La Bàn Chỉ Hướng Oán Khí
Cơn gió bấc rít qua khe cửa sổ gỗ sờn của phòng thờ tổ tiên dòng họ Lê, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của những ngày mưa phùn Đô thị Sương Đêm. Kim đồng hồ trên tường nhích dần về con số năm giờ sáng.
Lê Gia Huy nằm bệt dưới sàn nhà gỗ lạnh ngắt, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi sũng mồ hôi lạnh. Cánh tay phải của anh buông thõng bên sườn, hoàn toàn mất đi tri giác như một khúc gỗ chết. Nhưng thứ đau đớn nhất lúc này lại là đôi chân. Oán khí huyết ngải phản phệ từ phiên tòa đêm qua đã gặm nhấm sâu vào kinh mạch phàm trần, khiến từ vùng thắt lưng trở xuống của Huy tê dại hoàn toàn. Anh cố gắng cử động các ngón chân nhưng đáp lại chỉ là sự trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh vẫn đang âm ỉ cháy, rỉ ra từng giọt máu vàng u minh nóng bỏng thấm đẫm lớp vải gạc trắng. Huy cắn chặt răng đến bật máu, dùng bàn tay trái duy nhất còn cử động được để bám vào thành chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ — món đồ mà người chú Lê Khánh An đã âm thầm chuẩn bị cho anh từ trước. Phải mất gần mười phút vật lộn trong bóng tối nhập nhoạng, Huy mới có thể kéo lê thân xác tàn tạ của mình lên yên xe. Anh thở dốc, mồ hôi hòa cùng huyết lệ rỉ ra từ đôi mắt mù không tiêu cự, lăn dài trên gò má nhợt nhạt.
"Khánh Vy..." Huy khẽ gọi trong vô thức.
Từ cây gậy dẫn đường bằng gỗ đào sét đánh đặt nghiêng bên thành xe, một luồng linh lực ấm áp nhè nhẹ truyền vào lòng bàn tay trái của anh. Linh hồn em gái anh, Lê Khánh Vy, sau khi hấp thụ Nghiệp Lực Tịnh Hóa từ bản án của Lý Hắc, đã tạm thời ổn định được linh thể rạn nứt. Cô bé đã chìm vào giấc ngủ sâu phục hồi bên trong thân gỗ đào, không còn phải chịu đựng cơn bỏng lạnh xé rách linh hồn như đêm qua. Đó là niềm an ủi duy nhất giữ cho ý chí của Huy không bị sụp đổ trước nỗi đau thể xác phàm trần.
*Chị họ Lê Tú Quỳnh đang bị giam cầm trấn yểm hằng đêm dưới hầm ngầm biệt thự Trịnh Gia.* Lời nguyền rủa cuối cùng của Lý Hắc trước khi tan biến vẫn văng vẳng bên tai Huy như một chiếc đinh đóng chặt vào tâm trí. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi. Trịnh Bá Vạn vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật phàm trần, dùng thọ mệnh của những đứa trẻ mồ côi vô tội để kéo dài mạng sống dơ bẩn của hắn.
Tám giờ sáng, tiếng bước chân vội vã từ cầu thang gỗ tầng dưới vang lên phá tan sự tĩnh lặng của căn nhà cổ. Trần Thanh Phong — cậu luật sư tập sự nhiệt huyết — đẩy cửa bước vào phòng thờ với xấp hồ sơ dày cộp trên tay. Nhìn thấy Huy ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, cánh tay phải giấu gọn trong túi vest, Phong sửng sốt đánh rơi cả cây bút máy:
"Anh Huy! Anh... anh bị làm sao thế này? Hôm qua anh vẫn đi lại bình thường cơ mà?"
Huy điềm tĩnh đeo chiếc Kính Râm Trấn Hồn lên mắt, che giấu hoàn toàn đôi mắt mù không tiêu cự và những vệt huyết lệ đã khô. Anh khẽ mỉm cười, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ và sắc bén như thường lệ:
"Không có gì nghiêm trọng. Đêm qua trời mưa, ngõ tối trơn trượt nên tôi vô tình ngã cầu thang. Bác sĩ bảo kinh mạch bị chấn thương nhẹ, cần tĩnh dưỡng trên xe lăn vài tuần. Cậu không cần lo lắng."
