Nhạc nềnTatari

Đột Kích Sào Huyệt Mụ Sáu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương đen đặc quánh từ bột ngải mù của Lão Độc tuôn ra như một con quỷ dữ, nhanh chóng nuốt chửng toàn bộ con ngõ cụt ẩm ướt. Thứ oán khí này không chỉ phong tỏa tầm nhìn phàm trần mà còn như hàng vạn cây kim băng giá xộc thẳng vào ngũ quan, bóp nghẹt khí quản của Vũ Quốc Nam và Chu Ngọc Mai. Tiếng gào khóc, oán thán của những vong linh vất vưởng bị tà thuật giam cầm vang dội bên tai Lê Gia Huy, tạo thành một bức tường âm thanh u uất, cắt đứt hoàn toàn Thính Giác Tâm Linh nhạy bén của anh. Bóng tối tuyệt đối bao trùm.


"Khục... khục..." Vũ Quốc Nam quỵ xuống, cánh tay trái cầm súng run lên bần bật. Cổ tay phải bó bột và khớp vai phải bị trật treo cố định trước ngực nhói lên từng cơn đau dữ dội khi gã cố gắng hít thở. Dương khí trong cơ thể gã đại úy hình sự đang bị oán khí đen kịt ăn mòn với tốc độ đáng sợ. Bên cạnh gã, Chu Ngọc Mai cũng đang lảo đảo, gương mặt thanh tú sau lớp kính gọng mảnh cắt không còn giọt máu, đôi môi tái nhợt vì lạnh.


Huy ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, lồng ngực anh như có một tảng đá ngàn cân đè nặng. Vết sẹo hình cán cân trên ngực rách sâu thêm một phân, thứ máu vàng u minh nóng bỏng rỉ ra, thấm đẫm lớp áo sơ mi phàm trần, mang đến một cơn bỏng lạnh thấu xương tủy. Bàn tay trái của anh — bàn tay duy nhất còn cử động được — đang run rẩy kịch liệt. Ngón tay út bị gãy gập đêm qua sưng vù lên, đau nhức đến mức tê dại mỗi khi anh siết chặt cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh.


*Không thể chết ở đây được!* Huy thầm nghĩ, ý chí sắt đá buộc anh phải giữ vững sự điềm tĩnh cực hạn. Anh biết Lão Độc đang ẩn nấp đâu đó trong màn sương này, chờ đợi thời cơ để vung dao kết liễu cả ba người.


"Mai... Linh Đan... Tịnh Hồn..." Huy khó khăn rít qua kẽ răng, giọng nói nhỏ nhẹ thường ngày giờ đây khàn đặc.


Chu Ngọc Mai nghe thấy tiếng gọi của Huy như một tia sáng xé rách bóng tối tâm trí. Bằng bản năng của một bác sĩ pháp y kiêm truyền nhân cổ thuật, cô dùng bàn tay run rẩy mở khóa chiếc túi xách y tế bên hông, mò mẫm rút ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa những viên đan dược màu nâu nhạt. Không kịp chần chừ, cô đổ hai viên Linh Đan Tịnh Hồn ra lòng bàn tay, nghiền nát chúng rồi thổi mạnh vào khoảng không trước mặt Nam, đồng thời nhanh chóng dùng phần bột còn sót lại xoa mạnh lên hai bên thái dương của Huy.


Một mùi hương thảo dược thanh khiết, nồng ấm của gừng dại, tỏi tịnh hóa và hương trầm chùa cổ lập tức lan tỏa. Sức mạnh tịnh hóa của linh đan như một dòng nước mát lành quét qua lồng ngực đang tắc nghẽn của Nam, đẩy lùi tạm thời luồng độc khí huyết ngải.


Huy cảm thấy tinh thần lực chao đảo của mình lập tức được định hình lại. Tận dụng khoảnh khắc màn sương đen bị hương dược tịnh hóa làm loãng đi, Huy vung mạnh cây gậy gỗ đào sét đánh bằng tay trái đau đớn. Dù ngón út gãy nhói lên một cơn đau xé tâm can, anh vẫn cưỡng bức truyền một luồng Nghiệp Lực Tịnh Hóa còn sót lại vào thân gỗ đào sẫm màu.


*Vút...*


Đầu ngọn gậy gỗ đào quét ra một vòng sáng màu trắng bạc mờ nhạt, tạm thời xua tan màn sương oán khí trong phạm vi hai mét xung quanh chiếc xe lăn.


