Sát Thủ Vô Hình Ban Ngày
Cơn mưa bụi cuối đông của Đô thị Sương Đêm không đủ sức gột rửa đi bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi khói bụi và tiếng ồn ào của dòng người hối hả. Tại trục đường lớn cắt ngang ngõ Sương Mù, tiếng động cơ xe máy gầm rú, tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng rao của những gánh hàng rong tạo nên một thứ tạp âm hỗn loạn, quay cuồng. Đối với một người bình thường, đó là nhịp sống đô thị quen thuộc. Nhưng đối với Lê Gia Huy, đó là một bức tường âm thanh khổng lồ, liên tục va đập và bóp nghẹt các giác quan của anh.
Huy ngồi trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ, đôi chân phàm trần buông thõng vô lực dưới lớp quần tây đen dệt từ sợi vải thô. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, giấu kín trong túi áo vest sờn cũ như một khúc gỗ mục. Dưới lớp áo sơ mi trắng tinh khôi, vết sẹo hình cán cân trên ngực anh đang không ngừng co thắt, rỉ ra từng giọt máu vàng u minh nóng bỏng. Cơn bỏng lạnh từ phong ấn nứt vỡ dọc theo kinh mạch lan tỏa ra khắp cơ thể, khiến Huy phải khẽ rùng mình dưới làn gió bấc.
Bằng bàn tay trái duy nhất còn cử động được, Huy khó khăn bấu chặt vào bánh xe gỗ để điều khiển xe lăn tiến ra đầu ngõ. Ngón tay út của bàn tay trái — ngón tay vừa bị bẻ gãy gập đêm qua để phá giải Trận đồ bát tự ngược — đang sưng vù lên dưới lớp băng gạc trắng muốt. Mỗi nhịp bánh xe quay, vết thương lại nhói lên một cơn đau xé tâm can, khiến mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán anh, thấm đẫm lớp kính râm Trấn Hồn đeo sát mắt.
Ở phía trước, cách anh khoảng mười lăm mét, Vũ Quốc Nam đang chậm rãi đi bộ về hướng ngõ Sương Mù. Gã đại úy hình sự trông vô cùng tiều tụy với cánh tay phải bó bột trắng xóa, khớp vai phải bị trật hoàn toàn được treo cố định trước ngực bằng dải băng vải xanh. Nam bước đi không đều nhịp, cơ thể phàm trần trĩu nặng vì thương tích và mệt mỏi sau những đêm không ngủ.
Đột nhiên, Thính Giác Tâm Linh của Huy khẽ động.
Anh tháo chiếc kính râm Trấn Hồn ra một chút, để lộ đôi mắt mù trống rỗng không tiêu cự. Dưới nhãn quan u minh sơ khởi, toàn bộ thế giới âm thanh hỗn loạn của dương thế bỗng chốc bị đẩy lùi vào khoảng không mờ nhạt. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện đều biến thành những dải tần số rung động màu xám tro nhạt nhòa.
Nhưng ngay giữa những dải âm thanh xám xịt ấy, có một luồng sát khí màu đỏ thẫm đang âm thầm ngưng tụ.
*Vút...*
Một tiếng rít cực mảnh, cực nhỏ, sắc lẹm như tiếng kim châm xé gió vang lên từ bóng tối dưới mái hiên di động của cửa hàng bách hóa đối diện. Đó không phải là âm thanh của một vật thể phàm trần. Đó là tiếng gió u minh của một cây kim độc ngải vô hình đang bay thẳng về phía gáy của Vũ Quốc Nam với tốc độ kinh hoàng.
Lão Độc đã ra tay!
"Nam! Tránh ra!" Huy hét lớn, giọng nói nhỏ nhẹ thường ngày đột ngột bộc phát một uy nghiêm chấn động.
Không kịp suy nghĩ, Huy dùng bàn tay trái đau đớn chụp lấy cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh gài bên hông xe lăn. Cơn đau từ ngón tay út bị gãy gập dội thẳng lên đại não khiến tầm nhìn u minh của anh chao đảo, nhưng ý chí sắt đá đã ép anh phải vung gậy ra ngoài.