Phong nhìn vết máu vàng nhạt lờ mờ thấm qua cổ áo sơ mi của Huy, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi nhưng không dám gặng hỏi sâu hơn. Cậu biết tính cách của thầy mình: lý trí, kín đáo và cực kỳ bướng bỉnh. Phong vội vã nhặt cây bút lên, ái ngại nói:
"Anh phải cẩn thận chứ. Văn phòng phàm trần này ban ngày chỉ có em và bé Sen lo liệu, nếu anh có mệnh hệ gì thì dân nghèo biết bám víu vào ai. À đúng rồi, đây là tài liệu về các khu đất ngoại ô mà Tập đoàn Trịnh Gia vừa cưỡng chế thu mua mà anh yêu cầu. Em đã hệ thống hóa lại toàn bộ."
"Tốt lắm." Huy nhận xấp hồ sơ bằng tay trái, lật giở từng trang giấy chữ nổi một cách thuần thục. "Phong, bây giờ cậu đến ngay tòa án dân sự thành phố để tra cứu thêm hồ sơ tranh chấp đất đai của dự án biệt thự ngoại ô Trịnh Gia. Tôi cần biết rõ ranh giới pháp lý phàm trần của khu biệt thự đó trước ba giờ chiều nay. Việc này rất quan trọng, tuyệt đối không được chậm trễ."
Phong gật đầu dứt khoát, nhận lệnh rồi vội vã rời đi. Cậu hoàn toàn tin tưởng vào lý tưởng nghĩa hiệp của Huy, chưa từng nghi ngờ rằng ban đêm, người thầy mù lòa của mình lại mở một phòng xử án u minh dưới lòng đất để xét xử những tội ác vượt ngoài tầm kiểm soát của luật pháp dương trần.
Khi tiếng bước chân của Phong vừa khuất sau đầu ngõ Sương Mù, tiếng gõ cửa tầng dưới lại vang lên, nhưng lần này là ba tiếng gõ ngắn, dứt khoát — ký hiệu liên lạc mật của nhóm điều tra.
Đại úy cảnh sát hình sự Vũ Quốc Nam và bác sĩ pháp y Chu Ngọc Mai bước vào căn phòng thờ ngập tràn mùi hương trầm tịnh hóa. Nam vẫn mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm, khuôn mặt góc cạnh phong trần hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Anh đặt một chiếc túi tài liệu màu đen dày cộp xuống bàn gỗ, giọng khàn đặc:
"Huy, tao mang hồ sơ mật đến rồi đây. Đúng như mày dự đoán, Trịnh Bá Vạn đã dùng tiền và quyền lực chính trị để bít miệng từ trên xuống dưới. Tao vừa nộp đơn xin lệnh khám xét biệt thự ngoại ô của hắn thì sếp gạt phăng ngay lập tức, thậm chí còn đe dọa sẽ đình chỉ công tác của tao nếu tao tiếp tục bén mảng quanh khu vực đó. Luật pháp phàm trần đã bị tiền bạc của hắn làm mù mắt rồi."
Chu Ngọc Mai bước đến bên xe lăn của Huy, không nói một lời, cô đặt tay lên mạch cổ tay trái của anh. Đôi lông mày thanh tú của nữ bác sĩ nhíu chặt lại khi cảm nhận được luồng khí lạnh u minh đang tàn phá kinh mạch của Huy hằng giờ:
"Kinh mạch của anh đang bị oán khí huyết ngải đóng băng hoàn toàn. Nếu anh cứ tiếp tục xuất hồn mở tòa án canh ba mà không có Huyết Linh Thạch để dung hợp tịnh hóa, đôi chân của anh sẽ hoại tử vĩnh viễn, không một loại y học phàm trần nào cứu nổi."
