Manh Mối Từ Ngôi Nhà Sàn Cổ
Cơn mưa bụi cuối đông của Đô thị Sương Đêm mang theo cái lạnh buốt thấu xương tủy, phủ một lớp màn mờ đục lên những mái ngói rêu phong của khu phố cổ. Tiếng còi xe ồn ào từ những trục đường lớn dội vào những con ngõ sâu hẹp chỉ còn là những âm thanh u uất, đứt quãng.
Trên con đường lát gạch ẩm ướt dẫn sâu vào ngõ Sương Mù, Trần Thanh Phong lặng lẽ đẩy chiếc xe lăn gỗ của Lê Gia Huy. Bánh xe lăn nghiến lên nền đất ẩm phát ra những tiếng sột soạt khô khốc. Phong nhìn xuống thầy mình, trong lòng dâng lên một nỗi bất an và nghi ngờ ngày càng lớn.
"Thầy Huy," Phong ngập ngừng lên tiếng, giọng cậu khàn đi vì lo lắng. "Ngón tay út của thầy... thật sự chỉ là do ngã cầu thang thôi sao?"
Huy ngồi trên xe lăn, chiếc áo vest đen sờn cũ khoác hờ trên đôi vai gầy guộc. Cánh tay phải của anh vẫn liệt hoàn toàn, giấu kín trong túi áo như một khúc gỗ vô tri. Đôi chân phàm trần buông thõng, hoàn toàn không có một chút sinh khí. Trên bàn tay trái lành lặn duy nhất, ngón tay út bị gãy gập đêm qua giờ đã được băng bó bằng lớp gạc trắng dày cộp, rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi nhạt nhòa.
"Tôi đã nói rồi, Phong," Huy trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ, điềm tĩnh đến mức lạnh lùng ẩn sau đôi kính râm đen Trấn Hồn. "Đêm qua trời tối, tôi tự xoay xe lăn ở cầu thang gác hai nên bị mất đà. Ngón tay bị kẹt vào nan bánh xe khi cố hãm lại. Cậu không cần phải nghĩ ngợi nhiều."
Phong mím môi, không nói thêm nhưng ánh mắt cậu đầy vẻ hoài nghi. Cậu đã ở bên cạnh Huy đủ lâu để biết thầy mình là một người cẩn trọng đến mức cực đoan. Một người có thể đọc vanh vách từng điều khoản luật trong bóng tối, làm sao có thể phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như thế? Hơn nữa, sắc mặt của Huy hôm nay nhợt nhạt như một xác chết, hơi thở đứt quãng, và mỗi khi xe lăn vấp phải ổ gà, lồng ngực anh lại khẽ phập phồng đau đớn.
Phong không thể nhìn thấy, nhưng ngay dưới thắt lưng Huy, ẩn dưới tấm đệm lót của chiếc xe lăn gỗ, viên Huyết Linh Thạch thu được từ biệt thự Trịnh Gia vẫn đang âm thầm tỏa ra những luồng tà khí đỏ máu nhạt nhòa. Nó lạnh buốt, liên tục va đập vào kinh mạch tàn tạ của Huy. Và dưới lớp áo sơ mi trắng, vết sẹo hình cán cân trên ngực anh đang rách rộng thêm, rỉ ra thứ máu vàng u minh nóng bỏng, liên tục tàn phá dương khí phàm trần của anh.
"Dừng lại ở đây đi, Phong," Huy khẽ ra hiệu khi chiếc xe lăn đến đầu một con ngõ cụt khuất nẻo, nơi có một tấm biển gỗ nhỏ sờn rách ghi dòng chữ: *Sửa giày cũ An*.
"Thầy muốn vào đây một mình sao? Để em bế thầy vào..." Phong vội vã bước lên.
"Không cần đâu," Huy cắt ngang, giọng nói mang theo một uy nghiêm vô hình khiến Phong khựng lại. "Đây là chuyện riêng của gia đình tôi. Cậu cứ ra đầu ngõ Sương Mù chờ tôi. Nếu có chuyện gì, tôi sẽ gọi."
Phong thở dài, biết không thể lay chuyển được ý chí của thầy. Cậu lùi lại, cúi đầu chào rồi lặng lẽ quay lưng đi ra phía trục đường lớn. Huy đợi cho đến khi tiếng bước chân của Phong hoàn toàn biến mất khỏi thính giác của mình, mới dùng bàn tay trái đau nhức bấu chặt vào bánh xe gỗ, chậm rãi lăn vào bên trong gian nhà ẩm thấp.
