Nhạc nềnTatari

Khai Mạc Canh Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của Đô thị Sương Đêm vào lúc nửa đêm không còn là thứ hơi ẩm thông thường của đất trời, mà là một lớp chướng khí xám xịt, nhớp nháp, mang theo mùi của sự lụi tàn. Nghĩa trang thành phố bỏ hoang nằm im lìm ngoại ô thành phố, nơi những rặng cây xà cừ cổ thụ xào xạc trong gió bấc, tàn lá rủ xuống che khuất những ngôi mộ rêu phong nứt nẻ. Nơi đây là vùng đất của cô hồn dã quỷ, nơi oán khí đô thị tích tụ đậm đặc nhất vào canh ba.


Lê Gia Huy bước đi giữa những ngôi mộ hoang, gậy dẫn đường bằng gỗ đào sét đánh gõ nhịp đều đặn xuống nền đất ẩm ướt. Cánh tay phải của anh buông thõng bên hông, lạnh ngắt và hoàn toàn vô lực. Cơn đau âm ỉ từ kinh mạch bị oán khí phản phệ sau đêm đọc di cốt bé Minh ở phòng mổ số 4 vẫn nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm vào xương tủy. Huy phải dùng bàn tay trái để cầm gậy, từng bước di chuyển chậm rãi nhưng chuẩn xác nhờ thính giác tâm linh nhạy bén.


Anh dừng lại trước một phiến mộ đá vô danh bằng phẳng nằm ở trung tâm nghĩa trang. Gió bấc rít qua các khe mộ, mang theo những tiếng thì thầm u uất của những vong linh vất vưởng. Huy tháo chiếc Kính Râm Trấn Hồn ra, để lộ đôi mắt mù trống rỗng không tiêu cự. Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh bắt đầu nóng lên, tỏa ra luồng nhiệt lượng đỏ rực ẩn dưới lớp áo vest đen sờn cũ.


"Khánh Vy, em có chịu nổi không?" Huy khẽ thì thầm vào khoảng không.


Từ bên trong cây gậy gỗ đào, một luồng hơi lạnh u minh khẽ dao động, truyền vào lòng bàn tay trái của Huy một cảm giác run rẩy nhè nhẹ. Linh hồn em gái anh, Lê Khánh Vy, đang ký sinh bên trong gậy để tránh bị oán khí đô thị ăn mòn. Cô bé đang rất yếu. Vụ phản phệ từ di cốt đứa trẻ mồ côi hồi chiều đã khiến linh thể của Vy xuất hiện những vết rạn nứt mờ nhạt. Huy biết, nếu đêm nay anh không thể triệu hồi và phán xét kẻ thủ ác để tích lũy Nghiệp Lực Tịnh Hóa, linh hồn của em gái anh sẽ tan biến vĩnh viễn vào hư vô.


Huy hít một hơi sâu, dùng bàn tay trái mở chiếc túi thổ cẩm giắt bên hông. Anh bốc từng nắm Bột Gỗ Đào Sét Đánh mịn màng, rải thành một vòng tròn phong thủy hoàn hảo có đường kính năm mét quanh phiến mộ đá. Khi bột gỗ đào chạm đất, những tia lửa điện u minh màu xanh lam nhỏ li ti khẽ lách tách phát sáng, lập tức xua tan lớp sương mù đỏ máu vãng lai đang lởn vởn xung quanh. Đây là kết giới ẩn hình sơ khởi, giúp che giấu hơi thở u minh của Huy khỏi sự dò quét của các âm sai tuần đêm sa đọa.


Anh đặt chiếc Búa Xương Phán Quyết lên phiến mộ đá. Phần vỏ gỗ mun bọc ngoài cán búa đã bị rạn nứt hoàn toàn, lộ ra phần xương sườn trắng ngà của tổ tiên dòng họ Lê bên trong. Huy thắp ba nén nến mỡ xác đặt ở ba góc của phiến đá. Ánh lửa nến màu xanh lục nhạt nhòa nhảy múa trong gió bấc, tỏa ra mùi dầu hôi hám đặc trưng của cõi âm.


Huy quỳ một gối xuống đất, tay trái cầm Búa Xương Phán Quyết, dồn tinh thần lực vào vết sẹo hình cán cân trên ngực. Anh gõ mạnh búa xuống phiến mộ đá ba tiếng giòn giã:


*Cộc! Cộc! Cộc!*


"Tòa Án Xương Trắng độc lập, khai mạc canh ba!" Huy trầm giọng tuyên bố, giọng nói của anh mang theo một uy nghiêm u linh tối thượng, vang vọng khắp nghĩa trang hoang vắng.