Huy khẽ lắc đầu, gạt tay Mai ra một cách lịch sự nhưng kiên quyết:
"Tôi tự biết giới hạn của bản thân. Việc cứu Tú Quỳnh và giải thoát các vong hồn vô tội quan trọng hơn thể xác tàn phế này. Ngọc Mai, cô mang thứ tôi yêu cầu đến chưa?"
Ngọc Mai thở dài, mở chiếc hộp y tế bằng bạc khắc đầy minh văn tịnh hóa phòng thân. Cô lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng cổ rỉ sét, mặt kính rạn nứt nhẹ nhưng cây kim chỉ hướng bằng sắt u minh bên trong lại đang run rẩy một cách bất thường. Đây chính là La Bàn Dò Oán Khí — một bảo vật thu giữ từ một vụ án mạng tà sư trước đây, đã được Nam cải tiến gắn thêm thiết bị định vị GPS siêu việt.
"Chiếc la bàn này nhạy cảm với dao động oán khí hơn bất kỳ thiết bị khoa học nào." Ngọc Mai trầm giọng giải thích khi đặt chiếc la bàn lên bàn thờ tổ tiên.
Ngay khi la bàn tiếp xúc với không khí phòng thờ, cây kim chỉ hướng bằng sắt đột ngột xoay điên cuồng ba vòng, rồi dừng lại, chỉ thẳng về hướng tây nam — hướng ngoại ô thành phố, nơi tọa lạc của dinh thự xa hoa biệt thự Trịnh Gia. Thân la bàn bắt đầu phát ra những tiếng *tích tắc* dồn dập, mặt kính rạn nứt rỉ ra một làn sương mù màu xanh lục nhạt nhòa, tỏa ra mùi tanh nồng của máu và hơi lạnh u minh.
"Oán khí khổng lồ thật." Vũ Quốc Nam kinh ngạc nhìn cây kim đang rung bần bật như muốn gãy lìa. "Mật độ oán khí ở hướng đó đậm đặc đến mức có thể bóp nghẹt tinh thần lực của người thường. Huy, biệt thự của Trịnh Bá Vạn chắc chắn là một cái tổ quỷ."
Huy nhắm mắt dưới lớp kính râm đen, thính giác tâm linh của anh lập tức bắt được tần số rung động rùng rợn phát ra từ chiếc la bàn. Tiếng thì thầm oán hận, tiếng gào thét cào cấu của hàng trăm vong linh bị tước đoạt thọ mệnh đang vang vọng từ hướng tây nam, tạo nên một khúc nhạc u uất xé lòng trong tâm trí anh.
"Trịnh Bá Vạn đã thuê một nguyền sư hắc ám cực mạnh để thiết lập Trận Pháp Hút Tinh Đoạt Mệnh ngay tại biệt thự của hắn." Huy trầm giọng phân tích, bàn tay trái nắm chặt cây gậy gỗ đào. "Hắn dùng trận pháp này để hút dần sinh khí của những người nghèo khổ xung quanh, nén vào Huyết Linh Thạch để duy trì sự trẻ trung và kéo dài tuổi thọ phi pháp. Chị họ Tú Quỳnh của tôi chính là trận nhãn sống bị hắn phong ấn để trấn yểm long mạch bảo vệ sự giàu có cho gia tộc."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Nam nắm chặt báng khẩu súng lục rulo bùa chú bên hông, ánh mắt rực lửa chính nghĩa. "Không có lệnh khám xét, tao sẵn sàng đột nhập trái phép vào đêm nay để lấy vật chứng phàm trần và giải cứu chị họ mày. Tao không thể để hắn tiếp tục hại người."
"Không được khinh suất." Huy cắt lời Nam bằng một giọng điệu lạnh lùng cực hạn. "Một biệt thự của tài phiệt dùng tà thuật đổi mệnh sẽ không chỉ có bảo vệ phàm trần. Nơi đó chắc chắn được bố trí các cạm bẫy tâm linh vô hình. Nếu các người đột nhập mà không biết rõ cấu trúc trận pháp, linh hồn sẽ bị nuốt chửng trước khi kịp chạm vào hầm ngầm. Chúng ta cần thông tin chính xác về sơ đồ phong thủy của biệt thự."
