Phán Quyết Đầu Tiên
Tiếng rạn rứt của tháp chuông xương trắng vang lên khô khốc, tựa như tiếng mảnh gốm cổ bị nghiền nát dưới gót giày. Trên ngai thẩm phán khổng lồ dệt từ những đốt xương sườn tịnh hóa, Lê Gia Huy ngồi bất động, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp vest đen sờn cũ. Cánh tay phải của anh buông thõng, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác, kinh mạch bên trong như bị đổ đầy chì lỏng bởi oán khí phản phệ. Ở phía dưới, bầy oán linh quỷ nô lệ của Lý Hắc — những linh thể rách rưới mang đôi mắt đỏ lòm như lửa độc — đang điên cuồng cào cấu vào lớp kết giới sương mù trắng bao quanh ngai vàng.
"Ha ha ha! Gã mù tàn phế kia! Mày nhìn thấy chưa?" Lý Hắc đứng dưới vành móng ngựa xương trắng, cười gằn đầy ngạo mạn. Linh hồn gã tỏa ra luồng Hắc Oán Khí xanh lục tanh nồng mùi máu. "Dòng họ Lê gác cổng địa phủ đã bị tiêu diệt từ mười năm trước! Một gã thẩm phán tập sự non nớt như mày, đến cả kết giới còn không giữ nổi, mà cũng đòi phán xét tao sao? Hôm nay tao sẽ nghiền nát cái tòa án rách nát này, dùng tàn hồn của em gái mày để luyện chế Huyết Linh Thạch!"
Từ bên hông Huy, cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh khẽ rung lên bần bật. Hơi lạnh u minh tỏa ra từ thân gậy mờ nhạt dần, kèm theo tiếng thì thầm đau đớn của Lê Khánh Vy: "Anh ơi... em lạnh quá... oán khí của hắn đang ăn mòn linh thể của em..."
Huy mím chặt môi đến mức rỉ máu. Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh rách rộng thêm một phân, rỉ ra những giọt máu vàng u minh nóng bỏng. Ba sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả quấn quanh tim anh đã đứt, khiến luồng oán khí huyết ngải của đối thủ trực tiếp xộc vào lục phủ ngũ tạng, mang đến cơn bỏng lạnh thấu xương. Anh biết rõ, tu vi Thẩm Phán Tập Sự của mình hiện tại quá thấp để có thể dùng vũ lực trấn áp trực tiếp một nguyền sư hắc ám đầy kinh nghiệm như Lý Hắc. Nếu anh cố chấp dùng linh lực đối kháng, tháp chuông xương trắng sẽ sụp đổ, và cả anh lẫn Khánh Vy sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới lòng đất u minh.
*Muốn thắng một tà sư, không thể dùng lực, chỉ có thể dùng luật.* Huy tự nhủ, cố giữ cho tinh thần lực đang hỗn loạn trở nên lý trí và lạnh lùng cực hạn.
Anh dùng bàn tay trái duy nhất còn cử động được, cầm lấy Búa Xương Phán Quyết rèn từ xương sườn của tổ tiên dòng họ Lê. Phần vỏ gỗ mun bọc ngoài cán búa đã nứt vỡ hoàn toàn, lộ ra phần cốt tinh trắng ngà phát ra ánh sáng trắng mờ nhạt nhưng vô cùng thanh khiết. Huy gõ mạnh búa xuống bàn án xương trắng:
*ẦM!*
Kỹ năng Búa Gõ Khai Phiên lập tức được kích hoạt. Một làn sóng xung kích màu trắng bạc rực rỡ bùng phát, quét sạch luồng hắc oán khí đang bao vây ngai vàng, tạm thời đẩy lùi bầy quỷ nô lệ ra xa năm mét. Nhân lúc bầy oán linh bị chấn nhiếp, Huy vung tay trái, một luồng ánh sáng u minh xẹt qua không trung. Cuốn Sổ Nghiệp Lực Da Người dệt từ da phán quan chính trực tự động bay lên, lơ lửng giữa phòng xử án. Các trang sổ bằng da nhợt nhạt tự động lật mở rầm rầm dưới sức gió u minh, dừng lại ở một trang viết bằng những ký tự máu đỏ tươi.
"Lý Hắc!" Huy trầm giọng tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp sảnh đường u nghiêm. "Trước Sổ Da Người, mọi tội trạng đều được ghi chép bằng nét mực nhân quả, không thể tẩy xóa. Vào ngày mười bốn tháng bảy âm lịch, lúc canh ba, ngươi đã dùng bùa mê bắt cóc bé Minh — một đứa trẻ mồ côi có bát tự thuần âm — ngay tại cổng trại trẻ mồ môi phố cổ. Ngươi có nhận tội?"