Ngay khoảnh khắc tiếng búa thứ ba dứt hẳn, mặt đất dưới chân Huy đột ngột rung chuyển dữ dội. Lớp bột gỗ đào sét đánh rực sáng, không gian xung quanh vặn vẹo và sụp đổ hoàn toàn. Nghĩa trang hoang phế biến mất. Huy thấy mình đang ngồi trên chiếc ghế thẩm phán bằng xương trắng khổng lồ bên trong một sảnh đường u minh rộng lớn dưới lòng đất. Những chiếc cột trụ khổng lồ nâng đỡ trần nhà cao vút được cấu thành từ hàng vạn khối xương sườn tịnh hóa trắng ngần. Gió u minh rít gào qua các khe hở, mang theo hơi lạnh thấu xương của sông Vong Xuyên. Đây chính là Tòa Án Xương Trắng độc lập của dòng họ Lê.


Huy ngồi trên ngai thẩm phán, chiếc gậy gỗ đào giắt bên hông khẽ rung lên. Anh biết thời gian của mình không có nhiều. Phiên tòa đêm chỉ có thể duy trì trong vòng ba tiếng canh ba, từ 12 giờ đêm đến 3 giờ sáng. Nếu quá giờ mà chưa tuyên án, linh hồn anh sẽ bị kẹt lại cõi u minh vĩnh viễn.


Anh dùng tay trái lấy ra ba nén hương ngược — loại hương đặc biệt có đầu cắm ngược xuống bát cát u minh đặt trên bàn án. Huy châm lửa, ba làn khói hương màu xanh lam cuồn cuộn bay vút lên trời, xé rách ranh giới âm dương, tạo thành một lối đi u minh dẫn dụ trực tiếp đến thể xác của kẻ thủ ác.


Huy nâng Búa Xương Phán Quyết lên, dồn toàn bộ Thính Giác Tâm Linh để định vị tọa độ linh hồn mục tiêu đang ngủ say tại biệt thự Trịnh Gia. Anh gõ búa xuống bàn án xương trắng, thực hiện Nghi thức Triệu Hồn Canh Ba:


"Linh hồn tà sư Lý Hắc, nghe lệnh phán quan gác cổng dòng họ Lê, cưỡng chế xuất khiếu!"


Một tiếng nứt gãy kinh hoàng vang lên giữa sảnh đường. Không gian phía trước vành móng ngựa xương trắng bị xé toạc ra thành một vết nứt đen kịt. Từ trong vết nứt, một luồng khói đen kịt mang theo tiếng gào thét của quỷ dữ phun trào dữ dội. Một xích sắt u minh vô hình lao vào vết nứt, kéo tuột linh hồn của một người đàn ông ra ngoài.


Linh hồn đó lảo đảo ngã sụp xuống vành móng ngựa. Đó là một gã đàn ông gầy gò nhợt nhạt, mặc chiếc áo phao đen rách rưới, khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo rỗ gớm ghiếc do tà thuật phản phệ, bàn tay trái của hắn bị mất ngón út hoàn toàn — chính là tà sư Lý Hắc.


Lý Hắc ngơ ngác nhìn quanh, đôi mắt linh hồn của hắn tràn đầy sự hoang mang. Nhưng khi nhìn thấy sảnh đường xương trắng khổng lồ và gã mù đeo kính râm đang ngồi trên ngai thẩm phán cao vút, hắn lập tức nhận ra tình cảnh của mình.


"Xuất hồn? Triệu hồn canh ba?" Lý Hắc nghiến răng, giọng nói linh hồn của hắn khàn đặc và chói tai. "Gã luật sư mù... Mày là truyền nhân gác cổng của dòng họ Lê? Mày dám dùng tà thuật u minh để bắt giữ tao? Mày có biết tao là ai không?"


"Lý Hắc, tà sư dưới quyền Trịnh Bá Vạn," Huy lạnh lùng đáp, giọng nói của anh vang vọng khắp sảnh đường như tiếng sấm rền. "Ngươi bị buộc tội sử dụng trận pháp đổi mệnh để cướp đoạt thọ mệnh của trẻ mồ côi, trực tiếp sát hại bé Minh tại công trình Trịnh Gia. Hôm nay, Tòa Án Xương Trắng mở phiên tòa canh ba để xét xử tội ác của ngươi."


Lý Hắc cười gằn điên cuồng, đôi mắt linh hồn của hắn chuyển sang màu đỏ sọc dã man. Hắn nhìn chăm chú vào vết sẹo hình cán cân đang rỉ máu u minh trên ngực Huy, rồi nhìn xuống cánh tay phải đang buông thõng vô lực của anh.


"Ha ha ha! Một gã Thẩm Phán Tập Sự non nớt!" Lý Hắc cười lớn đầy ngạo mạn. "Dòng họ Lê gác cổng địa phủ đã bị diệt môn từ mười năm trước rồi! Một gã mù tàn phế như mày mà cũng đòi phán xét tao sao? Hôm nay, tao sẽ nuốt chửng linh hồn mày để hoàn thành viên Huyết Linh Thạch!"


