòng nửa hơi thở, linh hồn anh đã vượt qua khoảng cách năm trăm mét, xuất hiện trực tiếp giữa phòng ngủ chính của biệt thự Trịnh Gia.
Chính vào khoảnh khắc những sợi xích oán khí của Kính Quỷ chuẩn bị chạm vào da thịt Ngọc Mai, và luồng lực phản dội từ mặt gương chuẩn bị nghiền nát lồng ngực của Vũ Quốc Nam đang gục ngã dưới đất, một luồng ánh sáng trắng tịnh hóa rực rỡ đột ngột bùng phát giữa căn phòng ngủ tối tăm.
*ẦM!*
Huy đứng sừng sững trong trạng thái linh thể thẩm phán, vung cây gậy gỗ đào sét đánh chắn ngang trước mặt Nam. Kết giới tịnh hóa của gậy gỗ đào va chạm mạnh với luồng lực phản chiếu u minh, phát ra những tiếng nổ đanh thép như sấm sét u minh, triệt tiêu hoàn toàn đòn phản phệ tà thuật trong gang tấc.
"Huy... mày..." Nam thều thào, mắt trợn tròn nhìn linh thể uy nghiêm của bạn mình đang tỏa ra luồng chính khí hoàng kim nhạt nhòa.
"Chăm sóc thể xác của cô ấy!" Huy ra lệnh bằng giọng nói mang uy nghiêm thần chức thẩm phán, không hề quay đầu lại. "Đừng chạm vào cái gương nữa. Đòn tấn công vật lý của mày chỉ làm hại chính mày thôi."
Huy quay người diện đối diện với Chiếc Gương Cổ Nhà Trịnh Gia. Nhờ Nhãn Quan Vô Diện vừa thức tỉnh một phần, đôi mắt mù u minh của anh nhìn thấu qua mặt gương đồng cổ đục ngầu, nhìn thấy linh hồn của Ngọc Mai đang bị giam cầm bên trong Gương giới nhà Trịnh Bá Vạn. Cô đang bị vây hãm giữa một mê cung gương phản chiếu, linh thể run rẩy trước sự áp chế của tà linh.
Và ngay trước mặt linh hồn Ngọc Mai, Kính Quỷ đang bắt đầu biến đổi hình dạng.
Thân ảnh mờ ảo của tà linh dần ngưng tụ, co rút lại, rồi hóa thành một bản sao hoàn hảo của chính Chu Ngọc Mai. Bản sao tà ác đó mặc chiếc áo blouse trắng đẫm máu đen, đôi mắt trống rỗng rỉ ra huyết lệ, nụ cười rách khóe đầy tàn nhẫn.
Trên tay bản sao "Ngọc Mai tà ác" xuất hiện một con dao mổ bằng bạc rỉ sét — thứ vũ khí phản chiếu từ chính Dao Pháp Y Tịnh Hóa của cô.
Kính Quỷ cười rú lên một tiếng chói tai, vung con dao mổ đâm thẳng vào lồng ngực linh hồn của Ngọc Mai hòng tiêu diệt bản ngã thực sự của cô vĩnh viễn.
Cùng lúc đó, từ phía hành lang bên ngoài phòng ngủ chính, tiếng bước chân dồn dập của bầy bảo vệ biệt thự Trịnh Gia và tiếng chó sủa dữ dội đang vang lên càng lúc càng gần. Chúng đã nghe thấy tiếng báng súng đập gương và tiếng nổ u minh của trận chiến.
"Bảo vệ đang lên đây!" Vũ Quốc Nam gào lên, gã cố gượng dậy cầm khẩu súng lục bằng tay trái không bị gãy, chắn trước cửa phòng ngủ. "Huy! Tao phải làm gì bây giờ?"
"Giữ cửa bằng mọi giá!" Huy quát lớn, tay trái nắm chặt cây gậy gỗ đào, chuẩn bị xuất hồn thâm nhập trực tiếp vào bên trong Gương giới. "Tao phải vào trong đó tiêu diệt Kính Quỷ để cứu linh hồn Ngọc Mai. Thể xác phàm trần của tao ở văn phòng và thể xác của cô ấy ở đây... hoàn toàn trông cậy vào mày!"
Bên trong mặt gương đồng cổ, con dao mổ đẫm máu của Kính Quỷ mang khuôn mặt Ngọc Mai đã áp sát lồng ngực linh thể của cô, chỉ còn cách vài tấc ngắn ngủi trước khi đâm xuyên qua linh hồn cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!