Lý Hắc khựng lại một nhịp khi nhìn thấy Cuốn Sổ Da Người tự động hiện hình, nhưng ngay lập tức, gã lấy lại vẻ xảo quyệt vốn có. Gã cười lạnh, bàn tay trái mất ngón út giơ lên, vẽ một đồ hình tà thuật vào hư không. Một tờ giấy da mờ ảo, vấy bẩn bởi những vệt máu đen, xuất hiện trước mặt gã.
"Nhận tội? Tao phạm tội gì chứ?" Lý Hắc ngẩng đầu, lớn tiếng ngụy biện. "Mày tự xưng là thẩm phán, vậy mày có biết thiên luật tối cao của âm giới là gì không? Đó là khế ước tự nguyện! Đứa trẻ đó đã tự nguyện ký tên bằng máu vào bản khế ước đổi mệnh này! Nó đồng ý hiến dâng mười năm thọ mệnh để đổi lấy mười triệu đồng phàm trần gửi về cho trại trẻ mồ côi! Giao dịch sòng phẳng, khế ước đã lập, thiên luật cũng không thể can thiệp! Mày lấy quyền gì xét xử tao?"
Bầy quỷ nô lệ nghe thấy lời của Lý Hắc, lại rống lên điên cuồng, oán khí đỏ máu bùng lên dữ dội hơn. Chúng là những linh hồn bị Lý Hắc lừa ký khế ước tương tự, giờ đây đã bị đồng hóa thành quỷ sai dưới quyền gã.
Huy nhìn thấu trò lừa bịp của đối phương qua thính giác tâm linh. Anh nghe thấy tiếng khóc thảm thiết, oan ức của bé Minh vang vọng từ di cốt đang bị phong tỏa. Anh khẽ nhấc tay, chỉ thẳng vào tờ khế ước máu mờ ảo của Lý Hắc:
"Khế ước tự nguyện? Lý Hắc, ngươi tự phụ là tà sư thông hiểu âm luật, nhưng lại quên mất gốc rễ của tư pháp âm dương. Tranh Tụng Âm Dương Pháp quy định: Một khế ước chỉ có hiệu lực khi cả hai bên có đầy đủ nhận thức phàm trần và hoàn toàn tự nguyện không bị che mắt bởi tà thuật."
Huy vẫy tay trái, Hũ Tro Cốt Bát Tự của bé Minh từ trong tay áo bay ra, đặt chuẩn xác lên đĩa cân bên trái của Cán Cân Nhân Quả Đồng Thau vừa trồi lên từ bóng tối của tòa án. Đĩa cân bên phải đặt tờ khế ước máu của Lý Hắc.
"Thứ nhất!" Giọng Huy đanh thép, vang dội như tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn Lý Hắc. "Bé Minh khi chết chưa đầy tám tuổi phàm trần, thần trí chưa định, bát tự chưa vững, theo luật âm dương không có quyền tự quyết định khế ước sinh mệnh lực. Thứ hai!"
Huy gõ mạnh búa xương xuống bàn án. Một ký tự minh văn xương trắng phát sáng bay ra, bắn thẳng vào tờ khế ước máu của Lý Hắc, làm lộ ra một lớp sương mù màu xanh lục ẩn giấu bên dưới chữ ký bằng máu.
"Chữ ký bằng máu này được ký dưới sự khống chế của bùa mê bắt hồn phái hắc ám do chính ngươi luyện chế! Một khế ước dựa trên sự lừa dối, cưỡng ép bát tự và tước đoạt sinh mệnh của một đứa trẻ chưa đủ tuổi thành niên là khế ước vô hiệu! Ngươi gieo nghiệp sát sinh, cướp đoạt Thọ Mệnh Phàm Nhân để trục lợi, tội ác đã rõ ràng!"
Ngay khoảnh khắc lời Huy dứt hẳn, Cán Cân Nhân Quả Đồng Thau đột ngột hoạt động. Đĩa cân bên phải chứa khế ước của Lý Hắc lập tức bốc cháy dữ dội bằng ngọn lửa tịnh hóa màu trắng, hóa thành tro bụi đen kịt. Đĩa cân bên trái chứa hũ tro cốt của bé Minh nặng trĩu, kéo đĩa cân tội nghiệp màu đen chạm sát đất u minh với một tiếng *keng* rợn người. Thiên luật đã xác định: Khế ước vô hiệu, tội ác giết người cướp thọ của Lý Hắc đã được thành lập hoàn toàn!