"Đi! Rút lui mau!" Huy trầm giọng ra lệnh.


Nam không chút do dự, dùng cánh tay trái khỏe mạnh nắm lấy tay vịn xe lăn của Huy, phối hợp cùng Ngọc Mai đẩy mạnh chiếc xe lao ra khỏi con ngõ cụt ẩm ướt. Phía sau họ, màn sương đen của Lão Độc lại cuồn cuộn khép kín, nhưng sát thủ mù đã mất đi cơ hội ám sát tốt nhất khi tiếng còi xe cảnh sát phàm trần từ đầu phố bắt đầu hú vang.


Tại góc đường tối khuất nẻo cách đó hai dãy phố, chiếc xe taxi 4 chỗ cũ kỹ của Đỗ Văn Tám đã nổ máy chờ sẵn. Tám nhìn thấy ba người tả tơi, người gãy tay, kẻ ngồi xe lăn rỉ máu thì mặt cắt không còn giọt máu, nhưng gã tài xế đêm gan dạ này không hỏi một lời, lập tức mở cửa giúp Nam và Mai đưa Huy lên xe, rồi đạp ga lao vút vào bóng tối hoàng hôn đang dần buông xuống thành phố.


***


Chiếc taxi lao đi vun vút trên con đường quốc lộ hướng về phía rừng phòng hộ ngoại ô Đô thị Sương Đêm. Trong xe, bầu không khí im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng động cơ gầm rú và tiếng gió rít qua khe cửa kính.


Huy ngồi ở ghế phụ, đôi chân phàm trần hoàn toàn vô lực buông thõng, cánh tay phải liệt giấu trong túi áo vest. Anh nhắm chặt mắt, chịu đựng cơn bỏng lạnh từ vết sẹo trên ngực đang liên tục tàn phá dương khí phàm trần của mình. Sâu bên trong cây gậy gỗ đào đặt trên đùi anh, linh thể của em gái Lê Khánh Vy vẫn đang ngủ say để phục hồi sau chấn động nhẹ từ độc ngải của Lão Độc hồi chiều.


"Huy, anh ổn chứ?" Ngọc Mai lo lắng hỏi từ ghế sau, tay cô đang cẩn thận băng bó lại cổ tay phải cho Nam. Cổ tay Nam bị gãy bó bột giờ đã nứt vỡ thêm, khớp vai phải trật hoàn toàn khiến gã đại úy đau đến mức trán lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn cắn răng không rên một tiếng.


"Tôi không sao," Huy khẽ trả lời, tháo chiếc kính râm Trấn Hồn ra để lau đi vệt máu vàng u minh vừa rỉ ra nơi khóe mắt mù trống rỗng. "Lão Độc sử dụng bột ngải mù của Mụ Sáu. Điều này chứng minh Trịnh Bá Vạn đã liên kết chặt chẽ với mụ đồng chế ngải này để bịt đầu mối. Chúng ta phải đột kích sào huyệt của mụ ngay lập tức trước khi chúng kịp tẩu tán vật chứng."


Huy dùng bàn tay trái đau đớn rút từ trong túi áo vest ra tấm Bản đồ long mạch nhà sàn cổ mà chú Lê Khánh An đã vẽ bằng máu hằng đêm. Tấm bản đồ rạn nứt ghi rõ các huyệt vị phong thủy ẩn giấu giữa khu rừng phòng hộ ngoại ô hoang vắng.


Ở băng ghế sau, Vũ Quốc Nam dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất cầm chiếc La Bàn Dò Oán Khí cổ xưa. Chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét liên tục phát ra những tiếng lách cách khô khốc, kim chỉ hướng bằng sắt u minh xoay tròn điên cuồng trước khi chỉ thẳng về phía rặng núi đen thẫm phía trước, nơi sương mù oán khí đang ngưng tụ thành một dải mây xám xịt.


"Kim la bàn chỉ hướng oán khí cực kỳ đậm đặc ở tọa độ này," Nam trầm giọng, đôi mắt gã đại úy hình sự lóe lên tia sáng lạnh lùng. "Trùng khớp với vị trí ngôi nhà sàn cổ trên bản đồ của chú An. Nhưng Huy này, khu vực đó có kết giới Huyết Ngải Đoạt Mệnh bao quanh, chúng ta lại đang bị thương nặng, liệu có quá mạo hiểm?"