Huy dùng toàn bộ linh lực u minh còn sót lại truyền vào thân gỗ đào sẫm màu. Cây gậy dẫn đường quét ra một vòng cung hoàn mỹ trong không khí, tạo nên một màn chắn linh lực màu trắng bạc mờ nhạt ngay trước lưng Vũ Quốc Nam.
*KENG!!!*
Một tiếng va chạm thanh mảnh nhưng chói tai vang lên giữa không trung. Cây kim độc ngải vô hình — dài khoảng ba tấc, ngâm đẫm dịch độc Huyết Ngải Đoạt Mệnh màu xanh lục tà ác — bị đầu ngọn gậy gỗ đào đánh trúng.
*Xèo...*
Một làn khói đen tanh nồng bốc lên từ điểm tiếp xúc. Chất độc ngải ăn mòn mạnh mẽ vào lớp vỏ gỗ đào sét đánh, khiến linh tính của pháp bảo bị chấn động nhẹ. Sâu bên trong thân gậy, linh thể của em gái Lê Khánh Vy đang ngủ say khẽ run lên đau đớn, truyền vào lòng bàn tay Huy một luồng hơi lạnh buốt giá. Cây kim độc ngải mất đi tà lực, rơi rớt xuống nền đất ẩm ướt, lập tức biến thành một vũng nước đen kịt ăn mòn mặt đường nhựa.
Vũ Quốc Nam giật mình quay lại, gã đại úy hình sự nhạy bén lập tức nhận ra vũng nước đen dưới đất và tư thế vung gậy của Huy.
"Có sát thủ!" Nam gầm lên, tay trái nhanh chóng luồn vào trong vạt áo da rút ra khẩu súng lục rulo bùa chú. Vì cổ tay phải bị gãy và vai phải bị trật, gã phải dùng tay trái không thuận để cầm súng, phong thái chiến đấu cận chiến phàm trần bị suy giảm nghiêm trọng.
*Đoàng! Đoàng!*
Nam nổ hai phát súng chỉ thiên để cảnh cáo và giải tán đám đông người dân đang ngơ ngác xung quanh. Tiếng súng chát chúa vang dội giữa phố thị khiến dòng người hoảng loạn gào thét, dạt ra hai bên đường để tìm nơi ẩn nấp. Sự hỗn loạn phàm trần này vô tình tạo ra một khoảng trống lý tưởng cho cuộc truy đuổi siêu nhiên.
Từ trong bóng tối dưới mái hiên bách hóa, một bóng người gầy gò mặc quần áo rách rưới xám xịt khẽ khựng lại. Đôi mắt mù nhắm nghiền của Lão Độc hướng về phía chiếc xe lăn gỗ của Huy. Khuôn mặt chằng chịt sẹo rỗ của gã sát thủ mù co giật đầy kinh ngạc. Gã không thể ngờ rằng đòn ám sát vô hình bằng kim độc ngải từ khoảng cách mười lăm mét của mình lại bị một gã luật sư mù ngồi xe lăn đánh chặn một cách chuẩn xác đến vậy.
"Ngươi... nghe thấy được?" Lão Độc rít qua kẽ răng rụng sát, giọng nói khàn đặc đầy sát khí.
Biết hành tung đã bị lộ và không thể tiếp tục ám sát ban ngày trước họng súng của cảnh sát, Lão Độc lập tức quay người, gõ mạnh cây gậy tre rỗng ruột xuống nền đất ẩm để định vị đường đi, rồi lủi nhanh như một bóng ma vào con ngõ tối tăm bên cạnh.
"Đuổi theo hắn!" Chu Ngọc Mai từ phía sau chạy đến, tay cô cầm sẵn bộ dao mổ bằng bạc tịnh hóa. Cô nhanh chóng đẩy chiếc xe lăn của Huy lao theo bóng đen của Lão Độc, trong khi Nam cầm súng chạy gác vòng ngoài.
Huy đeo lại chiếc kính râm Trấn Hồn lên mắt, nhắm chặt đôi mắt mù lại để tập trung toàn bộ tinh thần lực vào Thính Giác Tâm Linh. Tiếng ồn ào gào thét của đám đông phàm trần dần lùi xa, thay vào đó là tiếng lách cách, gõ nhịp đều đặn của cây gậy tre rỗng ruột của Lão Độc va đập vào những bức tường gạch ẩm ướt trong ngõ cụt.