"Không! Khế ước của tao... không thể nào vô hiệu được!" Lý Hắc hoảng loạn gào lên. Gã nhận ra tà lực kết nối giữa mình và bầy quỷ nô lệ bắt đầu rạn nứt. Trong cơn điên loạn, gã trợn ngược mắt, cắn rách đầu ngón tay linh hồn, vẽ một lá bùa màu đen kịt ném thẳng về phía Huy. "Bùa Câm Lặng! Tao sẽ khóa chặt miệng mày lại!"
Lá bùa đen hóa thành một làn khói độc màu xám xịt, lao vút qua khoảng không sảnh đường, quấn chặt lấy cổ họng Huy hòng phong tỏa giọng nói của anh, ngăn không cho anh tuyên án. Huy cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng, hơi thở u minh bị tắc nghẽn, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Lý Hắc cười điên cuồng: "Ha ha! Không nói được thì làm sao tuyên án? Chết đi!"
Nhưng Lý Hắc đã lầm. Đây là Tòa Án Xương Trắng, nơi chính khí của dòng họ gác cổng Lê Vĩnh Nguyên ngự trị. Những chiếc cột trụ xương trắng khổng lồ xung quanh đột ngột phát ra những tiếng ngân vang trầm hùng như tiếng chuông chùa cổ. Các ký tự minh văn xương trắng tự phát sáng trên thân cột bay ra, bao vây lấy làn khói độc của bùa câm lặng, lập tức tịnh hóa nó thành hư vô.
Cổ họng Huy được giải phóng. Anh đứng thẳng người trên ngai thẩm phán, đôi mắt mù dưới lớp kính râm phát ra ánh sáng hoàng kim nhạt của thần chức độc lập. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào cổ họng, kích hoạt kỹ năng Phát Ngôn Minh Văn:
"Lý Hắc! Nhân quả tuần hoàn, thiên lý bất dung! Trước cán cân nhân quả, ngươi không còn đường chối cãi!"
Lời nói của Huy mang theo sức mạnh cưỡng chế luật pháp tối cao của cõi âm. Những ký tự minh văn xương trắng phát sáng rực rỡ bay ra từ miệng anh, hóa thành những sợi xích sắt xương trắng khổng lồ trồi lên từ lòng đất phòng xử án, quấn chặt lấy tứ chi của Lý Hắc, ép buộc gã phải quỳ sụp xuống, đầu đập sát đất u minh.
Sức mạnh cưỡng chế của tòa án ép buộc linh hồn Lý Hắc phải khai thật. Khuôn mặt gã biến dạng vì đau đớn, miệng gã tự động mở ra, phát ra giọng nói run rẩy đầy sợ hãi chống cự nhưng bất lực:
"Tao... tao nhận tội... Tao đã bắt cóc bé Minh... trích xuất mười năm thọ thọ mệnh của nó... để bán cho Trịnh Bá Vạn... Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia... Hắn trả tao mười triệu đô la... và bảo hộ tao khỏi cảnh sát phàm trần... Toàn bộ thọ mệnh cướp được tao đều chuyển về cho hắn..."
Khẩu cung của Lý Hắc tự động được ghi chép bằng những dòng chữ máu đỏ tươi lên Cuốn Sổ Nghiệp Lực Da Người. Chứng cứ phạm tội siêu nhiên đã hoàn hảo, không còn một kẽ hở pháp lý nào.
Huy giơ cao Búa Xương Phán Quyết bằng bàn tay trái. Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh rực sáng đến mức cực hạn, máu vàng u minh chảy tràn xuống bàn án xương trắng. Anh biết cơ thể phàm trần của mình đang tiến sát giới hạn sụp đổ, đôi chân bắt đầu mất dần cảm giác tê dại. Anh phải kết thúc phiên tòa ngay lập tức.
"Lý Hắc! Ngươi dùng tà thuật cướp đoạt sinh mệnh của người vô tội, nay khế ước vô hiệu, luật nhân quả khởi động. Ta tuyên án: Tuyên Án Nhân Quả!"
Huy dồn toàn bộ Nghiệp Lực Tịnh Hóa ít ỏi còn lại, gõ mạnh Búa Xương xuống Cuốn Sổ Da Người:
*RẦM!*
Tiếng búa vang dội định giang sơn. Luật nhân quả tối cao được kích hoạt. Huy không hề dùng vũ lực để giết Lý Hắc, mà chính tà thuật của gã đã quay lại phản phệ chính gã.