"Mụ Sáu chế ngải bằng máu người sống. Trận pháp của mụ dựa vào sự liên kết thọ mệnh giữa nạn nhân và cây ngải chúa," Huy giải thích, giọng nói lạnh lùng xé rách màn đêm. "Nếu chúng ta không thu thập đủ mẫu huyết ngải và tìm ra hũ tro cốt bát tự của các đứa trẻ mồ côi làm vật chứng tối thượng trước canh ba, chúng ta sẽ không thể triệu hồi linh hồn mụ lên Tòa Án Xương Trắng để phán xét. Đây là cơ hội duy nhất."


Chiếc taxi dừng lại sát bìa rừng phòng hộ ngoại ô. Đỗ Văn Tám tắt đèn pha, quay đầu xe lại chuẩn bị sẵn sàng rút lui.


"Tôi sẽ đợi ở đây. Có biến cố gì cứ nháy đèn pin ba lần," Tám trầm giọng nói, tay siết chặt vô lăng.


Nam và Ngọc Mai bước xuống xe. Nam dùng tay trái mở cửa sau, cẩn thận đỡ Huy ngồi xuống chiếc xe lăn gỗ phàm trần. Việc đẩy xe lăn xuyên qua lối mòn đầy rễ cây mục nát và đất đá lồi lõm của khu rừng đêm là một thử thách cực hạn. Nam phải dùng một tay trái khỏe mạnh đẩy mạnh, trong khi Mai ghì chặt hai bên sườn xe để giữ thăng bằng. Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên lá khô vang lên sột soạt, hòa cùng tiếng cú đêm kêu rúc rích từ những tán cây cổ thụ cao vút.


Càng đi sâu vào rừng, nhiệt độ càng giảm mạnh. Sương mù oán khí mờ nhạt bắt đầu lượn lờ quanh chân họ, mang theo hơi lạnh buốt giá của cõi u minh.


"Dừng lại," Huy khẽ giơ tay trái ra hiệu.


Trước mắt họ, hiện ra một ngôi nhà sàn cổ bằng gỗ mun đen rêu phong, nằm cô độc giữa một khoảng sân rộng được bao bọc bởi hàng rào sắt rỉ sét quấn đầy những dây leo khô héo. Ngôi nhà tối om, không một ánh đèn, nhưng từ khoảng sân phía sau tỏa ra một mùi tanh nồng nặc của máu động vật và hương trầm cực độc.


"Đó là vườn Huyết Ngải Đoạt Mệnh của mụ," Ngọc Mai thì thầm, la bàn dò oán khí trên tay cô lúc này rỉ ra một làn sương màu xanh lục nhạt, kim chỉ hướng rung bần bật như muốn gãy đôi.


Nhóm của Huy lặng lẽ tiếp cận hàng rào sắt. Vũ Quốc Nam tiến lên trước, gã dùng chân đạp mạnh để giữ cố định chiếc kìm cộng lực lớn, rồi dùng bàn tay trái lành lặn dồn toàn bộ sức nặng cơ thể phàm trần ép mạnh xuống cán kìm.


*PHẬP...*


Sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh cổng rào bị cắt đứt, rơi xuống đất không gây ra tiếng động lớn nhờ lớp lá mục dày nâng đỡ. Nam khẽ thở dốc, khớp vai phải bị trật lại nhói lên một cơn đau khiến gã phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên.


Họ nhẹ nhàng đẩy xe lăn của Huy tiến vào bên trong khoảng sân sau của ngôi nhà sàn cổ. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cả ba người đều phải rùng mình kinh hãi.


Dưới ánh trăng khuyết u ám, nhợt nhạt như một lá bùa treo trên đỉnh đầu, một vườn huyết ngải khổng lồ trải dài rộng hàng chục mét vuông. Đó không phải là những cây ngải bình thường. Những thân cây ngải mập mạp, uốn lượn như những con rắn khổng lồ, dọc theo thân cây là những đường gân màu đỏ máu nổi rõ, đập nhè nhẹ theo nhịp thở u minh. Lá ngải hình thù kỳ dị, trông giống hệt như những bàn tay trẻ con đang co quắp, cầu cứu.


Dưới gốc mỗi cây ngải là một máng gỗ chứa đầy thứ chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc quánh và tanh tưởi — đó là máu động vật tươi được pha trộn với oán khí để nuôi dưỡng cây. Những rễ ngải dài ngoằn ngoèo như những xúc tu đang ngâm mình trong máng máu, âm thầm hút lấy sinh khí tà ác.