Lý Hắc lập tức niệm chú, đôi bàn tay gầy guộc của hắn múa lượn tạo thành những thủ ấn tà ác cực nhanh. Từ trong linh thể của hắn, một luồng Hắc Oán Khí đen kịt, tanh nồng mùi máu tươi bùng phát dữ dội. Đây là oán khí tích tụ từ hàng chục nạn nhân bị hắn cướp đoạt thọ thọ mệnh suốt nhiều năm qua hằng đêm nuôi ngải.


Luồng hắc oán khí hóa thành một con rắn khổng lồ màu đen tuyền, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía ngai thẩm phán của Huy. Sự phản kháng điên cuồng của một đại nguyền sư giàu kinh nghiệm chiến đấu lập tức áp chế kết giới sơ khai của Tòa Án Xương Trắng. Những cột trụ xương trắng xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt đen kịt, hơi lạnh u minh bị đẩy lùi bởi sát khí đỏ máu của tà thuật.


Huy cắn chặt răng, cố gắng dùng tay trái triệu hồi xích sắt trói hồn từ lòng đất phòng xử án để cố định Lý Hắc. Những sợi xích sắt u minh trồi lên, quấn chặt lấy chân của Lý Hắc, nhưng ngay khi xích sắt chạm vào luồng hắc oán khí đen kịt, chúng lập tức bị ăn mòn rỉ sét và vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Tu vi thẩm phán tập sự của Huy quá thấp, không thể khống chế trực tiếp một nguyền sư mạnh mẽ như Lý Hắc bằng vũ lực u minh thông thường.


"Chết đi, gã mù!" Lý Hắc gào lên, con rắn oán khí đen khổng lồ đã áp sát bàn án xương trắng, há to cái miệng đầy nanh độc ngải nhắm thẳng vào linh hồn Huy.


Đột ngột, con rắn oán khí không tấn công Huy, mà nó bất ngờ chuyển hướng, lao thẳng vào cây gậy gỗ đào giắt bên hông anh. Lý Hắc vô cùng xảo quyệt, hắn nhận ra cây gậy gỗ đào chính là mỏ neo giữ mạng và chứa đựng linh hồn em gái Khánh Vy của Huy.


*Ầm!*


Luồng hắc oán khí huyết ngải va chạm trực tiếp với thân gậy gỗ đào sét đánh. Cây gậy rung lên bần bật, phát ra những tiếng lách tách đau đớn. Từ bên trong gậy, một tiếng thét gào thảm thiết, đau đớn tột cùng của Lê Khánh Vy vang lên khắp sảnh đường u minh.


"Anh ơi... Cháu đau quá..." Giọng nói yếu ớt, nghẹn ngào của em gái dội thẳng vào tâm trí Huy.


Qua nhãn quan u minh, Huy nhìn thấy linh thể của Khánh Vy bên trong gậy gỗ đào đang bị luồng hắc oán khí màu xanh lục độc hại gặm nhấm điên cuồng. Những vết rạn nứt trên linh thể cô bé rách rộng ra, rỉ ra những tia sáng tàn hồn mờ nhạt. Vy đang đứng trước nguy cơ bị oán khí phản phệ làm tan biến hoàn toàn.


Mối liên kết linh hồn sâu sắc giữa hai anh em khiến Huy gánh chịu trực tiếp nỗi đau đớn của em gái. Vết sẹo hình cán cân trên ngực anh đột ngột rách sâu thêm một đường dài, máu vàng u minh rỉ ra ướt sũng áo sơ mi trong. Quanh tim Huy, ba sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả quấn chặt để bảo hộ lục phủ ngũ tạng bất ngờ đứt phựt với những tiếng *phựt, phựt, phựt* sắc nhọn.


"Hộc!" Huy phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ, quỳ sụp xuống bàn án xương trắng. Đầu óc anh quay cuồng, thính giác tâm linh bị nhiễu loạn bởi tiếng khóc gào của hàng vạn vong linh oán hận đang tràn ngập căn phòng.


Lý Hắc cười điên cuồng, hắn bước từng bước lại gần ngai thẩm phán, la bàn bát tự trên tay hắn phát ra ánh sáng xanh lục độc hại. "Mạng của em gái mày đã tận! Và mạng của mày cũng thế! Hãy dâng hiến linh hồn dòng họ gác cổng cho tao!"


Huy quỳ dưới đất, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn án xương trắng. Cơn đau từ ngón tay bị gãy ở dương trần dội ngược cảm giác đau đớn tột cùng vào linh thể u minh, khiến toàn thân anh run rẩy. Nhưng sâu trong đôi mắt mù trống rỗng dưới lớp kính râm, một ý chí công lý sắt đá, lạnh lùng bùng cháy dữ dội. Anh không thể gục ngã ở đây. Anh đã hứa với cha mẹ sẽ bảo vệ Khánh Vy, đã hứa với vong linh đứa trẻ mồ côi sẽ đòi lại công lý.