Gian nhà nhỏ chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, ngập tràn mùi da thuộc cũ, mùi keo dán công nghiệp hăng hắc và mùi thuốc bắc nồng nặc. Giữa những chồng đế giày cao su và những chiếc ủng rách nát, một người đàn ông gầy gò, tóc điểm bạc đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp. Chân phải của ông đã bị cụt sát hông, ống quần trống rỗng được ghim lại bằng một chiếc kim băng rỉ sét. Đó là Lê Khánh An, chú ruột của Huy.
Tiếng bánh xe lăn dừng lại. Lê Khánh An không ngẩng đầu lên, bàn tay thô ráp của ông vẫn tỉ mỉ dùng chiếc dùi sắt khâu lại chiếc quai dép da sờn rách.
"Cháu lại đến làm gì?" Giọng chú An trầm khàn, u uất như tiếng đất đá va vào nhau. "Chú đã nói rồi, hiệu sửa giày này không tiếp luật sư."
"Chú An," Huy khẽ gọi, giọng anh run lên một nhịp. "Cháu cần hỏi chú về một người."
Huy dùng bàn tay trái băng bó, khó khăn móc từ trong túi áo vest ra một mảnh gỗ đen rạn nứt — mảnh vỡ từ bức tượng gỗ nguyền rủa mà anh thu giữ được từ vụ án của Trần Quốc Đạt. Anh đặt nhẹ nó lên chiếc bàn gỗ đầy vết dao cắt trước mặt chú An.
Lê Khánh An liếc mắt nhìn mảnh gỗ đen. Ngay lập tức, bàn tay cầm dùi sắt của ông khựng lại. Đôi mắt mờ đục của người cựu nguyền sư hộ vệ đột ngột co rút dồn dập. Ông buông chiếc dùi xuống, thô bạo chộp lấy mảnh gỗ, đưa lên mũi ngửi rồi dùng đầu ngón tay sần sùi miết mạnh lên những đường vân rạn nứt.
"Cái này... cháu lấy từ đâu ra?" Giọng chú An biến sắc, run rẩy dữ dội. "Hơi thở huyết ngải tanh nồng này... Đây là tà thuật của Mụ Sáu! Cháu đã đụng vào đồ của mụ ta?"
"Phải," Huy điềm tĩnh đáp. "Trần Quốc Đạt đã dùng bùa ngải của mụ ta để nguyền rủa vợ mình hóa điên nhằm chiếm đoạt tài sản. Đêm qua, cháu đã mở phiên tòa canh ba phán xét Thích Thông Thiên — tay sai của mụ. Trước khi chết u minh, gã đã khai ra danh tính của mụ Sáu và Quách Minh Hải."
*RẮC!!!*
Chú An dùng lực quá mạnh khiến mảnh gỗ đen vỡ vụn thành những hạt bụi than đen kịt rơi lả tả xuống bàn. Ông đập mạnh bàn tay xuống bàn gỗ, quát lớn, gương mặt chằng chịt nếp nhăn co rúm lại vì sợ hãi và giận dữ:
"Dừng lại ngay! Lê Gia Huy, chú ra lệnh cho cháu phải dừng ngay cái trò thẩm phán điên rồ này lại! Cháu có biết Mụ Sáu là ai không? Mụ ta không phải là hạng thầy pháp địa phương nửa mùa như Ba Cụt hay Thông Thiên đâu!"
Chú An thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo vải thô rách rưới. Ông ghé sát khuôn mặt hốc hác về phía Huy, thì thầm với giọng kinh hoàng:
"Mụ ta là một đại sư luyện bùa ngải hắc hám hắc ám cực kỳ tàn bạo của Hiệp Hội Nguyền Sư! Mụ ta nuôi dưỡng Huyết Ngải Đoạt Mệnh bằng máu tim của trinh nữ bát tự thuần âm. Thứ huyết ngải đó có linh tính, có thể ký sinh vào bóng tối, bò xuyên qua hàng dặm địa mạch để hút cạn sinh khí và thọ mệnh của nạn nhân từ xa! Cháu chỉ là một kẻ mù tàn phế, lấy cái gì để đối đầu với mụ ta?"
"Cháu lấy công lý của dòng họ Lê, và lấy cái này," Huy lạnh lùng đáp.
Anh đặt bàn tay trái lên cây Gậy Dẫn Đường Gỗ Đào Sét Đánh gài bên hông xe lăn. Thân gậy gỗ đào phát ra một luồng linh tính ấm áp nhạt nhòa, nhưng sâu bên trong, linh hồn của em gái Lê Khánh Vy vẫn đang nằm im lìm, yếu ớt đến mức gần như vô hình.