"Trời đất ơi..." Ngọc Mai che miệng để ngăn tiếng nấc kinh hoàng. Là một bác sĩ pháp y thường xuyên tiếp xúc với tử thi, nhưng sự tàn bạo của tà thuật nuôi ngải bằng máu này vẫn vượt quá giới hạn chịu đựng của cô.


Đột nhiên, những thân cây huyết ngải như cảm nhận được hơi người sống phàm trần. Những chiếc lá hình bàn tay khẽ rung lên xào xạc, phát ra những tiếng thì thầm rùng rợn. Các rễ ngải dưới máng máu bắt đầu ngo ngoe, bò lết trên mặt đất ẩm ướt như muốn vươn về phía chân của Nam và Mai.


"Mai! Bột tỏi tịnh hóa! Mau!" Huy trầm giọng cảnh báo.


Ngọc Mai lập tức định thần, cô rút từ trong túi ra một hũ bột tỏi tịnh hóa đã được ngâm luyện bùa chú đông y của mế Mán. Cô dùng tay rải mạnh bột tỏi theo một vòng tròn lớn xung quanh chiếc xe lăn của Huy và lối đi.


*Xèo... xèo...*


Ngay khi bột tỏi chạm vào rễ ngải, một làn khói trắng tịnh hóa bốc lên nghi ngút kèm theo những tiếng xèo xèo như thịt nướng. Những rễ ngải huyết co rụt lại đầy đau đớn, các xúc tu tạm thời bị gây tê liệt hoàn toàn, nằm im lìm trên mặt đất ẩm.


"Tôi phải lấy mẫu ngải độc ngay," Ngọc Mai nói, cô tiến đến gần một cây huyết ngải nhỏ hơn ở rìa luống.


Cô rút chiếc Dao Pháp Y Tịnh Hóa bằng thép lạnh khắc đầy minh văn phòng thân ra khỏi bao. Lưỡi dao bén ngót vạch một đường dứt khoát lên thân cây ngải huyết. Một dòng nhựa cây màu đỏ tươi như máu phàm nhân lập tức trào ra, tỏa ra mùi tanh nồng nặc. Mai cẩn thận dùng ống nghiệm thủy tinh hứng lấy dòng nhựa độc, rồi đậy chặt nắp bảo quản.


"Đã thu được mẫu huyết ngải," Mai nói, thở phào nhẹ nhõm.


Trong lúc đó, Huy ngồi trên xe lăn, nhắm chặt mắt để tập trung toàn bộ thính giác tâm linh. Dù thính giác phàm trần của anh đang bị đau đớn từ ngón tay út gãy tàn phá, nhưng linh lực gác cổng u minh dòng họ Lê trong anh đang trỗi dậy mạnh mẽ sau khi phong ấn cán cân bị rách. Anh lắng nghe tiếng gió rít qua vườn ngải, lọc bỏ tiếng xào xạc của lá cây để tìm kiếm một tần số âm thanh đặc biệt.


*U u u...*


Một tiếng khóc thút thít, mờ nhạt và u uất phát ra từ sâu dưới lòng đất, ngay dưới gốc của cây Huyết Ngải Chúa khổng lồ nằm ở trung tâm vườn ngải. Cây ngải chúa này cao hơn hai mét, thân cây đen kịt, xù xì và tỏa ra luồng Hắc Oán Khí đậm đặc nhất.


"Có vật chứng chôn ngầm dưới gốc cây ngải chúa," Huy chỉ tay trái về phía trung tâm khu vườn.


Vũ Quốc Nam cầm chiếc xẻng dã ngoại nhỏ bằng tay trái, tiến đến gốc cây ngải chúa. Gã dùng chân đạp mạnh xẻng xuống đất, cố gắng đào bới. Nhưng ngay khi lưỡi xẻng vừa cắm sâu xuống khoảng mười phân, một luồng oán khí màu đỏ máu đột ngột phụt lên từ vết nứt đất gạch.


*Bùm...*


Luồng oán khí huyết ngải ăn mòn mạnh mẽ vào da thịt bàn tay trái của Nam, khiến gã đại úy đau đớn gầm lên một tiếng nhỏ. Bàn tay trái của gã lập tức bị bỏng lạnh u minh, da thịt tím tái và đông cứng lại, chiếc xẻng rơi tuột khỏi tay.