"Lý Hắc... Ngươi nghĩ tà thuật có thể bẻ cong được thiên luật sao?" Huy khàn giọng nói, từng chữ phát ra đều mang theo chính khí vô tư tuyệt đối.


Anh dồn toàn bộ Nghiệp Lực Tịnh Hóa ít ỏi còn sót lại vào cánh tay trái, gượng dậy đứng thẳng người. Bàn tay trái của anh nắm chặt lấy Búa Xương Phán Quyết rèn từ xương sườn tổ tiên dòng họ Lê, giơ cao lên không trung. Anh không dùng bạo lực vật lý để tiêu diệt Lý Hắc, anh mượn sức mạnh của luật nhân quả tối cao của Tòa Án Xương Trắng.


Huy vung búa xương, gõ mạnh xuống bàn án xương trắng kích hoạt kỹ năng Búa Gõ Khai Phiên:


*ẦM!*


Một tiếng nổ u minh vang dội khắp sảnh đường như tiếng sấm sét tịnh hóa giữa đêm giông bão. Một làn sóng xung kích màu trắng bạc rực rỡ, mang theo chính khí tịnh hóa khổng lồ từ Búa Xương Phán Quyết bùng phát, lan tỏa rộng ra xung quanh trong phạm vi năm mét.


Luồng sóng xung kích tịnh hóa va chạm trực tiếp với con rắn oán khí đen kịt của Lý Hắc. Tiếng xèo xèo vang lên dữ dội khi oán khí độc hại bị tịnh hóa hóa thành tro bụi đen biến mất trong không khí. Sóng âm trắng bạc tiếp tục lao đến, chấn nhiếp trực tiếp vào linh thể của Lý Hắc.


"Aaa!" Lý Hắc thét lên một tiếng đau đớn, tà lực trong kinh mạch u minh của hắn bị sóng tịnh hóa triệt tiêu hoàn toàn, ép buộc hắn phải quỳ sụp xuống vành móng ngựa xương trắng, linh thể run rẩy không thể đứng dậy.


Nhờ đòn gõ búa tịnh hóa khẩn cấp, luồng oán khí huyết ngải bảo quanh gậy gỗ đào bị xua tan hoàn toàn, tạm thời giữ lại mạng sống cho linh thể Khánh Vy. Nhưng Huy biết, đây chỉ là giải pháp trì hoãn tạm thời. Linh thể của Vy đã bị tổn thương cực kỳ nặng nề, chỉ cần một đợt chấn động nhẹ nữa là cô bé sẽ tan biến.


Lý Hắc quỳ dưới đất, khuôn mặt đầy sẹo rỗ biến dạng vì đau đớn và phẫn nộ. Hắn ngẩng đầu nhìn Huy, ánh mắt lộ ra sự tàn bạo điên cuồng của một kẻ bị dồn vào ngõ cụt. Hắn biết mình không thể thắng gã mù này bằng tranh tụng pháp lý u minh khi tội trạng giết người cướp thọ đã quá rõ ràng.


"Mày nghĩ mày đã thắng sao, gã mù?" Lý Hắc cười rách khóe miệng linh hồn, nụ cười đầy tà ác ghê rợn. "Tao có chết cũng phải kéo mày xuống địa ngục cùng tao!"


Hắn giơ bàn tay trái mất ngón út lên, gõ mạnh vào sợi xích sắt khóa hồn đang đeo trên cổ linh hồn mình. Sợi xích sắt rỉ sét đen kịt đột ngột nứt vỡ rầm rầm. Từ trong các mắt xích bị vỡ, hàng chục vong linh quỷ nô lệ — những nạn nhân bị Lý Hắc sát hại cướp thọ mệnh trước đây — tràn ra ngoài như một đàn ong vỡ tổ.


Những oán linh này đã bị tà thuật của Lý Hắc xóa sạch lý trí nhân tính, linh thể hóa thành màu đỏ máu đầy điên loạn, mắt sọc đỏ sát khí. Chúng rống lên những tiếng gào thét u uất xé lòng, điên cuồng lao thẳng về phía ngai thẩm phán của Huy hòng nuốt chửng linh hồn anh.


Cùng lúc đó, tiếng chuông đồng trên tháp chuông xương trắng của tòa án bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt lớn, phát ra những tiếng kêu rạn rách khô khốc. Nếu bầy oán linh quỷ nô lệ phá hủy hoàn toàn tháp chuông trước khi Huy kịp tuyên án phán quyết, kết giới Tòa Án Xương Trắng sẽ sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi linh hồn Huy và Khánh Vy dưới lòng đất u minh vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!