"Hắn rẽ trái ở ngã ba phía trước!" Huy trầm giọng chỉ hướng, tay trái siết chặt cây gậy gỗ đào bị ăn mòn nhẹ ở đầu ngọn.
Nam dùng tay trái nâng súng, lao lên trước áp sát góc tường. Đúng lúc Lão Độc vừa hiện hình ở góc khuất, Nam nổ súng nhắm vào chân gã sát thủ mù hòng bắt sống.
*Đoàng!*
Viên đạn phàm trần xé gió bay đi, nhưng Lão Độc như đã tiên liệu trước từ tiếng bóp cò của Nam. Gã khẽ nhún người, sử dụng kỹ năng di chuyển bóng tối để hóa thân thành một luồng khói đen mờ nhạt, né tránh viên đạn một cách hoàn hảo trong các góc khuất ẩm ướt của con hẻm sâu.
"Tên khốn!" Nam chửi thề một tiếng, khớp vai phải bị trật lại nhói lên đau đớn do phản lực từ tiếng súng bằng tay trái.
Cuộc truy đuổi nghẹt thở kéo dài xuyên qua những khúc quanh ngoằn ngoèo, tối tăm của khu phố cổ, nơi sương mù oán khí bắt đầu tụ tụ tán tán dù trời vẫn chưa tối hẳn. Lão Độc gõ gậy tre liên tục để dẫn lộ, tốc độ di chuyển của gã nhanh đến mức đáng sợ nhờ cơ thể bất độc đã được ngâm luyện qua ngàn loại ngải hắc ám.
Nhưng Huy không hề mất dấu. Dưới đôi kính râm Trấn Hồn, nhịp tim của Lão Độc và tiếng gậy tre rỗng ruột của gã như một ngọn hải đăng rực sáng trong đêm tối đối với thính giác của anh. Huy bám sát nút, ép Lão Độc phải chạy sâu vào một con ngõ cụt ẩm ướt, nơi có những bức tường gạch rêu phong cao vút bao bọc xung quanh, không còn lối thoát.
Lão Độc dừng lại trước bức tường đá cụt, tấm lưng gầy gò của gã khẽ phập phồng dưới lớp áo rách xám xịt.
Nam chỉ súng vào gã, tay trái run lên vì mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ kiên định: "Lão Độc! Ngươi hết đường chạy rồi. Khai ra kẻ đứng sau thuê ngươi ám sát, ta sẽ cho ngươi một con đường sống phàm trần!"
Huy ngồi trên xe lăn, Thính Giác Tâm Linh của anh đột ngột cảm nhận được một sự thay đổi áp suất không khí bất thường xung quanh Lão Độc.
"Nam! Ngọc Mai! Lui lại ngay!" Huy hét lớn cảnh báo.
Nhưng đã quá muộn.
Lão Độc đột ngột quay người lại, khuôn mặt đầy sẹo rỗ nở một nụ cười man dại, tàn nhẫn cực hạn. Gã thò tay vào túi áo, rút ra một nắm bột màu đen kịt được luyện chế từ tro cốt bát tự và huyết ngải độc của Mụ Sáu, rồi thô bạo rải mạnh ra không trung.
*BÙM!!!*
Nắm bột đen chạm vào không khí lập tức bùng phát thành một màn sương oán khí đen kịt, đậm đặc như mực loãng, tỏa ra hơi lạnh u minh thấu xương tủy và mùi tanh nồng nặc của máu người chết oan. Màn sương oán khí khổng lồ cuồn cuộn dâng lên, nhanh chóng bao phủ và nuốt chửng toàn bộ không gian con ngõ cụt ẩm ướt.
Ngay khi màn sương đen ập xuống, tai của Huy bỗng chốc vang lên những tiếng rít gào, khóc lóc man dại của hàng vạn vong linh oán hận. Sóng âm u minh cực đại của bột ngải mù lập tức tàn phá và che khuất hoàn toàn Thính Giác Tâm Linh của anh, biến mọi âm thanh xung quanh thành một khoảng tĩnh lặng chết chóc, đen kịt không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!