"Nam! Đừng chạm vào đất trận nhãn bằng tay không!" Huy hét lớn.


Huy dùng bàn tay trái gãy ngón út đau đớn vung mạnh cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh găm thẳng xuống vị trí vết đào. Linh lực tịnh hóa của gỗ đào ngàn năm bùng phát, phát ra những tia sáng trắng bạc ghim chặt luồng oán khí đỏ máu xuống đất, tạm thời phong ấn tà lực phản phệ của trận nhãn.


"Mai, giúp Nam lùi lại. Tôi sẽ tự mình kiểm tra," Huy trầm giọng.


Ngọc Mai vội vàng chạy đến dìu Nam lùi lại vòng bảo vệ của bột tỏi, cô nhanh chóng đổ Linh Đan Tịnh Hồn ra xoa bóp lên bàn tay trái đang bị đóng băng của gã đại úy để giải độc ngải.


Huy điều khiển chiếc xe lăn gỗ tiến sát đến bên gốc cây ngải chúa. Dưới nhãn quan u minh sơ khởi nhạt nhòa, anh nhìn thấy một vật thể hình tròn nằm khuất dưới lớp đất ẩm rỉ máu.


Anh cúi người xuống từ xe lăn, dùng bàn tay trái phàm trần — bàn tay đang rỉ máu đỏ tươi từ ngón út bị gãy gập — chạm trực tiếp vào bề mặt lạnh ngắt, nhám bẩn của vật thể chôn ngầm.


Đó là một hũ sành chôn ngầm cổ xưa, nắp hũ được niêm phong bằng một lá bùa da người màu đỏ máu.


Ngay khi da thịt đầu ngón tay Huy tiếp xúc với lớp đất sét của hũ sành, Thuật Đọc Ký Ức Di Cốt đột ngột bị kích hoạt tự phát.


*OÀNG!!!*


Một luồng sóng xung kích tâm linh khổng lồ nổ tung ngay trong đại não của Huy. Tầm nhìn u minh của anh lập tức bị nhuốm một màu đỏ máu thảm khốc.


Trong không gian tĩnh lặng của tâm trí, Thính Giác Tâm Linh của Huy rúng động dữ dội bởi tiếng khóc thét điên cuồng, tuyệt vọng và đau đớn tột cùng của hàng chục đứa trẻ mồ côi. Hình ảnh hiện ra mờ ảo nhưng vô cùng tàn khốc: những đứa trẻ nhỏ tuổi bị nhốt trong hầm ngầm tối tăm, cơ thể chúng bị găm đầy những sợi chỉ đỏ tà thuật, thọ mệnh thực tế của chúng đang bị trích xuất cưỡng bức qua những hũ sành này để luyện chế Huyết Linh Thạch cho Trịnh Bá Vạn.


"Mẹ ơi... cứu con... lạnh quá... con muốn về nhà..."

"Đau quá... đừng cắt máu con..."


Tiếng kêu oan khuất, ai oán của những vong linh trẻ nhỏ chết yểu va đập liên tục vào thần thức của Huy, khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội, vết sẹo hình cán cân trên ngực rách rộng thêm, máu vàng u minh rỉ ra nóng bỏng như lửa đốt. Huy cắn chặt môi đến mức bật máu, đau đớn thể xác và phẫn nộ chính nghĩa dâng cao tột độ.


*Hũ sành này... chính là nơi giam giữ tro cốt bát tự của những đứa trẻ mồ côi bị cướp thọ mệnh! Đây chính là vật chứng tối thượng để kết tội Mụ Sáu và Trịnh Bá Vạn!*


Đúng lúc cả ba người đang chìm trong sự kinh hoàng của phát hiện tội ác rùng rợn, một luồng âm khí đen kịt đột ngột bộc phát từ ngôi nhà sàn cổ phía trước.


*CẠCH...*


Toàn bộ hệ thống đèn điện màu vàng mờ ảo bên trong ngôi nhà sàn cổ đột ngột bật sáng rực rỡ, chiếu rọi những bóng đen kỳ dị lên cửa sổ gỗ.


Từ trên lan can gác sàn gỗ mun đen của ngôi nhà, một tiếng cười rùng rợn, chói tai và man dại vang lên, xé rách sự tĩnh lặng chết chóc của khu rừng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!