"Nhưng tìm đâu ra thông tin đó bây giờ?" Ngọc Mai lo lắng hỏi. "Mọi tài liệu thiết kế của biệt thự đều được Trịnh Gia bảo mật tuyệt đối dưới danh nghĩa an ninh quốc gia."
Huy khẽ mỉm cười dưới đôi kính râm đen, một nụ cười không có chút ấm áp nào của dương trần:
"Ở Đô thị Sương Đêm này, có một kẻ biết rõ mọi biến động tâm linh và giao dịch tà thuật ngầm của giới tài phiệt. Hắn là một kẻ mù, giống như tôi."
"Lý Gia Bảo?" Vũ Quốc Nam biến sắc khi nghe thấy cái tên này. "Gã mù bói toán ở góc chợ Đồng Xuân? Hắn là một kẻ xảo quyệt, chuyên bán thông tin hai chiều cho cả cảnh sát lẫn giới tà sư hắc ám để trục lợi. Tin tưởng hắn chẳng khác nào tự sát."
"Tôi không tin hắn." Huy lạnh lùng nói, tay trái xoay nhẹ bánh xe lăn gỗ hướng về phía cửa ra vào. "Nhưng tôi biết cách ép hắn phải nói thật. Nam, chuẩn bị xe. Chúng ta đến phố cổ gặp hắn ban ngày. Ngọc Mai, cô ở lại văn phòng, dùng Dao Pháp Y Tịnh Hóa để chuẩn bị sẵn các bùa chú tịnh hóa oán khí và Linh Đan Tịnh Hồn. Đêm nay, cuộc đột nhập sẽ bắt đầu."
***
Phố cổ Đô thị Sương Đêm vào ban ngày vẫn giữ nguyên vẻ u ám, chật hẹp dưới những cơn mưa phùn không dứt. Tiếng còi xe ồn ào, tiếng rao hàng của những tiểu thương hòa cùng mùi ẩm mốc của những bức tường rêu phong tạo nên một bầu không khí hỗn độn. Huy ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, được Vũ Quốc Nam đẩy đi xuyên qua những con ngõ sâu hẹp dẫn vào chợ Đồng Xuân.
Huy đeo chiếc Kính Râm Trấn Hồn để ngăn đôi mắt mù nhìn thấy quá nhiều luồng oán khí vãng lai vất vưởng trên các mái ngói cổ, giúp thần thức của anh giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối. Dưới sự trợ giúp của Thính Giác Tâm Linh, Huy có thể nghe thấy nhịp tim hỗn loạn của dòng người qua lại, tiếng rít gió u minh phát ra từ những góc tối ẩm ướt, và cả tiếng bước chân trầm đục của những kẻ đang âm thầm theo dõi họ từ xa.
Ở một góc khuất ẩm ướt bên hông chợ Đồng Xuân, dưới một tấm bạt dứa màu xanh rách nát, có một ông thầy bói mù đang ngồi kiết già trên chiếc chiếu cói rách. Gã mặc một bộ áo dài đen sờn cũ, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt, đôi mắt đeo chiếc kính râm gọng tre tròn xoe, tay cầm một chiếc quạt giấy đen rách nát khẽ lay động. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt gã đặt một bộ quẻ bói bằng xương rùa cổ khảm bạc và một chiếc la bàn phong thủy cũ kỹ. Đây chính là Lý Gia Bảo — thiên tài bói toán mệnh lý nổi tiếng của phố cổ.
Nghe thấy tiếng bánh xe lăn gỗ lăn trên nền đất ẩm ướt và dừng lại trước chiếu bói của mình, Lý Gia Bảo khẽ dừng chiếc quạt giấy, khóe miệng gã nhếch lên một nụ cười xảo quyệt:
"Gió bấc mang theo hơi lạnh u minh từ nghĩa trang hoang, lại kèm theo cả mùi thuốc súng của quan sai phàm trần. Hôm nay quầy bói nhỏ của lão mù đón tiếp hai vị khách quý bất ngờ quá nhỉ?"