Sợi xích sắt khóa hồn đeo trên cổ linh hồn Lý Hắc đột ngột bốc cháy bằng ngọn lửa huyết ngải màu đỏ máu. Bầy quỷ nô lệ xung quanh — những nạn nhân bị gã cướp thọ mệnh — đột ngột được giải phóng khỏi sự khống chế của khế ước giả tạo. Đôi mắt đỏ lòm của chúng lấy lại sự thanh tĩnh của linh hồn oan khuất, nhưng ngay sau đó bị thay thế bởi lòng căm hận tột cùng hướng về phía kẻ đã hại chết mình.
"Không! Đừng lại đây! Tránh ra!" Lý Hắc gào thét thảm thiết khi bầy oán linh lao vào xé rách linh thể của gã.
Từng mảnh tà lực nuôi ngải của Lý Hắc bị chính bầy quỷ nô lệ cắn xé, nuốt chửng. Ngọn lửa huyết ngải phản phệ thiêu rụi kinh mạch tâm linh của gã từ bên trong. Chỉ trong vòng vài hơi thở, linh hồn của tà sư Lý Hắc đã bị phân rã hoàn toàn, hóa thành những hạt tro bụi đen kịt biến mất vào hư vô của phòng xử án.
Cùng lúc đó, thể xác phàm trần của Lý Hắc đang ngủ say tại sào huyệt của gã ở dương thế cũng đột ngột ngưng tim, thất khiếu chảy máu đen và chết ngay lập tức do suy kiệt sinh khí đột ngột.
Khi Lý Hắc hoàn toàn tan biến, hàng chục linh hồn oan khuất cúi đầu chào Huy đầy lòng biết ơn rồi hóa thành những đốm sáng màu xanh lam siêu thoát về cõi luân hồi. Sảnh đường u minh của Tòa Án Xương Trắng bắt đầu thu hoạch một lượng lớn Nghiệp Lực Tịnh Hóa rực rỡ như những sợi tơ vàng bay lượn trong không khí, tự động dồn vào cây gậy gỗ đào để chữa trị cho linh thể đang suy kiệt của Lê Khánh Vy.
Huy thở phào một hơi nhẹ nhõm, chuẩn bị đóng cửa tòa án để xuất hồn trở về xác phàm trần. Nhưng đúng khoảnh khắc tàn tro cuối cùng của Lý Hắc chuẩn bị bay đi, một biến số kinh hoàng xảy ra.
Một mảnh tàn hồn rách nát của Lý Hắc, trước khi bị luân hồi nghiền nát, đột ngột trợn tròn mắt u minh, gào lên một tiếng chói tai đầy điên loạn và căm hận:
"Lê Gia Huy! Mày đừng mừng vội! Trịnh Bá Vạn... hắn không chỉ mua thọ mệnh của trẻ mồ côi đâu! Hắn... hắn sở hữu Huyết Linh Thạch cực hạn... Hắn đã dùng nó để phong ấn... phong ấn linh hồn Lê Tú Quỳnh... chị họ của mày... biến cô ta thành vật trấn yểm... phong thủy biệt thự Trịnh Gia... Cô ta đang bị thiêu đốt hằng đêm dưới hầm ngầm... Mày dám đối đầu với hắn... mày cũng sẽ chết không có chỗ chôn!"
*Ầm!*
Tiếng gào thét cuối cùng của Lý Hắc dứt hẳn. Toàn bộ Tòa Án Xương Trắng đột ngột sụp đổ, không gian u minh vặn vẹo biến mất.
Huy giật mình mở mắt, thấy mình đã trở lại phòng thờ tổ tiên tầng hai của văn phòng luật Gia Huy. Ánh bình minh nhạt nhòa của ngày mới khẽ lọt qua khe cửa sổ gỗ cũ kỹ. Huy cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân anh hoàn toàn vô lực, tê dại và đổ gục xuống tấm đệm cỏ. Cánh tay phải vẫn buông thõng lạnh ngắt.
Anh ngồi bệt dưới đất, hơi thở dồn dập, lòng bàn tay trái nắm chặt cây gậy gỗ đào sứt mẻ. Lời nguyền rủa cuối cùng của Lý Hắc vẫn vang vọng bên tai anh như một tiếng chuông báo tử: Chị họ Lê Tú Quỳnh đang bị giam cầm tra tấn tại biệt thự Trịnh Gia để làm vật trấn yểm phong thủy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!