"Vy đang yếu dần, chú An," Huy trầm giọng, đôi mắt mù ẩn sau kính râm như xoáy sâu vào tâm can người chú. "Linh thể của em ấy bị oán khí phản phệ từ phiên tòa đầu tiên tàn phá dữ dội. Cháu đã đoạt được Huyết Linh Thạch từ nhà Trịnh Bá Vạn, nhưng nếu không giải quyết tận gốc Mụ Sáu và Hiệp Hội Hắc Ám, Vy sẽ tan biến vĩnh viễn. Cháu không thể trơ mắt nhìn em gái mình chết thêm một lần nữa!"
Chú An nhìn cây gậy gỗ đào, rồi nhìn xuống đôi chân liệt hoàn toàn của Huy. Ông thở dài một tiếng đau đớn, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt đầy vết chân chim. Ông vỗ mạnh vào chiếc đùi cụt sát hông của mình, giọng nghẹn ngào trong cay đắng:
"Cháu nhìn chú đi, Huy! Cháu nghĩ tại sao chú lại trở thành một lão tàn phế bán giày cũ ở xó chợ này? Năm xưa, khi gia tộc Lê gác cổng địa phủ bị thảm sát, chú đã cố dùng thuật phong thủy dời mộ tổ tiên để bảo vệ cháu khỏi sự truy sát của Quách Minh Hoành. Kết quả là gì? Chú bị tà thuật của chúng xích sắt u minh phế bỏ toàn bộ tu vi, chặt đứt đôi chân này! Chú chấp nhận chịu tàn phế, chấp nhận sống nhục nhã thế này là để giữ lại giọt máu cuối cùng cho dòng họ Lê! Cháu muốn bước vào vết xe đổ của chú sao? Cháu muốn cả dòng họ này tuyệt diệt sao?"
Không gian gian nhà nhỏ rơi vào sự im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa mục nát và tiếng nước bắc sôi sùng sục trên chiếc bếp than tổ ong góc phòng.
Huy im lặng một lúc lâu. Cơn đau từ ngón tay út gãy gập và vết rách phong ấn trên ngực đang co thắt dữ dội, khiến toàn thân anh run rẩy. Nhưng ánh mắt ẩn sau lớp kính râm của anh vẫn lạnh lùng, kiên định như một tảng băng ngàn năm dưới đáy sông Vong Xuyên.
"Chú An," Huy chậm rãi lên tiếng, giọng nói mang theo một sức nặng u nghiêm vượt lên trên phàm trần. "Chú có trốn tránh cả đời, chúng cũng không buông tha cho cháu. Phong ấn cán cân trên ngực cháu đã rách. Tòa Án Xương Trắng dưới lòng đất nghĩa trang đã thức tỉnh. Cháu đã gõ búa phán quyết Lý Hắc và Thích Thông Thiên. Con đường này, cháu đã bước qua vạch sinh tử, không còn đường lui nữa rồi."
Huy khẽ kéo cổ áo vest xuống một chút. Chú An nhìn thấy vết sẹo hình cán cân đỏ rực trên ngực Huy đang nứt rách, rỉ ra thứ máu vàng u minh lấp lánh đầy đáng sợ.
Chú An bàng hoàng sụp người xuống ghế. Ông nhận ra, đứa cháu trai mù lòa của mình giờ đây đã thực sự thừa kế thiên chức Thẩm Phán Canh Ba độc lập. Ý chí của tổ tiên dòng họ Lê đã chọn Huy, và không một sức mạnh phàm trần nào có thể ngăn cản bánh xe nhân quả bắt đầu vận hành.
"Nghiệp lực... Tất cả đều là nghiệp lực gia tộc," chú An lẩm bẩm đầy bất lực.
Ông run rẩy thò tay vào trong hộc tủ rách nát dưới gầm bàn, lôi ra một chiếc hộp gỗ mun sờn cũ. Khi mở hộp, bên trong là chiếc La bàn phong thủy cổ rạn nứt — pháp bảo hộ mệnh duy nhất còn sót lại của ông sau vụ thảm sát. Mặt kính la bàn đã nứt làm đôi, nhưng cây kim đồng bên trong vẫn khẽ dao động khi cảm nhận được hơi thở u minh phát ra từ người Huy.
Chú An đặt chiếc la bàn rạn nứt lên một tờ giấy bản màu vàng sậm. Ông dùng ngón tay trỏ bấu vào vết thương cũ trên đùi cụt để lấy ra một giọt máu tươi, nhỏ lên mặt kính la bàn.