Huy không vội trả lời. Anh ra hiệu cho Nam lùi lại phía sau cảnh giới vòng ngoài, tự mình dùng tay trái lăn bánh xe tiến sát chiếc bàn gỗ của Gia Bảo. Huy đặt cây gậy dẫn đường gỗ đào lên bàn, tháo chiếc Kính Râm Trấn Hồn ra, để lộ đôi mắt mù trống rỗng không tiêu cự đối diện với chiếc kính râm của Gia Bảo:
"Lão Bảo, hôm nay tôi không đến để xem quẻ bói mệnh lý phàm trần. Tôi muốn mua một tin tức ngầm về biệt thự ngoại ô của Trịnh Bá Vạn."
Lý Gia Bảo khẽ rùng mình khi cây gậy gỗ đào chạm vào bàn gỗ. Gã là một kẻ mù có thính giác tâm linh cực mạnh, lập tức nghe thấy tiếng thì thầm u nghiêm phát ra từ linh tính của gỗ đào sét đánh và hơi lạnh thấu xương của dòng máu gác cổng địa phủ tỏa ra từ người Huy. Khóe mắt Bảo giật giật, gã khẽ vươn bàn tay gầy guộc đầy sẹo ra, chạm nhẹ vào đầu ngón tay trái của Huy để bắt mạch.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, Lý Gia Bảo lập tức rụt tay lại như bị điện giật. Khuôn mặt gã biến dạng vì kinh hãi, chiếc quạt giấy đen trên tay rơi rớt xuống đất:
"Mạch tượng lạnh buốt như băng đá sông Vong Xuyên... Vết sẹo cán cân... Ngươi... ngươi chính là Thẩm Phán Canh Ba mới thức tỉnh của Tòa Án Xương Trắng?"
Huy vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng mang sức nặng ngàn cân:
"Biết rõ thân phận của tôi thì tốt nhất nên giữ mồm giữ miệng. Nói đi, cái giá để có được sơ đồ phong thủy trận pháp biệt thự Trịnh Gia là gì?"
Lý Gia Bảo nhanh chóng lấy lại vẻ xảo quyệt vốn có. Gã nhặt chiếc quạt giấy lên, khẽ vuốt râu, đôi mắt sau lớp kính râm gọng tre lóe lên tia tham lam vô độ của một kẻ đầu cơ thông tin ngầm:
"Thẩm phán u minh muốn mua tin tức của lão mù thì cũng phải tuân thủ quy tắc giang hồ ngầm. Trịnh Bá Vạn là khách hàng lớn của Hiệp Hội Nguyền Sư Hắc Ám, kẻ đứng sau bảo hộ cho hắn là một đại sư phong thủy có tà lực thông thiên. Lão mù này nếu tiết lộ sơ đồ trận pháp của hắn, chẳng khác nào tự tay cắt đứt đường sống của mình ở dương trần. Cái giá này... cực kỳ đắt."
Lý Gia Bảo ghé sát tai Huy, thì thầm bằng một giọng nói đầy cám dỗ tà ác:
"Ta muốn một năm thọ thọ mệnh phàm nhân của ngươi. Dùng một năm tuổi thọ của Thẩm Phán Canh Ba để đổi lấy sơ đồ trận pháp giải cứu chị họ mày. Giao dịch sòng phẳng, khế ước u minh lập tức có hiệu lực. Ngươi thấy thế nào?"
Huy khẽ cười lạnh. Anh đã thấu suốt bản chất tham lam và xảo quyệt của kẻ bán thông tin hai chiều này qua thính giác tâm linh. Anh nghe thấy nhịp tim tham lam nhưng run rẩy của Gia Bảo, thấu suốt nỗi sợ hãi ẩn giấu sau vẻ ngoài ngạo mạn của gã. Huy dùng bàn tay trái gõ nhẹ Búa Xương Phán Quyết (đang giấu dưới lớp áo choàng u minh) vào gậy gỗ đào sét đánh:
*CỘP!*
Một làn sóng xung kích u minh vô hình bùng phát từ thân gậy gỗ đào, đánh thẳng vào chiếc la bàn phong thủy trên bàn của Gia Bảo, khiến cây kim sắt bên trong quay điên cuồng rồi gãy đôi ngay lập tức. Lý Gia Bảo thốt lên một tiếng đau đớn, thất khiếu rỉ ra một vệt máu đen nhạt do tà lực bói toán bị chấn động.