*Xèo...*
Giọt máu bốc lên một luồng khói xám nhẹ. Cây kim đồng lập tức xoay tròn điên cuồng, rồi dừng lại chỉ thẳng về hướng Tây Bắc thành phố, nơi những rặng núi thấp ngoại ô bị bao phủ bởi sương mù quanh năm.
Chú An cầm chiếc bút lông cũ, run rẩy vẽ lại những đường long mạch phong thủy uốn lượn theo hướng chỉ của kim la bàn lên tờ giấy bản. Mỗi nét bút của ông đều nặng trĩu, chứa đựng sự sợ hãi và lo âu tột cùng.
"Mụ Sáu không sống ở nội thành," chú An trầm giọng nói, tay vẫn vẽ nét vẽ cuối cùng tạo thành hình một ngôi nhà sàn cô độc. "Mụ ta sống ẩn dật trong một ngôi nhà sàn cổ nằm sâu trong rừng phòng hộ ngoại ô hoang vắng. Nơi đó là một huyệt vị oán khí cực nặng, xung quanh nhà sàn mụ ta trồng đầy Huyết Ngải Đoạt Mệnh để làm kết giới bảo vệ. Bất kỳ ai bước vào phạm vi một trăm mét mà không có bùa hộ thân, huyết ngải sẽ tự động hút sạch sinh khí trong vòng chín nhịp thở."
Chú An đưa tờ bản đồ long mạch đã vẽ xong cho Huy, ánh mắt ông nhìn anh đầy van nài:
"Đây là tất cả những gì chú biết. Huy... chú xin cháu, nếu có đi, hãy nhờ con bé pháp y Chu Ngọc Mai chế tạo thêm Linh Đan Tịnh Hồn bảo mạng. Tuyệt đối không được khinh suất. Mụ Sáu có mối liên kết rất chặt chẽ với Quách Minh Hải, mụ ta có thể nhận biết được linh lực của dòng họ Lê từ rất xa."
Huy nhận lấy tờ bản đồ bằng bàn tay trái đau nhức, khẽ cúi đầu:
"Cháu cảm ơn chú An. Cháu sẽ cẩn thận."
Anh quay xe lăn, chậm rãi đẩy xe ra khỏi gian nhà ẩm thấp. Chú An nhìn theo bóng lưng gầy guộc của đứa cháu trên chiếc xe lăn gỗ, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an tột độ. Ông biết, một cơn bão siêu nhiên khủng khiếp hơn gấp vạn lần đang chuẩn bị quét qua Đô thị Sương Đêm.
* * *
Cùng lúc đó, tại một con phố sầm uất cách khu phố cổ không xa.
Ánh hoàng hôn đỏ ối như máu rỉ qua những đám mây xám xịt, hắt những tia sáng cuối ngày yếu ớt xuống cổng Đồn cảnh sát quận 1.
Đại úy Vũ Quốc Nam bước ra khỏi cổng đồn cảnh sát. Khuôn mặt góc cạnh phong trần của anh hôm nay đầy vẻ mệt mỏi và tiều tụy. Cánh tay phải của anh hoàn toàn bất động, được bó bột trắng xóa và treo cố định trước ngực bằng một dải băng vải màu xanh cảnh sát. Khớp vai phải bị trật hoàn toàn và cổ tay phải bị gãy lìa từ trận chiến với Đỗ Văn Cường đêm trước vẫn đang hành hạ anh bằng những cơn đau nhức nhối mỗi khi cử động.
Nam vừa nhận quyết định tạm đình chỉ công tác điều tra do áp lực chính trị cực lớn từ phía Tập đoàn Bất động sản Trịnh Gia dội xuống sở cảnh sát sau vụ bắt giữ Trần Quốc Đạt. Trịnh Bá Vạn đã dùng thế lực phàm trần để tước đi vũ khí mạnh nhất của Nam — quyền lực hành pháp phàm trần.
"Anh Nam! Anh đứng lại đó cho tôi!"
Tiếng gọi lạnh lùng, dứt khoát của Chu Ngọc Mai vang lên từ phía sau. Nữ bác sĩ pháp y bước nhanh đến cạnh anh, mái tóc buộc cao gọn gàng khẽ dao động dưới gió lạnh. Cô mặc một chiếc áo khoác dạ màu xám thanh lịch, tay cầm chiếc túi xách y tế nhỏ.
"Mai? Sao em lại ở đây?" Nam quay người lại, khó khăn dùng tay trái để giữ thăng bằng.