"Một năm thọ mệnh của ta?" Giọng Huy đanh thép, lạnh lùng như tiếng băng nứt. "Lão Bảo, ngươi tự phụ thông minh, nhưng lại quên mất mình đang đứng trước ai. Ngươi muốn lấy thọ mệnh của Thẩm Phán, hay muốn ta mở Cuốn Sổ Nghiệp Lực Da Người ra, ghi tên ngươi vào sổ với tội danh đồng phạm che giấu tà thuật cướp đoạt sinh mệnh?"
Huy cúi người sát chiếc bàn gỗ, áp lực thần chức u nghiêm từ đôi mắt mù đè bẹp hoàn toàn tinh thần lực của Gia Bảo:
"Lý Hắc đã chết hệt như một con chó hoang tại nghĩa trang bỏ hoang canh ba đêm qua. Hồn bay phách tán, linh hồn bị phân rã hoàn toàn thành tro bụi nghiệp lực. Khế ước đổi mệnh của hắn với Trịnh Bá Vạn đã bị Tòa Án Xương Trắng tuyên bố vô hiệu vĩnh viễn. Ngươi là kẻ đã môi giới bát tự của đứa trẻ mồ côi cho Lý Hắc, tội nghiệt này đủ để ta đày linh hồn ngươi xuống tầng địa ngục sâu nhất ngay đêm nay mà không cần thông qua quỷ môn quan sa đọa! Ngươi muốn thọ mệnh của ta, hay muốn giữ lại cái mạng dơ bẩn của mình?"
Nghe thấy cái chết thảm khốc của Lý Hắc — một nguyền sư hắc ám mạnh mẽ có tiếng trong giới tà thuật đô thị — Lý Gia Bảo hoàn toàn sụp đổ đạo tâm. Khuôn mặt gã cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột tuôn ra như mưa, toàn thân run rẩy bần bật như cầy sấy. Gã biết rõ, trước mặt gã không phải là một gã luật sư mù phàm trần dễ bắt nạt, mà là một thực thể thực thi thiên luật nhân quả tối cao của cõi u minh.
"Thẩm... Thẩm phán bớt giận! Lão mù biết tội rồi! Lão mù không dám đòi thọ mệnh nữa!" Lý Gia Bảo vội vã quỳ sụp xuống chiếu bói, dập đầu lia lịa trước xe lăn của Huy. "Lão mù sẽ nói hết! Sẽ nói hết toàn bộ những gì lão biết về biệt thự Trịnh Gia!"
Huy điềm tĩnh đeo lại chiếc Kính Râm Trấn Hồn, dựa lưng vào thành xe lăn gỗ, lạnh lùng ra lệnh:
"Nói đi. Trận Pháp Hút Tinh Đoạt Mệnh của Trịnh Bá Vạn được bố trí như thế nào? Kẻ nào đứng sau thiết lập trận pháp đó?"
Lý Gia Bảo run rẩy nhặt chiếc quạt giấy đen rách nát lên, dùng ngón tay run rẩy vẽ một sơ đồ phong thủy mờ nhạt bằng nước trà lên mặt bàn gỗ sờn cũ:
"Trịnh Bá Vạn không tự mình làm được những việc này. Hắn đã thuê một nguyền sư hắc ám cực kỳ tàn nhẫn dưới quyền của Hiệp Hội Nguyền Sư Hắc Ám. Kẻ đó chính là Thầy pháp Ba Cụt. Ba Cụt đã mất ngón tay út bàn tay trái do bị oán khí phản phệ khi luyện ngải độc trùng chúa. Hắn đã dùng bát tự của hàng chục đứa trẻ mồ môi bị hại chết để thiết lập trận pháp phong thủy 'Hút Tinh Đoạt Mệnh' bao quanh toàn bộ biệt thự ngoại ô."
Lý Gia Bảo khẽ chỉ vào trung tâm sơ đồ phong thủy nước trà:
"Trận pháp này sử dụng bốn bức tượng đá cổ trấn yểm chôn ở bốn góc biệt thự để thu hút long mạch oán khí đô thị. Nhưng trận nhãn chính — nơi đặt Huyết Linh Thạch bảo mệnh để cướp đoạt thọ thọ mệnh phàm nhân — lại được giấu kín dưới căn hầm ngầm bí mật, ngay phía dưới phòng ngủ của Trịnh Bá Vạn. Linh hồn của chị họ ngươi, Lê Tú Quỳnh, đang bị phong ấn bên trong một bức tượng gốm cổ đặt tại hầm ngầm đó để làm vật dẫn truyền sinh khí trực tiếp vào cơ thể Vạn."
Huy mím chặt môi, lòng bàn tay trái siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nỗi đau thương và phẫn nộ chính nghĩa bùng lên dữ dội trong lồng ngực anh, khiến vết sẹo hình cán cân trên ngực lại nhói lên đau đớn.
"Làm thế nào để đột nhập vào hầm ngầm đó mà không kích hoạt trận pháp?" Vũ Quốc Nam bước lên một bước, trầm giọng hỏi.
Lý Gia Bảo nuốt nước bọt cái ực, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi tột độ. Gã ngẩng đầu lên, đôi mắt sau lớp kính râm tròn xoe nhìn chằm chằm vào đôi kính râm của Huy, giọng nói run rẩy đầy cảnh báo:
"Đột nhập phàm trần ban đêm là con đường chết! Thầy pháp Ba Cụt đã thiết lập một cạm bẫy tâm linh phản chiếu cực kỳ nguy hiểm ngay tại phòng ngủ của Trịnh Bá Vạn, ngay phía trên lối vào hầm ngầm. Vật đó chính là Chiếc Gương Cổ Nhà Trịnh Gia — một chiếc gương đồng cổ đại bị ký sinh bởi một thực thể tà ác tên là Kính Quỷ."
Lý Gia Bảo ghé sát tai Huy, giọng nói run rẩy đến mức lạc đi:
"Chiếc gương cổ đó có khả năng tự động phản chiếu bản ngã đen tối và nỗi sợ thầm kín nhất của bất kỳ ai soi vào. Kính Quỷ bên trong gương sẽ thức tỉnh, phát ra luồng sương mù phản chiếu kéo linh hồn của kẻ đột nhập vào Gương giới nhà Trịnh Bá Vạn để nuốt chửng linh hồn họ! Kẻ nào bước vào phòng ngủ của Vạn mà không có bùa hộ thân tịnh hóa cực mạnh của dòng họ gác cổng Lê Vĩnh Nguyên... linh hồn sẽ bị hút sạch, thể xác phàm trần bên ngoài sẽ ngã quỵ hóa thành xác không hồn trong vòng ba hơi thở! Đừng dại dột bước vào đó... đó là một cái bẫy chết người!"
Cơn gió bấc đột ngột thổi mạnh, hất tung tấm bạt dứa rách nát trên đầu họ. Những giọt mưa phùn lạnh giá tạt thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của Huy.
Cảnh báo của Lý Gia Bảo về cạm bẫy tâm linh phản chiếu của Kính Quỷ vang vọng giữa tiếng ồn ào hỗn độn của khu chợ Đồng Xuân ban ngày, gieo xuống một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng tột độ. Huy chậm rãi đeo lại chiếc Kính Râm Trấn Hồn, tay trái lăn bánh xe lăn gỗ quay đầu, để lại một câu nói lạnh lùng tan vào màn sương mù ẩm ướt phố cổ:
"Bẫy đã giăng, thì chúng ta sẽ dùng chính chiếc búa phán quyết này để đập vỡ nó."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!