"Tôi đến để kiểm tra vết thương cho anh," Ngọc Mai nhíu mày, ánh mắt sắc sảo sau gọng kính mảnh nhìn chằm chằm vào cánh tay bó bột của Nam. "Khớp vai của anh bị chấn thương nặng, cổ tay phải gãy lìa hoàn toàn. Anh có biết nếu anh tiếp tục cử động mạnh, cánh tay này sẽ bị phế vĩnh viễn không? Tại sao anh không chịu nằm viện dưỡng thương?"
"Tôi không có thời gian để nằm viện, Mai," Nam trầm giọng, ánh mắt anh lóe lên tia nhìn sắt đá. "Trịnh Bá Vạn đang điên cuồng. Đạt đã khai ra Mụ Sáu ngay giữa tòa ban ngày. Vạn chắc chắn sẽ không ngồi yên để chúng ta lần ra sào huyệt của mụ ta. Tôi phải bảo vệ Huy. Cậu ấy đang tàn phế, văn phòng luật Gia Huy lúc này là mục tiêu dễ bị tấn công nhất."
Ngọc Mai thở dài, biết tính cách bướng bỉnh của gã đại úy hình sự này. Cô mở túi xách, lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa những viên thuốc màu xám nhạt tỏa ra mùi ngải cứu thanh tịnh nhẹ nhàng.
"Đây là Linh Đan Tịnh Hồn tôi vừa điều chế thêm từ công thức của mế Mán. Anh cầm lấy, nếu cảm thấy xung quanh có hơi lạnh bất thường hoặc có mùi tanh của máu, hãy uống ngay một viên. Nó sẽ bảo vệ thần trí anh khỏi bị bùa ngải xâm nhập tạm thời."
Nam nhận lấy lọ thuốc bằng tay trái, khẽ gật đầu:
"Cảm ơn em, Mai. Em cũng phải cẩn thận. Lão Độc — sát thủ mù dưới trướng Vạn vẫn chưa lộ diện. Hắn chuyên dùng kim độc ngải vô hình để ám sát nhân chứng. Em ở bệnh viện pháp y một mình rất nguy hiểm."
"Tôi tự biết cách bảo vệ mình," Ngọc Mai lạnh lùng đáp, nhưng ánh mắt cô vẫn không giấu được sự lo lắng. "Giờ tôi phải quay lại phân viện để hoàn thành báo cáo khám nghiệm tử thi của Thích Thông Thiên. Anh mau về văn phòng luật đi, Huy đang đợi anh ở đó."
Nam gật đầu, quay người bước đi về phía con đường dẫn vào ngõ Sương Mù. Bóng anh đổ dài trên vỉa hè ẩm ướt dưới ánh đèn đường vừa mới bật sáng.
Cách đó không xa, trong bóng tối đặc quánh dưới mái hiên di động của một cửa hàng bách hóa đã đóng cửa, một bóng người gầy gò, rách rưới đang đứng im lìm như một pho tượng đá.
Đó là Lão Độc.
Gương mặt gã sạm đen, chằng chịt những vết sẹo lồi lõm do ngâm mình trong nước ngải độc hằng đêm. Đôi mắt gã nhắm nghiền, hoàn toàn mù lòa, nhưng đôi tai gã khẽ giật liên tục, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất giữa phố thị ồn ào.
Gã nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, không đều nhịp của Vũ Quốc Nam — bước chân của một kẻ đang bị thương nặng ở vai và tay phải. Gã nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ, tràn đầy chính khí phàm trần của gã đại úy cảnh sát.
Khóe miệng khô nẻ của Lão Độc khẽ xếch lên một nụ cười tàn nhẫn, lạnh lẽo như băng giá địa ngục.
"Vũ Quốc Nam... Con mồi đầu tiên của Trịnh Gia."
Lão Độc chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc như móng vuốt chim ưng vào trong vạt áo rách sờn, rút ra cây gậy tre rỗng ruột dài khoảng hai gang tay. Thân gậy tre đen bóng, được khảm những ký tự bùa chú huyết ngải đỏ máu chìm sâu vào thớ gỗ. Bên trong ống tre rỗng ruột ấy là những cây kim độc ngải vô hình được luyện chế từ Huyết Ngải Đoạt Mệnh của Mụ Sáu — thứ độc dược có thể giết người không để lại dấu vết vật lý, khiến nạn nhân khô quắt xác chỉ sau ba hơi thở.
Gã nâng cây ống tre lên ngang miệng, hướng phần đầu ống về phía lưng của Vũ Quốc Nam đang bước đi cách đó mười lăm mét, chuẩn bị thổi ra cây kim độc ngải vô hình kết liễu mạng sống của gã cảnh sát ngay giữa ban ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!